CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ NỢ XẤU VÀ CÁC NHÂN TỐ ẢNH HƯỞNG ĐẾN NỢ XẤU TẠI NGÂN HÀNG THƯƠNG MẠI 1.1 Tổng quan về nợ xấu tại Ngân hàng Thương mại 1.1 Khái niệm nợ xấu Nợ xấu (non-performing loan - NPL) thông thường được hiểu là các khoản nợ dưới chuẩn, có thể bị quá hạn hoặc bị nghi ngờ về khả năng trả nợ. Theo Quỹ tiền tệ quốc tế IMF thì nợ xấu được định nghĩa như sau: “Nợ xấu (NPL) được định nghĩa là các khoản cho vay mà (1) các khoản thanh toán lãi hoặc gốc quá hạn từ 90 ngày trở lên; hoặc (2) các khoản thanh toán lãi từ 90 ngày trở lên được vốn hóa (tái đầu tư vào nợ gốc), tái cấp vốn hoặc quay vòng (thanh toán chậm theo thỏa thuận); hoặc (3) có bằng chứng để phân loại khoản nợ là nợ xấu ngay cả khi không có khoản thanh toán quá hạn trên 90 ngày, ví dụ như bên vay nộp đơn phá sản. Số tiền được ghi nhận là nợ xấu là toàn bộ giá trị khoản vay được ghi trên bảng cân đối kế toán chứ không phải chỉ là số dư nợ bị quá hạn”. (IMF-Fincancial Soundness Indicators Compilation Guide 2019, trang 59) Theo Khoản 8 Điều 3 Thông tư 02/2013/TT-NHNN ngày 21/01/2013 được sửa đổi bổ sung bởi Thông tư 09/2014/TT-NHNN ngày 18/03/2014 quy định về phân loại tài sản có, mức trích, phương pháp trích lập dự phòng rủi ro và việc sử dụng dự phòng để xử lý rủi ro trong hoạt động của tổ chức tín dụng, chi nhánh ngân hàng nước ngoài thì nợ xấu được định nghĩa như sau: “Nợ xấu (NPL) là nợ thuộc các nhóm 3, 4 và 5”.
(Ngân hàng Nhà nước, Thông tư 02/2013/TT-NHNN, Điều 3) Theo Khoản 1 Điều 10 Thông tư 02/2013/TT-NHNN ngày 21/01/2013 được sửa đổi bổ sung bởi Thông tư 09/2014/TT-NHNN ngày 18/03/2014 thì nợ nhóm 3, 4 và 5 được định nghĩa như sau: • Nợ nhóm 3 (Nợ dưới tiêu chuẩn) bao gồm: (i) Nợ quá hạn từ 91 ngày đến 180 ngày; (ii) Nợ gia hạn nợ lần đầu; (iii) Nợ được miễn hoặc giảm lãi do khách hàng không đủ khả năng trả lãi đầy đủ theo hợp đồng tín dụng; (iv) Nợ thuộc một trong các trường hợp sau đây chưa thu hồi được trong thời 20 gian dưới 30 ngày kể từ ngày có quyết định thu hồi: - Khoản nợ vi phạm quy định tại các khoản 1, 3, 4, 5, 6 Điều 126 Luật các tổ chức tín dụng; - Khoản nợ vi phạm quy định tại các khoản 1, 2, 3, 4 Điều 127 Luật các tổ chức tín dụng; - Khoản nợ vi phạm quy định tại các khoản 1, 2, 5 Điều 128 Luật các tổ chức tín dụng; (v) Nợ trong thời hạn thu hồi theo kết luận thanh tra; (vi) Nợ được phân loại vào nhóm 3 theo quy định tại khoản 2 và khoản 3 Điều này; (vii) Nợ phải được phân loại vào nhóm 3 theo quy định tại khoản 11 Điều 9 Thông tư này. • Nợ nhóm 4 (Nợ nghi ngờ) bao gồm: (i) Nợ quá hạn từ 181 ngày đến 360 ngày; (ii) Nợ cơ cấu lại thời hạn trả nợ lần đầu quá hạn dưới 90 ngày theo thời hạn trả nợ được cơ cấu lại lần đầu; (iii) Nợ cơ cấu lại thời hạn trả nợ lần thứ hai; (iv) Khoản nợ quy định tại điểm c (iv) khoản 1 Điều này chưa thu hồi được trong thời gian từ 30 ngày đến 60 ngày kể từ ngày có quyết định thu hồi; (v) Nợ phải thu hồi theo kết luận thanh tra nhưng đã quá thời hạn thu hồi theo kết luận thanh tra đến 60 ngày mà vẫn chưa thu hồi được; (vi) Nợ được phân loại vào nhóm 4 theo quy định tại khoản 2 và khoản 3 Điều này; (vii) Nợ phải phân loại vào nhóm 4 theo quy định tại khoản 11 Điều 9 Thông tư này. • Nợ nhóm 5 (Nợ có khả năng mất vốn) bao gồm: (i) Nợ quá hạn trên 360 ngày; (ii) Nợ cơ cấu lại thời hạn trả nợ lần đầu quá hạn từ 90 ngày trở lên theo thời hạn trả nợ được cơ cấu lại lần đầu; (iii) Nợ cơ cấu lại thời hạn trả nợ lần thứ hai quá hạn theo thời hạn trả nợ được 21 cơ cấu lại lần thứ hai; (iv) Nợ cơ cấu lại thời hạn trả nợ lần thứ ba trở lên, kể cả chưa bị quá hạn hoặc đã quá hạn; (v) Khoản nợ quy định tại điểm c(iv) khoản 1 Điều này chưa thu hồi được trong thời gian trên 60 ngày kể từ ngày có quyết định thu hồi; (vi) Nợ phải thu hồi theo kết luận thanh tra nhưng quá thời hạn thu hồi theo kết luận thanh tra trên 60 ngày mà vẫn chưa thu hồi được; (vii) Nợ của khách hàng là tổ chức tín dụng được Ngân hàng Nhà nước công bố đặt vào tình trạng kiểm soát đặc biệt, chi nhánh ngân hàng nước ngoài bị phong tỏa vốn và tài sản; (viii) Nợ được phân loại vào nhóm 5 theo quy định tại khoản 3 Điều này; (ix) Nợ phải phân loại vào nhóm 5 theo quy định tại khoản 11 Điều 9 Thông tư này. (Ngân hàng Nhà nước, Thông tư 02/2013/TT-NHNN, Điều 10) Trong phạm vi luận văn này, nợ xấu được hiểu là các khoản nợ nhóm 3, 4, 5 theo quy định tại Thông tư 02/2013/TT-NHNN ngày 21/01/2013 và các văn bản sửa đổi bổ sung.2 Nguyên nhân dẫn đến nợ xấu Có nhiều nguyên nhân dẫn đến nợ xấu tại các ngân hàng thương mại, dựa trên tình hình thực tế có thể chia thành các nhóm: nguyên nhân từ phía khách hàng, nguyên nhân từ phía ngân hàng và nguyên nhân từ môi trường.1 Nguyên nhân từ phía khách hàng • Sự yếu kém trong hoạt động quản lý kinh doanh của khách hàng: Năng lực quản lý điều hành, năng lực tài chính của khách hàng không cao sẽ dẫn đến hoạt động kinh doanh kém hiệu quả ảnh hưởng đến khả năng trả nợ ngân hàng.
• Đạo đức khách hàng: Khách hàng cố ý cung cấp số liệu về doanh nghiệp không chính xác, gây sai lệch trong quá trình thẩm định của ngân hàng dẫn đến khó khăn trong việc thu hồi nợ của ngân hàng. Ngoài ra việc khách hàng cố tình lợi dụng kẽ hở, móc ngoặc, lừa đảo để chiếm dụng vốn ngân hàng, sử dụng vốn sai mục đích, không có ý định trả nợ ngân hàng sẽ gây ra nợ xấu.2 Nguyên nhân từ phía ngân hàng • Quy trình, chính sách tín dụng: Quy trình, chính sách cấp tín dụng không đầy đủ, đồng bộ sẽ dẫn đến việc cấp tín dụng không đúng đối tượng, tiềm ẩn rủi ro cho ngân hàng. Ngoài ra, để nhằm mục đích thu hút khách hàng, mở rộng thị phần thì nhiều ngân hàng đã cắt giảm một số bước trong quy trình cấp tín dụng, hạ thấp tiêu chuẩn khách hàng, chính sách cho vay được đơn giản hóa dẫn đến phát sinh các khoản vay chất lượng thấp, tiềm ẩn rủi ro cao. • Công tác kiểm tra giám sát: Công tác kiểm tra giám sát của ngân hàng nhằm mục đích phát hiện sớm các sai phạm trong hoạt động để phòng ngừa rủi ro.
Việc tổ chức, kiểm tra giám sát hoạt động của ngân hàng lỏng lẻo, yếu kém dẫn đến việc không phát hiện, xử lý kịp thời các sai phạm trong quá trình cấp tín dụng. Từ đó khiến việc lợi dụng, vi phạm trong hoạt động tín dụng diễn ra thường xuyên hơn và nợ xấu tăng cao. • Chất lượng cán bộ ngân hàng: Cán bộ tín dụng là người trực tiếp tiếp xúc và trao đổi thông tin với khách hàng, nắm bắt tình hình hoạt động, chất lượng khách hàng đầy đủ nhất. Chính vì vậy các cán bộ tín dụng cần phải có kiến thức kinh nghiệm cũng như khả năng đánh giá, phân tích khách hàng.
Việc cán bộ tín dụng thiếu kinh nghiệm, trình độ yếu kém sẽ không đánh giá, phân tích được các rủi ro liên quan đến khách hàng, từ đó dẫn đến các đề xuất, quyết định cho vay không phù hợp, tiềm ẩn nguy cơ nợ xấu. Bên cạnh đó, còn tồn tại một số cán bộ ngân hàng sa sút về đạo đức, phẩm chất đã lợi dụng công việc móc ngoặc với khách hàng, lợi dụng kẽ hở của quy trình ngân hàng cũng như luật pháp để rút vốn ngân hàng sử dụng vào mục đích riêng, gây thiệt hại cho ngân hàng. Đây là rủi ro về đạo đức của cán bộ ngân hàng. Ngoài ra, năng lực quản trị điều hành của ban lãnh đạo không tốt cũng tiềm ẩn nguy cơ dẫn đến nợ xấu cho ngân hàng.
Việc ban lãnh đạo buông lỏng quản lý, khoán hết mọi việc cho cán bộ bên dưới, không xem xét kỹ lưỡng các đề xuất kiến nghị của cán bộ dẫn đến các quyết định cho vay không phù hợp.3 Nguyên nhân từ môi trường 23 • Môi trường tự nhiên: Các thay đổi lớn trong điều kiện tự nhiên như lũ lụt, hạn hán, thiên tai, dịch bệnh… có thể gây ảnh hưởng lớn đến hoạt động kinh doanh của một số doanh nghiệp. Từ đó dẫn đến doanh thu, lợi nhuận của các doanh nghiệp này sụt giảm, thậm chí thua lỗ khiến cho các doanh nghiệp này suy giảm khả năng trả nợ ngân hàng gây ra nợ xấu tại các ngân hàng thương mại. • Môi trường kinh tế, xã hội: Các ngân hàng là trung gian tài chính của nền kinh tế, vì vậy đây là ngành nghề nhạy cảm, ảnh hưởng mạnh của các thay đổi trong nền kinh tế, chính trị cả trong nước và trên thế giới. Khi tình hình kinh tế, chính trị không ổn định, khủng hoảng kinh tế trên thế giới đều tác động trực tiếp lên hoạt động kinh doanh của các ngân hàng.
Môi trường kinh doanh khó khăn khiến tình hình kinh doanh và tình hình tài chính của các doanh nghiệp suy giảm, ảnh hưởng đến việc trả nợ ngân hàng, từ đó dẫn đến tỷ lệ nợ xấu tăng cao. • Môi trường pháp lý: Hành lang pháp lý chưa phù hợp sẽ dẫn đến khó khăn trong hoạt động kinh doanh của ngân hàng và các doanh nghiệp, tiềm ẩn nguy cơ phát sinh nợ xấu. Sự bất cập, chồng chéo trong các quy định pháp luật sẽ khiến các cơ quan hữu quan lúng túng trong việc xử lý tranh chấp về tài sản bảo đảm. Ngoài ra các quy định về kế toán kiểm toán chưa chặt chẽ sẽ khiến các số liệu không đủ chắc chắn cho việc thẩm định cho vay.3 Tác động của nợ xấu Nợ xấu luôn luôn song hành với hoạt động tín dụng của ngân hàng trong mối quan hệ giữa lợi nhuận và rủi ro.
Vì vậy khi đưa ra một quyết định cho vay ngân hàng đã phải xác định nguy cơ xảy ra nợ xấu.