đặt vấn đề nhìn nhận lại địa vị của triết học, tiếng Việt và văn chương Việt trong giáo dục. Bên cạnh các công trình nghiên cứu của các học giả, nhà nghiên cứu tiêu biểu xuất bản thành sách, thì trên các tạp chí như Van hóa nguyệt san (cơ quan ngôn luận cua Nha Văn hóa thuộc Bộ Văn hóa Giáo dục), Giáo đục nguyệt san (cơ quan ngôn luận của Viện Khoa học Giáo dục Sài Gòn, do GS. Mai Tâm làm chủ nhiệm), Đại học (Viện Đại học Huế do Nguyễn Van Trung chủ nhiệm), 7 twong (Đại hoc Vạn Hạnh, Hòa thượng Thich 3 Minh Châu chủ nhiệm), Bách khoa (bán nguyệt san của tư nhân, Huỳnh Văn Lang làm chủ bút) cũng xuất hiện các bài viết liên quan đến hiện trạng giáo dục miền Nam thời kỳ này. Đây không chỉ là sử liệu mà còn là tài liệu nghiên cứu về giáo dục miền Nam rất cần thiết dé tham khảo.
Các học giả thé hiện quan điểm thăng thắn về vai trò, mục tiêu của nền giáo dục quốc gia, vị trí của người thầy giáo và tranh luận về biện pháp cải tổ, dự hướng về tương lai của nền giáo dục. Tiêu biéu như tháng 3, 4 năm 1965, Văn hóa nguyệt san ra số đặc biệt về Đại hội Giáo dục toàn quốc 1964, với hàng loạt bài tham luận của các nhà giáo danh tiếng về van dé cải tổ giáo dục. Tháng 5-1971, trong cuộc cải tổ toàn bộ hệ thống giáo dục, Giáo duc nguyệt san ra số đặc biệt về Đường hướng Văn hóa Giáo dục. Các bài viết trình bày chính kiến của các học giả, giáo chức nổi tiếng như đại diện Bộ Giáo dục với “Đường hướng giáo dục Việt Nam”; GS.
Trần Ngọc Ninh về “Tương quan giữa văn hóa và giáo dục”; GS. Dương Thiệu Tống với “Giáo duc trong Dân chủ Tự do”; GS. Phạm Việt Tuyền trong “Van hóa Giáo dục và Xã hội”; Hội đồng Văn hóa Giáo dục với “Lược đô chính sách Văn hóa Giáo dục”; GS. Đỗ Văn Rỡ với “Chính sách văn hóa”; GS.
Bùi Xuân Bảo với “Căn bản của Chính sách Văn hóa Giáo đục”; Ủy ban Hàn Lâm viện với “Tổ chức Hàn lâm viện Quốc gia”; GS. Nghiêm Thâm với “Bảo tôn Di tích lịch sử”; Uy ban Văn khé với “Văn khó Việt Nam”; Ủy ban Giáo dục Đại chúng với “Chính sách Giáo dục đại chúng”; GS. N guyén Hữu Hiệp với “Hiện trang ngành Dai học”; Ủy ban Nghệ thuật với “Nghệ thuật và văn hóa giáo dục”; Ủy ban Kỹ thuật với “Kế hoạch phát triển giáo duc”; GS. Nguyễn Hoàng Sơn với “Giáo dục nông nghiệp”.
Ngoài ra, các công trình nghiên cứu có liên quan đến lịch sử giáo dục miền Nam Việt Nam xuất hiện ở miền Nam trước năm 1975 còn phải kê đến số lượng các luận văn cao học được tiến hành và bảo vệ chính tại các cơ sở giáo dục đại học dưới chế độ Việt Nam Cộng hòa. Đầu những năm 1970, Giáo sư Lê Văn Thận, nguyên Tổng Thư ký Bộ Giáo dục, lúc này là Giáo sư Học viện Quốc gia Hành chính, đã hướng dẫn các sinh viên thực hiện một loạt luận văn như những nghiên cứu về các vấn đề nổi cộm của giáo dục miền Nam. Những luận văn này có tính khoa học, đồng thời nhìn nhận vấn đề giáo dục dưới góc độ của các viên chức quản lý cao cấp tương lai được đào tạo tại Học viện Quốc gia Hành chính. Các luận văn này được sự hướng dẫn của người từng trải qua cương vị cao nhất trong ngành quan lý giáo dục của Việt Nam Cộng hòa.
Tiêu biểu là: Nguyễn Duy Chính với dé tài Van dé địa phương hóa giáo dục, Luận văn tốt nghiệp Ban Đốc sự Hành chính 1967-1970; Hoàng Thi Hồng Loan, Giáo duc tráng niên tại miễn Nam, Luận văn Tốt nghiệp Ban Đốc sự Hành chính, khóa 1969 - 1972; Nguyễn Văn Cát, Van dé giáo viên tiểu học hiện nay, Luận văn Ban Đốc sự Hành chính 1966 - 1969; Dương Văn 4 Vàng, Vấn dé thi cử của nên giáo dục Việt Nam hiện tại, Luận văn Tốt nghiệp Ban Đốc sự Hành chính 1966 - 1969; Thái Anh Tuấn, Nền giáo dục kỹ thuật tại Việt Nam, Luận văn Ban Đốc sự Hành chính 1967 - 1970; Dương Thị Hòe, Giáo đục cộng đông Việt Nam di về đâu, Luận văn Ban Đốc sự Hành chính 1969 - 1972; Phan Van Quả, Tự tri đại học, Luận văn Tốt nghiệp Ban Đốc sự Hành chính, 1970; Tran Bach Thu, Ty tri dai học, Luận văn Tốt nghiệp Ban Đốc sự Hành chính, 1972; Huỳnh Văn Huệ, Vấn dé phát triển đại học tại Việt Nam, Luận văn Tốt nghiệp Ban Đốc sự Hành chính, 1969 - 1972. Luận văn cao học tại Học viện Quốc gia Hành chính do GS. Trương Hoàng Lem hướng dẫn như Nguyễn Thị Liêng, Vấn dé giáo duc tiểu học tại Việt Nam Cộng hòa, Luận văn Tốt nghiệp Ban Đốc sự khóa 1970 - 1973. Tác giả trình bày chính sách và hiện trạng giáo dục tiêu học tại Việt Nam Cộng hòa; so sánh với nên giáo dục tiêu học ở Hoa Ky và Nhat Ban.
Nhìn chung, hau hết các tài liệu cũng như các bài viết của các tác giả đã được xuất bản trong thời gian này chủ yếu dé cập đến những van đề nổi bật theo hướng thực trang, bat cập, tồn tại. của giáo dục miền Nam Việt Nam. Tuy nhiên, các tác giả chủ yêu đánh giá từng mặt, từng khía cạnh của giáo dục và chưa đi sâu vào nghiên cứu mô hình tổ chức, hoạt động của hệ thống giáo dục một cách toàn diện. Còn lại nhiều vấn đề về hệ thống giáo dục, sự vận hành, phương thức quản lý.
của giáo dục miền Nam Việt Nam chưa được nghiên cứu, phân tích sâu. Sau năm 1975 Từ năm 1975 đến nay, việc tìm hiểu, nghiên cứu về hệ thống giáo dục ở miền Nam Việt Nam nhận được sự quan tâm ngày càng nhiều của các nhà nghiên cứu. Thời kỳ này có thé được chia thành hai hướng chính, đó là hướng nghiên cứu của các tác giả trong nước và hướng nghiên cứu của các tác giả nước ngoài. Đối với những nghiên cứu của các tác giả trong nước, những năm sau đất nước thống nhất, việc nghiên cứu nhằm đánh giá, tong kết về cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân Việt Nam được nhiều người quan tâm.
Cùng với đó, một số bài viết ít nhiều liên quan đến lịch sử giáo dục nói chung và giáo dục miền Nam nói riêng đã được công bố như Long Điền (1977), “Tổ chức và hoạt động của cơ quan USAID trong lĩnh vực giáo dục thực dân mới ở miền Nam Việt Nam trước đây” [54, tr.173]; Viện Khoa học Giáo dục (1980), Tìm hiểu chính sách giáo dục thực dân mới ở miền Nam Việt Nam và những tác hai của nó [131]; Phong Hiền (1985), Chủ nghĩa thực dân mới kiêu Mỹ ở miền Nam Việt Nam - khía cạnh văn hóa, tư tưởng 1964-1975, 1984 [67] ; Lữ Phương, Cuộc xâm lăng về văn hóa - tu tưởng của dé quốc Mỹ ở miền Nam Việt Nam [97]. 5 Nhìn chung, xu hướng của các tác giả trong nước thời gian này là không đánh giá cao hệ thống giáo dục ở miền Nam Việt Nam trước năm 1975, coi nó là công cụ trong chính sách văn hóa, tư tưởng của Mỹ ở miền Nam Việt Nam. Từ những năm 1990 đến nay, cùng với sự đổi mới của đất nước trên nhiều lĩnh vực, khảo cứu của các tác giả trong nước giai đoạn nay đã có sự đánh giá khác hơn so với trước đó. Trong xu hướng nghiên cứu đó, trước tiên phải kế đến những công trình khảo cứu về lịch sử giáo dục Việt Nam nói chung như “Lịch sử giản lược hơn 1000 năm nên giáo dục Việt Nam của tác giả Lê Van Giang đã xuất bản và giới thiệu về lịch sử giáo dục Việt Nam, trong đó có giáo dục miền Nam thời kỳ 1954 - 1975 với dung lượng hợp lý (18 trang/290 tr).
Phần này giới thiệu khái quát về giáo dục miền Nam Việt Nam. Tuy nhiên những nhận định, đánh giá của tác giả cũng chỉ mới là bước đầu. Công trình liên quan đến lịch sử giáo dục của Sài Gòn - thành phố Hồ Chí Minh như của Hồ Hữu Nhựt (1999), Lịch sử giáo dục Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh 1698- 1998 [93] đã trình bày về giáo dục miền Nam dưới chế độ Sài Gòn, tiếp cận trên các phương diện: chính sách giáo dục; cơ quan quản lý giáo dục; hệ thống các trường đại học, cao đăng và chuyên nghiệp. Theo tác giả, nền giáo dục, “Về căn bản van mô phỏng theo triết lý, cau trúc, chương trình, phương pháp giảng dạy, lề lối quản trị học đường v.
của các trường Pháp cũ”. Năm 2004, cuốn sách Giáo duc cách mang ở miễn Nam giai đoạn 1954-1975 những kinh nghiệm và bài học lịch sử, Nguyễn Tan Phát (chủ biên) [95] đã trình bày một cách khái quát về tình hình cách mạng miền Nam sau khi Hiệp định Giơ- ne-vơ được ký kết, quá trình hình thành và phát triển của sự nghiệp giáo dục cách mạng ở miền Nam Việt Nam từ thành thị đến nông thôn, miễn núi. Trên cơ sở đó, tác giả đã rút ra những kinh nghiệm và bài học trong việc tổ chức hệ thống giáo dục cách mạng ở miền Nam trong hoàn cảnh có chiến tranh. Đồng thời, cuốn sách còn đề cập đến phong trào đấu tranh chính trị và văn hóa của học sinh, sinh viên, giáo chức miền Nam trong vùng địch tạm chiếm, qua đó thé hiện phần nào diện mạo của nền giáo dục miền Nam do chính quyền Sài Gòn kiểm soát.
Thắng (2005) trong công trình nghiên cứu về Khoa cử Giáo dục Việt Nam [105], đã trình bày một số nét về nền giáo dục miền Nam (1954- 1975) trong vùng chế độ Sài Gòn kiểm soát như chương trình giáo dục và một số trường đại học tiêu biểu. Đặc biệt, cuốn sách giới thiệu chi tiết chương trình giáo dục của Hoàng Xuân Hãn, là chương trình giáo dục mà miền Nam đã áp dụng gần 20 năm. Tác giả Ngô Minh Oanh (chủ biên) trong công trình Gido duc phổ thông miễn Nam (1954 - 1975) [94] đã nghiên cứu giáo dục phô thông miền Nam dưới góc độ giáo dục học. Các tác giả tìm hiểu giáo dục phổ thông trong hai giai đoạn trước và sau năm 1970 với những nội dung cụ thể như: chương trình giáo dục; tổ chức giáo dục; đội ngũ giáo viên và hoạt động quản 6 lý giáo dục; hoạt động khảo thí và thanh tra học đường.
Sách đưa ra một số nhận xét về những điểm tích cực và hạn chế của giáo dục phố thông miền Nam và dé xuất một số giải pháp đổi mới giáo dục hiện nay.