Chương 1: Tổng quan tình hình nghiên cứu, cơ sở ly luận và thực tiễn về phát triển du lịch cộng dong. Chương 2: Phương pháp nghiên cứu. Chương 3: Thực trạng phát triển du lịch cộng đồng trên địa bàn huyện Vi Xuyên, tỉnh Hà Giang. Chương 4: Giải pháp phát triển du lịch cộng dong trên địa bàn huyện Vi Xuyên, tỉnh Hà Giang.
TONG QUAN TINH HÌNH NGHIÊN CỨU, CƠ SỞ LÝ LUẬN VA THỰC TIEN VE PHÁT TRIEN DU LICH CỘNG DONG 1. Tổng quan tình hình nghiên cứu có liên quan đến đề tài 1. Các công trình nghiên cứu liên quan đến đề tài Sau khi tìm hiểu, tác giả lựa chon các công trình nghiên cứu tiêu biểu nghiên cứu về vấn đề phát triển du lịch cộng đồng và nâng cao hiệu quả phát triển du lịch cộng đồng như sau: *Một số nghiên cứu chỉ ra hạn chế trong phát triển du lịch cộng đồng như sau: Tác giả Hà Văn Siêu (2010) trong nghiên cứu "Một số định hưởng và giải pháp chung phát triển du lịch Đồng Bằng Sông Cửu Long đến năm 2020” đã chỉ ra những khó khăn, thách thức chủ yếu đối với phát triển du lịch trong vùng cũng như xác định những định hướng chủ yếu và những giải pháp đây mạnh phát triển du lịch Đồng Bằng Sông Cửu Long. Nghiên cứu đã chỉ ra năm khó khăn, hạn chế của phát triển du lịch nơi này là do hệ thống cơ sở hạ tang va cơ sở vật chất kỹ thuật yếu kém, hạn chế về nhận thức và mức sống.
Tình hình nguồn nhân lực trong lĩnh vực du lịch vẫn còn đáng lo ngại vì số lượng và chất lượng chưa đáp ứng đủ yêu cầu. Điều này tạo ra hạn chế trong việc thúc đây hoạt động du lịch cũng như ồn định trong quản lý doanh nghiệp du lịch của nhà nước. Một vấn đề đáng chú ý khác là sự trung lập trong việc xây dựng và phát triển sản phẩm du lịch tại vùng ĐBSCL. Mặc dù việc thành lập Hiệp hội du lịch ĐBSCL đã là một bước tiến quan trọng hướng đến sự phát triển du lịch của khu vực, nhưng vẫn còn tồn tại nhiều hạn chế khiến Hiệp hội chưa thé hiện được hiệu quả như mong đợi.
Công trình nghiên cứu đã đưa ra quan điểm và định hướng chủ đạo để phát triển du lịch ĐBSCL, nhằm thúc đây sự phát triển của ngành du lịch và đóng góp mạnh mẽ vào nền kinh tế của khu vực. Đồng thời, điều quan trọng là đảm bảo tính bền vững của môi trường và tài nguyên ở ĐBSCL, dé du lịch phát triển mà không gây hại đến nguồn lực quý giá của vùng. Trong nghiên cứu của Nguyễn Đức Tuy (2014) Phát triển du lịch bền vững và Liên kết - Hợp tác vùng trong phát triển du lịch bền vững tại Tây Nguyên, Việt Nam tập trung vào việc khảo sát nội hàm khái niệm phát triển du lịch bền vững, các tiêu chí đánh giá phát triển du lịch bền vững, và đề cập đến vấn đề liên kết và hợp tác vùng trong phát triển du lịch bền vững tại khu vực Tây Nguyên. Phát triển du lịch bền vững là việc phát triển du lịch theo một cách bảo vệ và bảo tồn các tài nguyên thiên nhiên, văn hóa và xã hội của địa phương, đồng thời đảm bảo cân bằng giữa các yếu tô kinh tế, xã hội và môi trường.
Nghiên cứu cũng đề cập đến các tiêu chí đánh giá phát triển du lịch bền vững như tính bền vững, tính hài hòa, tính công bằng và tính da dạng. Tính bền vững đảm bảo rằng phát triển du lịch không gây tổn hại đến tài nguyên và môi trường, tính hài hòa đảm bảo rằng phát triển du lịch được phân phối đồng đều trong địa phương, tính công bằng đảm bảo rằng việc phát triển du lịch mang lại lợi ích cho toàn bộ cộng đồng địa phương, và tính đa dạng đảm bảo rằng phát triển du lịch không tập trung vào một loại hình du lịch duy nhất mà phải đa dạng hóa các loại hình du lịch khác nhau. Phạm Trung Lương (2017) đã thực hiện tổng quan, hệ thong hoa cac khai niệm cơ bản về phát triển du lịch bền vững như khái niệm, nguyên tắc phat trién, dau hiệu nhận biết, các mô hình phát triển và kinh nghiệm phát triển của một số nước trên thé giới và thực trạng phát triển du lịch của Việt Nam. Nghiên cứu chi ra những hạn chế trong phát triển du lịch sinh thái là do việc thiếu văng những quan tâm đầu tư thích đáng dé hỗ trợ cho việc mở rộng phạm vi của hoạt động này.
Ra đời trong hoàn cảnh khi mà các loại hình du lịch khác đã có thời gian ton tai, phat triển mạnh mẽ va xác định được chỗ đứng của mình trên thị trường, du lịch sinh thái Việt Nam cho dù là loại hình du lịch gợi ra nhiều triển vọng phát triển phù hợp với xu hướng phát triển chung của thế giới nhưng vẫn chưa được nhiều nhà đầu tư trong và ngoải nước quan tâm. Hiện vẫn đang tồn tại cả hai hình thức đầu tư vào du lịch sinh thái, bao gồm nguồn vốn đầu tư trong nước (thông qua nguồn ngân sách Nhà nước) và Nguồn vốn đầu tư nước ngoài (FDI, ODA hoặc các chương trình bảo tồn đa dạng sinh học của các tổ chức quốc tế tài trợ). *Một số nghiên cứu chỉ ra các yếu tô ảnh hưởng đến phát triển du lịch cộng đồng: Trần Tiến Dũng (2006) đề cập đến tác động, các nguyên tắc phát triển du lịch bền vững, các chỉ số đánh giá bền vững ở Phong Nha - Kẻ Bàng nhưng chưa được nghiên cứu sâu về vai trò của các bên liên quan tác động đến phát triển du lịch bền vững. Nguyễn Mạnh Cường (2015) đã đề cập đến vai trò của các bên liên quan, trong đó phân tích sâu vai trò của chính quyền địa phương cấp tỉnh trong phát triển du lịch bền vững tỉnh Ninh Bình.
Đồng thời, nghiên cứu còn chỉ ra sự cần thiết trong phối hợp giữa các bên liên quan như tô chức kinh doanh, doanh nghiệp, chính quyền các cấp. trong đó đặc biệt chú trọng đến vai trò của chính quyền địa phương cấp tỉnh. Để đảm bảo phát triển du lịch bền vững, việc phối hợp giữa các bên liên quan như tổ chức kinh doanh, doanh nghiệp và các cấp chính quyền là rất cần thiết. Các tổ chức kinh doanh và doanh nghiệp có thé đóng góp vào việc phát triển du lịch bền vững bằng cách đầu tư vào các dịch vụ, sản phẩm du lich chất lượng cao va đảm bảo tính bền vững.
Trong khi đó, chính quyền địa phương cần tạo điều kiện thuận lợi cho các tổ chức kinh doanh và doanh nghiệp, đồng thời giám sát và quản lý hoạt động của họ dé dam bảo tính bền vững của phát triển du lịch. Việc phối hợp giữa các bên liên quan là cần thiết để đảm bảo phát triển du lịch bền vững và các chính sách và quy hoạch phát triển du lịch bền vững cần được đưa ra để hướng đến mục tiêu này. Nghiên cứu của Nguyễn Tư Lương (2016) mang tên "Chiến lược phát triển du lịch bền vững tỉnh Nghệ An đến năm 2020". Theo các nghiên cứu, dé thúc đây du lịch bền vững tại tỉnh Nghệ An, cần tập trung vào một số yếu tố quan trọng.
Đầu tiên, tận dụng và bảo tồn giá trị di sản văn hóa, lịch sử và thiên nhiên của tỉnh để tạo ra các sản phâm du lịch độc đáo và thu hút đa dạng đối tượng khách hàng. Tiếp theo, đòi hỏi xây dựng hệ thống cơ sở hạ tầng du lịch hiện đại, đáp ứng đầy đủ các yêu cầu của khách du lịch. Việc đầu tư vào cơ sở hạ tầng sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho du khách trải nghiệm và thăm quan các điểm đến, đồng thời giúp nâng cao chất lượng dịch vụ du lịch. Nâng cao năng lực và kỹ năng của người lao động trong ngành du lịch cũng là một yếu tố quan trọng.
Đào tạo và phát triển nguồn nhân lực chất lượng sẽ giúp cung cấp dịch vụ chuyên nghiệp, tận tâm và chất lượng, góp phần tăng cường sự hài lòng của khách hàng và thúc đây sự phát triển bền vững của ngành du lịch. Cuối cùng, việc tăng cường quản lý và giám sát là rất cần thiết để đảm bảo quá trình phát triển du lịch diễn ra một cách bền vững. Quản lý chặt chẽ sẽ giúp giữ gìn nguồn tài nguyên và môi trường, đảm bảo du lịch không gây tốn hai đến cộng đồng và bảo tồn nguồn lực cho thế hệ tương lai. Hà Thu Trang (2019) trong nghiên cứu “Phát triển du lịch cộng đồng tại huyện Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình” đã chỉ ra những yếu tố tác động đến phát triển du lich cộng đồng tai nơi này.
Tác giả chỉ ra sáu yếu tố chính ảnh hưởng: (i) Điều kiện Kinh tế - Xã hội; (ii) Chính sách phát triển du lịch; (iii) Khả năng cung ứng nhu cầu dịch vụ; (v) Yếu tố con người, (v) Mức độ liên kết giữa các ngành liên quan. Bên cạnh đó, dé tài đã đề xuất phương hướng và những nhóm giải pháp thúc day phat triển du lịch cộng đồng trong thời gian tới: (i) Về cơ chế chính sách; (ii) Nâng cao chất lượng dịch vụ và sản phẩm du lịch; (ii) Tăng cường công tác bao tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thông kết hợp phát triển du lịch cộng đồng; (iv) Phát triển nguồn nhân lực và quảng bá thu hút thị trưởng; (v) Đây mạnh công tác bảo vệ môi trường cho phát triển du lịch cộng đồng (vi) Tăng cường huy động mọi nguồn lực, các lực lượng xã hội tham gia vào phát triển du lịch cộng đồng. Từ đó nghiên cứu cũng đưa ra các đề xuất giải pháp nhằm đây mạnh phát triển du lịch cộng đồng tại huyện Hoa Lu, tỉnh Ninh Bình Nguyễn Lên Tiểu Thúy (2020) trong nghiên cứu “Phát triển du lịch cộng đồng trên địa bàn huyện Bắc Yên, tỉnh Sơn La” trên cơ sở hóa lý luận và thực tiễn về phát triển du lịch cộng đồng tác giả đã đánh giá được thực trạng cũng như các yếu tố ảnh hưởng đến phát triển du lịch cộng đồng huyện Bắc Yên. Trong những năm qua thì cùng với đà phát triển chung của cả nước thì huyện đã có những bước tăng trưởng khá ôn.
Yếu tố ảnh hưởng nhất tác động đến sự phát triển này là bộ máy quản lý đã ngày càng được quan tâm xây dựng và củng cố, các cơ chế, chính sách phát triển du lịch phát triển thuận lợi hơn. Các thành phần kinh tế tham gia hoạt động du lịch được tăng cường hơn. Đội ngũ cán bộ, công chức và người lao động trong ngành du lịch tăng nhanh.