CHƯƠNG 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ QUẢN LÝ HOẠT ĐỘNG DẠY HỌC MÔN KHOA HỌC TỰ NHIÊN THEO HƯỚNG PHÁT TRIỂN NĂNG LỰC Ở CÁC TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ VÙNG ĐẶC BIỆT KHÓ KHĂN 1. Tổng quan nghiên cứu vấn đề 1. Các nghiên cứu ở nước ngoài Trong suốt lịch sử của con người, giáo dục luôn đóng vai trò quan trọng trong việc truyền đạt kiến thức và những giá trị tinh thần cho thế hệ trẻ. Từ xa xưa, các nhà triết học và giáo dục học từ phương Đông và phương Tây đã đặt nền móng cho các phương pháp dạy học hiện đại.
Nhà triết học và giáo dục nổi tiếng Trung Quốc Khổng Tử (551-479 trước Công nguyên) cách đây hơn 2.000 năm đã nói: Một quốc gia muốn thịnh vượng, yên bình, cai trị cần chú ý đến ba yếu tố: Thứ (dân đông), Phú (dân giầu), Giáo (dân được giáo dục). Vấn đề dạy học đã từng được nhà tư tưởng lớn Khổng Tử đề cập từ rất sớm, và những nguyên tắc và triết lý của ông vẫn tồn tại và còn áp dụng cho dạy học hiện đại ngày nay. Một trong những quan điểm nổi bật của Khổng Tử về dạy học là khám phá và khắc phục nhược điểm của học sinh. Theo ông, việc dạy học không chỉ nên nhấn mạnh vào việc truyền đạt kiến thức mà còn phải tiếp cận từng cá nhân, hiểu rõ năng lực và khuyết điểm của học sinh để tạo điều kiện phát huy tối đa khả năng của họ.
Điều này tương đồng với tiếp cận phổ biến hiện nay về học theo năng lực và đa dạng hóa phương pháp giảng dạy. Người học được lợi rất nhiều nếu họ biết cách nói những gì họ hiểu đối với người khác, như Marco Fabio Quintilian đã nhận xét từ đầu thế kỷ thứ nhất. Cho đến thế kỷ XVII, Jan Amos Komensky (Jan Amos Komensky, 1592-1670) đã tổng kết kinh nghiệm dạy học của loài người và đề xuất một bộ nguyên tắc chỉ đạo học có hệ thống, chẳng hạn như: Học tập phải phát huy tính chủ động của học sinh… Ông tin rằng học sinh sẽ học tốt bằng cách 8 dạy và học từ bạn bè… Các chương trình giáo dục theo định hướng phát triển năng lực (capability development orientation) hay còn gọi là “dạy học theo định hướng đầu ra” đã được thảo luận rộng rãi từ những năm 1990 và hiện là một xu thế trong giáo dục quốc tế. Trên thế giới, các nhà văn Nhật Bản Saito Eisuke, Murase Shoji, Tsukui Atsushi, Sato Gaku, Sato Masaaki đều là những người tiên phong trong lĩnh vực này.
Saito Eisuke nhấn mạnh vai trò quan trọng của việc khuyến khích học sinh tự tìm hiểu và khám phá thế giới xung quanh: thay vì chỉ dạy cho học sinh những kiến thức sẵn có, giáo viên cần tạo điều kiện để học sinh có cơ hội tự đặt câu hỏi, nghiên cứu và sáng tạo. Murase Shoji tin rằng sự quan trọng nhất là ứng dụng tri thức để xử lý những bài toán thực tế chứ không phải kiến thức trong sách giáo khoa. Giáo viên cần thiết kế các bài học có tính ứng dụng cao để học sinh có thể áp dụng kiến thức họ học vào cuộc sống hàng ngày. Tsukui Atsushi với quan điểm sự sáng tạo không chỉ là khả năng tạo ra ý tưởng mới, mà còn là khả năng suy nghĩ sáng tạo và giải quyết vấn đề.
Giáo viên cần khuyến khích học sinh suy nghĩ độc lập, khám phá giải pháp mới và thúc đẩy sự sáng tạo trong quá trình học tập. Sato Gaku và Sato Masaaki đề cao tầm quan trọng của việc rèn luyện kỹ năng sống cho học sinh, như kỹ năng giao tiếp, quản lý tình cảm và phân biệt đúng sai… Họ đều có quan điểm chung là việc dạy học hiện đại nên tập trung vào việc khuyến khích học sinh tự tìm hiểu và khám phá, áp dụng kiến thức vào thực tế, phát triển tư duy sáng tạo và rèn luyện kỹ năng sống; Chỉ khi giáo dục được xây dựng trên cơ sở này, học sinh mới có thể phát triển đầy đủ tiềm năng và thành công trong tương lai. Các nghiên cứu ở trong nước Dạy học theo hướng phát triển năng lực là vấn đề được nhiều nhà khoa học, giáo dục học, tâm lý học đầu tư nhiều thời gian và công sức 9 nghiên cứu. Từ những năm 80 của thế kỉ XX, chúng ta đã biết đến những nghiên cứu của Phạm Minh Hạc, Trần Quốc Thành với khái niệm về năng lực, cấu trúc đến mối quan hệ giữa năng lực với tư chất, tri thức, kĩ năng, kĩ xảo và xu hướng (Tổng quan nghiên cứu về giáo dục theo định hướng phát triển năng lực học sinh – Ths.
Trần Trung Dũng). Trong bối cảnh hiện nay dạy học theo hướng phát triển năng lực đang là mối quan tâm lớn của các Đảng, Nhà nước, của cả ngành Giáo dục và toàn xã hội. Mối quan tâm này đã thể hiện thành nghị quyết của Đảng và Nhà nước, Nghị quyết 29/TW khóa XII ngày 04/11/2013 thể hiện rõ định hướng cho toàn ngành Giáo dục nói riêng và toàn xã hội nói chung. Trong khoảng thời gian vừa qua, trước và sau khi tiến hành đổi mới chương trình giáo dục đã có khá nhiều các buổi hội thảo được tổ chức về DH theo định hướng phát triển năng lực.
Các cuộc hội thảo này đã lôi cuốn được số đông nhà khoa học và các nhà quản lý giáo dục tham dự. Tại đây, nhiều nhà nghiên cứu, cán bộ quản lý giáo dục đã đưa ra các báo cáo, ý kiến tham luận về các bình diện khác nhau của nhà trường và HĐGD trong thời gian này, tập trung nêu các giải pháp đổi mới HĐDH theo hướng phát triển năng lực như: ông Nguyễn Công Khanh bàn về Đổi mới kiểm tra đánh giá học sinh theo cách tiếp cận năng lực. Nguyễn Thị Kim Dung (Học viện Quản lý giáo dục) nhận định rằng, phương pháp kiểm tra, đánh giá trong nhà trường hiện nay vẫn đơn điệu, chưa phong phú, phần lớn thực hiện qua vấn đáp, trắc nghiệm khách quan… Trên các báo, tạp chí cũng có nhiều bài viết về vấn đề này như bài “Quản lý hoạt động dạy học theo định hướng phát triển năng lực học sinh trong nhà trường phổ thông” [2] của của nhóm tác giả Lê Thị Thanh Thủy - Phạm Phương Tâm trên tapchigiaoduc.vn ngày 19/4/2021; “Xây dựng chương trình đào tạo giáo viên Trung học cơ sở dạy học môn Khoa học tự nhiên theo chương trình giáo dục phổ thông mới” của tác giả Bùi Thu Hà – 10 Đỗ Thị Hiền – Bùi Thị Thanh Thúy – Tạp chí Giáo dục số 447 tháng 2/2019 [3]; “Thực trạng và giải pháp phát triển năng lực dạy học môn Khoa học tự nhiên của giáo viên Trung học cơ sở, đáp ứng đổi mới giáo dục trong thời gian tới” của nhóm tác giả Lê Thanh Huy - Phùng Việt Hải -Tạp chí giáo dục, tr 210-213, số đặc biệt tháng 4/2019 [4]; Trong thời gian gần đây, có rất nhiều luận văn thạc sĩ dành sự nghiên cứu về quản lý dạy học và quản lý dạy học phát triển năng lực: như tác giả Nguyễn Tài Cường lựa chọn tên luận văn “Biện pháp quản lý của hiệu trưởng đối với hoạt động dạy học theo hướng tích cực hóa ở các trường tiểu học huyện Quế Võ, tỉnh Bắc ninh” [5], tác giả Chu Văn Quảng với đề tài “Quản lý hoạt động dạy học môn Khoa học tự nhiên theo định hướng phát triển năng lực học sinh ở các trường trung học cơ sở huyện Nậm Pồ, tỉnh Điện Biên” [6], tác giả Nguyễn Đức Thuận với luận văn có tên “Quản lý hoạt động dạy học các môn Khoa học tự nhiên ở trường THCS Vũ Tiến, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình theo định hướng phát triển năng lực” [7]. Chương trình GDPT 2018 ra đời thay thế và kế thừa chương trình giáo dục 2006, chương trình mới với mục tiêu phát triển toàn diện người học với nền tảng kiến thức vững chắc, kỹ năng sống và làm việc hiệu quả, lòng yêu nghề nghiệp, yêu nước, có phẩm chất đạo đức tốt.
Ngoài những kiến thức cơ bản, chương trình còn coi trọng việc phát triển kỹ năng mềm, khuyến khích sự sáng tạo, học tập suốt đời và phát triển bản thân. Môn Khoa học Tự nhiên (KHTN) là môn mới trong chương trình GDPT 2018 không chỉ cung cấp kiến thức mà còn giúp HS phát triển tư duy logic, khả năng quan sát, hiểu biết thế giới xung quanh, phân tích và giải quyết vấn đề thực tiễn, hình thành ý thức bảo vệ môn trường; giúp HS tiếp cận với phương pháp ngiên cứu khoa học, phát triển năng lực sáng tạo và khám phá. Ở các trường THCS vùng đặc biệt khó khăn ở huyện Lục Yên chưa có công trình nào nghiên cứu về vấn đề dạy học môn KHTN theo hướng 11 phát triển năng lực. Trên cơ sở một số kết quả nghiên cứu của bản thân mình và qua thực tiễn giảng dạy của cá nhân, tác giả hệ thống hóa cơ sở lý luận, phân tích thực tiễn quản lý dạy học môn KHTN và kiến nghị các giải pháp nâng cao hiệu quả quản lý HĐDH môn KHTN tại các trường THCS vùng đặc biệt khó khăn huyện Lục Yên, tỉnh Yên Bái theo hướng phát triển năng lực.
Những khái niệm cơ bản của đề tài 1. Quản lý Khái niệm quản lý là một khía cạnh quan trọng đối với sự phát triển của bất kỳ tổ chức nào, và trong lĩnh vực giáo dục, nó đặc biệt quan trọng vì nó liên quan trực tiếp đến việc quản lý và tổ chức học tập, cung cấp nguồn lực và định hình chiến lược giáo dục. Peter Drucker, một trong những nhà quản lý nổi tiếng nhất thế giới, quản lý không chỉ đơn giản là quá trình tổ chức và điều hành, mà còn liên quan đến việc tạo ra giá trị và đảm bảo sự cân đối giữa các yếu tố khác nhau trong tổ chức. Nghiên cứu của Frederik Taylor cũng đã đưa ra quan điểm rằng quản lý là sự hiểu biết một cách chuẩn xác những công việc phải thực hiện và tiến hành công việc ấy thế nào theo cách nhanh nhất, hiệu quả nhất.
Theo Từ điển tiếng Việt: "Quản lý là tổ chức và điều khiển các hoạt động theo những yêu cầu nhất định". Trong đó "quản" là sự trông nom, gìn giữ, duy trì ở tình trạng bình ổn và "lý" là sự sửa chữa, sắp xếp, thay đổi, bổ sung vào tổ chức nhằm phát triển. Nếu người đứng đầu đơn vị quan tâm đến quản thôi thì hệ thống sẽ không phát triển còn quan tâm đến "lý" thì sự phát triển của hệ thống sẽ không bền vững. Do đó, muốn công tác quản lý có hiệu lực chúng ta nên bình đẳng về "quản" và "lý" [8].