CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN CHUNG VỀ NGHÈO ĐÓI VÀ TÍN DỤNG VI MÔ 1. Cơ sở lý luận chung về nghèo đói 1. Khái niệm nghèo đói Người nghèo là những đối tượng nhạy cảm nhất đối với nền kinh tế, nền kinh tế chỉ cần thay đổi nhẹ cũng có thể bần cùng hóa mà cũng có thể giúp họ thoát nghèo. Do đó, nghèo đói luôn là vấn đề mà các quốc gia quan tâm và chú trọng giải quyết.
Nhưng hiện nay lại không có một khái niệm thống nhất nào về nghèo đói mà chỉ định nghĩa nghèo đói thông qua các chỉ tiêu của các quốc gia và các tổ chức quốc tế. Tháng 9/1993, Ủy ban Kinh tế - Xã hội châu Á và Thái Bình Dương xác định: “Nghèo khổ là tình trạng một bộ phận dân cư không có khả năng thoả mãn những nhu cầu cơ bản của con người mà những nhu cầu ấy phụ thuộc vào trình độ phát triển kinh tế xã hội, phong tục tập quán của từng vùng và những phong tục ấy được xã hội thừa nhận”. Theo quan điểm của Liên hợp quốc năm 2008: “Nghèo là thiếu năng lực tối thiểu để tham gia hiệu quả vào các hoạt động xã hội. Nghèo có nghĩa là không có đủ ăn, đủ mặc, không được đi học, không được đi khám, không có đất đai để trồng trọt hoặc không có nghề nghiệp để nuôi sống bản thân, không được tiếp cận tín dụng.
Nghèo cũng có nghĩa sự không an toàn, không có quyền, và bị loại trừ của các cá nhân, hộ gia đình và cộng đồng. Nghèo có nghĩa dễ bị bạo hành, phải sống ngoài lề xã hội hoặc trong các điều kiện rủi ro, không được tiếp cận nước sạch và công trình vệ sinh an toàn.” Ngân hàng thế giới (World Bank) lại đưa ra một quan điểm khác về khái niệm nghèo: “Nghèo đói là sự thiếu thốn rõ rệt trong nhu cầu, và bao gồm nhiều khía cạnh. Nó bao gồm thu nhập thấp và không có khả năng để có được các hàng hóa và dịch vụ cơ bản cần thiết để tồn tại đầy đủ. Nghèo cũng bao gồm mức độ thấp của y tế và giáo dục, người nghèo tiếp cận với nước sạch và vệ sinh môi trường, an ninh vật lý không đầy đủ, thiếu tiếng nói, không đủ năng lực và cơ hội để sống một tốt hơn.
4 Ở Việt Nam đói và nghèo thường được chia ra làm hai khái niệm riêng biệt: Nghèo: là tình trạng một bộ phận dân cư chỉ có điều kiện thoả mãn một phần những nhu cầu tối thiểu cơ bản của cuộc sống và có mức sống thấp hơn mức sống trung bình của cộng đồng xét trên mọi phương diện. Trong hoàn cảnh nghèo thì người nghèo và hộ nghèo cũng chỉ vẫn vật lộn với những mưu sinh hàng ngày và kinh tế vật chất, biểu hiện trực tiếp nhất ở bữa ăn. Họ không thể vươn tới các nhu cầu về văn hóa- tinh thần hoặc những nhu cầu này phải cắt giảm tới mức tối thiểu gần nhất, gần như không có. Điều này đặc biệt rõ ở nông thôn với hiện tượng trẻ em bỏ học, thất học, các hộ nông dân nghèo không có khả năng để hưởng thụ văn hóa, chữa bệnh khi ốm đau, không đủ hoặc không thể mua sắm thêm quần áo cho nhu cầu mặc, sửa chữa nhà cửa cho nhu cầu ở… Nghèo là khái niệm chỉ tình trạng mà thu nhập thực tế của người dân chỉ dành hầu như toàn bộ cho nhu cầu ăn, thậm chí không đủ chi cho ăn, phần tích lũy hầu như không có.
Đói: là tình trạng một bộ phận dân cư nghèo có mức sống dưới mức tối thiểu và thu nhập không đủ đảm bảo nhu cầu và vật chất để duy trì cuộc sống. Sự nghèo khổ, sự bần cùng được biểu hiện là đói, là tình trạng con người không có cái ăn, ăn không đủ lượng dinh dưỡng tối thiểu cần thiết để duy trì sự sống hàng ngày và không đủ sức để lao động, để tái sản xuất sức lao động. Về mặt năng lượng, nếu trong một ngày, con người chỉ được thỏa mãn mức 1500calo/ ngày thì đó là thiếu đói, dưới mức đó là đói gay gắt. Đó là các hộ dân cư hàng năm thiếu ăn, đứt bữa từ 1 đến 3 tháng, thường vay mượn cộng đồng và thiếu khả năng chi trả.
Giá trị đồ dùng trong nhà không đáng kể, nhà ở dốt nát, con thất học, bình quân thu nhập dưới 13kg gạo/người/tháng (tương đương 45. Tổng kết lại một số khái niệm nêu trên, đúc rút những hiểu biết của bản thân tác giả đề xuất khái niệm về đói nghèo: “Đói nghèo là tình trạng con người cảm nhận rõ ràng sự thiếu thốn trên một hay một số phương diện cơ bản nhất để tồn tại mà không thể tự họ vượt qua được, đều cần đến sự trợ giúp nhân đạo cũng như nhiều giải pháp hỗ trợ khác từ bên ngoài để duy trì và ổn định cuộc sống về vật chất và tinh thần một cách lâu dài hướng tới các cơ hội thoát nghèo”. Các đặc điểm của nghèo đói Theo tài liệu nghiên cứu năm 1999 của World Bank, đặc điểm phân tích về người nghèo được chia làm ba nhóm đặc điểm vật chất, tâm lý và cấu trúc tài sản. Đặc điểm vật chất của người nghèo là lương thực thực phẩm và việc làm.
Vấn đề lương thực thực phẩm của người nghèo được quan tâm nhất trong các đặc điểm của người nghèo. Những người nghèo nhất là những người không đủ lương thực thực phẩm và tình trạng này đã rất nghiêm trọng ở Việt Nam những năm 90. Bên cạnh vấn đề lương thực, đặc điểm nghề nghiệp của người nghèo cũng được quan tâm. Người nghèo thường có thu nhập thấp từ nghề nghiệp bấp bênh dẫn tới tình trạng cuộc sống khó khăn do thiếu hụt tài sản.
Đặc điểm tâm lý của người nghèo bao gồm quyền lực – tiếng nói và quan hệ xã hội. Cả hai đặc điểm này rất dễ nhận ra ở người nghèo, người nghèo không có quyền lực, tiếng nói và thường tự tin, ít quan hệ xã hội. Trong khi các nhu cầu cơ bản của bản thân không được đáp ứng, họ còn bị đối xử bất công do công việc, vị trí xã hội thấp, học vấn thấp. Họ dần bị gạt ra ngoài xã hội do các mối quan hệ dần bị tách rời trong xã hội.
Khi bị đối xử bất công người nghèo thường cam nhịu vì tâm lý tự ti, lo sợ vì cuộc sống bấp bênh và phụ thuộc, họ dần mất đi khả năng kiểm soát cuộc sống. Đặc điểm cấu trúc tài sản được quan tâm nhất trong bài phân tích với các yếu tố tài sản vật chất, tài sản nhân lực và tính dễ bị tổn thương. Người nghèo thiếu thốn về tài sản vật chất như nhà ở, đất đai, đồ dùng sinh hoạt thiết yếu… vốn là những đặc điểm thường được đề cập đến trong các thước đó nghèo bởi nó dễ nhận ra nhất. Những thiếu thốn này xuất phát từ thu nhập, lịch sử để lại và cách chi tiêu của người nghèo và vấn đề này làm người nghèo khó khăn trong thoát nghèo.
Ngoài những vấn đề tài sản cơ bản đó, tài sản nhân lực có lẽ dễ gây mâu thuẫn nhất khi người nghèo thường có số nhân khẩu lớn. Song trong gia đình người nghèo thường có tỷ lệ lao động thấp và lao động có đào tạo lại càng thấp hơn. Chính vì vậy nghề nghiệp của lao động trong gia đình mang lại thu nhập thấp và bấp bênh làm cho cuộc sống khó khăn. Sự dễ tổn thương của người nghèo do chính các đặc điểm của người nghèo gây ra.
Trình độ học vấn thấp, thu nhập thấp dẫn tới người nghèo không có cơ hội tiếp cận 6 với các cơ hội tăng trưởng kinh tế nhưng lại bị ảnh hưởng rất nhiều bởi các cú sốc kinh tế hay khủng hoảng kinh tế bởi tính bấp bênh, phổ thông trong công việc của họ. Trong các thời kỳ khó khăn, đối tượng lao động phổ thông là đối tượng đầu tiên bị cắt giảm nhân công và tiền lương, bên cạnh đó lạm phát, giá cả tăng, thu nhập ít ỏi của họ ngày càng trở thành vấn đề lớn, các khoản nợ gia tăng, lãi sinh lãi, tình hình kinh tế của họ khó khăn hơn bất kỳ đối tượng nào trong xã hội. Không chỉ vậy, công việc mang tính rủi ro cao kèm theo thiếu hụt về y tế dẫn tới các bệnh nghiêm trọng khiến họ rơi vào tình cảnh không đủ tiền khá chữa bệnh, nghèo càng nghèo hơn. Chuẩn nghèo trên thế giới Các quốc gia khác nhau sử dụng các tiêu chuẩn khác nhau để đánh giá mức độ giàu nghèo.
Nước Mỹ áp dụng mức chuẩn từ những năm 60 của thế kỷ trước, cụ thể, thu nhập 18.600 đô la/năm là ngưỡng nghèo đối với các gia đình có bốn người (gồm bố mẹ và hai con), và thu nhập 9.573 đô la/năm là ngưỡng nghèo đối với người độc thân trong độ tuổi lao động. Theo chuẩn này thì năm 1993 nước Mỹ có 15,1% dân số nghèo khổ, năm 2000 tỷ lệ đó giảm xuống còn 11,3%, nhưng tới năm 2003 thì tỷ lệ người nghèo của nước Mỹ tăng lên 12,5% (tức là khoảng 35,9 triệu người dân Mỹ sống trong tình trạng nghèo đói). Ma-lai-xi-a sử dụng tiêu chuẩn 9.910 ca-lo một ngày tính trên một gia đình có hai người lớn và ba trẻ em để làm đường nghèo. Ấn Độ áp dụng ngưỡng nghèo với chuẩn mực tiêu thụ bình quân đầu người hàng ngày 2.400 ca-lo đối với vùng nông thôn và 2.100 ca-lo đối với vùng đô thị.
Pa-ki-xtan lấy đường nghèo là tiêu thụ 2.350 ca-lo bình quân một người lớn qui ước hàng ngày. Phi-lip-pin lại lấy ngưỡng nghèo ở mức 2. Ngay trong một quốc gia mà người ta cũng sử dụng các tiêu chuẩn nghèo khác nhau, ví dụ ở Xri Lan-ca, các nhà nghiên cứu không phải lúc nào cũng lấy 2.500 ca-lo làm ngưỡng nghèo.1: Chuẩn nghèo một số quốc gia trên thế giới Chuẩn nghèo Quốc gia Đơn vị tính Thu nhập Chi tiêu Đông Á 7 Chuẩn nghèo Quốc gia Đơn vị tính Thu nhập Chi tiêu Trung Quốc Nhân dân tệ/năm 625 Đông Nam Á Cam-pu-chia Riên/ngày 1.837 Lào Kip/tháng 20.911 Phi-lip-pin Pê-sô/năm 11.605 Thái Lan Bạt/tháng 882 Nam Á Ấn Độ Thành thị Ru-pi Ấn Độ/tháng 454,11 Nông thôn Ru-pi Ấn Độ/tháng 327,56 Nê-pan Ru-pi Nê Pan/năm 4.404 Pa-ki-xtan Ru-pi-Pa-ki-tan/tháng 748,56 Trung Á Ca-dắc-xtan Ten-ghê/tháng 4.005,63 Thái Bình Dương Mic-rô-nê-xi-a Đô la Mỹ/năm 767,58 Xa-moa Ta-la/tuần 37,49 Nguồn: Tổng cục thống kê Hậu quả của việc sử dụng các tiêu chuẩn khác nhau ấy giữa các quốc gia làm ngưỡng nghèo đã gây ra những khó khăn lớn cho việc so sánh quốc tế. Ngay cả việc so sánh động thái theo thời gian về tình trạng nghèo của một quốc gia cũng thiếu chính xác.