CHƯƠNG 1: XÂY DỰNG NHÂN VẬT Nhân vật là một trong những thành tố cơ bản của tiểu thuyết. Chính vì vậy khi tiểu thuyết hiện đại và hậu hiện đại có những đổi mới trong cách viết, lối tự sự, cách xây dựng nhân vật, thậm chí đề xuất tiểu thuyết “phản nhân vật” thì nhân vật vẫn tồn tại như một yếu tố quan trọng nhất của cấu trúc tiểu thuyết. Nhân vật gắn liền với cốt truyện, chuyển tải nội dung cơ bản cũng như là hạt nhân của các thủ pháp nghệ thuật. Vì vậy người ta không thể tiêu diệt nhân vật, chí ít tác phẩm vẫn luôn tồn tại nhân vật - người kể chuyện.
Bởi nhân vật là một thành tố vừa thuộc nội dung lại vừa thuộc hình thức của tiểu thuyết. Nghiên cứu về nhân vật thực chất là đang tìm hiểu xem tác giả nhìn nhận con người như thế nào và chuyển tải hình tượng đó trong tác phẩm của mình bằng cách nào? Vậy nhân vật là gì? Nhân vật chính là người dẫn dắt người đọc vào một thế giới riêng của đời sống trong một thời kỳ lịch sử nhất định [9,126]. Theo Từ điển thuật ngữ văn học thì nhân vật (character) là: con người cụ thể được miêu tả trong tác phẩm văn học. Nhân vật văn học có thể có tên riêng, cũng có thể không có tên riêng… Nhân vật văn học là một đơn vị nghệ thuật đầy tính ước lệ, không thể đồng nhất nó với con người có thật trong đời sống… Nhân vật văn học còn thể hiện quan niệm nghệ thuật và lý tưởng thẩm mỹ của nhà văn về con người.
Vì thế nhân vật luôn gắn chặt với chủ đề của tác phẩm [9; 235 – 236]. Như vậy ta có thể hiểu nhân vật có thể là con người hoặc đồ vật, hay các sinh vật khác. Tuy nhiên nó phải mang các bản tính của con người và nhằm mục đích phản ánh cuộc sống của con người. Mở rộng khái niệm như vậy giúp chúng ta dễ dàng tiếp cận hơn với một số “nhân vật” đặc biệt không phải là con người chỉ mang Nguyễn Thị Phương Diệp – QH – 2007 - X 9 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Nghệ thuật tiểu thuyết Nguyễn Bình Phương bản tính con người và hướng tới việc phản ánh cuộc sống của con người trong tiểu thuyết Nguyễn Bình Phương.
Trên thế giới nhìn lạitiểu thuyết của các nhà văn đầu thế kỷ XX ta có thể thấy được khuynh hướng tấn công vào nhân vật.Kafka đã giản lược dần tên của nhân vật đến khi chỉ còn kí hiệu nhân vật bằng một chữ cái… Thực chất nó không làm nhân vật biến mất trong tác phẩm mà chỉ thủ tiêu tính cách nhân vật mà thôi. Ở đây tác giả đã làm “dẹt” nhân vật của mình. Xóa nhòa cuộc sống thực với các yếu tố như nghề nghiệp, lai lịch, nhân thân chỉ quan tâm tới nhân vật tại thời điểm xảy ra biến cố. Dường như tác giả không quan tâm tới quá trình diễn tiến của tính cách nhân vật, mà chỉ cố chuyển tải tâm trạng của nhân vật tại thời điểm kể chuyện.
Cách kể đó đã khiến cho kiểu nhân vật điển hình biến mất, thay vào đó ta có nhân vật như một mảng hiện thực bị xé nhỏ, ngổn ngang đầy ắp. Thậm chí nhiều nhà văn còn cực đoan phản đối loại nhân vật tâm lý (kiểu nhân vật đã rất thành công của tiểu thuyết thế kỷ XIX) và họ nghĩ nhân vật của họ không còn tâm lý nữa. Theo nhà nghiên cứu Đặng Anh Đào thì thực chất điểm khác biệt là các nhà văn đã dùng cách khác để miêu tả tâm lý nhân vật chứ không phải là hủy diệt tâm lý nhân vật. Việc xây dựng nhân vật không theo cách truyền thống như vậy đã gây ra khó khăn không nhỏ cho người đọc trong việc tiếp cận thế giới nghệ thuật của tác phẩm.
Nếu độc giả quen với việc tìm kiếm các sự kiện, chi tiết được móc nối liên lạc với tâm trạng nhân vật thì sẽ cảm thấy khó hiểu với kiểu nhân vật mới này. Do đó nó cũng đòi hỏi một cách đọc mới ở độc giả. Các tiểu thuyết hiện đại Việt Nam cũng đang trong xu thế cách tân nhân vật của mình. Thậm chí có những nhà văn luôn bị ám ảnh bởi nhân vật ( Tạ Duy Anh có một cuốn tiểu thuyết mang tên Đi tìm nhân vật ).
Từ chỗ coi nhân vật như trung tâm của đời sống xã hội, phản ánh con người xã hội với những vấn đề lớn lao nhiều nhà văn đã quan tâm tới đời sống tâm lý – tâm linh của nhân vật (đó cũng là lí do khiến cái kì Nguyễn Thị Phương Diệp – QH – 2007 - X 10 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Nghệ thuật tiểu thuyết Nguyễn Bình Phương ảo xuất hiện nhiều hơn trong văn học Việt Nam từ cuối thế kỉ XX), quan tâm tới nhân vật trong tư cách một cá nhân, một số phận cụ thể. Nguyễn Bình Phương cũng không phải là ngoại lệ. Anh đã xây dựng cho tiểu thuyết của mình một thế giới nhân vật rất đặc trưng, với nhiều nét đổi mới táo bạo trong thủ pháp xây dựng nhân vật của mình. Nhiều bạn đọc đã có những phản ứng trước kiểu xây dựng nhân vật này cho rằng nó “nửa người nửa ngợm”, Nguyễn Bình Phương quan niệm những nhân vật của tôi, gọi là méo mó, thì đó là cái méo mó tự thân.
Có người bảo tôi xây dựng nhân vật đặt trong trạng thái quá khứ mịt mờ, hiện tại lổn nhổn và tương lai vô định, nhưng tôi không nghĩ thế, Các nhân vật của tôi sống bản năng nhưng tiềm tàng một niềm tin đứng dậy. Điều đó cho thấy những cách tân trong xây dựng nhân vật là để phản ánh chân thực hơn con người, chứ nó không phải chỉ là một thủ pháp “lạ hóa” đơn thuần. Ở luận văn này, chúng tôi tìm hiểu hai khía cạnh chính trong vấn đề nhân vật của tiểu thuyết Nguyễn Bình Phương. Đó là những loại nhân vật chủ yếu được tác giả xây dựng với tần suất xuất hiện trong 7 tiểu thuyết cao, hoặc có một vai trò đặc biệt quan trọng trong cả hệ thống tiểu thuyết của anh nhằm chuyển tải một nội dung nào đó; hai là các thủ pháp xây dựng nhân vật mà anh đã sử dụng.
Thông qua đó chúng tôi sẽ đánh giá mức độ thành công của nhà văn ở phương diện này trong tương quan so sánh với nền chung của tiểu thuyết Việt Nam hiện nay. Có một đặc điểm rất đáng lưu ý là tuy tiểu thuyết của Nguyễn Bình Phương có xu hướng co lại về dung lượng nhưng thế giới nhân vật của anh lại không hề đơn giản, thậm chí nhiều cuốn tiểu thuyết mong manh lại có số lượng nhân vật khá lớn. Điều ấy có ý nghĩa gì với các tác phẩm của nhà văn này? Đặc điểm thứ hai khi tiếp cận nhân vật trong tiểu thuyết của Nguyễn Bình Phương khiến chúng tôi lưu tâm là không có khái niệm nhân vật chính diện, nhân vật phản diện tồn tại trong tác phẩm của anh. Khái niệm nhân vật chính và nhân vật chính diện không bao giờ trùng khít.
Điều đó cho thấy Nguyễn Bình Phương không chọn góc nhìn lí tưởng, đạo đức để xây dựng nhân Nguyễn Thị Phương Diệp – QH – 2007 - X 11 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Nghệ thuật tiểu thuyết Nguyễn Bình Phương vật. Con người vốn cũng không tồn tại một cách đơn giản rạch ròi giữa cái tốt và cái xấu. Vì vậy chúng tôi chọn cách tìm hiểu nhân vật tiểu thuyết Nguyễn Bình Phương bằng cách: bước một là phác thảo một số mẫu nhân vật tiêu biểu, bước hai là tìm hiểu các thủ pháp xây dựng các nhân vật đó, qua đó chúng tôi sẽ cố gắng tìm ra ý nghĩa, quan điểm thẩm mỹ của tác giả về con người đương đại. Các loại nhân vật tiêu biểu: Có rất nhiều cách để phân loại nhân vật, dựa theo những tiêu chí khác nhau như dựa vào nội dung, cốt truyện thì có thể chia thành nhân vật chính, nhân vật phụ; dựa vào đặc điểm tính cách có thể chia nhân vật chính diện, nhân vật phản diện; nếu phân chia theo cấp độ tâm lý – tính cách có thể chia thành nhân vật tiềm thức, vô thức, bản năng…; cấp độ thân phận - hành động có thể chia thành nhân vật nạn nhân, chứng nhân hay chủ thể của lịch sử; cấp độ chức năng tự sự có thể chia thành người kể chuyện, nhân vật, người đọc hay tác giả1… Trong việc phân loại nhân vật chúng tôi không tiến tới việc phân chia toàn bộ thế giới nhân vật trong tiểu thuyết của Nguyễn Bình Phương.
Ở đây, chúng tôi chỉ khảo sát phân tích những dạng nhân vật mà chúng tôi cho rằng nó đóng góp rất lớn tới những thành công của tác phẩm, ghi dấu ấn sáng tạo của tác giả và có ý nghĩa không nhỏ tới chủ đề tư tưởng của tác phẩm. Việc phân chia cũng không mang tính tuyệt tối có thể có những nhân vật thuộc phần giao của các dạng nhân vật vừa mang đặc tính của dạng nhân vật này vừa mang đặc tính của dạng nhân vật kia. Theo tiêu chí như vật chúng tôi sẽ tiến hành khảo sát ba dạng nhân vật là: nhân vật “đi vắng”, nhân vật điên và nhân vật đám đông.1 Nhân vật “đi vắng”: 1 Xem thêm Hoàng Cẩm Giang, Vấn đề nhân vật trong tiểu thuyết Việt Nam đầu thế kỷ XXI, tạp chí Nghiên cứu Văn học số 4, 2010 Nguyễn Thị Phương Diệp – QH – 2007 - X 12 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Nghệ thuật tiểu thuyết Nguyễn Bình Phương Người đi vắng là tên gọi của một trong bảy cuốn tiểu thuyết của Nguyễn Bình Phương. Định danh một loại nhân vật trong tác phẩm của anh bằng tên gọi này chúng tôi muốn nhấn mạnh tới sự thiếu hụt trong các nhân vật của nhà văn, một trạng thái thiếu vắng, không hoàn thiện, mơ hồ và khó xác định và đó cũng chính là một chủ ý của tác giả.
Trong tiểu thuyết cùng tên Người đi vắng Nguyễn Bình Phương đã để các nhân vật của mình rất nhiều lần nhận xét về các nhân vật khác là đi vắng. Vậy hẳn nhiên đây là một trạng thái được Nguyễn Bình Phương chủ ý quan tâm một cách đặc biệt. Trạng thái đi vắng của nhân vật phản ánh cách nhìn con người quan niệm về con người đương đại của nhà văn. Qua khảo sát các tiểu thuyết của Nguyễn Bình Phương chúng tôi tạm phân loại dạng nhân vật này thành hai loại nhỏ hơn để tiện khảo sát.
Đó là loại nhân vật đi vắng trực tiếp xuất hiện trong tác phẩm nhưng bản thân nhân vật này bị thiếu hụt một yếu tố nào đó của hình thức hoặc tinh thần, nhân cách.