CHƯƠNG I: CƠ SỞ LÝ LUẬN CỦA ĐỀ TÀI 1. Khái quát về điểm đến du lịch 1. Khái niệm điểm đến du lịch -Trong tiếng Anh, từ “Tourism Destination” được dịch ra tiếng Việt là điểm đến du lịch. Tổ chức Du lịch Thế giới (UN-WTO), đã đưa ra quan niệm về điểm đến du lịch(Tourism Destination): “Điểm đến du lịch là vùng không gian địa lý mà khách du lịch ở lại ít nhất một đêm, bao gồm các sản phẩm du lịch, các dịch vụ cung cấp, các tài nguyên du lịch thu hút khách, có ranh giới hành chính để quản lý và có sự nhận diện về hình ảnh để xác định khả năng cạnh tranh trên thị trường”.
- Cracolici và Nijkamp (2009) cho rằng: “Điểm đến du lịch là tổng hợp các nguồn lực tự nhiên, văn hóa, nghệ thuật, môi trường khác biệt tạo nên một sản phẩm tổng thểthu hút du khách” -Ngoài ra, điểm đến du lịch còn được hiểu là nơi tập trung nhiều điểm du lịch, hệ thống lưu trú, vận chuyển và các dịch vụ khác.Điểm đến du lịch là nơi có thể xảy ra các hoạt động kinh tế- xã hội do du lịch gây ra. Phân loại điểm đến du lịch Có nhiều cách phân loại điểm đến du lịch, theo tiêu chí địa lý thì phân thành 3 cấp độ: *Điểm đến du lịch mang tính chất khu vực: Tổ chức du lịch thế giới (UNWTO) đã chia 157 nước thành viên của tổ chức này trên thế giới ra làm 6 khu vực du lịch, đó là các khu vực: châu Phi, châu Mỹ, châu Á - Thái Bình Dương, châu Âu, Trung Đông và Nam Á*. Sự phân chia các điểm đến du lịch này không chỉ cho biết số lượng khách du lịch quốc tế của khu vực mà còn cho biết thu nhập du lịch từ khu vực này. Mỗi khu vực không chỉ đón tiếp khách du lịch quốc tế từ các châu lục khác đến mà còn đón tiếp khách du lịch từ các nước trong khu vực.
Khu vực châu Á - Thái Bình Dương được đánh giá là khu vực có tốc độ tăng trưởng khách du lịch hàng năm lớn nhất. Vì thế, các 3 nước trong khu vực ASEAN thường xuyên hợp tác tổ chức các sự kiện để quảng cáo ASEAN như một điểm đến du lịch hấp dẫn, trung tâm du lịch hội nghị và du lịch chữa bệnh của thế giới. *Điểm đến du lịch mang tính quốc gia: Các nước trong khu vực vừa hợp tác với nhau để xây dựng hình ảnh điểm đến du lịch của khu vực, nhưng cũng vừa cạnh tranh và thu hút nguồn khách đến với đất nước mình. Mỗi nước đẩy mạnh tuyên truyền, quảng cáo và xúc tiến tham quan du lịch để xây dựng hình ảnh của đất nước trong tâm trí của mọi người trên thế giới như một điểm du lịch "an toàn và thân thiện".
Để thu hút được nguồn khách quốc tế, ngoài việc tuyên truyền, quảng cáo và xúc tiến du lịch, mỗi nước phải tiến hành hoàn thiện các quy định pháp luật, một mặt tạo điều kiện thuận lợi và dễ dàng cho khách đến du lịch, mặt khác tạo môi trường kinh doanh thuận lợi cho các doanh nghiệp du lịch kinh doanh có hiệu quả. Bên cạnh đó, các nước phải tiến hành xây dựng cơ sở hạ tầng kỹ thuật phục vụ cho sự phát triển du lịch như: sân bay, bến cảng, nhà ga, đường sá, điện, nước, thông tin liên lạc. * Điểm đến du lịch mang tính địa phương: Nhiều điểm tham quan du lịch không chỉ mang tính địa phương mà là thương hiệu du lịch của quốc gia. Nói đến Thái Lan người ta thường hình dung đến điểm du lịch Pattaya, Phuket, nói đến Indonesia người ta nghĩ đến điểm du lịch Bali, hoặc nói đến du lịch nước Mỹ người ta mong muốn đến điểm du lịch Las Vegas.Các điểm đến nay thu hút hàng triệu lượt khách du lịch hàng năm.
Nhắc đến du lịch Việt Nam thì không thể không nhắc tới Đà Nẵng, Đà Lạt, Vũng Tàu, Nha Trang, Hạ Long… 1. Các yếu tố cấu thành điểm đến du lịch Một ĐĐDL là một phức hợp nhiều yếu tố cấu thành, theo đ bao gồm sáu yếu tố chính sau đây: 4 Hình ảnh điểm đến du lịch Tính hấp Giá cả, dẫn điểm chi phí đến du lịch liên quan ĐIỂM ĐẾN DU LỊCH CSHT và Nguồn tiện nghi nhân lực phục vụ du lịch Sự thuận lợi trong tiếp cận Hình 1.1 Các yếu tố cơ bản của điểm đến du lịch a)Tính hấp dẫn và thu hút khách của điểm đến du lịch Tính hấp dẫn của ĐĐDL là một yếu tố quan trọng để đánh giá tài nguyên du l ch và xây dựng hình ảnh của ĐĐDL, nó được thể hiện ở khả năng đáp ứng được nhiều loại hình du l ch có sức thu hút khách du l ch cao và khả năng đáp ứng những nhu cầu của du khách đi tới điểm du l ch đ trên nguyên tắc “dễ dàng, thuận tiện, nhanh chóng, an toàn và tiện nghi”. Tính hấp dẫn của ĐĐDL còn phụ thuộc vào các yếu tố về mặt chính tr , KT-XH như: vấn đề an toàn, nhận thức cộng đồng về phục vụ khách, các cơ chế, chính sách đối với khách du lịch b)Cơ sở hạ tầng du lịch và các tiện nghi phục vụ Đó là khả năng đáp ứng các nhu cầu cơ bản của khách du lịch, nó giữ vai trò quan trọng và trực tiếp ảnh hưởng đến việc khai thác các tài nguyên du lịch và khả năng phục vụ du khách. Để ĐĐDL hấp dẫn cần có CSVC kỹ thuật, hạ tầng du lịch được đầu tư c hệ thống và đồng bộ, đầy đủ các tiện nghi.
c)Sự thuận lợi trong tiếp cận điểm đến du lịch Mặc dù ĐĐDL có sức hấp dẫn nhưng vẫn không khai thác hiệu quả được là do gặp phải những khó khăn khi tiếp cận điểm đến đến Những yếu tố ảnh hưởng đến khả năng tiếp cận ĐĐDL gồm: khoảng cách giữa ĐĐDL và thị trường khách, điều này chỉ thuận lợi khi có mạng lưới các phương tiện vận chuyển khách đa dạng, dễ dàng và nhanh chóng; đối với khách du lịch quốc tế, đó là việc cải tiến, rút ngắn thời gian cấp thị thực để đơn giản thủ tục nhất d) Nguồn nhân lực phục vụ du lịch Du lịch là hoạt động dịch vụ, hoạt động này phụ thuộc nhiều vào yếu tố con người, đó là những người trực tiếp hoặc gián tiếp phục vụ du khách cũng như cộng đồng dân cư, người 5 dân bản địa đều có thể tham gia vào hoạt động dịch vụ này. Vì vậy, trình độ và tính chuyên nghiệp trong phục vụ sẽ là nhân tố ảnh hưởng quyết định đến sự thành công của một ĐĐDL. Thái độ phục vụ khách du lịch, khả năng ứng xử, các phong tục tập quán, nếp sống hằng ngày của người dân bản địa có tác động mạnh mẽ đến mỗi du khách, nếu được thực hiện tốt thì đó sẽ là cách hiệu quả để quảng bá, tuyên truyền về ĐĐDL. e) Giá cả, các chi phí liên quan tại điểm đến du lịch Đối với nhiều du khách thì yếu tố về giá cả dịch vụ tại ĐĐDL có ảnh hưởng lớn đến quyết định lựa chọn ĐĐDL đó của họ.
Với những người thu nhập trung bình, khả năng chi trả có hạn thì họ sẽ cân nhắc lựa chọn các ĐĐDL không quá đắt đỏ. Tuy nhiên, với những khách có tiềm lực tài chính lớn, khả năng chi trả cao thì giá cả không phải là vấn đề bận tâm đối với họ. f) Hình ảnh của điểm đến du lịch Với mỗi ĐĐDL thì tính độc đáo, sự hấp dẫn riêng có của ĐĐDL đó là yếu tố tạo ra sự khác biệt so với ĐĐDL khác. Điều này sẽ giúp tăng cường khả năng cạnh tranh của ĐĐDL đó trong việc thu hút khách du lịch.
Tính độc đáo và sự khác biệt của ĐĐDL cần được tuyên truyền, quảng bá rộng rãi để có thể tạo dựng được ấn tượng, hình ảnh tốt đẹp cho ĐĐDL và có chỗ đứng trong tâm trí của khách du lịch và các bên liên quan. Cơ sở lý thuyết về cạnh tranh 1. Khái niệm cạnh tranh Trường phái kinh tế học cổ điển xem cạnh tranh là cách thức chống lại các đối thủ và cách thức này sẽ giúp cho người lao động hoàn thiện khả năng đồng thời tiết chế được hoạt động tư bản. Trường phái kinh tế học hiện đại thì phân tích cạnh tranh rất bao quát từ cạnh tranh quốc gia, cạnh tranh ngành, cạnh tranh giữa các doanh nghiệp hay giữa các sản phẩm.
Từ các khái niệm trên có thể hiểu một cách đầy đủ: Cạnh tranh là quá trình kinh tế mà trong đó các chủ thể kinh tế ganh đua nhau để chiếm lĩnh thị trường, giành lấy khách hàng và các điều kiện thuận lợi trong các hoạt động sản xuất kinh doanh của mình. Thực chất của cạnh tranh là sự tranh giành về lợi ích kinh tế giữa các chủ thể khi tham gia thị trường. Phân loại cạnh trạnh Tùy theo cách thức tiếp cận khác nhau, có thể phân chia cạnh tranh thành các loại khác nhau: - Cạnh tranh lành mạnh: Là loại cạnh tranh theo đúng quy định của pháp luật, đạo đức xã hội, đạo đức kinh doanh. Cạnh tranh có tính chất thi đua, thông qua đó mỗi chủ thể nâng cao năng lực của chính mình mà không dùng thủ đoạn triệt hạ đối thủ.
Phương châm của cạnh tranh lành mạnh là “Không cần phải thổi tắt ngọn nến của người khác để mình tỏa sáng”. - Cạnh tranh không lành mạnh: Là tất cả những hành động trong hoạt động kinh tế trái với đạo đức nhằm làm hại các đối thủ kinh doanh hoặc khách hàng. Và cũng gần như sẽ không có người thắng nếu việc kinh doanh được tiến hành giống như một cuộc chiến. Cạnh tranh khốc 6 liệt mang tính tiêu diệt chỉ dẫn đến một hậu quả thường thấy đó chính là sự sụt giảm mức lợi nhuận ở khắp mọi nơi.
- Cạnh tranh tự do và độc quyền: + Cạnh tranh tự do hay cạnh tranh hoàn hảo: Là loại cạnh tranh theo các quy luật thị trường mà không có sự can thiệp của các chủ thể khác. Giá cả của sản phẩm được quyết định bởi quy luật cung cầu trên thị trường. + Cạnh tranh độc quyền: Là sự cạnh tranh mang tính chất “ảo”, thực chất cạnh tranh này là sự quảng cáo để chứng minh sự đa dạng của một sản phẩm nào đó, để khách hang lựa chọn một trong số những sản phẩm nào đó của một doanh nghiệp nào đó chứ không phải của doanh nghiệp khác.