Luận án tiến sĩ về phân cấp quản lý nhà nước giữa trung ương và chính quyền địa phương

Luận án tiến sĩ phân tích quản lý công phân cấp quản lý nhà nước giữa trung ương với chính quyền địa phương, xây dựng cơ sở lý luận, kiểm chứng thực nghiệm, đóng góp tri thức mới

Trường đại học

Học viện Hành chính quốc gia

Chuyên ngành

Quản lý công

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

luận án

2020

224
0
0

Phí lưu trữ

55 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

LỜI CẢM ƠN

DANH MỤC BẢNG BIỂU

DANH MỤC CÁC TỪ VIẾT TẮT

MỞ ĐẦU

1.1. Lý do chọn đề tài

1.2. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu

1.3. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu

1.4. Phương pháp luận và phương pháp nghiên cứu

1.5. Câu hỏi nghiên cứu và giả thuyết khoa học

1.6. Ý nghĩa khoa học và thực tiễn của đề tài

1.7. Cấu trúc của Luận án

1. TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU

1.1. CÁC CÔNG TRÌNH NGHIÊN CỨU VỀ PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC

1.1.1. Các công trình nghiên cứu lý luận chung về phân cấp quản lý nhà nước

1.1.2. Các công trình nghiên cứu phân cấp quản lý nhà nước trên một số ngành, lĩnh vực

1.2. CÁC CÔNG TRÌNH NGHIÊN CỨU VỀ PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC GIỮA TRUNG ƯƠNG VỚI CHÍNH QUYỀN THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG

1.2.1. Các công trình nghiên cứu về chính quyền thành phố trực thuộc trung ương gắn với phân cấp quản lý nhà nước

1.2.2. Các công trình nghiên cứu về xây dựng mô hình chính quyền đô thị ở thành phố trực thuộc trung ương gắn với phân cấp quản lý nhà nước

1.3. NHỮNG VẤN ĐỀ ĐƯỢC KẾ THỪA VÀ TIẾP TỤC NGHIÊN CỨU TRONG LUẬN ÁN

1.3.1. Những vấn đề kế thừa và giá trị tham khảo của các công trình nghiên cứu đã công bố

1.3.2. Những nội dung Luận án tiếp tục nghiên cứu

1.4. TIỂU KẾT CHƯƠNG 1

2. CƠ SỞ KHOA HỌC VỀ PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC GIỮA TRUNG ƯƠNG VỚI CHÍNH QUYỀN THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG

2.1. QUAN NIỆM, NGUYÊN TẮC VÀ HÌNH THỨC CỦA PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC GIỮA TRUNG ƯƠNG VỚI CHÍNH QUYỀN THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG

2.1.1. Một số quan niệm liên quan

2.1.2. Nguyên tắc phân cấp quản lý nhà nước

2.1.3. Các hình thức phân cấp quản lý nhà nước

2.2. CHỦ THỂ, NỘI DUNG, ĐIỀU KIỆN ĐẢM BẢO VÀ YẾU TỐ TÁC ĐỘNG PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC GIỮA TRUNG ƯƠNG VỚI CHÍNH QUYỀN THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG

2.2.1. Chủ thể phân cấp quản lý nhà nước

2.2.2. Nội dung phân cấp quản lý nhà nước

2.2.3. Điều kiện đảm bảo phân cấp quản lý nhà nước

2.3. PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC TRÊN MỘT SỐ LĨNH VỰC GIỮA TRUNG ƯƠNG VỚI CHÍNH QUYỀN THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG

2.3.1. Quy hoạch, kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội

2.3.2. Quản lý ngân sách nhà nước

2.3.3. Tổ chức bộ máy và Cán bộ, công chức

2.4. KINH NGHIỆM PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC GIỮA TRUNG ƯƠNG VỚI CHÍNH QUYỀN THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG TRÊN THẾ GIỚI VÀ GIÁ TRỊ THAM KHẢO ĐỐI VỚI VIỆT NAM

2.4.1. Kinh nghiệm phân cấp quản lý nhà nước giữa trung ương với chính quyền thành phố trực thuộc trung ương trên thế giới

2.4.2. Kinh nghiệm đối với Việt Nam

2.5. TIỂU KẾT CHƯƠNG 2

3. THỰC TRẠNG PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC GIỮA TRUNG ƯƠNG VỚI CHÍNH QUYỀN THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG

3.1. THỰC TRẠNG PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ QUY HOẠCH, KẾ HOẠCH PHÁT TRIỂN KINH TẾ - XÃ HỘI

3.1.1. Thực trạng phân cấp về phê duyệt quy hoạch, kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội

3.1.2. Thực trạng phân cấp thẩm định, quản lý và điều chỉnh quy hoạch, kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội

3.1.3. Một số kết quả thực hiện thẩm quyền, nhiệm vụ phân cấp quản lý nhà nước về quy hoạch, kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội

3.2. THỰC TRẠNG PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ NGÂN SÁCH NHÀ NƯỚC

3.2.1. Thực trạng phân cấp thẩm quyền ban hành pháp luật, chính sách, tiêu chuẩn và định mức NSNN

3.2.2. Thực trạng phân cấp quản lý nguồn thu và nhiệm vụ chi NSNN

3.3. THỰC TRẠNG PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC VỀ TCBM VÀ CBCC

3.3.1. Thực trạng phân cấp quản lý nhà nước về TCBM

3.3.2. Thực trạng phân cấp quản lý nhà nước về CBCC

3.4. ĐÁNH GIÁ THỰC TRẠNG PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC GIỮA TRUNG ƯƠNG VỚI CHÍNH QUYỀN THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG

3.4.1. Một số kết quả đạt được

3.4.2. Một số tồn tại và hạn chế

3.4.3. Một số nguyên nhân của tồn tại và hạn chế

3.5. TIỂU KẾT CHƯƠNG

4. ĐỊNH HƯỚNG VÀ GIẢI PHÁP TĂNG CƯỜNG PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC GIỮA TRUNG ƯƠNG VỚI CHÍNH QUYỀN THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG

4.1. ĐỊNH HƯỚNG PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC GIỮA TRUNG ƯƠNG VỚI CHÍNH QUYỀN THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG

4.1.1. Đảm bảo sự quản lý thống nhất trong phân cấp quản lý nhà nước

4.1.2. Đảm bảo và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam trong phân cấp quản lý nhà nước

4.1.3. Phát huy tối đa quyền tự chủ, tự chịu trách nhiệm của chính quyền thành phố trực thuộc trung ương

4.1.4. Tăng cường tính minh bạch và trách nhiệm giải trình của chính quyền thành phố trực thuộc trung ương

4.1.5. Phân cấp đi đôi với việc nâng cao năng lực của chính quyền thành phố trực thuộc trung ương

4.1.6. Coi trọng tính đặc thù của thành phố trực thuộc trung ương trong phân cấp quản lý nhà nước

4.2. NHÓM GIẢI PHÁP CHUNG VỀ PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC GIỮA TRUNG ƯƠNG VỚI CHÍNH QUYỀN THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG

4.2.1. Đổi mới nhận thức về phân cấp quản lý nhà nước

4.2.2. Hoàn thiện cơ sở chính trị và pháp lý

4.2.3. Tăng cường kiểm tra, kiểm soát, giám sát và thanh tra thẩm quyền được phân cấp

4.3. NHÓM GIẢI PHÁP PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC GIỮA TRUNG ƯƠNG VỚI CHÍNH QUYỀN THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG TRONG MỘT SỐ LĨNH VỰC

4.3.1. Phân cấp quản lý quy hoạch, kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội

4.3.2. Phân cấp quản lý NSNN

4.3.3. Phân cấp quản lý nhà nước về TCBM và CBCC

4.4. KIẾN NGHỊ VỀ PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC GIỮA TRUNG ƯƠNG VỚI CHÍNH QUYỀN THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG

4.4.1. Đối với Trung ương Đảng và Thành ủy thành phố trực thuộc trung ương

4.4.2. Đối với Quốc hội

4.4.3. Đối với Chính phủ

4.4.4. Đối với chính quyền thành phố trực thuộc trung ương

4.5. TIỂU KẾT CHƯƠNG 4

DANH MỤC CÔNG TRÌNH CỦA TÁC GIẢ

DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Giới thiệu về phân cấp quản lý nhà nước

Phân cấp quản lý nhà nước giữa trung ươngđịa phương là một vấn đề quan trọng trong quản lý công. Luận án tiến sĩ này tập trung vào việc phân tích mối quan hệ giữa quản lý nhà nướcchính quyền địa phương, đặc biệt là các thành phố trực thuộc trung ương. Việc phân cấp không chỉ giúp tăng cường quyền tự chủ của chính quyền địa phương mà còn đảm bảo sự quản lý thống nhất từ trung ương. Theo tác giả, việc phân cấp cần được thực hiện một cách đồng bộ và hiệu quả để phát huy tối đa năng lực của chính quyền địa phương.

1.1. Tầm quan trọng của phân cấp quản lý

Phân cấp quản lý nhà nước có vai trò quan trọng trong việc nâng cao hiệu quả hoạt động của chính quyền địa phương. Việc phân cấp giúp chính quyền địa phương có thể tự chủ hơn trong việc quyết định các vấn đề liên quan đến phát triển kinh tế - xã hội. Điều này không chỉ tạo ra sự linh hoạt trong quản lý mà còn giúp chính quyền địa phương có thể phản ứng nhanh chóng với các vấn đề phát sinh. Tác giả nhấn mạnh rằng, để đạt được hiệu quả cao trong phân cấp, cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa trung ươngđịa phương.

II. Thực trạng phân cấp quản lý nhà nước

Thực trạng phân cấp quản lý nhà nước giữa trung ươngchính quyền thành phố trực thuộc trung ương hiện nay cho thấy nhiều bất cập. Mặc dù có những quy định pháp luật về phân cấp, nhưng thực tế việc thực hiện còn nhiều hạn chế. Chính quyền địa phương thường gặp khó khăn trong việc thực hiện các quyền hạn được phân cấp, dẫn đến tình trạng phụ thuộc vào trung ương. Tác giả chỉ ra rằng, việc phân cấp cần được thực hiện một cách rõ ràng và cụ thể hơn để đảm bảo quyền tự chủ cho chính quyền địa phương.

2.1. Các lĩnh vực phân cấp

Trong luận án, tác giả phân tích ba lĩnh vực chính cần được phân cấp: quy hoạch, kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội; quản lý ngân sách nhà nước; và tổ chức bộ máy. Mỗi lĩnh vực đều có những thách thức riêng. Ví dụ, trong lĩnh vực quy hoạch, quy trình phê duyệt còn chậm và phức tạp, gây khó khăn cho chính quyền địa phương trong việc thực hiện các kế hoạch phát triển. Tương tự, trong quản lý ngân sách, chính quyền địa phương thường không có đủ quyền hạn để quyết định các vấn đề liên quan đến ngân sách, dẫn đến sự chậm trễ trong việc triển khai các dự án quan trọng.

III. Đề xuất giải pháp tăng cường phân cấp

Để tăng cường phân cấp quản lý nhà nước giữa trung ươngchính quyền thành phố trực thuộc trung ương, tác giả đề xuất một số giải pháp. Đầu tiên, cần hoàn thiện hệ thống pháp luật để đảm bảo tính đồng bộ và thống nhất trong việc phân cấp. Thứ hai, cần tăng cường đào tạo và nâng cao năng lực cho chính quyền địa phương để họ có thể thực hiện tốt hơn các quyền hạn được phân cấp. Cuối cùng, cần có cơ chế giám sát và đánh giá hiệu quả của việc phân cấp để kịp thời điều chỉnh khi cần thiết.

3.1. Cải cách thể chế

Cải cách thể chế là một trong những giải pháp quan trọng để tăng cường phân cấp. Tác giả nhấn mạnh rằng, cần có các quy định pháp luật rõ ràng về quyền hạn và trách nhiệm của chính quyền địa phương. Điều này sẽ giúp giảm thiểu tình trạng chồng chéo và mâu thuẫn trong việc thực hiện các nhiệm vụ quản lý. Hơn nữa, việc xây dựng một hệ thống chính sách đồng bộ sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho chính quyền địa phương trong việc thực hiện các quyền hạn được phân cấp.

13/02/2025
Luận án tiến sĩ quản lý công phân cấp quản lý nhà nước giữa trung ương với chính quyền địa phương

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1 TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐỀ TÀI LUẬN ÁN 1. CÁC CÔNG TRÌNH NGHIÊN CỨU VỀ PHÂN CẤP QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC 1. Các công trình nghiên cứu lý luận chung về phân cấp quản lý nhà nước Các công trình nghiên cứu về phân cấp khá đầy đủ và công phu. Tuy nhiên, có thể nói, do sự khác nhau về cách thức TCBM nhà nước và thể chế chính trị nên vấn đề phân cấp, phân quyền cũng được tiếp cận dưới nhiều góc độ ở các quốc gia trên thế giới.

Theo hướng này, phải kể đến những công trình của các tác giả sau đây: Pranab K. Bardhan, Dilip Mookherjee: “Decentralization and local governance in developing countries: a comparative perspective” (Phân cấp quản lý và chính quyền địa phương ở các nước đang phát triển: một góc độ so sánh), [2006], đã phân tích những vấn đề phân cấp, quản trị địa phương ở các nước đang phát triển dưới cách tiếp cận và so sánh liên ngành; cung cấp các nghiên cứu chi tiết về phân cấp ở 08 quốc gia: Bolivia, Brazil, Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia, Pakistan, Nam Phi và Uganda. Theo đó, tác giả đã khẳng định xu thế phân cấp chính trị và kinh tế một cách toàn diện ở Bolivia vào năm 1995, Indonesia năm 1998, trong khi đó ở Brazil và Ấn Độ, quá trình phân cấp diễn ra không đồng đều và chậm hơn. Ở Trung Quốc, chính quyền địa phương đã được phân quyền nhiều hơn về chính trị và kinh tế.

Nam Phi đã chuyển đổi từ việc phân cấp phi dân chủ của phân biệt chủng tộc để phân cấp quản lý theo một Hiến pháp dân chủ. Đồng thời, nghiên cứu cũng so sánh về bối cảnh chính trị và kinh tế của quá trình phân cấp, nêu giải pháp để hoàn thiện phân cấp. Công trình của Commonwealth Secretariat: “Decantralisation and local government” (Phân cấp và quản trị địa phương), [2011] chỉ ra sự cần thiết phải thay đổi vai trò của nhà nước; thiết kế và tăng cường vai trò của chính quyền địa phương. Theo đó, công trình đã cho thấy, có ba loại phân cấp cơ bản: Phân cấp hành chính, phân cấp chính trị, phân cấp tài chính; đồng thời nêu quan điểm: phân 11 cấp là một khái niệm rộng, được mô tả như việc chuyển giao quyền lực từ chính quyền trung ương cho chính quyền cấp dưới, bao gồm việc lập kế hoạch, quản lý, nguồn lực.

Công trình của tác giả Daniel R. Mullins: “Accountability and Coordination in a Decentralized Context: Institutional, Fiscal and Governance Issues” (Trách nhiệm và phối hợp trong bối cảnh phân cấp: Các vấn đề về thể chế, tài chính và quản trị), [2004], luận giải những vấn đề cơ bản của phân cấp, như ảnh hưởng của phân cấp, trách nhiệm giải trình; phân tích cơ chế tài chính, quản trị phân cấp; hướng đến hiệu lực, hiệu quả; nâng cao trách nhiệm và sự phối hợp trong quá trình phân cấp. Tiếp đó, có công trình của OECD: “Lessons Learned on Donor Support to Decentralisation and Local Governance” (Bài học kinh nghiệm về hỗ trợ các nhà tài trợ để phân cấp và quản trị địa phương), [2004], trình bày những kinh nghiệm hỗ trợ các chương trình cải cách chính quyền địa phương, tập trung vào lĩnh vực phân cấp hành chính, tài chính và chính trị cũng như tăng cường sự tham gia của tổ chức xã hội dân sự vào quản trị địa phương. Theo hướng nghiên cứu lý luận và thực tiễn phân cấp ở các quốc gia, thành phố cụ thể, có nghiên cứu của Ronald K.Vogel: “Decentralization and Urban Governance: Reforming Tokyo Metropolitan Government” (Phân cấp và quản lý đô thị: Cải cách của chính quyền thành phố Tokyo), [2007], đã phân tích quá trình đô thị hóa ở Nhật Bản và những vấn đề nổi cộm của thành phố Tokyo; phân tích các giai đoạn cải cách hành chính và phân cấp chính sách ở Nhật Bản.

Nghiên cứu của Kinnosuke Yagi: “Decentralization in Japan” (Phân cấp ở Nhật Bản), [2004] trình bày mô hình chính quyền địa phương ở Nhật Bản; vấn đề phân cấp ở Nhật Bản thông qua việc xây dựng các đạo luật về phân cấp và đề xuất những kiến nghị nhằm sửa đổi, bổ sung những vấn đề phân cấp trong các đạo luật phân cấp. Nghiên cứu của Jesse C. Ribot: “African Decentralization Local Actors, Powers and Accountability” (Phân cấp địa phương ở châu Phi, quyền hạn và trách nhiệm), [2002], phân tích lịch sử ra đời của phân cấp và lý do tại sao phải phân cấp. Đồng thời, tác giả đã làm rõ quyền hạn và trách nhiệm của chính quyền địa phương ở châu Phi trong phân cấp; đề ra quy trình thực hiện phân cấp.

Theo đó, tác giả đi đến kết luận, có 5 yếu tố để tác động đến sự thành công của phân cấp: phương thức chuyển giao quyền hạn và trách nhiệm; môi trường pháp lý thuận lợi; môi trường kinh tế vĩ mô; năng lực tự chủ của chính quyền địa phương. Nghiên cứu của Jo 12 Beall: “Decentralisation and Engendering Democracy: Lessons from Local Government Reform in South Africa” (Phân cấp và phát sinh đối với dân chủ: Những bài học từ cải cách chính quyền địa phương ở Nam Phi) [2004], đã dựa trên cải cách dân chủ ở Nam Phi để phân tích việc bình đẳng giới trong quản lý. Tác giả cho thấy vẫn còn tồn tại sự phân biệt nam, nữ trong quản lý ở chính quyền địa phương Nam Phi. Qua phân tích, tác giả cho rằng, phụ nữ ở Nam Phi không có vai trò lớn trong chính quyền địa phương; sự phát triển về dân chủ đang tăng cường sự tham gia của phụ nữ vào các cơ quan chính quyền địa phương ở Nam Phi.

Bên cạnh đó, có các nghiên cứu ở Ấn Độ của nhóm tác giả: Prof. Nishith Rai, Dr. Awadhesh Kumar Singh: “Decentralized urban governance in India” (Phân cấp quản lý đô thị ở Ấn Độ), [2012], phân tích những vấn đề phân cấp trong quản lý đô thị ở Ấn Độ; xu hướng quá trình đô thị hóa, bản chất; phạm vi của chính quyền đô thị; cấu trúc, thành phần của đô thị; tiêu chuẩn để hình thành tổng công ty quản lý đô thị, cách thức để có một chính quyền đô thị vận hành hiệu quả. Vấn đề phân cấp đã được đề cập trong văn kiện của Đảng, pháp luật của Nhà nước.

Nghiên cứu lý luận chung về phân cấp, các tác giả trong nước đã công bố nhiều công trình có giá trị lý luận và thực tiễn. Trong hướng nghiên cứu này có cuốn sách “Phân cấp ở Đông Á” của Roland White, Paul Smoke, Sudarshan Gooptu (dịch và hiệu đính Vũ Cường), [2005] đã đề cập đến kinh nghiệm của các nước Đông Á trong quá trình phân cấp về pháp lý, tài chính, quản lý, y tế, giáo dục, dịch vụ cơ sở hạ tầng. cũng như những thách thức của quá trình thiết kế mô hình cải cách; những bài học kinh nghiệm trong quá trình nghiên cứu tác động của tiến trình phân cấp. Cuốn sách “Phân cấp quản lý nhà nước” của Phạm Hồng Thái, Nguyễn Đăng Dung, Nguyễn Ngọc Chí [2011] trình bày về phân cấp, phân quyền, tản quyền trong quản lý nhà nước, thực tiễn phân cấp quản lý nhà nước ở Việt Nam, một số nước trên thế giới, những bài học kinh nghiệm cho Việt Nam trong việc phân cấp quản lý nhà nước trước yêu cầu cải cách.

Tác giả Trần Thị Diệu Oanh, “Phân cấp quản lý và địa vị pháp lý của chính quyền địa phương trong quá trình cải cách bộ máy nhà nước ở Việt Nam” [2012] đã làm rõ cơ sở lý luận về phân cấp quản lý và địa vị pháp lý của chính quyền địa phương trong bối cảnh cải cách bộ máy nhà nước ở Việt Nam; thực trạng phân cấp quản lý và địa vị pháp lý của chính quyền địa phương ở nước ta hiện nay; quan điểm, giải pháp tiếp tục đổi mới phân 13 cấp quản lý và địa vị pháp lý của chính quyền địa phương ở Việt Nam hiện nay. Chu Văn Hưởng, “Phân cấp, phân quyền trong thực thi quyền lực nhà nước ở địa phương Việt Nam hiện nay – Vấn đề và giải pháp”, Luận án Tiến sĩ Chính trị học, Học viện chính trị - Hành chính quốc gia Hồ Chí Minh [2012] đã nghiên cứu tổng quan tình hình nghiên cứu về phân cấp, phân quyền trong thực thi quyền lực nhà nước ở địa phương; cơ sở lý luận và thực tiễn phân cấp, phân quyền trong thực thi quyền lực nhà nước ở địa phương; thực trạng phân cấp, phân quyền trong thực thi quyền lực nhà nước ở địa phương Việt Nam. Đặc biệt, cuốn sách của Nguyễn Văn Cương, “Về phân định thẩm quyền giữa chính quyền trung ương và chính quyền địa phương tại Việt Nam hiện nay” [2015] đã đánh giá, đề xuất giải pháp hoàn thiện cơ chế phân định thẩm quyền giữa chính quyền trung ương và chính quyền địa phương; nghiên cứu khả năng xây dựng, hoàn thiện mô hình chính quyền địa phương phục vụ trực tiếp việc sửa đổi, bổ sung các đạo luật có liên quan thời gian tới. Theo hướng nghiên cứu này, còn có công trình của Võ Kim Sơn, Phân cấp quản lý nhà nước – Lý luận và thực tiễn [2004] đã nghiên cứu công phu và nghiêm túc lý luận phân cấp quản lý nhà nước, phân cấp trong quản lý hành chính nhà nước; lý luận và thực tiễn phân cấp quản lý hành chính nhà nước Việt Nam từ năm 1945 đến 2003; đưa ra định hướng, giải pháp nhằm đẩy mạnh phân cấp quản lý nhà nước.

Nghiên cứu của Uông Chu Lưu, “Một số vấn đề lý luận về phân cấp quản lý nhà nước” [2014], trình bày khái niệm phân cấp quản lý nhà nước, bản chất, mối quan hệ của phân cấp giữa trung ương và địa phương; đồng thời nêu ra nguyên tắc và những nội dung phân cấp trong quản lý nhà nước. Nghiên cứu của Nguyễn Minh Đoan “Phân cấp, phân quyền giữa trung ương và địa phương” [2012], trình bày quan niệm, mục đích, ý nghĩa của việc phân cấp giữa trung ương và địa phương; qua đó, tác giả đã phân tích xu hướng, giải pháp phân cấp, phân quyền giữa trung ương và địa phương ở Việt Nam hiện nay. Nghiên cứu của Phạm Hồng Thái “Phân quyền và phân cấp trong quản lý nhà nước - Một số khía cạnh lý luận - thực tiễn và pháp lý” [2011], cung cấp thêm cách nhìn đánh giá rõ vai trò, công dụng của phân quyền, phân cấp trong quản lý nhà nước. Bài viết bàn luận về phân quyền, phân cấp ở khía cạnh phương pháp luận, khía cạnh pháp lý, mối liên hệ giữa hình thức cấu trúc nhà nước với phân quyền và vấn đề phân cấp ở Việt Nam hiện nay.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Phân cấp quản lý nhà nước giữa trung ương và địa phương trong luận án tiến sĩ quản lý công là một nghiên cứu chuyên sâu về cơ chế phân quyền và quản lý công trong hệ thống hành chính nhà nước. Luận án tập trung phân tích các mô hình phân cấp, thách thức và giải pháp nhằm tối ưu hóa hiệu quả quản lý giữa cấp trung ương và địa phương. Đây là tài liệu hữu ích cho các nhà quản lý, nghiên cứu viên và sinh viên quan tâm đến cải cách hành chính và nâng cao năng lực quản lý công.

Để mở rộng kiến thức về chủ đề này, bạn có thể tham khảo thêm Luận án tiến sĩ quản lý công phối hợp trong thẩm định văn bản quy phạm pháp luật của chính quyền địa phương cấp tỉnh ở Việt Nam, nghiên cứu về sự phối hợp trong quản lý công tại cấp địa phương. Ngoài ra, Luận án tiến sĩ quản lý công văn hóa công sở trong các cơ quan hành chính nhà nước của thành phố Hà Nội hiện nay cung cấp góc nhìn về văn hóa công sở, một yếu tố quan trọng trong quản lý công. Cuối cùng, Luận án tiến sĩ quản lý công năng lực của người đứng đầu cơ quan chuyên môn thuộc ủy ban nhân dân quận tại thành phố Đà Nẵng tập trung vào nâng cao năng lực quản lý, một khía cạnh then chốt trong phân cấp quản lý.

Mỗi tài liệu trên là cơ hội để bạn khám phá sâu hơn về các khía cạnh khác nhau của quản lý công, từ đó có cái nhìn toàn diện và chuyên sâu hơn về chủ đề này.