Chương 1: Cơ sở lý luận về du lịch văn hóa và điều kiện phát triển du lịch văn hóa tỉnh An Giang. Chương 2: Thực trạng hoạt động du lịch văn hóa tỉnh An Giang. Chương 3: Một số giải pháp góp phần phát triển du lịch văn hóa tỉnh An Giang. Đóng góp của luận văn - Tổng quan cơ sở lý luận về nghiên cứu phát triển du lịch văn hóa.
- Khảo sát và phân tích thực trạng hoạt động du lịch văn hóa ở An Giang. - Đề xuất một số giải pháp phát triển du lịch văn hóa ở An Giang. 11 z CHƢƠNG 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ DU LỊCH VĂN HÓA VÀ ĐIỀU KIỆN PHÁT TRIỂN DU LỊCH VĂN HÓA Ở AN GIANG 1. Cơ sở lý luận về du lịch văn hóa 1.
Du lịch văn hóa Cần có sự phân biệt rõ giữa cụm từ “Du lịch văn hóa’’ và “Văn hóa du lịch’’. Khi nói đến văn hóa du lịch là nói đến văn hóa của con ngƣời trong hoạt động khai thác, sử dụng và hƣởng thụ sản phẩm du lịch. Nói đến ý thức văn hóa và cách ứng xử của con ngƣời thể hiện trong mọi hoạt động du lịch. Thuật ngữ “Du lịch văn hóa” ở đây muốn đề cập đến một loại hình du lịch lấy những giá trị văn hóa vật thể và phi vật thể của các di sản và truyền thống văn hóa của dân tộc làm nòng cốt trong chƣơng trình du lịch.
Hiện nay trên thế giới và trong nƣớc có rất nhiều khái niệm về du lịch văn hóa nhƣ sau: “Du lịch văn hóa là loại hình du lịch mà mục tiêu là khám phá những di tích và di chỉ. Nó mang lại những ảnh hưởng tích cực bằng việc đóng góp vào việc duy tu, bảo tồn. Loại hình này trên thực tế đã minh chứng cho những nỗ lực bảo tồn và tôn tạo, đáp ứng nhu cầu của cộng đồng vì những lợi ích văn hóa – kinh tế – xã hội” (ICOMOS). Tổ chức Du lịch Thế giới (UNWTO) cũng đƣa ra một khái niệm khác về du lịch văn hóa “Du lịch văn hóa bao gồm hoạt động của những người với động cơ chủ yếu là nghiên cứu, khám phá về văn hóa như các chương trình nghiên cứu, tìm hiểu về nghệ thuật biểu diễn, về các lễ hội và các sự kiện về văn hóa khác nhau, thăm các di tích đền đài, du lịch nghiên cứu thiên nhiên, văn hóa hoặc nghệ thuật dân gian và hành hương”.
Theo Luật Du lịch Việt Nam thì “Du lịch văn hóa là hình thức du lịch dựa vào bản sắc văn hóa dân tộc với sự tham gia của cộng đồng nhằm bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống”. Hoặc “Du lịch văn hóa là loại hình du lịch dựa trên cơ sở khai thác các giá trị di sản văn hóa dân tộc và được tổ chức một cách có văn hóa” [04,tr.98] 12 z Nhƣ vậy, du lịch văn hóa là lĩnh vực du lịch khai thác các tài nguyên du lịch văn hóa, các dịch vụ thích hợp nhằm tạo ra các sản phẩm du lịch phục vụ nhu cầu của du khách. Du lịch văn hóa lấy văn hóa làm tài nguyên du lịch. Du lịch văn hóa có tính lựa chọn khách, nó vừa mang tính giáo dục nhận thức, vừa giúp bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa và là cầu nối cho việc giao lƣu văn hóa giữa các vùng miền.
Tài nguyên du lịch văn hóa Luật Du lịch Việt Nam chia tài nguyên ra 2 dạng chính là tài nguyên du lịch tự nhiên bao gồm các yếu tố địa chất nhƣ: rừng, biển, sông, hồ, hang động… và dạng tài nguyên du lịch văn hóa đang đƣợc khai thác và chƣa đƣợc khai thác. Tài nguyên du lịch văn hóa đƣợc sáng tạo từ bàn tay và khối óc của con ngƣời trong quá trình sống, lao động nhƣ các di tích lịch sử văn hóa, các món ăn hay hàng thủ công mỹ nghệ… Hiểu theo cách này thì các thành tố văn hóa đƣợc xếp vào dạng tài nguyên du lịch văn hóa nhƣ truyền thống văn hóa, các yếu tố văn hóa, văn nghệ dân gian. và đây cũng là nguồn tài nguyên hết sức độc đáo trong du lịch. Tuy nhiên, tài nguyên văn hóa đƣợc chia ra 2 loại cơ bản là tài nguyên văn hóa vật thể thì tồn tại dƣới dạng hữu hình mà con ngƣời có thể thấy và chạm vào đƣợc nhƣ các công trình kiến trúc, hàng thủ công, các công cụ …; còn tài nguyên văn hóa phi vật thể thì tồn tại ở dạng vô hình, không hiện hữu trong không gian, con ngƣời chỉ có thể cảm nhận thông qua các giác quan nhƣ lễ hội, các loại hình nghệ thuật, cách giao tiếp, ứng xử … Bảng 1.1: Tài nguyên văn hóa vật thể và phi vật thể [19] Tài nguyên văn hóa vật thể Tài nguyên văn hóa phi vật thể - Kiến trúc - Tôn giáo, tín ngƣỡng - Điêu khắc - Phong tục, tập quán - Hội họa - Lễ hội - Trang phục - Ngôn ngữ - Trang sức - Văn học nghệ thuật - Ẩm thực - Âm nhạc - Công cụ lao động, sản xuất - Vũ đạo - Vũ khí chiến đấu - Võ thuật 13 z - Phƣơng tiện sinh hoạt - Nghề thủ công truyền thống - Các di sản truyền khấu dân gian - Nghệ thuật diễn xƣớng Không phải tất cả tài nguyên văn hóa đều là tài nguyên du lịch văn hóa.
Nó phải đáp ứng đủ các điều kiện khách quan và chủ quan. Tài nguyên du lịch văn hóa là toàn bộ tài nguyên văn hóa có khả năng kết hợp với các loại dịch vụ du lịch tương ứng để tạo thành sản phẩm du lịch. [19] Các giá trị di sản vật thể hay phi vật thể chỉ đƣợc phát huy khi nó thực sự đóng vai trò nhất định tác động đến tâm lý, tình cảm và tri thức của con ngƣời. Nhƣ vậy, chỉ những giá trị văn hóa nào đƣợc phép khai thác đƣa vào trong hoạt động du lịch và có tính hấp dẫn du khách thì mới trở thành tài nguyên du lịch văn hóa.
Du lịch văn hóa khai thác các giá trị di sản và giá trị truyền thống của dân tộc làm nguồn tài nguyên cho mình và nguồn tài nguyên này là cốt lõi của chƣơng trình du lịch văn hóa. Sản phẩm du lịch văn hóa Trong quá trình sống con ngƣời đã tạo ra văn hóa và sự sáng tạo của con ngƣời là biết vận dụng các giá trị văn hóa để tạo các sản phẩm du lịch văn hóa nhằm thỏa mãn những yêu cầu và khát vọng tìm hiểu của con ngƣời. Có rất nhiều khái niệm về sản phẩm du lịch nhƣ “Sản phẩm du lịch là tập hợp các dịch vụ cần thiết để thỏa mãn nhu cầu của du khách trong chuyến đi du lịch”.4] Theo Tiến sĩ Dƣơng Văn Sáu thì “Sản phẩm du lịch là toàn bộ những dịch vụ tạo ra các hàng hóa văn hóa mang tính đặc thù do các cá nhân và tổ chức kinh doanh du lịch cung cấp để phục vụ những nhu cầu của các đối tượng du khách khác nhau; nó phù hợp với những tiêu chí nghề nghiệp theo thông lệ quốc tế đồng thời chứa đựng những giá trị văn hóa đặc trưng bản địa; đáp ứng và làm thỏa mãn các mục tiêu kinh tế - xã hội đối với các cá nhân, tổ chức và địa phương nơi đang diễn ra các hoạt động kinh doanh du lịch”.2: So sánh sản phẩm du lịch và sản phẩm văn hóa: [28,tr.33] Sản phẩm văn hóa Sản phẩm du lịch -Bền vững, tính bất biến cao. -Thích ứng, tính khả biến cao.
-Mang nặng dấu ấn của cộng đồng cƣ -Mang nặng dấu ấn của các cá nhân, 14 z dân bản địa. các nhà tổ chức, khai thác. -Dùng cho tất cả các đối tƣợng khác -Chỉ dùng cho khách du lịch, phục vụ nhau, phục vụ mọi ngƣời. những đối tƣợng sử dụng dịch vụ du lịch.
-Sản xuất ra không phải để bán, chủ yếu -Sản xuất ra phải đƣợc bán ra thị phục vụ đời sống sinh hoạt văn hóa – trƣờng, bán cho du khách, phục vụ nhu tinh thần của cƣ dân bản địa. cầu của các đối tƣợng du khách là cƣ dân của các vùng miền khác nhau. -Chú trọng giá trị tinh thần, giá trị -Giá trị văn hóa đi kèm giá trị kinh tế - không đo đƣợc hết bằng giá cả. Giá trị đƣợc đo bằng giá cả.
-Quy mô hạn chế, thời gian và không -Quy mô không hạn chế, thời gian và gian xác định. không gian không xác định. -Sản phẩm mang nặng định tính, khó -Định tính, định lƣợng đƣợc thể hiện xác định định lƣợng. Giá trị của sản qua thời gian hoạt động.
Giá trị của sản phẩm mang tính vô hình thể hiện qua phẩm là hữu hình, biểu hiện thong qua ấn tƣợng, cảm nhận,… những chỉ số kinh tế thu đƣợc. Nhƣ vậy sản phẩm du lịch văn hóa là tập hợp các dịch vụ cần thiết để thỏa mãn nhu cầu của khách du lịch văn hóa trong chuyến đi du lịch. Các sản phẩm du lịch văn hóa bao gồm: du lịch tín ngƣỡng, du lịch lễ hội, du lịch tìm hiểu các di tích văn hóa – lịch sử, du lịch làng nghề, du lịch nông nghiệp, du lịch sông nƣớc… Sản phẩm văn hóa tham gia vào quá trình kinh doanh du lịch trở thành sản phẩm du lịch văn hóa. Sản phẩm du lịch văn hóa do con ngƣời tạo ra và nó luôn chịu sự chi phối của con ngƣời.
Sự sáng tạo và vận dụng của con ngƣời có khả năng làm các giá trị văn hóa mất đi bản sắc của nó. Tuy nhiên, chính con ngƣời đã đƣa các giá trị văn hóa đến gần hơn nữa với nhân loại và tôn vinh giá trị của nó thông qua con đƣờng du lịch. Tuy nhiên, nếu xem sản phẩm du lịch chỉ là dịch vụ thì mới chỉ chú ý đến sự tham gia của yếu tố chủ thể là con ngƣời, ngƣời phục vụ nhu cầu của du khách, hay các hình thức phục vụ nhu cầu của du khách. Sản phẩm du lịch bắt buộc phải cần tới đối tƣợng khách thể, nằm ngoài ngƣời phục vụ, hay hình thức dịch vụ, chi phối nhu cầu của du khách, để có khả năng và hình thức phục vụ thích hợp, đó là 15 z tài nguyên du lịch.
Tài nguyên du lịch nào thì dịch vụ du lịch ấy, sản phẩm du lịch ấy. Không có tài nguyên du lịch thì không có sản phẩm du lịch. Vì vậy, sản phẩm du lịch phải là sự kết hợp giữa toàn bộ các loại tài nguyên du lịch và toàn bộ các loại dịch vụ du lịch thích hợp nhằm phục vụ nhu cầu thƣởng thức, khám phá, trải nghiệm về những điều khác biệt, mới lạ của du khách.