Chương 1 Tổng quan về dao động của kết cấu dưới tác dụng của tải trọng di động 1.1 Tổng quan về tải trọng di động và phương pháp tính kết cấu chịu tải trọng di động Tải trọng động là tải trọng mà giá trị, phương chiều hay điểm tác dụng của nó thay đổi theo thời gian. Nếu sự thay đổi theo thời gian của tải trọng được biểu hiện bằng một hàm số nào đó, người ta gọi là tải trọng xác định. Nếu sự thay đổi không được biểu diễn bằng một hàm cụ thể mà chỉ được biểu diễn qua các số liệu thống kê thì gọi là tải trọng bất kỳ. Để phân tích kết cấu dưới tác dụng của tải trọng này cần dùng đến lý thuyết xác suất.
Trong phạm vi của luận văn chỉ xét đến trường hợp tải trọng có điểm tác dụng thay đổi hay còn gọi là tải trọng di động. Từ lâu tải trọng di động đã được quan tâm trong việc tính toán, thiết kế các công trình giao thông, xây dựng. Thực tế đã chỉ ra rằng, ảnh hưởng do tính chất di chuyển của tải trọng tới phản ứng động của kết cấu là rất đáng kể, có thể phát sinh những hiện tượng không mong muốn, như làm tăng các giá trị chuyển vị, nội lực và có thể làm kết cấu bị phá huỷ. Do ý nghĩa thực tiễn quan trọng nên cách đây khoảng 150 năm, vấn đề nghiên cứu dao động của kết cấu chịu tải trọng di động đã thu hút sự chú ý của nhiều nhà khoa học trên thế giới.
Ngày nay, với sự phát triển của phương pháp và công cụ tính, nên các nhà khoa học trong nước và nước ngoài đã và đang xem xét kết cấu chịu tải trọng di động với việc xét đến cả quá 8 Hình 1.1: Lực tập trung di động trên dầm trình và tính chất di chuyển của tải trọng, điều đó đã tiếp cận dần sát với sự làm việc thực tế của kết cấu hơn. Theo hướng này, tải trọng di động được xét có thể là một trong ba dạng như sau: • Dạng thứ nhất: Lực có điểm đặt di chuyển trên kết cấu với vận tốc "c". • Dạng thứ hai: Khối lượng di chuyển trên kết cấu với vận tốc "c"; • Dạng thứ ba: Hệ dao động di chuyển trên kết cấu, giữa hệ di động và kết cấu có các liên kết đàn hồi hoặc liên kết đàn hồi và cản nhớt. Việc phân loại các mô hình kết cấu chịu tải trọng di động chủ yếu phụ thuộc vào các yếu tố như: khối lượng kết cấu, khối lượng tải trọng di động, điều kiện liên kết giữa kết cấu và tải trọng di động.
• Mô hình 1 (hình 1.1) Mô hình này kể đến khối lượng của kết cấu, bỏ qua khối lượng của tải trọng di động, tức là xét dao động của kết cấu chịu tác dụng của lực di động với vận tốc "c" (moving force). Trong trường hợp này, các phương trình vi phân hay phương trình đạo hàm riêng mô tả dao động của hệ có hệ số không phụ thuộc vào thời gian. Trường hợp kết cấu là dầm đơn giản hoặc dầm liên tục, đã có lời giải chính xác bằng phương pháp giải tích (xem [7]). • Mô hình 2 (hình 1.2) Mô hình này kể đến khối lượng của tải trọng và bỏ qua khối lượng của kết cấu, số bậc tự do của hệ không phụ thuộc vào kết cấu, mà phụ thuộc số lượng các tải trọng di động.
Trong trường hợp này, kết 9 Hình 1.2: Khối lượng di động trên dầm không khối lượng cấu đóng vai trò liên kết đàn hồi, không quán tính, chịu tác dụng của khối lượng di động. Ý nghĩa thực tiễn của bài toán dao động dựa trên cơ sở mô hình này không lớn vì khối lượng của kết cấu thường không thể bỏ qua. • Mô hình 3 (hình 1.3) Trong mô hình này, khối lượng của kết cấu và tải trọng di động đều được tính đến. Đây là mô hình chính xác đối với kết cấu dao động dưới tác dụng của tải trọng có khối lượng di động gây nên (moving mass).
Sự khác nhau cơ bản của mô hình này so với mô hình tải trọng di động đó là phả xét đến gia tốc của khối lượng trong quá trình di động. Các mô hình 1, 2 và 3 được sử dụng khi điểm đặt của tải trọng di Hình 1.3: Khối lượng di động trên dầm động không tách rời kết cấu theo phương thẳng đứng, chủ yếu xét đến dao động của phần kết cấu mà không quan tâm đến dao động của phần tải trọng di động. • Mô hình 4 (hình 1.4) Mô hình mô tả hệ dao động di động tác dụng lên kết cấu, mô hình này thể hiện sự tương tác giữa hệ dao động (đơn giản nhất là hệ gồm khối lượng tập trung và lò xo đàn hồi, hay khối lượng tập trung gắn với lò xo đàn hồi và phần tử cản nhớt mắc song 10 Hình 1.4: Hệ một bậc tự do di động trên dầm song) di động và kết cấu (có khối lượng). Trong trường hợp này, tuỳ theo cấu trúc của hệ dao động di động mà có thể mô hình hoá nó thành hệ 1 hay nhiều bậc tự do.
Tác dụng của hệ di động đối với kết cấu được truyền qua các lò xo đàn hồi và giảm chấn, chính những lực này là nhân tố gây ra tính tương tác của hệ trong quá trình dao động. Phương trình vi phân mô tả hệ như vậy có hệ số phụ thuộc thời gian. Mô hình này thường dùng khi cần quan tâm đến dao động của bản thân kết cấu cũng như hệ dao động di động, điển hình cho dạng này là xe bánh lốp chạy trên trên đường, trên cầu, tàu hoả chạy trên đường ray. Trong một số trường hợp, để đơn giản và thuận tiện cho việc tính toán, hiệu ứng quán tính do tải trọng động được tính toán thông qua hệ số động so với tải trọng tĩnh, thường sử dụng tỷ số giữa phản ứng động với phản ứng tĩnh của kết cấu.
Trong trường hợp tải trọng di chuyển với tốc độ tương đối nhỏ thì có thể tính toán tương tự trong trường hợp hàng loạt tải tĩnh ở các vị trí liên tiếp nhau. Khi tải trọng di chuyển với tốc độ cao, kết cấu sẽ dao động và lúc này hiệu ứng động không thể bỏ qua. Các nhân tố ảnh hưởng đến phản ứng động của kết cấu gồm: • Các thông số hình học, độ cứng, quán tính, cản của bản thân kết cấu 11 • Các đặc tính của hệ di động như: khối lượng, hệ thống treo, số lượng và khoảng cách các tải trọng di động • Các thông số của hệ di động, sự di chuyển của tải trọng: tốc độ của tải trọng di động (nhanh dần hoặc chậm dần, phanh, v.v) • Điều kiện tiếp xúc giữa tải trọng và kết cấu: bề mặt di chuyển của tải trọng phẳng hoặc gồ ghề (ngẫu nhiên), tiếp xúc giữa tải trọng và kết cấu là liên tục hoặc không liên tục • Điều kiện ban đầu khi tải trọng bắt đầu di chuyển trên kết cấu 1.2 Tổng quan về lịch sử tính toán kết cấu chịu tải trọng di động 1.1 Các nghiên cứu trên thế giới Lý thuyết và thực nghiệm về phản ứng động của kết cấu chịu tác dụng của tải trọng di động đã được bắt đầu từ cách đây hơn 100 năm. Willis và Stokes từ năm 1849 đã nghiên cứu cách giải bài toán cho trường hợp tải trọng là một chất điểm có khối lượng di chuyển với tốc độ đều trên một dầm đơn giản không khối lượng.
Đến đầu thế kỷ 20, bài toán dầm lăng trụ thẳng với tải trọng di động liên quan đến dao động của cầu đường sắt được các tác giả như Timoshenko, Saller, Jeffcott, Shaltenkamp, Krylov tập trung nghiên cứu. Trong công trình nghiên cứu của mình, tác giả Hilerborg đã nghiên cứu bài toán dầm chịu tải trọng di động, lần đầu tiên đã xét đến khối lượng dầm và tác giả giải quyết bài toán bằng phương pháp Fourier và phương pháp tích phân số. Năm 1956 Biggs và các cộng sự đã kết hợp nghiên cứu lý thuyết và thực nghiệm trên mô hình dầm chịu tải trọng di động, trong đó đã tiến hành một số thí nghiệm trên mô hình dầm đơn giản xác định được một số đặc trưng dao động của dầm chịu tải trọng di động đơn giản. Tác giả Fahim Javid đã có nghiên cứu khá đầy đủ về dao động của dầm thẳng và cong chịu tác dụng của tải trọng di động.
Trong công trình của mình, các tác giả Jacob A. Dada và Olasunmbo O. Agboola đã xem xét phản ứng động của hệ dầm đôi với các liên kết giảm chấn Rayleigh chịu tác dụng của tải trọng tập trung di động. Honda và các cộng sự phân tích phản ứng động của dầm cầu bằng thép chịu tác dụng của tải trọng di động, trong nghiên cứu cũng đã cho thấy ảnh hưởng của mấp mô mặt đường và dao động ban đầu của hệ đến phản ứng động của cầu một nhịp và cầu nhiều nhịp dạng dầm liên tục.
Christiano đã nghiên cứu dao động cưỡng bức của cầu cong được mô phỏng là dầm lăng trụ cong có thành mỏng dưới tác dụng của tải trọng di động, trong đó hệ thống lực di động được mô phỏng là khối lượng di chuyển và hệ dao động đơn giản gồm lò xo và khối lượng tập trung.C đã nghiên cứu hiện tượng cộng hưởng và chống lại cộng hưởng trên mô hình dầm đơn giản chịu tải trọng di động có giá trị không đổi bằng phương pháp giải tích. Cũng bằng phương pháp PTHH, tác giả Serdar Hugul đã phân tích dao động của hệ khung phẳng chịu tải trọng di động, tác giả cũng đã có những tính toán trên các ví dụ số cụ thể. Nghiên cứu lựa chọn các thông số hợp lý nhằm điều khiển dao động của cầu dây văng dạng đơn giản được Zribi M, Almutairi N.B và Abdel-Rohman M quan tâm nghiên cứu. Phát triển phương pháp tính toán phản ứng động của dầm chịu tải trọng di động, tác giả Mehri B, Davar A và Rahmani O đã sử dụng phương pháp dùng hàm động học Green để giải quyết vấn đề và tỏ ra rất hiệu quả, đã thu được một số kết quả đáng kể.
Sử dụng phương pháp số, chủ yếu là phương pháp PTHH để nghiên cứu phản ứng động của kết cấu cầu và cầu dây văng như là hệ liên hợp dầm - dây - cột chịu tải trọng di động đã được các tác giả Bhatti M.H, Chen Tsung-Chien, Liu M.Y, Raid Karoumi đề cập trong các công trình nghiên cứu của mình. Ghahremani và Ghafoori E đã phân tích dao động của tấm chữ nhật chịu tác dụng của tải trọng di động dạng hệ dao động di động đơn giản là khối lượng tập trung liên kết với lò xo đàn hồi.H, Kennedy D và Williams F.