mở đầu cho xu hƣớng phân tích chiêm nghiệm lịch sử”. Qua những bài viết trên, có thể thấy vị trí rất quan trọng của NHT trong lịch sử văn học Việt Nam sau 1975. Những nghiên cứu trực tiếp bàn về sáng tác Nguyễn Huy Thiệp Những bài nghiên cứu này hầu hết tập trung trong cuốn Đi tìm Nguyễn Huy Thiệp. Đây là những bài viết tiêu biểu nhất trong số gần một trăm bài nghiên cứu đƣợc đăng rải rác trên nhiều tờ báo giai đoạn trƣớc năm 2000.
Nhìn chung, các bài viết này là cứ liệu quan trọng cho các nghiên cứu về vấn đề tiếp nhận sáng tác NHT. Những nhận định về truyện ngắn của NHT nhiều khi trái ngƣợc nhau, bộc lộ những thiên kiến văn chƣơng rất xa nhau. Dựa vào những xác tín đã định hình một thời về quan niệm văn chƣơng phản ánh hiện thực, thói quen tiếp nhận nền văn học sử thi và cái nhìn mang tính sử thi đối với cuộc sống, phƣơng pháp sáng tác hiện thực xã hội chủ nghĩa, một số nhà nghiên cứu đã tỏ ra có phần khá khắt khe với những tìm tòi nghệ thuật của NHT, không nhìn thấy những đóng góp to lớn của ông trong việc hình thành một dòng văn chƣơng mới mà về sau đƣợc gọi là dòng văn học phản tỉnh xã hội. Tiêu biểu cho cách nhìn trên có lẽ là các ý kiến của Tạ Ngọc Liễn, Đỗ Văn Khang, Nguyễn Thuý Ái, 8 Vũ Phan Nguyên, Hồng Diệu.Do quan niệm truyền thống về mối quan hệ giữa văn học và lịch sử, văn học và hiện thực nên trong những bài viết của các tác giả trên đây, NHT bị đánh giá là đã “xuyên tạc lịch sử”, “hạ bệ thần tƣợng”, hoặc “bôi đen hiện thực”, “bắn súng lục vào quá khứ”…Vì lẽ đó, mặc dù khẳng định NHT có tài nhƣng “cái tâm thiếu trong sáng”, thiếu cội rễ nhân đạo cần thiết, hiện tƣợng NHT “đáng lo hơn là đáng mừng”.Những nghiên cứu này đã dùng văn chƣơng để luận tƣ tƣởng, đạo đức, trình độ văn hoá của nhà văn, khó mà phát hiện đƣợc sự đa dạng và sức hấp dẫn của phong cách văn chƣơng NHT, nhất là khả năng đối thoại với ý thức hệ của diễn ngôn tập thể.
Trong tập sách này, có nhiều bài của các tác giả nhƣ Văn Tâm, Nguyễn Văn Lƣu, Trịnh Bá Đĩnh – Nguyễn Hữu Sơn, Nguyễn Hải Hà – Nguyễn Thị Bình bàn về sáng tác NHT nhƣ một hiện tƣợng tiếp nhận văn học. Nhìn chung, các tác giả đã bao quát nhiều tƣ liệu, bám sát những bài viết bàn về văn chƣơng NHT, lẩy ra nhiều ý kiến quý báu…Những bài viết trên là cần thiết, nó cung cấp một cái nhìn toàn cảnh quá trình tiếp nhận NHT, định hƣớng cho bạn đọc tiếp nhận hiện tƣợng văn học đang còn nhiều tranh cãi và phức tạp này nhằm cổ vũ những đổi mới trong văn học và thị hiếu thẩm mỹ mới của ngƣời đọc. Các bài viết của các nhà nghiên cứu tiêu biểu nhƣ Hoàng Ngọc Hiến, Đặng Anh Đào, Đỗ Đức Hiểu, Diệp Minh Tuyền, Trần Đạo, Thái Hoà, Nguyễn Thanh Sơn, Đông La, Lại Nguyên Ân, Văn Tâm, Nguyễn Đăng Mạnh, Trần Thị Mai Nhi, Đào Duy Hiệp…tập trung phân tích, đánh giá những đóng góp tƣ tƣởng và nghệ thuật của NHT. Với sự chuyên nghiệp và nhạy cảm văn chƣơng, kết hợp giữa lí luận và cảm xúc, các nhà nghiên cứu đã “đi tìm Nguyễn Huy Thiệp” ở những vỉa sâu, với thái độ trân trọng một tài năng đang khẳng định mình.
Họ đã phát hiện trong truyện ngắn NHT có “nghệ thuật ba – rốc” (Thái Hoà), có “ngƣời kể chuyện không đáng tin cậy” (Lại Nguyên Ân), có “thiên tính nữ”, “tƣ duy tiểu thuyết và foklore hiện đại” (Hoàng Ngọc Hiến), rằng truyện của ông có cái “ma lực” bởi ông “hƣớng về cái tôi”, “giàu chất triết lý”, có kết cấu “lỏng lẻo” nhƣng biểu thị đƣợc cái “sôi động, nhiều thông tin, đồng hiện, đan xen nhau” (Đông La). Nguyễn Thanh Sơn chứng minh một cách thuyết phục và hấp dẫn về những “sự thật đƣợc phơi bày” trong tác phẩm của NHT. Ông kết luận: “những truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp cũng giống nhƣ những viên ngọc Biện Hoà”. Đặng Anh Đào phát hiện “tính gián cách” của điểm nhìn giữa tác giả và bạn đọc, tính “dự báo” về sự cô đơn của con ngƣời hiện đại, trò chơi “giả – lịch sử”, “giả – cổ tích” nhƣ một hình thức nhại thể loại, “lối kể cổ điển” trong Tướng về hưu.
Đỗ Đức Hiểu “đi tìm Nguyễn Huy Thiệp” thấy “thơ ca và triết lý là những đặc trƣng cơ bản của truyện ngắn NHT”. Văn Tâm “Đọc Nguyễn Huy Thiệp” thấy có bốn nét phong cách đặc thù: “sắc độ hiện đại thẫm”, “cảm hứng huyền thoại mạnh”, “tính nhiều tầng đa nghĩa cao”, “tính hệ thống mở có khẩu độ lớn”. Đào Duy Hiệp phát hiện “hình thức diễn đạt khắc nghiệt, một cách nói nhịu dân gian rất đạt và 9 chính xác trong sáng tác Nguyễn Huy Thiệp”…Những bài viết này có giá trị khẳng định và ủng hộ một tài năng văn chƣơng với nhiều tìm tòi sáng tạo. Các tác giả khác nhƣ T.N Filimonova, Nguyễn Vy Khanh, Vƣơng Anh Tuấn, Đặng Anh Đào…xuất phát từ cái nhìn huyền thoại học, muốn khám phá cơ tầng văn hóa đằng sau các VB văn chƣơng NHT.
Nguyễn Vy Khanh khẳng định NHT muốn “lôi xuống đời thƣờng những đỉnh cao của lịch sử văn học, trần tục hoá các vua Gia Long, Quang Trung và các nhân vật lịch sử Nguyễn Thái Học, Nguyễn Du, Hồ Xuân Hƣơng, Nguyễn Thị Lộ” bằng “thể huyền thoại”; Đặng Anh Đào phát hiện những môtip dân gian trong những truyện giả – cổ tich. Filimonova khẳng định chùm truyện Những ngọn gió Hua Tát “nhƣ hình mẫu các truyền thuyết văn học”, ở đó “một mặt, chúng giữ đƣợc những đặc điểm thể loại của các truyền thuyết dân gian, mặt khác chúng có sự xử lý văn học rõ ràng của tác giả”. Vƣơng Anh Tuấn khẳng định NHT đã “bổ sung, đào sâu thêm vào mặt sau của quá khứ, mong muốn nó cũng trở thành những bài học lịch sử bổ ích cho đời sống hôm nay”, vì vậy “có một quy mô đối thoại “vô hình” giữa điều đƣợc kể ra với cái đã định hình trong ý thức xã hội” khi đọc những truyện giả – lịch sử của NHT. Sau khi cuốn sách Đi tìm Nguyễn Huy Thiệp ra đời, ngƣời ta vẫn tiếp tục “đi tìm Nguyễn Huy Thiệp”.
Lê Huy Bắc phát hiện một “kỹ thuật nhại” mang phong cách NHT: “bậc hiền triết – con chó xồm”. Phạm Phú Phong đi tìm “giọng điệu văn chƣơng Nguyễn Huy Thiệp”. Châu Minh Hùng tìm thấy “hình thức đa thanh mới của văn xuôi hiện đại” qua truyện ngắn NHT. Trần Văn Toàn nhận ra “những giới hạn và sứ mệnh” của “nhà văn hiện đại” qua những quan niệm văn chƣơng rối bời, phi chính thống của ông.
Nguyễn Văn Tùng đi tìm “Cấu tứ tự sự của truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp”. Nguyễn Đăng Điệp bị “cuốn theo chiều văn Nguyễn Huy Thiệp”, phát hiện nhà văn “đã xử lý một cách hết sức hiệu quả hai cực đối lập: sự sắc lạnh tỉnh táo trong cái nhìn về hiện thực và chiều sâu trữ tình trong tác phẩm”. Nguyễn Văn Thuấn khẳng định một “lập trƣờng đối thoại‟ trong tƣ duy nghệ thuật của NHT. La Khắc Hòa nghiên cứu “những dấu hiệu của chủ nghĩa hậu hiện đại trong văn học Việt Nam” qua tác phẩm NHT và Phạm Thị Hoài.
Ông phát hiện những “kịch tính” đƣợc tạo bởi thủ pháp “giễu nhại”, những hình thức nhại thể loại cổ tích, truyện lịch sử, huyền thoại, gia phả, thƣ tín, thơ ca trong sáng tác NHT. Nguyễn Hồng Dũng tìm kiếm hiệu ứng thẩm mỹ qua hiện tƣợng “thơ trong văn Nguyễn Huy Thiệp”. Phan Huy Dũng nghiên cứu sự tiếp biến và sáng tạo của NHT qua trƣờng hợp quan hệ giữa Huyền thoại ph phường và Con đầm pích. Phạm Ngọc Lan nghiên cứu diễn ngôn nữ quyền trong các truyện lịch sử của NHT.
Tất cả những điều này càng chứng tỏ đóng góp lớn của NHT trong thể loại truyện ngắn với những cách tân táo bạo về mặt ngôn ngữ của ông trong tiến trình đổi mới văn xuôi sau 1975. 10 Việc nghiên cứu Nguyễn Huy Thiệp từ cách tiếp cận lý thuyết đánh giá: Nói chung, từ sau năm 2000, các nhà nghiên cứu không còn vƣớng bận vấn đề “thị hiếu với cách đọc”, “cái tâm và cái tài”…vì địa vị của NHT đối với văn học Đổi mới đã đƣợc khẳng định dứt khoát. Gần đây nhất, bên cạnh bài viết Hiện tượng liên v n bản trong truyện của Nguyễn Huy Thiệp (www.org, truy cập 13/2/2013), công trình đặc biệt nhất có thể kể đến là của Nguyễn Văn Thuấn Du hành giữa các v n bản Nguyễn Huy Thiệp – xã hội Việt Nam sau 1975 đã nhìn những tác phẩm của Nguyễn Huy Thiệp dƣới một góc độ mới mẻ hơn – liên văn bản. Nhìn chung, nếu xét những công trình nghiên cứu về Nguyễn Huy Thiệp dựa vào các lý thuyết của ngôn ngữ học thì có thể nói lý thuyết đánh giá là một địa hạt rất mới, rất cần đƣợc nghiên cứu chuyên sâu.
Có thể nói, trong khoảng hơn 10 năm trở lại đây, ngữ pháp chức năng hay ngữ pháp chức năng hệ thống (NPCNHT) ngày càng đƣợc giới ngôn ngữ học Việt Nam quan tâm và vận dụng trong phân tích diễn ngôn. Dƣới ánh sáng của NPCNHT – một khuynh hƣớng giàu năng lực giải thích, ngôn ngữ học đã trở thành mảnh đất hấp dẫn và hứa hẹn nhiều tiềm năng khai thác với các nhà ngôn ngữ học. NPCNHT đóng một vai trò quan trọng trong việc kiến giải các loại nghĩa khác nhau và ngôn ngữ đƣợc tổ chức theo lối siêu chức năng. Tƣ tƣởng cốt lõi cách tiếp cận này là xem ngôn ngữ học nhƣ là nguồn lực tạo nghĩa (Language is the „meaning-making resources”), là hệ thống những sự lựa chọn có quan hệ với nhau để diễn đạt nghĩa, và ngôn ngữ đã tiến hóa để đảm bảo thực hiện việc chức năng đó.
Qua quá trình nghiên cứu ngôn ngữ học chức năng hệ thống và ngôn ngữ đánh giá của các công trình nên trên, chúng tôi nhận thấy rằng việc áp dụng lý thuyết đánh giá để nghiên cứu truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp có thể phần nào khẳng định vị trí của tác giả này trên con đƣờng đổi mới văn học Việt Nam sau 1975. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu của đề tài 3. Mục đích nghiên cứu Nghiên cứu đề tài Ngôn ngữ đánh giá trong truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp dưới góc độ ngữ pháp ch c n ng hệ th ng nhằm chỉ ra đặc điểm NNĐG thực hiện chức năng liên nhân trong văn bản tác phẩm, qua đó góp phần làm sáng tỏ đặc điểm ngữ nghĩa của diễn ngôn văn học trong truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp, xét trên bình diện liên nhân.