Chương 1 LÝ LUẬN CHUNG VỀ CHÍNH SÁCH NHÂN TÀI VÀ SỬ DỤNG NHÂN TÀI 12 1. CHÍNH SÁCH NHÂN TÀI VÀ SỬ DỤNG NHÂN TÀI 1.1 Một số khái niệm cơ bản Để hiểu khái niệm nhân tài, chúng ta cần tìm hiểu một số khái niệm gần với nó như tài năng, thiên tài. Trên thực tế chúng ta có thể thấy rằng thiên tài thì hết sức hiếm nhưng nhân tài thì nhiều hơn. Người tài giỏi là người có tài, người tài năng.
Tài năng là tổng hợp các phẩm chất ý chí, trí tuệ, cảm xúc, ý chí và hành động ở mức cao hơn nhiều so với trình độ trung bình của xã hội và đạt hiệu quả công tác cao, có ý nghĩa xã hội lâu dài. Người có tài năng như vậy là nhân tài. Có thể phân biệt một cách đơn giản cho dễ hiểu như sau: Thứ nhất, người giỏi là người thành thạo công việc đạt hiệu quả cao hơn so với người khác; Thứ hai, người tài là có phát hiện sáng tạo mới, có sáng kiến lớn nhưng trong phạm vi khuôn khổ xã hội đương thời đã đạt được, tức là cao hơn người giỏi, vì phải có năng khiếu cao, còn giỏi thì không nhất thiết có năng khiếu cao, từ đó đạt được kết quả rất cao; Thứ ba, người được gọi là thiên tài là người có năng lực cao siêu việt, đạt được thành tựu khác người, có tầm vượt thời đại, vạch ra khuynh hướng mới, đạt kết quả phi thường vô song (trong lĩnh vực khoa học, nghệ thuật, quân sự, chính trị…) Nhân tài như đã nói là một thuật ngữ khoa học, đồng thời cũng là ngôn ngữ được dùng trong đời thường. trong cuộc sống ngày nay một người được coi là có tài khi họ hoàn thành công việc tốt đẹp, nhanh chóng và hoàn hảo hơn người, nhưng lại nhẹ nhàng ít tốn sức lực và tiền bạc hơn.
Như vậy trong cuộc sống, tài năng được nhận ra khi hoạt động đã hoàn thành, đã có kết quả hay sản phẩm. Nói cách khác, xã hội xác nhận tài năng của một người căn cứ vào kết quả hoạt động đã đạt được của người đó. 13 Nhân tài hay người có tài năng, nhất là thiên tài – những người có năng lực xuất chúng trong lĩnh vực của mình có những phẩm chất tốt đẹp theo những tiêu chuẩn trí tuệ, đạo đức và thẩm mỹ cao được toàn xã hội công nhận, tất nhiên là có tính lịch sử… Tài năng hay nhân tài, trong lịch sử phát triển của xã hội loài người đã chứng tỏ rằng tương lai của mỗi dân tộc đều phụ thuộc phần lớn vào trí tuệ xuất chúng của những bậc thiên tài, có làm cho lịch sử có những bước nhảy vọt về chất hay không chính là khi những thiên tài đó được phát lộ. Cho nên khi xem xét vấn đề nhân tài phải đặt trong tổng thể, từ khía cạnh sinh học, yếu tố di truyền, yếu tố địa lý nhân văn, xã hội học cũng như chính trị xã hội, mỹ học văn hóa, giáo dục đòa tạo…mới có cách nhìn khoa học và đầy đủ về nhân tài.
Nhân tài là một khái niệm có nội hàm rộng và cũng giống như văn hóa, nó có nhiều cách hiểu và nhiều cách định nghĩa khác nhau. Ở phương Tây, nhân tài theo nghĩa thông thường được hiểu là người có tài năng. Nhưng nếu đi sâu nghiên cứu ta sẽ khó thấy có một cách hiểu hay một quan niệm nhân tài thống nhất. trong giới hạn nghiên cứu tác giả chỉ đưa ra một số quan niệm nhân tài được phương Tây thừa nhận dựa trên việc tham khảo các công trình nghiên cứu có liên quan của các học giả Âu, Mỹ.
Thành tích luận và học thức luận là quan điểm dựa trên thành tích và học thức để đánh giá nhân tài. Thành tích luận căn cứ chủ yếu vào cống hiến thực tế của con người đó cho xã hội để nhận định nhân tài, mang yếu tố bên ngoài, mang tính khách quan trong việc đánh giá nhân tài. Học thức luận chủ yếu dựa vào thành tích học tập trong vốn tri thức mà con người tích lũy được để nhận định nhân tài, nhấn mạnh tố chất nội tại của nhân tài. Tuy nhiên trên thực tế cả hai quan điểm đó đều có những hạn chế nhất định đối với việc xác định nhân tài.
Đặc biệt trong tình trạng tiêu chuẩn đánh giá nhân tài còn thiếu 14 tính xác thực khoa học thì xác định như vậy thường dẫn đến việc không thể giải thích được việc dự đoán những tài năng tiềm tàng và việc mất đi tài năng của nhân tài.[43,tr 26] Phi thường luận và đại chúng luận là quan điểm nhấn mạnh tính kiệt xuất của nhân tài, quan điểm này cho rằng nhân tài là người có tố chất phi thường, là nhân vật ưu tú nổi bật. Phần lớn các học giả đều cho rằng sáng tạo là tố chất đặc trưng của nhân tài. Phi thường luận còn xác định nhân tài ở mức độ cao của việc thể hiện cá nhân so với mức độ thể hiện của phần còn lại dân chúng. Đại chúng luận cho rằng, ai cũng có tài sáng tạo.
Do quá nhấn mạnh tính phổ biến của nhân tài, đại chúng luận dường như đã bỏ quên tính đặc thù – tính sáng tạo của nhân tài, nhưng nhìn chung đây là quan niệm nhân tài cần thiết của chính sách nhân tài hiện đại. Dựa trên tính tích cực của thuyết này, nhiều nhà nghiên cứu đã đề xuất sử dụng cách tiếp cận và mở rộng phạm vi nhân tài trong việc thể hiện tài năng. Theo đó, một nhân tài là người khi ở trong điều kiện thuận lợi thể hiện một cách xuất sắc và rõ ràng tài năng của mình. Tài năng của con người là tiềm năng thể hiện sự ưu tú và sáng tạo mang lại giá trị cho cá nhân và xã hội [43,tr 26].
Tóm lại, cho dù có nhiều cách hiểu khác nhau về nhân tài, song một nhận thức chung mà các học giả phương Tây thống nhất quan điểm cho rằng đó là những người có tài năng học thức, có năng lực, tư cách, có khả năng làm việc hiệu quả. Có đóng góp và ảnh hưởng quan trọng đói với sự phát triển của một quốc gia hay một cơ quan doanh nghiệp. Ở phương Đông, đặc biệt là Trung Quốc, ngay từ rất sớm nhân tài được coi là những người có tài và có học. Quan niệm này dần hình thành nên truyền thống trọng dụng hiền tài trong lịch sử Trung Quốc.
Trên con đường phát triển của mình, Trung Quốc luôn coi nhân tài là rường cột của nước nhà, nhân tài quyết định sự hưng thịnh hay suy vong của quốc gia dân tộc. Trong giai đoạn hiện nay, tuy vẫn tồn tại nhiều quan niệm về nhân tài khác nhau dựa 15 trên các luận thuyết phương tây, cũng như các quan niệm cổ đại về nhân tài. Theo tinh thần mới Hội nghị Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc về công tác nhân tài họp ngày 19 -20/12/2003, khái niệm nhân tài được khẳng định như sau: Là người có tri thức và năng lực nhất định, có thể tiến hành lao động sáng tạo. đem lại cống hiến và sáng tạo nhất định cho sự phát triển kinh tế và xã hội” [43, tr 29].
Như vậy, các tố chất học thức, tài năng và tính sáng tạo chính là đặc trưng cơ bản của nhân tài. Nhưng trong khái niệm nhân tài có chứa nội hàm học thức và không phải ai cũng nhận thức được tính sáng tạo là thuộc tính chung tiêu biểu, là tố chất trọng tâm của nhân tài nên hiện nay ở Trung Quốc vẫn có thói quen gọi nhân tài và trí thức là một. Đây là một cách hiểu khiên cưỡng. Nhân tài không thuộc về một giai tầng xã hội cố định nào.
Họ bao gồm mọi tầng lớp, mọi ngành nghề mọi lĩnh vực trong xã hội: nhân tài lãnh đạo, nhân tài chính trị, nhân tài khoa học, nhân tài giáo dục, nhân tài văn nghệ sĩ, nhân tài thể thao….Như vậy tính cụ thể và tính đa phương diện của năng lực con người quyết định tính rộng lớn của con người.2 Quan điểm chủ nghĩa Mác- Lênin về nhân tài và sử dụng nhân tài Chủ nghĩa Mác – Lênin về nhân tài là cội nguồn của tư tưởng Hồ Chí Minh, quan điểm của Đảng ta về nhân tài. Bởi vậy, khi nghiên cứu chiến lược sử dụng nhân tài của Đảng Cộng sản Việt Nam về nhân tài cần phải nắm được tư tưởng của chủ nghĩa Mác – Lênin về nhân tài. Trong các quan điểm về nhân tài và chính sách sử dụng nhân tài của chủ nghĩa Mác – Lê nin cần chú ý các luận điểm sau: Thứ nhất, quần chúng nhân dân là kho báu nhân tài lớn nhất. Chủ nghĩa Mác – Lênin cho rằng trong quần chúng nhân dân lao động tiềm ẩn một nguồn nhân tài vô cùng phong phú, là kho báu nhân tài lớn nhất.
16 Sau cách mạng tháng Mười, VI. Lênin nhiều lần chỉ ra rằng trong dân chúng có rất nhiều nhà tổ chức thiên tài. Tháng 3 năm 1920 Lênin chỉ rõ: Những người lao động này trước nay chưa từng sống trong trạng thái bí mật giả tạo, cách biệt với quần chúng, từ rất sớm họ đã hiểu rõ mối quan hệ giữa những người trong số họ nhiều hơn nhiều so với bất kỳ giai cấp nào khác. Rất rõ ràng đối với nhà lãnh tụ cách mạng Mác xít, nhân tài tuyệt nhiên không chỉ là một số ít những nhân vật thiên tài, nhân vật vĩ đại, mà các nhân tài ở từng lĩnh vực cụ thể và công nhân, nông dân tiên tiến đều là nhân tài [45, tr22].
Thứ hai, chế độ xã hội quyết định sự phát triển của nhân tŕi Chủ nghĩa Mác cho rằng các chế độ xã hội khác nhau có ảnh hưởng khác nhau tới sự phát triển của nhân tài. Lênin chỉ ra một cách sắc sảo rằng: những người có tài năng trong quần chúng là vô tận. Nhưng chủ nghĩa tư bản đã bóp nghẹt kìm hãm và làm mai một hàng loạt nhân tài trong công nhân và nhân dân lao động, họ bị huỷ hoại và chà đạp. Lênin khẳng định chỉ có chế độ chủ nghĩa xã hội mới lần đầu tiên tạo ra những thuận lợi cho nhân tài thể hiện bản lĩnh trí tuệ của mình, phát hiện người có tài năng, tạo ra cục diện mới cho nhân dân tài lớp lớp xuất hiện [45, tr 23].
Thứ ba, thời thế tạo ra hàng loạt nhân tài kiệt xuất Mác chỉ rõ: mỗi xã hội mỗi thời đại đều cần có những vĩ nhân của mình, nếu không có những vĩ nhân vậy thì nó sẽ phải tạo ra [45, tr 23]. Một là, bất cứ nhân tài nào cũng đều là sản phẩm của những quan hệ xã hội nhất định.