mở đầu bằng việc nhắc lại một truyện đã đƣợc in thành sách. Từ đó, ngƣời kể chuyện trần thuật các sự việc theo ý của mình, tạo ra một câu chuyện khác. Nhân vật tôi tiếp tục đóng vai trò của ngƣời gợi dẫn, không tham gia vào câu chuyện. “Chuyện của họ đã có nhà văn viết thành sách.
Rất cảm động. Tôi còn nhớ đoạn chị vợ là nghệ sĩ vĩ cầm bỗng thấy anh hoạ sĩ, ngƣời yêu của chị, ngƣời chị đƣợc tin đã hy sinh ở chiến trƣờng trở về” [67 , tr. “Tôi” chỉ xuất hiện duy nhất một lần và đứng ở ngoài kể lại câu chuyện tình giữa ba ngƣời. Bằng tình yêu, họ đã âm thầm sống cho nhau đến cuối cuộc đời, cố gắng hàn gắn những vết thƣơng do chiến tranh gây ra.
Khi kết thúc truyện Một ngày dài đằng đẵng, ngƣời kể chuyện mới trực tiếp xƣng tôi và cho biết mình đóng vai trò là ngƣời nghe chuyện. “Câu chuyện trên tôi đƣợc nghe Cƣờng kể khi tôi cùng tù với anh ở trại P.” Còn trƣớc đó, ngƣời kể chuyện nhập mình vào nhân vật Cƣờng kể lại chuyến chuyển trại. Ngƣời kể chuyện xƣng tôi trong truyện ngắn 17 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Trung sĩ lại dẫn dắt câu chuyện thông qua cuộc gặp gỡ với bạn xế Hiếu. Thông qua cuộc trò chuyện, những đổi thay của nhân vật trung sĩ đƣợc bộc lộ.
Sự nuối tiếc phần tốt đẹp đã mất đi trong con ngƣời hiện đại đƣợc nhà văn trăn trở. Chọn lựa cách trần thuật theo ngôi thứ nhất với cái tôi giữ vai trò dẫn chuyện, chứng nhân, Bùi Ngọc Tấn thể hiện dụng ý riêng. Câu chuyện trở nên khách quan hơn, chân thực hơn, giàu sức thuyết phục hơn. Hơn nữa, trong vai trò ngƣời dẫn chuyện xƣng tôi, ngƣời kể chuyện dễ dàng dẫn dắt độc giả vào câu chuyện, vào thế giới nhân vật của mình.
Ngƣời kể chuyện đƣa ra những quan điểm riêng, đánh giá, nhận xét. Từ đó thuyết phục ngƣời đọc theo quan điểm của mình. Các sự kiện trở nên đa dạng, sinh động hơn và đƣợc soi chiếu trên nhiều góc độ.2 Người kể chuyện cái tôi – nhân vật chính Trong 8 truyện ngắn xuất hiện ngƣời kể chuyện xƣng tôi, chỉ có duy nhất 1 truyện ngắn ngƣời kể chuyện xƣng tôi đóng vai trò nhân vật chính. Tôi vừa là ngƣời dẫn truyện, vừa tham gia trực tiếp vào diễn biến truyện.
Đó là truyện Ngưu tất, hồng hoa, nga truật. Truyện có dung lƣợng ngắn gọn (gần 4 trang), xoay quanh câu chuyện giữa tôi, Bình và anh hộ tịch. Nhân vật tôi là một trong ba nhân vật chính trong chuyện. Các sự việc diễn ra theo sự trần thuật của nhân vật tôi.
Đứng từ góc nhìn của tôi, chắc chắn giữa Bình và anh hộ tịch có điều gì đó quan trọng. Và tôi mặc sức suy diễn, thậm chí nghĩ rằng ngƣời bạn thân của mình là chỉ điểm. Diễn biến cốt truyện theo điểm nhìn của nhân vật tôi, gia tăng tình tiết truyện. Nhân vật tôi suy xét, đánh giá tình hình qua từng bƣớc.
Cốt truyện lên đến đỉnh điểm khi ngƣời dẫn truyện "nhân vật tôi" với những dòng nội tâm sâu sắc "Trời ơi. Chẳng lẽ Bình lại làm chỉ điểm. Đó mới thực sự là điều kinh khủng nhất. Sao lại không thể.
Chuyện gì kia ? Chuyện gì ngay trƣớc mắt kia ???" [67, tr. Chỉ đến khi nút thắt đƣợc mở, nhân vật tôi mới thở phào. Hoá ra, đó chỉ là một sự hiểu lầm. Khi ngƣời kể chuyện xƣng tôi đóng vai trò nhân vật chính, điểm nhìn bị thu hẹp lại.
Thế giới nội tâm của nhân vật chính đƣợc soi chiếu từng ngõ ngách. Ngƣời kể chuyện để độc giả biết nhân vật đang suy nghĩ gì, quá khứ, hiện tại, dự tính 18 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com tƣơng lai ra sao? Ngay cả những suy nghĩ về việc đời, về những nhân vật khác cũng đƣợc bộc lộ. Nhìn chung, độc giả sẽ thấu hiểu tƣờng tận mọi sự việc có liên quan đến nhân vật chính. Tuy vậy, nhân vật tôi sẽ không thể biết hay đoán biết đƣợc các nhân vật khác nghĩ gì.
Điểm nhìn bị giới hạn. Ngƣời kể chuyện xƣng tôi trong truyện ngắn với những đoạn độc thoại nội tâm dày đặc nhƣng không thể biết điều gì đang diễn ra giữa Bình và anh hộ tịch. Vì vậy dẫn đến chuyện nhân vật tôi hiểu lầm. Hiểu lầm đến mức trầm trọng.
Nhân vật tôi suy xét từng lời nói, hành động của anh hộ tịch, tạo nên một cuộc chiến ngầm trong nội tâm. Với những ƣu điểm và hạn chế của dạng thức kể chuyện này, Bùi Ngọc Tấn chỉ chọn lựa sử dụng trên một truyện ngắn trong số các tác phẩm của mình. Có thể thấy rõ thái độ của tác giả về mối thân tình với Bình. Bình là ngƣời bạn tri âm tri kỉ.
Bên cạnh đó, nhà văn cũng đề cập đến hiện trạng xã hội bấy giờ, thời bao cấp với những khó khăn liên miên. Câu chuyện về sổ gạo và các loại tem phiếu. Truyện phá thai đƣợc diễn tả bằng một cái nhìn hài hƣớc. Nhìn chung, việc trần thuật từ ngôi thứ nhất, ngƣời kể chuyện xƣng tôi đứng từ điểm nhìn bên trong hoặc bên ngoài kể lại câu chuyện.
“Tôi” lúc đóng vai trò- nhân vật chính, lúc đóng vai trò-nhân vật phụ, chứng nhân. Ngƣời trần thuật ít lộ diện, có chuyện chỉ đóng vai trò viện dẫn.3 Người kể chuyện cái tôi - nghe chuyện Không chỉ đóng vai trò dẫn chuyện, vai trò nhân vật chính, cái tôi trong truyện ngắn Bùi Ngọc Tấn còn có một dạng thức đặc biệt khác, ngƣời kể chuyện nhƣng lại đóng vai trò là ngƣời nghe chuyện. Truyện Trung sĩ, nhân vật tôi đóng một vai trò nhƣ vậy. “Tôi” kể lại câu chuyện gặp gỡ một bạn “xế” tên Hiếu và “tôi” nghe Hiếu kể về việc gặp lại một ngƣời bạn của cả hai ngƣời khi xƣa.
Nhờ Hiếu, tôi nhớ đƣợc ngƣời đó là ai. Ngƣời kể chuyện xen lẫn một vài đoạn suy tƣ về cuộc đời. Xã hội hiện tại đã khiến nhiều điều đổi thay. Những con ngƣời quen biết trƣớc kia giờ đây gặp lại nhau trong thân phận khác, mối quan hệ khác.
Ngƣời kể chuyện không hề lên án, mà chỉ cảm thấy “đau lòng” về sự đổi thay ấy. Câu chuyện về nhân vật có biệt danh “trung sĩ” đƣợc kể lại qua lời kể của Hiếu. “Tôi” lúc này đóng vai trò ngồi 19 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com nghe câu chuyện cùng độc giả. Ngƣời kể chuyện Hiếu dặn dò ngƣời kể chuyện, nghe chuyện “tôi” có trách nhiệm kể lại cho độc giả biết câu chuyện này.
Truyện ngắn Một ngày dài đằng đẵng đƣợc trần thuật theo ngôi thứ ba. Phải đến khi kết thúc truyện, nhân vật tôi mới xuất hiện và lý giải nguồn gốc câu chuyện. Tôi đóng vai trò là ngƣời nghe chuyện, kể lại câu chuyện mình đƣợc nghe cho độc giả. Lúc này, mặc dù ngƣời kể chuyện xƣng tôi nhƣng thực ra nó là cái tôi nghe chuyện.
Đây là điểm độc đáo của truyện ngắn Bùi Ngọc Tấn. Việc hoán đổi vị trí nhƣ vậy tạo nên sự bất ngờ riêng cho câu chuyện. Các sự kiện hiện lên khách quan hơn. Đồng thời, độc giả có thêm sự tin tƣởng vì ngƣời nghe chuyện đóng vai trò chỉ kể lại câu chuyện mà mình đã đƣợc nghe nhƣ một nhiệm vụ cần thực hiện.
Họ đƣợc nhân vật chính trao phó sứ mệnh “Sếp hãy viết về Trung sĩ của tôi. Và phải viết đúng nhƣ thế. Bên cạnh nghĩa vụ kể lại câu chuyện đƣợc nghe theo lời dặn dò, ngƣời kể chuyện đóng vai trò ngƣời nghe chuyện còn lồng vào những suy nghĩ riêng của mình. Nhờ đó, bộc lộ thái độ của nhà văn với sự việc.
Trong hai truyện ngắn, nhà văn có hai thái độ khác nhau. Ở truyện thứ nhất, nhà văn thấy nuối tiếc những điều tốt đẹp trong con ngƣời đã mất mát theo sự đổi thay của thời cuộc và ƣớc gì điều mình nghe không phải là sự thật. Ở truyện thứ hai, lồng vào một câu chuyện vui trên đƣờng chuyển trại là những lo lắng có thật của ngƣời tù về số phận, về tƣơng lai của mình. Đó còn là nỗi ám ảnh về thời gian của những ngƣời tù.
Đây cũng là ám ảnh của chính tác giả về những ngày tháng khủng khiếp đó. Ở một nơi mà mọi thứ đều ngƣng lại, duy chỉ có suy nghĩ con ngƣời. Nó không chết đi mà vón cục lại, mòn ra, gỉ đi. Tâm hồn con ngƣời chai cứng dần.
Có những vết thƣơng có thể chữa lành theo thời gian nhƣng cũng có những vết thƣơng không thể nào nguôi ngoai trong lòng ngƣời.3 Ngƣời kể chuyện hàm ẩn 1.1 Người kể chuyện với điểm nhìn toàn tri Ngƣời kể chuyện hàm ẩn có mặt ở khắp nơi, ở mọi thời điểm, thông tƣờng tất cả mọi chuyện. Họ tách mình ra khỏi nhân vật, giữ khoảng cách với nhân vật, đứng cao hơn nhân vật. Ngƣời kể chuyện hàm ẩn không chỉ dẫn dắt câu chuyện, kể 20 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com lại câu chuyện mà còn định hƣớng ngƣời đọc theo quan điểm của mình. Chính ngƣời kể chuyện hàm ẩn thay thế tác giả đƣa ra những nhận định, bình luận riêng của mình.
Họ thông suốt tất cả. Nhà nhân đạo chủ nghĩa lớn, nhà hiện thực xuất sắc Nam Cao sử dụng lối trần thuật này trong nhiều truyện ngắn. Ngƣời kể chuyện hàm ẩn kể chuyện Một bữa no, câu chuyện về một bà cụ vì đói đã phải đến chỗ đứa cháu đi ở để xin một bữa cơm. Câu chuyện xót xa ấy đƣợc kể lại bằng một giọng khách quan dửng dƣng nhƣng đằng sau đó lại chất chứa yêu thƣơng.
Ngƣời kể chuyện đứng cao hơn nhân vật, thông suốt diễn biến câu chuyện, không hề bình luận hay chen ngang. Quá khứ của bà lão, hiện tại của bà lão và bi kịch cái đói hành hạ bà. Bà đã phải đi xin ăn rồi nhịn đói đến mấy hôm. Không còn cách nào khác, bà nhớ ra mình còn đứa cháu đang đi ở, bà sẽ đến đó xin cơm.
Một bữa cơm no đã hành hạ bà hơn nửa tháng trời, bà chết. Đáng buồn hơn, bọn nhà giàu lại lấy câu chuyện làm bài học răn đe đầy tớ. Ngƣời kể chuyện hoàn toàn đứng ngoài câu chuyện, không tham gia vào diễn biến truyện. Các sự việc hiện ra chân thực, giàu sức tố cáo.
Cái đói, cái nghèo trở thành nỗi ám ảnh thƣờng trực con ngƣời trong xã hội cũ. Trở lại truyện ngắn Bùi Ngọc Tấn, ngƣời kể chuyện hàm ẩn với điểm nhìn toàn tri xuất hiện 3 lần. Đó là các truyện: Một cuộc thi hoa hậu, Một tối vui, Một cái hôn dài. Một cuộc thi hoa hậu đƣợc kể từ điểm nhìn toàn tri bởi ngƣời kể chuyện hàm ẩn.
Mọi sự việc đƣợc trần thuật khách quan.