phần mở đầu, kết luận, danh mục tài liệu tham khảo, danh mục các từ viết tắt, danh mục các hình, các bảng và phụ lục, nội dung chính của luận văn gồm 4 Chƣơng: Chƣơng 1. Cơ sở lý luận và tổng quan nghiên cứu về CBTT về QLRR Chƣơng 2. Thiết kế nghiên cứu Chƣơng 3. Kết quả nghiên cứu Chƣơng 4.
Hàm ý chính sách và kết luận 6. Tổng quan tài liệu nghiên cứu Oliveira, Rodrigues và Craig (2001) đã thực hiện một nghiên cứu thăm dò về CBTT rủi ro trong báo cáo hàng năm của các tổ chức tín dụng tại Bồ Đào Nha. Nghiên cứu này đánh giá các hoạt động báo cáo rủi ro của 190 tổ chức tín dụng ở Bồ Đào Nha dựa trên phân tích nội dung của từng báo cáo thƣờng niên. Ngoài ra, các tác giả còn đánh giá mức độ thay đổi về công bố rủi ro trƣớc và sau khi áp dụng chuẩn mực báo cáo tài chính quốc tế (IFRS) số 7 và Basel II.
Kết quả cho thấy rằng việc áp dụng IFRS đã làm tăng số lƣợng 4 thông tin liên quan đến rủi ro đƣợc công bố so với yêu cầu của chính sách Kế toán ban đầu của Bồ Đào Nha. Tuy nhiên, vị trí của các thông tin công bố không đồng nhất. Các ngân hàng thƣơng mại thƣờng báo cáo về rủi ro trong các phần cụ thể của báo cáo hàng năm. Ngƣợc lại, các công ty tài chính đã cho thấy mức độ báo cáo thấp hơn và thông tin đƣợc phân tán trong suốt Báo cáo thƣờng niên, làm giảm khả năng hiểu đƣợc.
Tuy nhiên, khoảng trống của nghiên cứu này là không phân tích chuyên sâu về chất lƣợng công bố; Khả năng cung cấp thông tin về rủi ro có thể đƣợc báo cáo qua các phƣơng tiện truyền thông khác ngoài báo cáo thƣờng niên (chẳng hạn nhƣ báo cáo giữa niên độ, thông cáo báo chí, các trang web, các cuộc họp chuyên gia phân tích hoặc bản cáo bạch) và các dữ liệu dùng để phân tích đƣợc công bố trƣớc ngày vận dụng IFRS 7 và Basel II. Lajili và Zeghal (2005) đã nghiên cứu CBTT về rủi ro và thông tin vè QLRR trong báo cáo hàng năm của công ty Canada trong năm 1999 để cung cấp những hiểu biết sâu sắc về môi trƣờng CBTT rủi ro hiện tại, đặc tính của nó và tính hữu ích của các thông tin đƣợc công bố cho các bên liên quan của công ty. Trong nghiên cứu này, các tác giả đã phân tích nội dung CBTT về rủi ro và về QLRR trên báo cáo thƣờng niên của 300 công ty tại Canada. Họ đã tiến hành phân tích mức độ và tính chất của các thông tin liên quan đến rủi ro, cũng nhƣ khối lƣợng (số từ, số câu) và vị trí của các thông tin đó (trên thuyết minh báo cáo tài chính hay trên phần thảo luận và phân tích quản lý).
Kết quả thu đƣợc của nghiên cứu là: Các loại rủi ro đƣợc trích dẫn thƣờng xuyên nhất là rủi ro tài chính, rủi ro hàng hóa và thị trƣờng (rủi ro kinh doanh); Các thông tin rủi ro do công ty Canada công bố gần nhƣ đảm bảo về bản chất và chất lƣợng và đƣợc trình bày trong các thuyết minh báo cáo tài chính và trong phần Thảo luận và Phân tích Quản lý theo các quy định về công bố rủi ro của Canada; Mức độ công bố rủi ro cao thể hiện ở cả việc CBTT về QLRR bắt 5 buộc và tự nguyện. Các tác giả kết luận rằng có thể công bố nhiều hơn nữa và toàn diện rủi ro trong tƣơng lai nhằm giảm bớt những thông tin bất đối xứng giữa nhà quản lý và các bên liên quan. Tuy nhiên, khoảng trống của nghiên cứu này là nghiên cứu chỉ chủ yếu nhấn mạnh nghiên cứu về các loại rủi ro phi tài chính nhƣ rủi ro về kinh doanh và hoạt động, rủi ro về chính sách và rủi ro môi trƣờng, vì họ cho rằng rủi ro tổng thể của một công ty có thể đƣợc suy ra từ rủi ro hoạt động phi tài chính. Tƣơng tự, Linsley và Shrives (2006) đã nghiên cứu về CBTT về rủi ro trong báo cáo thƣờng niên của các công ty ở Anh.
Nghiên cứu này khảo sát CBTT rủi ro của 79 báo cáo thƣờng niên của công ty phi tài chính ở Anh vào năm 2000 bằng cách sử dụng phƣơng pháp phân tích nội dung. Nghiên cứu tìm thấy có mối quan hệ cùng chiều giữa mức độ CBTT về rủi ro (phi tài chính và tài chính) với quy mô công ty, và mối quan hệ ngƣợc chiều giữa số lƣợng CBTT với mức độ rủi ro về môi trƣờng của công ty. Tuy nhiên, nghiên cứu mới chỉ khảo sát trên báo cáo thƣờng niên của các công ty phi tài chính và các nhân tố đƣợc đƣa vào vẫn còn hạn chế. Amran, Bin và Hassan (2009) nghiên cứu CBTT về QLRR trong báo cáo thƣờng niên của Malaysia.
Mục đích của nghiên cứu này là để đánh giá mức độ của việc CBTT rủi ro trên Báo cáo thƣờng niên của các công ty Malaysia bằng cách tập trung vào phần phi tài chính của các Báo cáo. Phƣơng pháp đƣợc sử dụng trong nghiên cứu này là phân tích nội dung. Tổng cộng 100 báo cáo thƣờng niên của các công ty niêm yết đã đƣợc phân tích để đánh giá mức độ CBTT về rủi ro và kiểm tra mối quan hệ của nó với đặc thù của công ty và chiến lƣợc đa dạng hóa. Ngoài ra, lý thuyết các bên liên quan đã đƣợc sử dụng để giải thích mối liên hệ giữa các biến.
Nghiên cứu đã phát hiện ra quy mô công ty có ảnh hƣởng và đã đƣợc chứng minh bằng các kết quả hồi quy. Kết quả này phù hợp với dự đoán của các tác giả và nó đƣợc giải thích từ lý 6 thuyết các bên liên quan. Cụ thể, khi công ty phát triển về quy mô, nó sẽ thu hút nhiều bên liên quan quan tâm hơn đến các vấn đề của công ty, từ đó yêu cầu CBTT về QLRR cũng tăng lên. Tuy nhiên, nghiên cứu này chỉ khảo sát ban đầu về CBTT về QLRR thực tế tại Malaysia, vì vậy chỉ một vài biến đƣợc sử dụng trong nghiên cứu.
Ngoài ra, nghiên cứu này sử dụng lại danh mục đánh giá của Linsley và Shrives (2006). Elzahar và Hussainey (2012) nghiên cứu các yếu tố quyết định của việc CBTT về rủi ro trong các báo cáo giữa niên độ ở Anh. Nghiên cứu này cũng sử dụng phân tích nội dung để đo lƣờng mức độ CBTT rủi ro trên các báo cáo giữa niên độ (từ ngày 1 tháng 6 năm 2009 đến ngày 31 tháng 5 năm 2010) của các công ty phi tài chính ở Anh. Ngoài ra, nghiên cứu cũng sử dụng phân tích hồi quy bình phƣơng nhỏ nhất để kiểm tra tác động của các đặc tính cụ thể và các cơ chế quản trị DN đối với CBTT rủi ro.
Kết quả ghi nhận đƣợc rằng các công ty lớn công bố nhiều thông tin rủi ro hơn trong các báo cáo giữa niên độ. Bên cạnh đó, kết quả chứng tỏ đƣợc rằng các công ty thuộc ngành công nghiệp có mức độ CBTT rủi ro trong báo cáo giữa niên độ cao hơn. Tuy nhiên, các đặc điểm cụ thể khác của công ty (nhƣ tính thanh khoản, khả năng chi trả, …) và các cơ chế quản trị DN lại không có tác động không đáng kể đến CBTT rủi ro của công ty. Nghiên cứu này chỉ nghiên cứu trên báo cáo giữa niên độ ở Anh và các nhân tố ảnh hƣởng đƣa vào nghiên cứu vẫn còn hạn chế.
Ismail và Rahman (2013) nghiên cứu CBTT về QLRR của các công ty niêm yết tại Malaysia. Mục đích của nghiên cứu này là để kiểm tra mức độ CBTT về QLRR trong số 150 công ty niêm yết trên thị trƣờng chứng khoán Malaysia có giá trị vốn hóa cao nhất tính đến ngày 31 tháng 12 năm 2007. Tuy nhiên, trong nghiên cứu này, các tác giả đã loại bỏ các công ty trong ngành tài chính nhƣ ngân hàng, bảo hiểm, tín dụng, quỹ và chứng khoán khỏi 7 mẫu do tính chất kinh doanh. Phƣơng pháp đánh giá đƣợc sử dụng là đánh giá theo thang điểm gồm 2 phần: thông tin bắt buộc và thông tin tự nguyện.
Kết quả cho thấy công tác QLRR tƣơng đối thấp bất kể tầm quan trọng của thông tin này. Các tác giả kết luận rằng các cơ quan quản lý phải thực hiện thêm các biện pháp để đảm bảo CBTT ra công chúng nhiều hơn. Khoảng trống của nghiên cứu này là chỉ nghiên cứu với các công ty phi tài chính niêm yết ở Malaysia. Kolmatsui, Legenzova và Seilius (2016) đã đánh giá rủi ro và thông tin QLRR của các công ty niêm yết tại Nasdaq OMX Baltic và Euronext Brussels.
Mục đích chính của nghiên cứu này là đánh giá sự khác biệt giữa CBTT rủi ro và QLRR giữa các công ty niêm yết tại Nasdaq OMX Baltic và Euronext Brussels và xác định các yếu tố ảnh hƣởng đến những khác biệt đó. Các tác giả đã sử dụng kết hợp phƣơng pháp định tính và định lƣợng bằng cách phân tích nội dung, cũng nhƣ các phân tích hồi quy. Kết quả cho thấy các công ty niêm yết tại Euronext Brussels công bố nhiều thông tin về QLRR và rủi ro hơn. Thông tin liên quan đến rủi ro và QLRR có tính định tính, chủ yếu tập trung vào các sự kiện trong quá khứ hoặc hiện tại ở cả hai sàn.
Các công ty CBTT về các rủi ro nhiều hơn là về QLRR và chỉ có quy mô công ty và sự hiện diện của các công ty kiểm toán là những yếu tố quan trọng ảnh hƣởng đến CBTT về QLRR và rủi ro của các Công ty. Samanta và Dugal (2016) đã nghiên cứu đánh giá bản chất và đặc điểm của báo cáo QLRR theo quy định của các ngân hàng tƣ nhân và ngân hàng công ở Ấn Độ. Báo cáo CBTT năm 2012-2013 của 38 của ngân hàng đƣợc lựa chọn để về nội dung theo yêu cầu của Basel II. Kết quả cho thấy phần lớn CBTT của các ngân hàng tập trung vào rủi ro tín dụng và tỷ lệ an toàn vốn và số lƣợng CBTT khác nhau giữa các ngân hàng.
Trong số ba loại rủi ro lớn (thị trƣờng, tín dụng và hoạt động), công bố rủi ro trong hoạt động là ít nhất, các 8 ngân hàng hầu nhƣ chỉ công bố tối thiểu về một số khía cạnh chính của rủi ro hoạt động. Ngoài ra, các tác giả quan sát thấy rằng quy mô tài sản và thu nhập ròng tỷ lệ thuận với mức độ công bố theo quy định. Zéghal và El Aoun (2016) đã điều tra tác động của cuộc khủng hoảng tài chính đối với vấn đề QLRR trong các ngân hàng lớn nhất của Mỹ.