Chương 1: ĐẶC ĐIỂM CỦA CÁC HÌNH THỨC THƯỞNG PHẠT TRONG TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM Truyện cổ tích là tấm gương phản chiếu một cách phong phú và chân thực đời sống dân tộc. Trong thể loại này, bên cạnh những phần tưởng tượng chen lẫn với tâm lý chất phác, ngây thơ, tác giả dân gian bao giờ cũng thể hiện niềm tin vào khả năng, tài nghệ khéo léo của con người cho đến những phẩm chất tốt đẹp của họ. Vì vậy, phần lớn kết cục của truyện cổ tích, kẻ có tội không tránh khỏi hình phạt thích đáng bất kể kẻ có tội ấy thuộc tầng lớp nào trong xã hội. Hình phạt cho kẻ ác thường rất khốc liệt, có khi tương xứng với tội ác mà chúng gây ra thậm chí có lúc còn khủng khiếp hơn nhiều lần, còn người lương thiện, dù là kẻ yếu, cuối cùng cũng chiến thắng và được nhận phần thưởng.
Phần thưởng cũng vô cùng xứng đáng, thỏa mãn ước mơ của dân gian: giàu sang, sung sướng, hạnh phúc tột đỉnh. Cổ tích thường kết thúc bằng hai mô típ song song: cái thiện được ban thưởng, cái ác bị trừng phạt. Nhờ kiểu kết cấu này mà truyện cổ tích sau khi khép lại đã mở ra cho người đọc một thế giới kỳ diệu. “… Trong truyện cổ tích người ta bay lên không trung ngồi trên một tấm thảm biết bay, đi đôi hia bảy dặm, phục sinh người chết bằng cách rưới nước thần vào người họ, trong một đêm thôi cũng xây dựng được những lâu đài.
Và nói chung truyện cổ tích mở trước mắt tôi một cuộc sống có một lực lượng tự do, không biết sợ sệt đang tồn tại và hoạt động, mơ tưởng đến một cuộc đời tốt đẹp hơn.”(Gorơki) 1 1 Dẫn theo Đinh Gia Khánh, Chu Xuân Diên (1977), Văn học dân gian Việt Nam, Tập II, NXB Đại học và Trung học chuyên nghiệp, tr 48. Giới thuyết về thưởng- phạt Truyện cổ tích được xây dựng trên những chân lý, niềm tin giản dị của nhân dân về điều thiện tất sẽ chiến thắng còn cái ác nhất định sẽ bị trừng trị. Phần cuối của kiểu truyện kết thúc có hậu thường là sự đổi đời. Kết thúc truyện bằng hình thức thưởng- phạt thỏa mãn nhu cầu thẩm mỹ của nhân gian khi đọc truyện cổ tích.
Thưởng Nhìn chung trong kết cấu truyện cổ tích thường thấy phần thưởng thường dành cho nhân vật chính diện nằm ở cuối chặng đường đi tìm hạnh phúc (nằm ở kết truyện). Các hình thức ấy biểu hiện đa dạng nhưng thống nhất. Mỗi khi nhân vật vượt qua những khó khăn hay thử thách nào đó thì lập tức được trao cho báu vật hay phương tiện thần kì để giành chiến thắng cuối cùng. Sự trợ giúp này tiếp sức cho nhân vật vượt qua khó khăn để giành lấy phần thưởng cuối cùng.
Người em (trong truyện “Chữa bệnh cho Long Vương” của dân tộc Kinh) liên tiếp có được những vận may từ con cầy hương biết múa và những hóa thân của nó. Con cầy hương đã giúp anh có được nửa bầy trâu do người lái buôn tặng thoát khỏi cảnh nghèo khó. Từ cái máng lợn (hóa thân của con cày hương), anh nuôi trâu, nuôi lợn lớn nhanh như thổi. Cái lược chải vào đầu làm mái tóc xanh và mượt hơn.
Từ cái răng còn sót lại của lược người em lấy làm cần câu thì câu được nhiều cá hơn và sau đó anh vì may mắn có cơ hội gặp Long Vương để có hạnh phúc tột đỉnh sau này. Còn anh chàng họ Lục trong “Ông Thần núi xanh và anh chàng họ Lục” may mắn được ông Thần núi xanh kết bạn và giúp đỡ cho anh bộ óc thông minh để thi đỗ Trạng nguyên có cơ hội thay đổi toàn bộ cuộc đời của mình. Sự trợ giúp của những lực lượng siêu nhiên ban cho người lương thiện là những phương tiện hoặc báu vật thần kì. Bằng những phương tiện như cung tên, chiếc lọ chứa nước thần, cây đàn thần có khi cả lốt rùa, lốt cóc xấu xí, họ vượt qua những chặng thử thách, đi tiếp cho đến hết chặng đường đấu tranh gian khổ của mình.
Từ biểu hiện trên, chúng tôi quan niệm, thưởng trong cổ tích được hiểu là ước mơ của dân gian đã được thỏa mãn và đó là sự hạnh phúc, niềm vui, sự giàu sang phú quý, danh vọng và quyền lực ….Tất cả dành cho những con người có phẩm chất đạo đức, có cách ứng xử phù hợp với đạo lý làm người. Phần thưởng dành cho nhân vật cũng đồng nghĩa với sự đền bù: đền bù cho những gian truân, tủi nhục mà nhân vật đã trải qua. Đôi khi đó chính là trao trả lại những gì mà họ đáng được hưởng, những gì vốn là của họ. Tất cả chính là ước nguyện của nhân vật đã trở thành hiện thực.
Kết thúc truyện theo chiều hướng mơ ước mang tính lãng mạn của dân gian. Người em (trong “ Cây khế” của dân tộc Kinh) phải trải qua nhiều tủi nhục khi cha mẹ mất đi. Anh chỉ nhận được một túp lều tranh và một cây khế còn bao nhiêu tài sản cha mẹ để lại, người anh lấy hết. Cuối cùng, anh có được cuộc sống giàu có nhờ con chim phượng hoàng thần kỳ giúp đỡ.
Còn người anh tham lam phải chuốc lấy hậu quả thảm thương: rơi xuống biển chết do lấy quá nhiều vàng. Và người em lấy lại được tất cả những gì thuộc về mình và sống hạnh phúc. Đó là sự ban thưởng cho người hiền lành, thật thà, chăm lao động. Phần thưởng là sự đền bù cho những tháng ngày lao động vất vả của người em.
Người em (trong truyện Sự tích chim thù thì- dân tộc Vân Kiều) cũng bị anh hắt hủi, giành hết gia tài khi cha mẹ mất đi. Nhờ chăm chỉ lao động và gặp nhiều may mắn, cuối cùng anh lại có nhiều nhà cửa ngang dọc, to lớn, trâu bầy lợn đàn nhung nhúc, có cuộc sống sung sướng lại cưới được con gái Dàng. Nhiều khi phần thưởng là lên ngôi vua, làm trạng nguyên, có nhiều của cải và giàu sang tột bậc chưa hẳn là giấc mơ cuối cùng, chưa hẳn là cao quý nhất. Dân gian chỉ nhận những gì xứng đáng với mình, xứng đáng với khả năng của mình.
Họ có thể chối bỏ của cải, vật chất, quyền lực ngay cả khi lên ngôi vua, giàu có nhất bản làng. Những ước mơ xứng với cuộc sống thực tại thoát ra khỏi cảnh nghèo hèn, làm ăn thuận lợi, đủ sống và được làm chủ bản thân của mình. Có khi là sự ban tặng, cho nhân vật những gì mà họ không có, chỉ mơ ước thôi. Dân gian thường ban tặng cho nhân vật lý tưởng sắc đẹp tuyệt đối (mang một diện mạo mới- thường là trở nên xinh đẹp hơn…), sự thông minh, tài trí, sự giàu sang phú quý, có sức khỏe vô địch, có hạnh phúc tột đỉnh (việc kết hôn với công chúa, cô gái đẹp hay hoàng tử, được bầu làm Xuất hoặc làm Anha)… Và bao giờ cũng vậy phần thưởng cuối cùng là cao quý nhất, lớn nhất mà nhân vật đã đạt được.
Dân gian nhiều khi chối bỏ cả chức tước và địa vị để sống cuộc sống thanh bình, yên ổn. Cuối cùng, hai con người hiền lành, tốt bụng (trong truyện “Rú Roọc và Xađie” của dân tộc Vân Kiều) nên vợ chồng, dựng nhà bên bờ suối bốn mùa có gió hát bên bờ lau, có chim ca trong rừng rậm. Họ yêu thương nhau hơn cả chim triền, chim cuốc sánh đôi giữa rừng có bếp lửa vây quanh giữa nhà cùng với tiếng cười, lời âu yếm của vợ chồng lại có tiếng khóc của trẻ con, ấm áp hạnh phúc vô cùng. Họ không phải lo sợ sự chia cắt, lo sợ người chị của mình hãm hại nữa.
Vì truyện cổ tích thể hiện niềm tin của dân gian về sự công bằng, về sự chiến thắng cuối cùng của cái thiện cho nên nhân vật chính diện bao giờ cũng là nhân vật được dân gian trao cho phần thưởng xứng đáng. Trong truyện cổ tích, chúng tôi nhận thấy những nhân vật được ban thưởng trước hết là những người có nguồn gốc xuất thân và cuộc đời đau khổ, bất hạnh. Đó là những con người có hình dạng xấu xí, người mang lốt vật (Sọ Dừa, nàng Cóc, nang Út trong ống tre, chàng Rùa, chàng Rắn, chàng Trăn, cu Vách- Ốc Sên, chàng Gù, chàng Ghẻ, em bé Nhọ Nồi…) nhưng ẩn chứa bên trong là những tấm lòng nhân ái cao đẹp. Hay đó còn là những con người vừa có sức mạnh thể lực và phẩm chất đạo đức: chàng trai khỏe, bảy anh tài, chàng Húc núi, anh Vật voi, anh Vít ngọ cây đa, anh Siêng, anh Lười ….
Bên cạnh đó, nhân vật chính còn là người có địa vị thấp hèn trong gia đình và ngoài xã hội: người mồ côi, người em út, người con riêng, người đày tớ, người vợ lẽ… Họ có hoàn cảnh sống và nghề nghiệp của gia đình thấp kém: người mồ côi, anh trai cày, người nông dân, người tiều phu…Một kiểu người khác cũng được dân gian chú ý đến là người có đức hạnh, mưu trí. Có thể nói họ thường sống lẻ loi, không có tài sản, không nơi nương tựa, có địa vị thấp kém, bị thua thiệt, bị ức hiếp áp bức, bóc lột, chịu hết oan uổng này đến nỗi cơ cực khác. Nhưng họ cũng có những phẩm chất tốt đẹp của người dân lân động nghèo: thật thà, hiền lành, chất phát, chăm chỉ và rất giỏi chịu đựng. Bên cạnh đó họ còn là những con người giàu mơ ước, có khát vọng sống mãnh liệt.
Nhưng khi những người bất hạnh này gặp khó khăn, trở ngại đều được ông Bụt, bà Tiên, những con vật thiêng hiện ra giúp đỡ và cho họ một cuộc sống hạnh phúc. Như vậy, có thể nói, những nhân vật cổ tích mang trong mình những tín hiệu thẩm mỹ riêng, đó là nhân vật nghèo khổ bất hạnh và tốt đến mức lý tưởng.Gamdatốp, nhà thơ lớn của Liên Xô đã viết rất đúng rằng: “Trong những lâu đài, cung điện, người ta không sáng tác truyện cổ tích. Truyện cổ tích không cần thiết cho những kẻ sống ở đấy”. 1 Trong thế giới cổ tích, mọi việc diễn ra và kết thúc của những xung đột theo xu hướng mà nhân dân mong muốn như thế hoặc tin như thế đều là nhờ ở sự can thiệp của một loại nhân vật đặc biệt.
Nhân vật này thường trợ giúp hoặc trao phần thưởng cho nhân vật chính diện gồm có: Long Vương và các âm binh, âm tướng ở cõi âm, các thần sông nước, ông Bụt, bà Tiên, các vị thần (Thổ thần, thần núi…), có khi người giúp đỡ là Vua, là Xuất, A-nha có 1 R.Gamadatốp, Bài ca về những truyện cổ tích của tuổi thơ tôi, Chuyển dẫn theo Đỗ Bình Trị - Trần Đình Sử, Sách đã dẫn, tr.