Luận văn thạc sĩ nghiên cứu hiện trạng và tăng cường sinh kế của đồng bào dân tộc thiểu số sống dựa vào rừng tại vùng đệm khu atk định hóa huyện định hóa tỉnh thái nguyên

Luận văn thạc sĩ phân tích hiện trạng và đề xuất giải pháp tăng cường sinh kế cho đồng bào dân tộc thiểu số tại vùng đệm Khu ATK Định Hóa, Thái Nguyên.

Trường đại học

Đại học Nông Lâm Thái Nguyên

Chuyên ngành

Lâm học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ

2019

75
8
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Nghiên cứu hiện trạng sinh kế của đồng bào dân tộc thiểu số

Nghiên cứu đánh giá hiện trạng sinh kế của đồng bào dân tộc thiểu số tại vùng đệm ATK Định Hóa, Thái Nguyên cho thấy sự phụ thuộc lớn vào tài nguyên rừng. Các hộ gia đình chủ yếu dựa vào nông nghiệp và khai thác lâm sản để tạo thu nhập. Tuy nhiên, thu nhập từ các hoạt động này thấp và không ổn định, dẫn đến tình trạng nghèo đói kéo dài. Nghiên cứu cũng chỉ ra rằng việc sử dụng tài nguyên rừng chưa bền vững, gây áp lực lên hệ sinh thái.

1.1. Hiện trạng sử dụng đất và tài nguyên rừng

Hiện trạng sử dụng đất tại vùng đệm ATK Định Hóa cho thấy diện tích rừng đang bị thu hẹp do nhu cầu canh tác nông nghiệp và khai thác gỗ. Các hộ gia đình có diện tích đất canh tác nhỏ, trung bình khoảng 0,5-1 ha/hộ, không đủ để đảm bảo sinh kế. Tài nguyên rừng bị khai thác quá mức, đặc biệt là các loại lâm sản ngoài gỗ như măng, tre, nứa, dẫn đến suy thoái môi trường.

1.2. Thu nhập và cơ cấu sinh kế

Thu nhập của các hộ gia đình chủ yếu đến từ nông nghiệp (chiếm 60-70%), trong khi thu nhập từ rừng chỉ chiếm khoảng 20-30%. Cơ cấu sinh kế thiếu đa dạng, khiến các hộ dễ bị tổn thương trước các biến động kinh tế và thiên tai. Nghiên cứu cũng chỉ ra sự thiếu hụt các nguồn lực tài chính và kỹ năng để phát triển các hoạt động sinh kế mới.

II. Giải pháp tăng cường sinh kế bền vững

Để tăng cường sinh kế cho đồng bào dân tộc thiểu số, nghiên cứu đề xuất các giải pháp tập trung vào phát triển bền vữngbảo tồn văn hóa. Các giải pháp bao gồm đào tạo nghề, hỗ trợ tài chính, và phát triển các mô hình kinh tế hợp tác xã. Đồng thời, cần tăng cường năng lực quản lý tài nguyên rừng và khuyến khích các hoạt động du lịch cộng đồng để tạo thêm thu nhập.

2.1. Đào tạo nghề và hỗ trợ tài chính

Đào tạo nghề là một trong những giải pháp chính để giúp người dân đa dạng hóa sinh kế. Các khóa đào tạo về kỹ thuật nông nghiệp, chăn nuôi, và thủ công mỹ nghệ sẽ giúp nâng cao kỹ năng và tạo thêm cơ hội việc làm. Hỗ trợ tài chính thông qua các chương trình vay vốn ưu đãi sẽ giúp các hộ gia đình đầu tư vào các hoạt động sản xuất hiệu quả hơn.

2.2. Phát triển hợp tác xã và du lịch cộng đồng

Mô hình hợp tác xã được đề xuất để tăng cường liên kết giữa các hộ gia đình, giúp họ tiếp cận thị trường và nguồn lực tốt hơn. Du lịch cộng đồng là một hướng đi tiềm năng, khai thác giá trị văn hóa và cảnh quan tự nhiên của vùng đệm ATK Định Hóa để thu hút khách du lịch, tạo thêm nguồn thu nhập bền vững.

III. Chính sách hỗ trợ và phát triển kinh tế địa phương

Nghiên cứu nhấn mạnh vai trò của chính sách hỗ trợ từ chính quyền địa phương và các tổ chức phi chính phủ trong việc thúc đẩy phát triển kinh tế địa phương. Các chính sách cần tập trung vào việc cải thiện cơ sở hạ tầng, nâng cao chất lượng giáo dục và y tế, và tăng cường quản lý tài nguyên rừng.

3.1. Cải thiện cơ sở hạ tầng và dịch vụ công

Việc đầu tư vào cơ sở hạ tầng như đường giao thông, hệ thống cấp nước, và điện lưới sẽ giúp cải thiện điều kiện sống và sản xuất của người dân. Đồng thời, nâng cao chất lượng giáo dục và y tế sẽ giúp tăng cường năng lực và sức khỏe của cộng đồng, tạo nền tảng cho phát triển bền vững.

3.2. Tăng cường quản lý tài nguyên rừng

Các chính sách quản lý tài nguyên rừng cần được thực hiện nghiêm ngặt, kết hợp với việc giáo dục và nâng cao nhận thức của người dân về bảo tồn rừng. Các chương trình khoán bảo vệ rừng và chi trả dịch vụ môi trường rừng cần được mở rộng để khuyến khích người dân tham gia bảo vệ và phát triển rừng bền vững.

01/03/2025
Luận văn thạc sĩ nghiên cứu hiện trạng và tăng cường sinh kế của đồng bào dân tộc thiểu số sống dựa vào rừng tại vùng đệm khu atk định hóa huyện định hóa tỉnh thái nguyên

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1 3 TỔNG QUAN NGHIÊN CỨU 1. Cơ sở khoa học của vấn nghiên cứu 1. Một số khái niệm liên quan đến đề tài a) Khái niệm vùng đệm Theo Thông tư số 10/2014/TT-BNN&PTNT ngày 26 tháng 03 năm 2014, xác định các tiêu chí xác định vùng đệm như sau: 1. Tiêu chí xác định vùng đệm bên trong: Việc xác lập vùng đệm bên trong phải đáp ứng các tiêu chí sau: a) Khu vực đang có cộng đồng dân cư thôn, cụm dân cư sinh sống ổn định trước khi thành lập khu rừng đặc dụng, không có điều kiện di dân tái định cư ra khỏi khu rừng đặc dụng; có quy hoạch ổn định dân cư lâu dài tại chỗ phù hợp với quy hoạch của khu rừng đặc dụng; b) Diện tích vùng đệm bên trong được xác định trên cơ sở hiện trạng về đất, mặt nước sử dụng thực tế của các hộ sinh sống, canh tác ổn định trước khi thành lập khu rừng đặc dụng, nhưng tối đa không vượt quá 10% tổng diện tích khu rừng đặc dụng.

Tiêu chí xác định vùng đệm bên ngoài khu rừng đặc dụng: Việc xác lập vùng đệm bên ngoài khu rừng đặc dụng đáp ứng các tiêu chí sau: a) Khu vực có cộng đồng dân cư thôn sinh sống và hoạt động sản xuất kinh doanh, sinh hoạt theo truyền thống; b) Khu vực diện tích các thôn liền kề với ranh giới ngoài của khu rừng đặc dụng. Theo quy định tại Khoản 25 Điều 2 Luật Lâm nghiệp 2017 (có hiệu lực từ 01/01/2019) thì nội dung này được quy định như sau: Vùng đệm là vùng rừng, vùng đất, vùng mặt nước nằm sát ranh giới của khu rừng đặc dụng có tác dụng ngăn chặn, giảm nhẹ sự tác động tiêu cực đến khu rừng đặc dụng. Theo Lê Diên Dực (2002) cho rằng: Vùng đệm được xây dựng chính là để giải quyết các khó khăn đó, nhằm nâng cao cuộc sống cho các cộng đồng dân cư địa phương, tạo thêm công ăn việc làm cho họ để họ giảm bớt sức ép lên các khu bảo tồn và đồng thời giáo dục, động viên họ tích cực tham gia vào công tác bảo tồn. “Vùng đệm là những vùng được xác định ranh giới rõ ràng, có hoặc không có rừng, nằm 4 ngoài ranh giới của khu bảo tồn và được quản lý để nâng cao việc bảo tồn của khu bảo tồn và của chính vùng đệm, đồng thời mang lại lợi ích cho nhân dân sống quanh khu bảo tồn.

Điều này có thể thực hiện được bằng cách áp dụng các hoạt động phát triển cụ thể, đặc biệt góp phần vào việc nâng cao đời sống kinh tế-xã hội của các cư dân sống trong vùng đệm”. b) Dân tộc thiểu số là gì Lê Diên Dực (2002), cho rằng: Dân tộc thiểu số được định nghĩa tại Khoản 2 Điều 4 Nghị định 05/2011/NĐ-CP về công tác dân tộc như sau:“Dân tộc thiểu số” là những dân tộc có số dân ít hơn so với dân tộc đa số trên phạm vi lãnh thổ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Vùng dân tộc thiểu số là địa bàn có đông các dân tộc thiểu số cùng sinh sống ổn định thành cộng đồng trên lãnh thổ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Dân tộc thiểu số rất ít người là dân tộc có số dân dưới 10.

Hiện nay, dân tộc đa số là dân tộc Kinh (Việt), 53 dân tộc còn lại là dân tộc thiểu số. Theo Tổng điều tra năm 2016, dân tộc Kinh chiếm 86,2% dân số toàn quốc; 6 dân tộc có số dân gần một triệu trở lên là Tày, Thái, Mường, Khơme, Nùng, Hmông; 16 dân tộc thiểu số ít người có số dân dưới 10.000 là La hủ, La ha, Pà thẻn, Lự, Ngái, Chứt, Lô lô, Mảng, Cờ lao, Bố y, Cống, Si la, Pu péo, Rơ măm, Brâu, Ơ đu. c) Sinh kế của người dân địa phương Một sinh kế bao gồm năng lực tiềm tàng, tài sản (cửa hàng, nguồn tài nguyên, đất đai, đường xá) và các hoạt động cần có để kiếm sống. Có quan điểm khác cho rằng: Theo Uỷ ban Phát triển Quốc tế (Vương quốc Anh), một sinh kế baogồm 3 thành tố chính: Nguồn lực và khả năng mà con người có được, chiến lược sinh kế và kết quả sinh kế.

Kết quả của sinh kế là những thay đổi có lợi cho sinh kế của cộng đồng. Nhờ các chiến lược sinh kế mang lại cụ thể là thu nhập cao hơn, nâng cao đời sống văn hoá, tinh thần, cuộc sống ổn định hơn, giảm rủi ro, đảm bảo tốt hơn an toàn lương thực và sử dụng bền vững hơn nguồn tài nguyên thiên nhiên (dẫn theoLê Văn Kỳ, Ngô Đức Thịnh và Nguyễn Quang Lê (2007). 5 d) Người dân có sinh kế sống dựa vào rừng: Tiếp cận sinh kế là khái niệm tương đối mới mẻ. Nó phản ánh bức tranh tổng hợp các sinh kế của người dân hay cộng đồng, chứ không chỉ theo phương thức truyền thống chú trọng đến một hoặc hai sinh kế (chẳng hạn như: trồng trọt nông nghiệp, lâm nghiệp).

Tiếp cận sinh kế sẽ mang lại cho cộng đồng cũng như những người hỗ trợ từ bên ngoài (external supporters) cơ hội thoát nghèo, thích nghi các điều kiện tự nhiên xã hội và có những thay đổi tốt hơn cho chính họ và cho các thế hệ tiếp theo (Lê Diên Dực, 2002). Trần Đức Viên (2005) cho rằng: Người dân có sinh kế sống dựa vào rừng từ 2 khía cạnh: (1) Thu từ rừng đóng góp vào thu thập trong đời sống của họ từ việc bán các loại sản phẩm từ rừng; (2) Sự phụ thuộc vào sinh kế, được tính toán bằng các sản phẩm sử dụng hàng ngày, như: Củi đun, rau rừng (măng, rau Ngót rừng, rau Dớn, Bò khai, Giảo cổ lam,…), gỗ làm nhà, lâm sản ngoài gỗ (Tre nứa vầu, song mây, cây dược liệu,…. Khi tài nguyên rừng tạo ra được nguồn thu nhập và sinh kế cho đồng bào thiểu số, thì vô hình dung sự găn bó này tạo ra được vanh đai bảo vệ rừng xung quanh khu bảo tồn nhằm duy trì ổn định và bền vững của đồng bào. Nguyễn Việt Dũng, Phó Giám đốc Trung tâm Con người và Thiên nhiên (PanNature) cho biết, Việt Nam hiện có từ 24 – 30 triệu người dân có sinh kế sống dựa vào rừng, trong đó số lượng người dân được tiếp cận, nhận giao đất, giao rừng chỉ khoảng 2 triệu hộ.

Vì vậy, các nhóm còn lại chủ yếu là người nghèo và đồng bào dân tộc thiểu số có sinh kế sống dựa vào rừng từ lâu đời, vô tình trở thành những người ngoài cuộc và là đối tượng xâm lấn rừng tiềm tàng đối với các diện tích rừng tự nhiên đã được giao phần lớn cho các công ty lâm nghiệp, các ban quản lý rừng hay các chủ rừng khác. Đặng Hùng Võ (https://www.net/21/11/2018) cần việc ưu tiên giao rừng cho đồng bào dân tộc thiểu số sinh sống tại chỗ hoặc các điều về quyền và nghĩa vụ của các chủ rừng. Bảo đảm cho đồng bào dân tộc miền núi có thể sống bằng nghề rừng, có thu nhập bảo đảm từ rừng. Quyền của người dân sống ở vùng lõi các rừng đặc dụng, rừng bảo tồn với các ban quản lý rừng, các vườn quốc gia.

Người dân 6 địa phương cần có quyền tiếp cận rừng, được khai thác các lâm sản phụ như mây, tre, nứa, cây dược liệu, được xen các cây hoa màu, cây dược liệu dưới tán rừng để bảo đảm cuộc sống. Hướng phát triển sinh kế cho người dân tại các khu bảo tồn thiên nhiên, vườn quốc gia trong và ngoài nước là sinh kế bền vững. Trước khi xem xét vấn đề sinh kế bền vững chúng ta cần tìm hiểu một số khái niệm về phát triển bền vững. Một sinh kế được xem là bền vững khi con người có thể đối phó và những phục hồi từ những áp lực và các cú sốc đồng thời có thể duy trì hoặc nâng cao khả năng và tài sản cả ở hiện tại lẫn trong tương lai mà không gây tổn hại đến cơ sở các nguồn tài nguyên thiên nhiên (Cục Thống kê tỉnh Thái Nguyên, 2017).

Vì mục tiêu này, chúng ta xem xét khái niệm sinh kế và phân tích sinh kế cho đồng bào dân tộc thiểu số tại vùng đệm khu ATK Định Hoá, huyện Định Hoá, tỉnh Thái Nguyên. Phân tích sinh kế bền vững của người dân a) Phương pháp tiếp cận sinh kế bền vững Theo Uỷ ban Phát triển Quốc tế (Vương quốc Anh), một sinh kế bao gồm 3 thành tố chính: Nguồn lực và khả năng mà con người có được, chiến lược sinh kế và kết quả sinh kế. Các nguồn lực và khả năng mà con người có, được xem là các vốn hay tài sản sinh kế bao gồm 5 loại sau: - Nguồn lực con người: Bao gồm kỹ năng, kiến thức và sự giáo dục của từng cá nhân và các thành viên trong gia đình, sức khỏe, thời gian và khả năng làm việc để họ đạt được những kết quả sinh kế. - Nguồn lực xã hội: Đề cập đến mạng lưới và mối quan hệ xã hội, các tổ chức xã hội và các nhóm chính thức cũng như phi chính thức mà con người tham gia để từ đó được những cơ hội và lợi ích khác nhau.

- Nguồn lực tự nhiên: là các cơ sở các nguồn lực tự nhiên (của một hộ hoặc một cộng đồng) mà con người trông cậy vào, ví dụ như đất đai, mùa màng, vật nuôi, rừng, nước và các nguồn tài nguyên ven biển. - Nguồn lực tài chính: Là các nguồn lực tài chính mà con người có được như nguồn thu nhập tiền mặt và các loại hình tiết kiệm khác nhau, tín dụng và các luồng thu nhập tiền mặt khác như lương hưu, tiền do thân nhân gửi về hay những trợ cấp 7 của nhà nước. - Nguồn lực vật chất: Bao gồm các công trình hạ tầng và xã hội cơ bản và các tài sản của hộ gia đình hỗ trợ cho sinh kế, như giao thông, hệ thống cấp nước và năng lượng, nhà ở và các đồ dùng, dụng cụ trong gia đình. Chiến lược sinh kế là những quyết định trong việc lựa chọn, kết hợp, sử dụng và quản lý các nguồn vốn sinh kế của người dân nhằm để kiếm sống cũng như đạt được mục tiêu và ước vọng của họ.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Nghiên cứu hiện trạng và giải pháp tăng cường sinh kế cho đồng bào dân tộc thiểu số tại vùng đệm ATK Định Hóa, Thái Nguyên là một tài liệu quan trọng tập trung vào việc phân tích thực trạng sinh kế của cộng đồng dân tộc thiểu số tại khu vực này, đồng thời đề xuất các giải pháp thiết thực nhằm cải thiện đời sống kinh tế - xã hội của họ. Nghiên cứu không chỉ làm rõ những thách thức mà đồng bào đang đối mặt, như thiếu đất canh tác, hạn chế về kỹ thuật sản xuất, mà còn đưa ra các chiến lược phát triển bền vững, bao gồm hỗ trợ đào tạo nghề, phát triển du lịch cộng đồng và tăng cường quản lý tài nguyên thiên nhiên. Đây là nguồn tài liệu hữu ích cho các nhà hoạch định chính sách, nhà nghiên cứu và những ai quan tâm đến phát triển kinh tế - xã hội vùng dân tộc thiểu số.

Để mở rộng kiến thức về các vấn đề liên quan, bạn có thể tham khảo thêm Luận văn thạc sĩ kinh tế phát triển kinh tế hộ nông dân trên địa bàn huyện vĩnh thạch tỉnh bình định, nghiên cứu này cung cấp góc nhìn sâu sắc về phát triển kinh tế hộ nông dân, một chủ đề gần gũi với sinh kế cộng đồng. Ngoài ra, Luận án tiến sĩ nghiên cứu bổ sung cơ sở khoa học về kỹ thuật trồng rừng phòng hộ trên các dạng lập địa chính vùng cát ven biển các tỉnh hà tĩnh quảng bình và quảng trị sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về các giải pháp bảo vệ và phát triển tài nguyên rừng, một yếu tố quan trọng trong phát triển bền vững. Cuối cùng, Luận văn thạc sĩ khoa học giáo dục biện pháp cải thiện môi trường làm việc của giáo viên tiểu học ở vùng khó khăn huyện đồng hỷ tỉnh thái nguyên mang đến góc nhìn về cải thiện điều kiện sống và làm việc tại các vùng khó khăn, một chủ đề liên quan mật thiết đến phát triển cộng đồng.