Chương 1: Tổng quan về các giải pháp xử lý lún nền đường cầu hiện nay Chương 2: Phân tích các giải pháp xử lý lún nền đường đầu cầu Chương 3: Nghiên cứu đề xuất giải pháp xử lý lún đường đầu cầu phù hợp với địa chất tỉnh bình định 4 CHƢƠNG 1. TỔNG QUAN VỀ CÁC GIẢI PHÁP XỬ LÝ LÚN NỀN ĐƢỜNG ĐẦU CẦU HIỆN NAY 1. Tổng quan về các vấn đề khi thiết kế và thi công nền đường đầu cầu. Nền đường đầu cầu là một trong những loại công trình phổ biến thường gặp, khối lượng đất đắp cao là những nguyên nhân gây lún ở các công trình, đặc biệt là những công trình trên nền đất yếu.
Đất yếu là các loại đất có sức chống cắt nhỏ và tính biến dạng (ép lún lớn), nếu không có các biện pháp xử lý thích hợp thường dễ bị mất ổn định toàn khối hoặc lún nhiều, lún kéo dài ảnh hưởng đến mặt đường, công trình trên đường và cả mố cầu lân cận. Hiện nay hiện tượng lún lệch nền đường đầu cầu gần như xuất hiện ở các công trình cầu trên nền đất yếu, việc xử lý hậu quả do những hư hỏng vì nền đường đắp bị biến dạng không kiểm soát được thường rất phức tạp và tốn kém, đôi khi cũng gây ra những hậu quả không mong muốn. Nguyên nhân gây ra hiện tượng lún nền đường đầu cầu rất nhiều, cụ thể là do lún nền đất tự nhiên, lún do chính bản thân nền đắp, lún do sự khó khăn trong đầm nén đất đắp sát mố và tường cánh dẫn đến hậu quả sau một vài năm khai thác đã xuất hiện lún gây ra sự chênh lệch cao giữa mặt đường và bản quá độ của công trình cầu. Các yêu cầu khi thiết kế nền đường đầu cầu được đắp cao trên đất yếu.
Nền đường đầu cầu phải bảo đảm ổn định, không bị lún trồi hay trượt sâu trong suốt quá trình thi công đắp nền và cả trong quá trình khai thác sử dụng sau này. Nói cách khác là phải tránh gây ra sự phá hoại trong nền đường trong và sau khi thi công làm hư hỏng nền đắp cũng như các công trình xung quanh, tức là phải bảo đảm cho nền đường luôn ổn định. 5 Theo “Quy trình khảo sát thiết kế nền đường ô tô đắp trên đất yếu 22TCN 262-2000” thì hệ số ổn định Kmin=1,4 khi nghiệm toán ổn định do trượt sâu theo phương pháp Bishop, Kmin=1,2 khi nghiệm toán ổn định do trượt sâu theo phương pháp phân mảnh cổ điển của nền đường xây dựng theo từng giai đoạn. Khi độ lún lớn mà không xem xét ngay từ khi bắt đầu xây dựng thì có thể làm nền đắp biến dạng nhiều, không đáp ứng được yêu cầu sử dụng.
Ngoài ra khi nền đường lún có thể phát sinh các lực đẩy lớn làm hư hỏng các kết cấu chôn trong đất ở xung quanh. Yêu cầu phải tính được độ lún tổng cộng kể từ khi bắt đầu đắp nền đường dầu cầu đến khi lún kết thúc để xác định chiều cao phòng lún và chiều rộng bệ phản áp phải đắp thêm ở hai bên nền đường đầu cầu. Theo 22TCN 262-2000 thì độ lún tổng cộng tính với thành phần: Si (lún tức thời) và Sc (lún cố kết), cụ thể như sau : S = S1 + S2 + S3 (1.1) Trong đó : S1: độ lún tức thời. S2: độ lún cố kết sơ cấp do thoát nước lỗ rỗng.
S3: độ lún cố kết thứ cấp do thoát nước liên kết trong hạt đất. Phần độ lún cố kết còn lại cho phép tại tim nền đường sau khi hoàn thành công trình nền mặt đường đoạn gần mố cầu trên nền đất yếu được cho phép như sau: + Đường cao tốc và đường cấp 80: < 10cm. + Đường cấp 60 trở xuống có lớp mặt cấp cao: < 20cm. Các vấn đề về ổn định.
Khi đắp nền đường đầu cầu trên đất yếu thì sẽ gây ra ứng suất trong đất. Nếu ứng suất này vượt quá một ngưỡng giới hạn nào đó, phụ thuộc vào các tính chất cơ học của đất, thì nền đất yếu sẽ bị phá hoại khi xây dựng khiến cho nền đắp bị lún nhiều do nền đất bị phá hoại và trồi sang hai bên. 6 Mặt khác nền đắp nhanh với khối lượng lớn sẽ làm cho áp lực nước lỗ rỗng thặng dư trong đất nền tăng, dẫn đến sức chống cắt của đất nền giảm, gây ra mất ổn định nền đường. Những phá hoại quan sát được thường có hai dạng: * Phá hoại do lún và đất phình trồi: Toàn bộ nền đắp lún võng vào nền đất yếu đẩy trồi đất yếu tạo thành các bờ đất gần chân taluy.
Nền đất bị trượt do sức chịu tải tức thời không thỏa được chiều cao đất đã đắp. Do đó cần phải kiểm tra ổn định chống trượt theo sức chống cắt không thoát nước Cu.1: Nền đất yếu bị lún và phình trồi * Phá hoại do trượt sâu: Kiểu phá hoại này thường gặp trong xây dựng đường do dạng hình học thông thường của nền đắp. Một cung trượt tròn sinh ra do nền đắp bị lún cục bộ, ngược với lún lan rộng như kiểu lún trồi. Hậu quả của sự lún này là một bộ phận của nền đắp và của đất nền thiên nhiên dọc theo diện tích phá hoại bị chuyển vị và có hình dạng thay đổi theo tính chất và các đặc tính cơ học của vật liệu dưới nền đắp.
Để tính toán, trong các trường hợp đơn giản nhất thường xem đường phá hoại tương tự một đường cong tròn và sự trượt được gọi là trượt tròn. Khi nền đất yếu có chiều dày lớn hơn 3 lần chiều cao đất đắp cần phải tra sự phá hỏng do trượt sâu qua cả nền đắp và nền đất yếu.2: Nền đất yếu bị trượt sâu Ngoài ra các đường có bề rộng lớn sẽ gây ra vùng nén lún sâu, nên mặc dù đường đắp không cao (không bị trượt) nhưng vẫn xảy ra lún nhiều, gây khó khăn cho điều kiện sử dụng công trình. Sự phát triển của các hư hỏng: Sự phá hoại của đất yếu do lún trồi hoặc trượt sâu vì đắp nền đường quá cao là một hiện tượng xảy ra nhanh chóng trong quá trình thi công hoặc sau khi thi công xong một thời gian ngắn. Qua quan sát các công trình thực tế, có thể nhận thấy sự phá hoại do các chuyển động chính kéo dài trong vài giờ và các chuyển động tàn dư chỉ chấm dứt sau vài tuần.
Các vấn đề về biến dạng. Ngược với sự phá hoại do mất ổn định, lún là một biến dạng chậm của đất dưới tác dụng của trọng lượng nền đắp và xảy ra như sau: - Biến dạng ở giữa nền đắp do độ lún thẳng đứng. - Biến dạng dưới phạm vi dải đất dành cho đường do độ lún thẳng đứng kết hợp với một chuyển vị ngang của đất nền thiên nhiên. - Biến dạng ngoài phạm vi dải đất dành cho đường do chuyển vị ngang của đất nền thiên nhiên, phạm vi biến dạng phụ thuộc vào chiều dày của đất yếu.
Các chuyển vị thẳng đứng thường có một biên độ biến dạng đến hàng chục cm nhưng với các lớp đất yếu có chiều dày lớn biên độ này có thể đến vài mét. Các chuyển vị này ở tim nền đắp thường lớn hơn so với ở mép taluy, 8 sinh ra một biến dạng của nền mặt đường, làm mất hiệu quả của lớp mui luyện gây ra đọng nước trên bề mặt đường. Các chuyển vị ngang thường nhỏ hơn chuyển vị thẳng đứng, tỉ số giữa hai chuyển vị này chủ yếu phụ thuộc vào kích thước hình học của nền đắp và chiều dày, các đặc tính của đất yếu… 1.5 Các vấn đề ảnh hưởng của nền đường đầu cầu đắp cao. * Lý do nền đường đầu cầu đắp cao Công trình cầu vượt sông hay cầu vượt trên cạn thường phải đảm bảo tĩnh không dưới cầu lớn.
Nên đường dẫn vào cầu luôn phải đắp cao dần để chuyển tiếp từ cao độ đường đắp bình thường đến cao độ mặt cầu. Tùy vào cấp quản lý và cấp thiết kế mà chiều dài đường vào cầu thay đổi khác nhau, nhưng so với chiều dài toàn tuyến thì đây chỉ là một phạm vi ngắn; và ta thường phải xử lý nền đất yếu bên dưới bằng nhiều phương pháp gia cố tùy theo chiều cao đất đắp, sao cho vừa đảm bảo kỹ thuật, tính khả thi vừa mang tính kinh tế cao. * Các tác hại do trượt Sự phá hoại của đất nền thiên nhiên dưới nền đắp và trong các lớp đất nền lân cận gây nên các chuyển động lớn và nhanh. Các chuyển động này làm cho nền đắp bị lún và đất nền thiên nhiên xung quanh bị trồi lên rất nhiều.
Khi đắp càng cao thì áp lực ngang của đất tác dụng lên mố càng tăng, chuyển vị ngang của mố về phía sông càng tăng. Hậu quả của các biến dạng này thường làm nghiên hoặc lật mố, phá hoại các công trình chìm trong đất và gây hư hỏng nền và móng công trình. * Các tác hại do lún Hiện tượng lún thường sinh ra nhiều vấn đề hơn so với các vấn đề liên quan đến sự ổn định nền đất, song việc bố trí kết cấu lại thường chỉ chú 9 trọng việc chống trượt còn các tác hại do lún của nền đường vào cầu lại thường xem nhẹ hoặc chưa xác định. Tình hình này thường gặp ở các phạm vi tiếp giáp giữa công trình nền đường vào cầu và kết cấu mố trên hệ móng cọc Việc đắp cao đường vào cầu một cách liên tục sẽ gây ra độ lún rất lớn cho nền đất yếu, làm võng nền đường và tăng ứng suất tác dụng lên cọc Các chuyển động thẳng đứng và nằm ngang của đất sẽ sinh ra các tác dụng khác nhau lên công trình theo sơ đồ sau: Hình 1.3: Sơ đồ các lực gây ra trên cọc do sự biến dạng của nền đất yếu ở khu vực đường đầu cầu sau mố.
Do sự liên kết giữa đất và cọc, khi đất lún nó sẽ ma sát dọc theo cọc và kéo cọc xuống dưới. Hiện tượng này được gọi là ma sát âm. Các chuyển động nằm ngang của đất sinh ra các lực đẩy lên cọc dẫn đến các chuyển động uốn cần phải xét đến trong tính toán. Nếu không có thể làm gãy cọc hoặc làm chuyển vị mố cầu.
Một số hình ảnh về hiện tượng lún nền đường đầu cầu trên thế giới và Việt Nam. *Trên thế giới. 10 Trên thế giới, với trình độ phát triển tiên tiến nhưng nhiều sự cố sụt lún khu vực mố cầu vẫn xảy ra, một số ví dụ được viện dẫn dưới đây: Hình 1.4: Một khe hở 9-inch bên dưới bản dẫn và sự vỡ nứt của bê tông bản dẫn (Nguồn dẫn: Sưu tầm từ internet) Hình 1.