Chương 1 - Giới thiệu chung + Chương 2 - Cơ sở lý thuyết của hệ thống điện tuabin gió + Chương 3 - Điều khiển tối ưu công suất gió thu được của hệ thống điện tuabin gió sử dụng máy phát điện không đồng bộ + Chương 4 - Mô phỏng điều khiển tối ưu công suất gió thu được của hệ thống điện tuabin gió sử dụng máy phát điện không đồng bộ + Chương 5 - Kết luận và hướng phát triển tương lai 1. Kết luận Nhu cầu năng lượng điện đang tăng lên từng ngày theo sự phát triển của kinh tế - xã hội. Nhu cầu này cần phải được đáp ứng bởi việc cung cấp năng lượng điện từ các nguồn điện. Theo cơ cấu nguồn điện hiện tại, có hơn 70% là các nguồn năng lượng thủy điện và nhiệt điện.
Trong khi đó, các nguồn năng trên đang dần cạn kiệt, cũng như đang có những tác động xấu đến môi trường. 4 Việc nghiên cứu, xây dựng và phát triển các nguồn năng lượng thay thế như năng lượng tái tạo là một xu hướng tất yếu của ngành công nghiệp năng lượng điện. Trong số các nguồn năng lượng điện tái tạo, năng lượng điện gió được đánh giá với nhiều tiềm năng và triển vọng hơn. Vì vậy, bài toán khai thác và khai thác hiệu quả luôn luôn được các quốc gia và các nhà khoa học đặc biệt quan tâm.
Kết quả đạt được của những nghiên cứu trên sẽ là những thành tựu rất quan trọng trong công cuộc phát triển ngành công nghiệp năng lượng điện nói chung và ngành công nghiệp năng lượng tái tạo nói riêng. 5 Chương 2 Cơ sở lý thuyết của hệ thống điện tuabin gió 2. Giới thiệu Năng lượng gió được xem như một nguồn năng lượng thân thiện với môi trường, khả thi và kinh tế là dạng năng lượng tiềm năng để giải quyết cuộc khủng hoảng năng lượng mà chúng ta đang phải đối mặt. Chuyển đổi năng lượng gió là một quá trình phức tạp.
Các cánh của tuabin gió nhận năng lượng từ sự chuyển động của dòng khí quyển, sau đó chuyển thành năng lượng quay của rotor máy phát điện thông qua cơ cấu cơ khí bao gồm ổ trục, khớp trục, hộp số để chuyển thành năng lượng điện. Năng lượng điện từ máy phát được đưa qua các hệ thống chuyển đổi công suất bao gồm các bộ nghịch lưu, chỉnh lưu, bảo vệ quá dòng, quá áp,. cần thiết cho thiết bị sử dụng hoặc các phương tiện lưu trữ hay hòa lưới. Thành phần chính của một hệ thống chuyển đổi năng lượng gió cơ bản bao gồm: một tuabin gió, một máy phát điện, các bộ phận kết nối và điều khiển hệ thống, Hình 2.
Cấu hình hệ thống chuyển đổi năng lượng gió thành năng lượng điện và nối lưới Máy phát điện được sử dụng cho tuabin gió bao gồm máy phát đồng bộ, máy phát cảm ứng rotor lồng sóc và rotor dây quấn. Đối với tuabin nhỏ có công suất trung bình, máy phát nam châm vĩnh cửu và máy phát cảm ứng rotor lồng sóc thường được sử dụng vì có độ tin cậy cao và chi phí thấp. Chi phí của hệ 6 thống năng lượng gió đã tiếp tục giảm thông qua việc tăng mức độ sản xuất, sử dụng các tuabin lớn và sự phát triển của công nghệ, đặt biệt là các kỹ thuật điều khiển tuabin. Bộ phận kết nối và điều khiển được dùng để đạt được việc điều chỉnh công suất, khởi động mềm và chức năng điều khiển bám điểm công suất cực đại, bảo đảm chất lượng điện năng cung cấp đến đầu ra.
Hầu hết các tuabin đều sử dụng các bộ biến đổi công suất, có thể là các bộ nghịch lưu PWM nguồn áp hoặc nguồn dòng đều có thể áp dụng cho tuabin gió cung cấp một điện áp đầu ra cố định và tần số cố định với chất lượng điện năng cao. Đối với các tuabin gió công suất cao, hiệu suất điều khiển công suất có thể đạt được với 2 bộ chuyển đổi PMW, trong đó cung cấp 2 chiều chuyển đổi công suất giữa tuabin và lưới điện. Chương này sẽ tìm hiểu về các thành phần cơ bản của tuabin gió và các kỹ thuật điều khiển tuabin gió. Tuabin gió Tuabin gió là thiết bị đầu tiên trong hệ thống và quan trọng nhất trong hệ thống chuyển đổi năng lượng gió, có nhiệm vụ thu động năng của gió.
Trong lịch sử, tuabin gió thường được sử dụng như một thiết bị cơ khí để tạo năng lượng quay cung cấp năng lượng cho các thiết bị khác hoạt động, Hình 2. Tuabin gió sử dụng trong hệ thống bơm tích trữ nước ở thế kỷ IXX 7 Ngày nay, tuabin gió thường được sử dụng với một máy phát điện để chuyển cơ năng thành điện năng. Có 2 kiểu tuabin gió là kiểu trục đứng và trục ngang. Ngày nay, hầu hết các tuabin gió được sử dụng cấu hình kiểu trục ngang với hai hoặc ba cánh, hoạt động theo hướng gió hoặc ngược chiều gió, Hình 2.
Các dạng tuabin gió 8 2. Tuabin trục ngang Tuabin dạng trục ngang bao gồm các thành phần chính là một tháp cao, một vỏ máy trong đó bao gồm máy phát và hộp số. Tuabin loại này có hiệu suất chuyển đổi năng lượng cao, có khả năng tự khởi động (self-starting) và tiếp cận được với tốc độ gió lớn hơn nhờ sự trợ giúp độ cao của tháp. Tuy nhiên, vì cần một tháp cao và có khả năng chịu lực để chứa các thành phần bao gồm cánh quạt, máy phát, hộp số.
nên sẽ phát sinh nhiều chi phí lắp đặt và gia công trong đó bao gồm cả một dây cáp dài để truyền tải điện năng xuống mặt đất. Tuabin trục đứng Tuabin quay quanh một trục vuông góc với mặt đất. Các tuabin được gắn kết theo chiều dọc, máy phát và hợp số nằm ở vị trí dưới chân của tuabin. Vì vậy, so với tuabin kiểu trục ngang thì tuabin kiểu trục đứng tốn ít chi phí lắp đặt và bảo trì dễ dàng hơn vì máy phát và hộp số được đặt dưới đất.
Một ưu điểm khác nữa là tuabin dạng trục đứng hoạt động độc lập với hướng của gió [24]. Cánh tuabin và các thành phần kèm theo của tuabin dạng trục đứng rẽ hơn và bền hơn khi hoạt động so với dạng trục ngang. Tuy nhiên, tuabin dạng trục đứng có khuyết điểm lớn nhất là hiệu suất chuyển đổi năng lượng thấp bằng khoản một nữa dạng tuabin trục ngang và bị hạn chế điều chỉnh tốc độ khi có gió mạnh, không tự khởi động được và có biến động moment lớn khi có sự thay đổi nhanh của tốc độ gió [24]. Vì vậy, tuabin gió dạng trục ngang được sử dụng phổ biến hơn khi xem xét về hiệu suất chuyển đổi năng lượng.
Các thành phần cơ bản của một tuabin gió được mô tả như Hình 2. Các thành phần cơ bản của tuabin gió trục ngang Tuabin gió có thể được sử dụng cho các ứng dụng độc lập, hoặc kết nối với lưới điện hoặc thậm chí kết hợp với các hệ thống pin mặt trời, máy phát điện nhiên liệu hóa thạch để tạo thành hệ thống thông minh. Các hệ thống tuabin gió độc lập thường được sử dụng với mục đích bơm nước hoặc truyền thông. Ở các vùng rộng lớn và phù hợp, các tuabin gió thường được xây dựng gần nhau để tạo thành một trang trại gió có công suất lớn.
Chuyển đổi năng lượng gió Để nghiên cứu hiệu suất chuyển đổi năng lượng trong hệ thống chuyển đổi năng lượng gió, đầu tiên ta phải xác định năng lượng có sẳn tích trữ trong gió. Thực tế, năng lượng gió có thể được coi là động năng của một số lượng lớn hạt không khí với tổng khối lượng m (kg), di chuyển với một tốc độ gió vw (m/s), Hình 2. 10 Giả sử rằng tất cả các hạt không khí di chuyển với cùng tốc độ và hướng đến chạm vào cánh của trubine. Khối khí m qua diện tích A với tốc độ vw Năng lượng tích trữ có sẳn trong gió dưới dạng động năng E được biểu diễn như sau: 1 E .1) Khối lượng của khối không khí chuyển động trong khoảng thời gian t được biểu diễn như sau: m .2) Trong đó: ρ: Mật độ không khí (kg/m3); A: Diện tích mà khối không khí quét qua tuabin gió (m2); R: Bán kính của cánh tuabin (m).
Khi ấy, động năng của khối khí được biểu diễn như sau: 1 E .3) Công suất của gió truyền tới tuabin: E 1 Pwind R 2vw3 t 2 (2.4) Trong đó: Pwind: Công suất tích trữ trong gió. 11 Từ biểu thức (2.4) có thể nhận thấy rằng công suất gió tỉ lệ thuận với lập phương của vận tốc gió, có nghĩa là chỉ cần một sự gia tăng nhỏ của tốc độ gió cũng dẫn đến sự gia tăng lớn ở công suất gió. Đặc tuyến biểu diễn quan hệ giữa Pwind – vwind như Hình 2. Đặc tuyến Pwind - vwind Mặc khác, có thể tăng công suất gió lên bằng cách tăng kích thước cánh quạt rotor của tuabin gió.
Đây chính là lý do càng ngày có càng nhiều tuabin lớn với công suất đến 10 MW được nghiên cứu và thực hiện. Tuy nhiên, biểu thức (2.4) cho thấy rằng công suất lớn nhất chỉ đạt được khi khối khí chảy qua toàn bộ diện tích của tuabin với bán kính R. Thực tế, chỉ có một phần công suất này được thu bởi tuabin gió. Năm 1919 nhà khoa học người Đức Albert Betz mô tả chuyển động của các khối khí khi qua tuabin, theo ý tưởng của Betz thì sau khi tác động vào các cánh quạt, vận tốc gió sẽ giảm, Hình 2.7, có nghĩa là khi qua tuabin, vẫn còn động năng trong các hạt của khối khí.
Vận tốc gió trước và sau khi qua tuabin Mối liên hệ giữa năng lượng thu được bởi tuabin gió và năng lượng của gió được biểu diễn bởi hệ số Cp gọi là hệ số công suất [25]: PTurbine Cp Pwind (2.5) Hay hệ số Cp có thể được biểu diễn như sau: C p c1.8) Trong đó: β: Góc nghiêng cánh của tuabin được minh họa như Hình 2.8; λ: Tỉ số tốc độ đầu cánh (TSR) của tuabin; ωm: Tốc độ góc của rotor máy phát và các giá trị c1-c6 là hệ số phụ thuộc vào kiểu tuabin. 13 a) Góc cánh tuabin b) Lực nâng và lực kéo trên cánh tuabin c) Cánh tuabin với các góc cánh khác nhau Hình 2. Góc cánh tuabin gió Hình 2.8 đã chỉ ra hướng gió tác động tới tuabin như thế nào thông qua góc cánh tuabin ảnh hưởng đến lực nâng và lực kéo tuabin. Góc cánh β được định nghĩa là góc giữa hướng của cánh với hướng của gió đến cánh tuabin.
Khi β = 0, cánh sẽ bị ảnh hưởng hoàn toàn bởi vận tốc gió và tuabin sẽ bắt được công suất tối đa trong gió.