Rèn Luyện Kỹ Năng Thực Hiện Phóng Sự Truyền Hình Tại Trường Đại Học Võ Trường Toản

Khóa luận tốt nghiệp văn học giúp rèn luyện kỹ năng thực hiện phóng sự truyền hình, nâng cao khả năng viết và phân tích nội dung truyền thông.

Trường đại học

Trường Đại Học XYZ

Chuyên ngành

Truyền Hình

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Bài Luận

2023

71
0
0

Phí lưu trữ

30 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CÁM TẠ

LỜI CAM ĐOAN

1. CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÍ LUẬN

1.1. Phóng sự truyền hình. Ý nghĩa

1.2. Các loại phóng sự truyền hình

1.3. Bố cục và kết cấu của một phóng sự truyền hình

1.4. Yêu cầu của một phóng sự truyền hình

2. CHƯƠNG 2: KỸ NĂNG THỰC HIỆN PHÓNG SỰ TRUYỀN HÌNH & PHƯƠNG PHÁP RÈN LUYỆN

2.1. Kỹ năng lựa chọn đề tài, chủ đề & Phương pháp rèn luyện

2.2. Kỹ năng tìm hiểu sự kiện & Phương pháp rèn luyện

2.3. Kỹ năng quay phim & Phương pháp rèn luyện

2.4. Kỹ năng dựng phim & Phương pháp rèn luyện

2.5. Kỹ năng viết lời bình & Phương pháp rèn luyện

3. CHƯƠNG 3: SẢN PHẨM TÁC NGHIỆP

3.1. Sản phẩm tác nghiệp 1 & Nhận xét

3.2. Sản phẩm tác nghiệp 2 & Nhận xét

3.3. Sản phẩm tác nghiệp 3 & Nhận xét

3.4. Rèn luyện kỹ năng viết phóng sự trên truyền hình

Tóm tắt

I. Toàn Cảnh Kỹ Năng Thực Hiện Phóng Sự Truyền Hình Chuyên Nghiệp

Phóng sự truyền hình là một thể loại báo chí đặc thù, kết hợp giữa tính thời sự của tin tức và chiều sâu phân tích của ký sự. Để rèn luyện kỹ năng thực hiện phóng sự truyền hình, người làm báo cần nắm vững một hệ thống kiến thức toàn diện, từ lý luận cơ bản đến nghiệp vụ thực hành. Theo PGS.TS Dương Xuân Sơn, “Phóng sự truyền hình là một thể loại báo truyền hình thuộc nhóm chính luận nghệ thuật, phản ánh các sự kiện, con người, tình huống, hoàn cảnh điển hình... đồng thời thẩm định hiện thực đó qua cái tôi trần thuật” [19; tr. 8]. Điều này khẳng định phóng sự không chỉ đơn thuần là ghi lại sự kiện, mà còn là quá trình thẩm định, lý giải và truyền tải quan điểm của tác giả. Khác với các loại hình báo chí khác, sức mạnh cốt lõi của phóng sự truyền hình nằm ở khả năng kể chuyện bằng hình ảnh động và âm thanh hiện trường. Đây là yếu tố tạo ra “hiệu ứng cùng tham dự”, giúp khán giả cảm thấy như đang trực tiếp chứng kiến sự việc. Do đó, việc thành thạo kỹ năng làm báo truyền hình không chỉ dừng ở khả năng viết, mà còn đòi hỏi sự am hiểu sâu sắc về ngôn ngữ hình ảnh, bao gồm bố cục khuôn hình, cỡ cảnh, và các thủ pháp dựng phim. Một tác phẩm thành công là sự hòa quyện giữa nội dung sắc bén và hình thức thể hiện lôi cuốn, có khả năng tác động mạnh mẽ đến nhận thức và cảm xúc của công chúng.

1.1. Khái niệm và đặc trưng trong nghiệp vụ báo chí truyền hình

Phóng sự truyền hình được định nghĩa là thể loại đặc trưng, chuyển tải thông tin nóng hổi, sinh động đến công chúng thông qua dòng hình ảnh và âm thanh của hiện thực. Đặc trưng cơ bản nhất của nó là sự kết hợp giữa hai yếu tố: hình ảnh và âm thanh. Hình ảnh không chỉ minh họa mà phải mang tính thời sự, xác thực, giúp khán giả nhìn thẳng vào vấn đề. Âm thanh bao gồm ba thành phần: lời bình, tiếng động hiện trường và âm nhạc. Lời bình bổ sung thông tin, tiếng động hiện trường tăng tính chân thực, và âm nhạc đẩy mạnh cảm xúc. Trong nghiệp vụ báo chí truyền hình, sự hòa quyện này tạo nên một ngôn ngữ riêng, có sức thuyết phục cao hơn hẳn báo in hay phát thanh.

1.2. Phân biệt phóng sự với tin tức phim tài liệu và tường thuật

Việc phân biệt rõ các thể loại là yêu cầu cơ bản. So với tin truyền hình, phóng sự đi sâu vào quá trình diễn biến và lý giải nguyên nhân sự kiện, thay vì chỉ thông báo ngắn gọn. Khác với phim tài liệu, vốn khai thác các vấn đề mang tính khái quát và chiều sâu tư tưởng, phóng sự truyền hình tập trung vào tính thời sự nóng hổi. Đối với tường thuật, vốn chỉ phản ánh diễn biến sự kiện một cách khách quan, phóng sự cho phép sự xuất hiện của “cái tôi tác giả” để phân tích, bình luận và đưa ra chính kiến. Nắm rõ sự khác biệt này giúp người làm báo định hình đúng phương pháp và mục tiêu khi thực hiện tác phẩm.

II. Thách Thức Lớn Khi Rèn Luyện Kỹ Năng Làm Phóng Sự Truyền Hình

Quá trình rèn luyện kỹ năng thực hiện phóng sự truyền hình không hề đơn giản, đặc biệt với những người mới vào nghề. Đây là một “thể loại báo chí truyền hình thuộc loại khó”, đòi hỏi phóng viên phải có năng lực và trình độ nhất định [19; tr. 4]. Thách thức lớn nhất đến từ yêu cầu tổng hợp một loạt kỹ năng phức tạp. Người làm phóng sự phải vừa là một nhà báo nhạy bén với đề tài, một nhà biên kịch có tư duy logic, một đạo diễn hình ảnh tại hiện trường, và một chuyên viên hậu kỳ tinh tế. Việc thiếu một trong những kỹ năng này đều có thể khiến tác phẩm trở nên rời rạc, thiếu sức thuyết phục. Hơn nữa, áp lực về tính thời sựtính chính xác là cực kỳ lớn. Phóng viên phải có mặt đúng lúc, đúng nơi, ghi lại được những khoảnh khắc “đắt giá” và đảm bảo mọi thông tin đưa ra đều được kiểm chứng. Các lỗi sai phổ biến thường gặp bao gồm: lựa chọn đề tài không đủ hấp dẫn, kỹ thuật quay phim phóng sự yếu kém dẫn đến hình ảnh rung, mờ, sai trục, hoặc viết lời bình phóng sự chỉ mang tính mô tả lại hình ảnh thay vì phân tích sâu. Vượt qua những thách thức này đòi hỏi một quá trình học hỏi, thực hành liên tục và rút kinh nghiệm từ thực tế tác nghiệp.

2.1. Yêu cầu cao về bộ kỹ năng tác nghiệp báo chí đa phương tiện

Không giống như báo in chỉ cần kỹ năng viết, người làm phóng sự truyền hình phải thành thạo nhiều nghiệp vụ. Đầu tiên là kỹ năng tác nghiệp báo chí tại hiện trường, bao gồm khả năng quan sát tinh tế, phỏng vấn nhanh và khai thác thông tin hiệu quả. Tiếp theo là kỹ năng kỹ thuật, từ việc sử dụng máy quay, thu âm đến việc làm chủ các phần mềm dựng phim chuyên nghiệp. Cuối cùng là kỹ năng tư duy, thể hiện qua việc xây dựng một câu chuyện có lớp lang, logic và truyền tải được thông điệp rõ ràng. Sự thiếu hụt bất kỳ kỹ năng nào cũng sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng cuối cùng của sản phẩm.

2.2. Áp lực về thời gian tính xác thực và đạo đức nghề nghiệp

Phóng sự truyền hình luôn gắn liền với yếu tố “nóng hổi”. Phóng viên thường phải tác nghiệp trong những điều kiện khó khăn và thời gian gấp rút. Áp lực này có thể dẫn đến sai sót trong việc kiểm chứng thông tin. Do đó, việc giữ vững nguyên tắc về tính xác thực và đạo đức nghề nghiệp là tối quan trọng. Đặc biệt với các kinh nghiệm làm phóng sự điều tra, nhà báo phải đối mặt với nhiều rủi ro, đòi hỏi bản lĩnh vững vàng và tinh thần trách nhiệm cao để đưa sự thật ra ánh sáng một cách khách quan, công tâm.

III. Hướng Dẫn Lựa Chọn Đề Tài Xây Dựng Kịch Bản Phóng Sự Sắc Sảo

Giai đoạn tiền kỳ là nền tảng quyết định đến 70% sự thành công của một phóng sự. Việc rèn luyện kỹ năng thực hiện phóng sự truyền hình bắt đầu từ khâu lựa chọn đề tài và xây dựng kịch bản. Một đề tài tốt phải đáp ứng hai yếu tố: có tính thời sự được xã hội quan tâm và có tính khả thi để thể hiện bằng hình ảnh. Phương pháp hiệu quả để tìm kiếm đề tài phóng sự là quan sát cuộc sống một cách chủ động, đặt câu hỏi “Tại sao?” trước những sự việc tưởng chừng bình thường. Khi đã có đề tài, bước tiếp theo là xây dựng kịch bản chi tiết. Kịch bản không chỉ là lời dẫn, mà là một kế hoạch tổng thể, dự kiến các cảnh quay, nhân vật phỏng vấn và cấu trúc câu chuyện. Quá trình viết lời bình phóng sự cần tuân thủ nguyên tắc: lời bình bổ sung cho hình ảnh, không lặp lại những gì khán giả đã thấy. Theo tài liệu nghiên cứu, lời bình phải “dẫn người xem vào vòng chuyển động của sự kiện” và “cung cấp những điều mới mẻ”. Cấu trúc một phóng sự thường bao gồm phần mở đầu (giới thiệu vấn đề), thân bài (diễn giải, phân tích qua các luận điểm, hình ảnh, phỏng vấn) và kết luận (tổng hợp, nêu kiến nghị). Một kịch bản chặt chẽ sẽ là kim chỉ nam cho toàn bộ quá trình sản xuất, giúp ê-kíp làm việc hiệu quả và thống nhất.

3.1. Phương pháp đãi cát tìm vàng để tìm kiếm đề tài phóng sự

Để tìm được đề tài hay, phóng viên phải chủ động thâm nhập thực tế. Phương pháp quan sát đòi hỏi một cái nhìn “có mục đích”, phát hiện những mâu thuẫn, những vấn đề nổi cộm trong xã hội. Bên cạnh đó, việc nghiên cứu tài liệu, theo dõi các nguồn tin tức khác và lắng nghe dư luận xã hội cũng là cách hiệu quả để nắm bắt những chủ đề đang được quan tâm. Một đề tài “đắt” thường là những vấn đề có tác động đến số đông, chứa đựng những câu chuyện con người điển hình và có khả năng tạo ra hình ảnh ấn tượng.

3.2. Kỹ thuật viết kịch bản và lời bình phóng sự truyền hình

Kịch bản phóng sự truyền hình gồm hai cột chính: hình ảnh và âm thanh. Cột hình ảnh mô tả chi tiết từng cảnh quay (cỡ cảnh, góc máy, hành động). Cột âm thanh bao gồm lời bình, âm thanh hiện trường và các đoạn phỏng vấn. Khi viết lời bình phóng sự, cần sử dụng ngôn ngữ ngắn gọn, trực tiếp, tránh các câu văn phức tạp, trừu tượng. Lời bình tốt phải có khả năng kết nối các cảnh quay rời rạc, làm rõ ý nghĩa của sự kiện và định hướng cảm xúc cho người xem. Đây là một trong những kỹ năng làm báo truyền hình quan trọng nhất, quyết định chiều sâu của tác phẩm.

IV. Bí Quyết Tác Nghiệp Kỹ Thuật Quay Phim Biên Tập Video Phóng Sự

Sau khi có kịch bản, giai đoạn sản xuất và hậu kỳ đòi hỏi sự chính xác và sáng tạo. Kỹ thuật quay phim phóng sự là yếu tố quyết định chất lượng hình ảnh, “chính văn” của tác phẩm. Người quay phim phải nắm vững các nguyên tắc về tạo hình, biết lựa chọn góc máy, cỡ cảnh để truyền tải đúng ý đồ. Trong quá trình tác nghiệp, sự phối hợp nhịp nhàng giữa phóng viên biên tập và quay phim là rất quan trọng. Phóng viên định hướng nội dung, còn người quay phim hiện thực hóa ý tưởng đó bằng ngôn ngữ hình ảnh. Một kỹ năng không thể thiếu khác là kỹ năng phỏng vấn nhân vật. Phỏng vấn trong phóng sự không chỉ để lấy thông tin, mà còn để khắc họa tính cách và cảm xúc của con người. Giai đoạn hậu kỳ là lúc sắp xếp lại các “nguyên liệu” thô. Quá trình biên tập video phóng sự sử dụng thủ pháp Montage để kết nối các cảnh quay, tạo ra một nhịp điệu và logic kể chuyện. Việc lựa chọn hình ảnh, âm thanh, lồng ghép lời bình và phỏng vấn một cách hợp lý sẽ làm nổi bật chủ đề và thông điệp của tác phẩm. Sử dụng thành thạo các phần mềm dựng phim chuyên nghiệp giúp tối ưu hóa quá trình này, tạo ra những sản phẩm chất lượng cao, hấp dẫn.

4.1. Nắm vững kỹ thuật quay phim và kỹ năng phỏng vấn nhân vật

Công việc quay phim đòi hỏi phải tuân thủ các nguyên tắc như quy tắc đường trục, bố cục 1/3 để tạo ra những khuôn hình cân đối, dễ xem. Người quay phim phải linh hoạt thay đổi các cỡ cảnh (toàn, trung, cận, đặc tả) để tạo sự đa dạng và nhấn mạnh chi tiết. Về kỹ năng phỏng vấn nhân vật, điều quan trọng là tạo ra không khí tin tưởng, đặt câu hỏi mở để người trả lời có thể chia sẻ câu chuyện một cách tự nhiên. Lắng nghe chủ động là chìa khóa để nắm bắt những chi tiết đắt giá và đặt các câu hỏi nối tiếp thông minh.

4.2. Nghệ thuật biên tập video và kỹ thuật thu âm hiện trường

Biên tập video phóng sự là quá trình kể lại câu chuyện một lần nữa bằng hình ảnh và âm thanh đã có. Người dựng phim phải chọn lọc những cảnh quay, những câu trả lời phỏng vấn tốt nhất và sắp xếp chúng theo một trình tự logic, hấp dẫn. Thủ pháp Montage (dựng phim) là công cụ chính để tạo ra ý nghĩa mới từ việc ghép nối các hình ảnh. Song song đó, kỹ thuật thu âm hiện trường cũng rất quan trọng. Âm thanh phải rõ ràng, sạch sẽ, giữ lại được tiếng động đặc trưng của bối cảnh để tăng tính chân thực cho phóng sự.

V. Phân Tích Thực Tiễn Kinh Nghiệm Từ Các Tác Phẩm Phóng Sự Mẫu

Lý thuyết chỉ trở nên hữu ích khi được áp dụng vào thực tiễn. Tài liệu nghiên cứu đã phân tích quá trình thực hiện các sản phẩm tác nghiệp cụ thể, cung cấp những kinh nghiệm làm phóng sự quý báu. Ví dụ, trong phóng sự “Điều trị và phòng ngừa bệnh tiêu chảy ở trẻ em”, ê-kíp đã thực hiện đầy đủ các bước từ xác định mục tiêu, phỏng vấn chuyên gia (bác sĩ), đến thu thập thông tin từ nhân vật thực tế (phụ huynh có con bị bệnh). Quy trình này cho thấy tầm quan trọng của việc kết hợp giữa kiến thức chuyên môn và câu chuyện con người. Tương tự, phóng sự về “Bệnh Tay Chân Miệng” đã cho thấy cách triển khai một vấn đề y tế cộng đồng bằng việc phỏng vấn bác sĩ, ghi hình tại bệnh viện và tìm hiểu các mô hình phòng bệnh hiệu quả tại trường mầm non. Việc phân tích các sản phẩm này chỉ ra rằng, một phóng sự thành công cần sự chuẩn bị kỹ lưỡng ở khâu tiền kỳ, sự tác nghiệp chuyên nghiệp tại hiện trường và sự tỉ mỉ trong khâu hậu kỳ. Mỗi sản phẩm là một bài học về cách tiếp cận đề tài, cách xây dựng kịch bản chi tiết, và cách phối hợp giữa các thành viên trong ê-kíp để đạt được mục tiêu truyền thông cuối cùng.

5.1. Bài học về quy trình tác nghiệp từ khâu chuẩn bị đến phát sóng

Qua các ví dụ thực tế, quy trình sản xuất một phóng sự được chuẩn hóa gồm 6 bước: (1) Xác định mục tiêu và đối tượng. (2) Điều tra, thu thập thông tin và số liệu. (3) Chọn lọc chi tiết, hình ảnh đắt giá. (4) Trao đổi giữa biên tập và dựng phim để thống nhất ý tưởng. (5) Phê duyệt kịch bản dựng từ lãnh đạo. (6) Viết lời dẫn và lời bình hoàn chỉnh. Việc tuân thủ quy trình này đảm bảo sản phẩm được sản xuất một cách khoa học, tránh bỏ sót các công đoạn quan trọng và đảm bảo chất lượng nội dung cũng như hình thức.

5.2. Kinh nghiệm xử lý thông tin và phỏng vấn nhân vật thực tế

Thực tế tác nghiệp luôn phát sinh những tình huống bất ngờ. Kinh nghiệm cho thấy, phóng viên cần linh hoạt điều chỉnh kịch bản dựa trên thông tin thu thập được tại hiện trường. Khi phỏng vấn nhân vật, đặc biệt là những người đang gặp khó khăn, sự đồng cảm và khéo léo là rất cần thiết. Mục tiêu là để họ chia sẻ câu chuyện một cách chân thành nhất. Việc kiểm chứng chéo thông tin từ nhiều nguồn (chuyên gia, người trong cuộc, tài liệu) là bắt buộc để đảm bảo tính khách quan và chính xác cho phóng sự.

10/07/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương I CƠ SỞ LÍ LUẬN 1.PHÓNG SỰ TRUYỀN HÌNH 1. Khái niệm: Sự phát triển phong phú và đa dạng của phóng sự (ruyên hình qua các thời kì, cũng như sự đổi mới của đất nước, đã dẫn đến có nhiều quan niệm khác nhau về thể loại này. Mỗi quan niệm đều thé hiện góc nhìn riêng cũng như cách đánh giá của một người hoặc một nhóm nhỏ những người quan tâm đến. Ta có thể điểm qua một vài công trình như: Trong tác phẩm “Báo chí truyên Hình”, của các tác giả G.Iuropxki, có viết: “Phóng sự là thể loại báo chí thông tin nhanh chóng trên báo chí, đài phát thanh, truyền hình về một sự kiện nào đó mà phóng ` viên đã chứng kiến, can dự vào” [13; tr.

Theo quan niệm này, thì yếu tố đứng đầu trong phóng sự là khả năng thông tin nhanh chóng về một sự kiện do tác giả bài phóng sự trực tiếp chứng kiến và thực hiện. Nhìn nhận phóng sự từ góc độ phương pháp phản ánh, Jean-Luc Martin- Lagardette cho rằng: "Phóng sự là cuộn phim mà người ta truyền đi những hình ảnh đã được xác định nhờ có các bố cục liên tiếp”. Ông còn cho rằng: “Phóng sự phải làm cho nhìn thấy, nghe thấy, cảm thấy, sờ thấy. Phóng sự sử dụng cách viết trực tiếp thường ở thì hiện tại, bằng cách tăng các giai thoại cụ thể, những hình ảnh, những chỉ tiết va những thành ngữ độc đáo ” [9; tr.

Từ góc độ phương pháp xây dựng tác phẩm phóng sự, Brigitte Besse Didier Desor meaux, tác giả cuốn“ Phóng sự truyền hình”, viết:“ Phóng sự là kết quả những logic héi tụ dựa trên hình ảnh và âm thanh: sản phẩm phức hợp này phải được tổ chức xung quanh một số cảnh chủ chốt, những cảnh này làm nổi bật ý nghĩa của phóng sự từ lúc xây dựng cho đến khi phát di và được mọi người tiếp nhận ” [1; tr. 'Theo “Giáo trình báo chí truyền hình” do PGS.TS Dương Xuân Sơn biên soạn, cho rằng: “Phóng sự truyền hình là một thể loại báo truyền hình thuộc nhóm GVHD: Th.Vũ Thúy Kiều 8 SVTH: Nguyên Thị ¥ Nhi Rèn luyện kỹ năng viết phóng sự trên truyền hình chính luận nghệ thuật, phản ánh các sự kiện, con người, tình huống, hoàn cảnh điển hình trong quá trình phát sinh, phát triển, đồng thời thẩm định hiện thực đó qua cái tôi trần thuật vừa tỉnh táo lí trí, vừa cảm xúc bằng phương tiện kỹ thuật truyền hình" [19; tr. Trong bài “Nhà báo nên viết phóng sự”, đăng ngày 25/07/2006, trên “Nghề báo.com”, tác giả Minh Phương có viết: “Phóng sự truyền hình phản ánh sự kiện bằng hình ảnh và tiếng động là chủ yếu, lời dẫn của phóng viên như một chất keo trong suốt câu nối các chỉ tiết và tư liệu báo chí thành một kết cấu thống nhất gợi ” cam”. Như vậy, hiện nay trong lĩnh vực 8áo chí truyễn hình cũng đang tồn tại sự thiếu thống nhất cách gọi tên các dạng phóng sự như: Phóng sự tin, Tin phóng sự, Phóng sự thời sự, Phóng sự ngắn.trong cuốn “Phóng sự-tính chuyên nghiệp và đạo đức ” của M.Sostak, có viết như thế này: “Các tin thời sự cững là hình thức giới thiệu một tác phẩm phóng sự", như một định hình đơn giản, một sự phản ánh tài liệu và hiện thực, như “Một thông tin thuần túy”, khách quan cao độ.

Mặc dù vậy, đó là hình thức văn học hoàn chỉnh với đầy đủ các tiêu chí cần thiết của thể loại: “khả năng tác động đặc biệt, phong cách và tiết tấu đặc biệt, bố cục đặc biệt”; hay “người ta chờ đợi ở các tác giả phóng sự tin tức trong thời gian ngắn nhất về các vụ việc, hành vi, các phát biểu mới nhất ” [18; tr. Kế thừa những quan niệm về phóng sự truyền hình của các nhà báo, nhà nghiên cứu báo chí qua nhiều thời kì ở Việt Nam và trên thế giới; dựa trên những kết quả trong các giáo trình, các công trình khoa học ở các trường Đại học; những bài giảng về phóng sự truyền hình ở các lớp bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí của các nhà báo giàu kinh nghiệm trong nước và quốc tế, người viết đưa ra khái niêm chung về phóng sự truyền hình như sau: Phóng sự truyền hình là thể loại đặc trưng của truyền hình, chuyển tải nội dung thông tin nóng hỗi sinh động đến công chúng ở thời điểm hiện tại, được thể hiện theo trình tự logic diễn biến của sự kiện, vẫn đề. qua dòng hình ảnh và ôm thanh của hiện thực mà phóng viên lựa chọn, sắp xếp. Trong quá trình thể hiện phóng sự, chính kiến, thái độ và cảm xúc của phóng viên bộc lộ rõ qua việc phân tích, cắt nghĩa, lý giải vấn đề đó.Vũ Thúy Kiều 9 SVTH: Nguyên Thị Ý Nhi Rèn luyện kỹ năng viết phóng sự trên truyên hình 1.2 Đặc điểm: Về mặt thể loại phóng sự truyền hình vừa mang những đặc điểm của thể loại báo chí nói chung vừa mang những đặc trưng riêng góp phần tạo nên thế mạnh của loại hình này.

* Đặc điểm chung: - Về phương điện nội dung: Truyền tải thông tin bằng hình ảnh và âm thanh, có khả năng giao tiếp trực tiếp với khán giả, khán giả tiếp nhận thông tin bằng thị giác và thính giác. Hơn nữa, còn ở khả năng phản ánh hiện thực một cách có bề dày và chiều sâu đưới dạng một bức tranh nóng bỏng hơi thở của đời sống hiện.thực, với những con người và sự việc xác thực. - Về phương diện hình thức: Kết câu theo nguyên tắc chung là bám sát thực tế một cách linh hoạt, mềm dẻo, trên cơ sở tôn trọng sự thật. Sử dụng ngôn ngữ, bút pháp, giọng điệu.theo cách thức cần thiết chỉ nhằm để phản ánh hiện thực.

Đó là những sự kiện, hiện tượng, vấn đề, con người,.đang hiển hiện trong đời sống xã hội, tại thời điểm cụ thể, đang thu hút sự quan tâm của mọi người. * Đặc điểm riêng: Hơn hẳn những loại hình báo chí khác, phóng sự truyền hình còn có vài điểm khác biệt tạo nên thế mạnh của nó. ~ Ngoài việc có khả năng cung cấp thông tin tới khán giả ngay tại thời điểm sự kiện đang diễn ra, tác phẩm phóng sự còn phải cung cấp được những thông tin ấn tượng qua những chỉ tiết cụ thể, sinh động như họ đang trực tiếp chứng kiến. Là tâm điểm thu hút sự chú ý của nhiều người trong xã hội.

- Ngôn ngữ trong phóng sự truyền hình là sự kết hợp của hai yếu tố hình ảnh và âm thanh. + Hình ảnh: Khác với hình ảnh của báo viết, hình ảnh của truyền hình nói chung, của phóng sự nói riêng phải mang tính thời sự và tính xác thực, còn là những đoạn phim không qua xử lí. Nó không chỉ mô tả hoạt động của con người, mà còn giúp khán giả nhìn thẳng vào vấn đề, sự kiện đó. Các cỡ cảnh thường dùng là toàn cảnh, trung cảnh, cận cảnh, đặc tả.

Qua đó tác giả có thể bộc lộ thái độ tâm lý của con người GVHD: Th. Vũ Thúy Kiều 10 SVTH: Nguyên Thị Ý Nhỉ Rèn luyện kỹ năng viết phóng sự trên truyền hình trong sự kiện đó. Khả năng biểu hiện của hình ảnh trong phóng sự truyền hình còn thể hiện ở mối liên kết giữa các đoạn phim, hình ảnh với nhau theo tuyến tính thời gian của quá trình vận động sự kiện. Qua phương pháp Montage( Dựng hình), nội dung tự thân của mỗi hình ảnh phối hợp lại, tạo ra nội dung thông tin mới mang tính tổng thể.

+ Âm thanh: Truyền hình kế thừa kinh nghiệm xử lý âm thanh của phát thanh. Phóng sự truyền hình trở nên sống động đến từng hơi thở, động thái của cuộc sống vì thế tính xác thực cũng như sự trợ giúp của âm thanh là yêu cầu bắt buộc đồng thời là sức mạnh của phóng sự truyền hình. Âm thanh trong phóng sự truyền hình gồm ba yếu tố: lời bình, tiếng động hiện trường, âm nhạc. * Lời bình: là sự bỗ sung cho những gì mà người xem nhìn thấy trên màn hình, giúp người xem tổng hợp, khái quát được ý nghĩa của sự kiện được phản ánh _ trong tác phẩm truyền hình.

Lời bình được tiến hành song song với hình ảnh. Nó được hình thành ngay từ trong giai đoạn xây dựng kịch bản. Trong phóng sự lời bình có một đặc trưng là luôn gắn với bút pháp điện ảnh. Không đi sâu vào mô tả sự kiện, khung cảnh con người tham gia sự kiện mà chủ yếu chỉ bình luận những gì đang xảy ra trên màn ảnh, dẫn người xem vào vòng chuyên động của sự kiện.

Lời bình cũng thường đi vào chỉ tiết quan trọng để tập trung vào sự chú ý của người xem, cung cấp những điều mới mẻ mà không nói những gì hình ảnh đã nói. * Tiếng động hiện trường: bao gồm do âm thanh của thiên nhiên, âm thanh đo sinh hoạt của con người tạo nên. Tiếng động sẽ làm tăng sự gợi cảm, tính chân thực của phóng sự truyền hình, tác động vào nhận thức, tình cảm của công chúng. Việc sử dụng tiếng động hiện trường từ cường độ, cao độ đúng lúc cũng phải được dự kiến trong kịch bản.

* Âm nhạc: là một trong ba yếu tố quan trọng của phóng sự truyền hình. Âm nhạc có tác dụng làm tôn vinh thêm sự kiện. Mỗi bản nhạc khi sử dụng phải phù hợp với kết cấu, ý đồ cũng như chủ đề tư tưởng của phóng sự truyền hình. Như vậy, hình ảnh và âm thanh là hai yếu tổ cơ bản cùng song song trong một phóng sự truyền hình.

Đây là đặc trưng rất riêng biệt của phóng sự truyền hình. Vũ Thúy Kiều l SVTH: Nguyễn Thị Ý Nhỉ Rèn luyện kỹ năng viết phóng sự trên truyền hình Bởi các phương tiện diễn đạt và thể hiện của phóng sự truyền hình là sự hội lưu, lắp ghép các cảnh quay được trong dòng hình ảnh liên tục có lồng tiếng. Các phương tiện diễn đạt và thể hiện của truyền hình được cấu thành bởi: bối cảnh, khuôn hình, cỡ cảnh, những phương pháp bỏ qua, lặp lại, những khoảng lặng, những lời nói, những tác động của máy quay, tiếng động, âm nhạc, những thủ pháp dựng hình, những thủ pháp xuống đen, mờ chồng. được phóng viên sử dụng tối đa và đầy sang tao trong tlaig valli jay Khả ¡ung kể chuyện bằng dòng hình ảnh liên tục có lồng tiếng về sự kiện và vấn để là đặc trưng của phóng sự truyền hình mà không có thể loại nào của truyền hình, cũng như của loại hình báo chí nào có được.

‘ - Tht pháp Montage(Dựng hình) Montage là sự kết hợp hài hòa hai yếu tố hình ảnh và âm thanh theo ý đồ sáng tạo của tác giả theo một trật tự nhất định, nối tiếp. Nhằm phản ánh, lý giải sự .

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ