Chương 1: Tuần Lễ Đầu Tiên Happened On the day the world received its first Vào ngày thế giới nhận được cuộc điện phone call from heaven, Tess Rafferty thoại đầu tiên từ thiên đàng, Tess was unwrapping a box of tea bags. Rafferty đang cặm cụi mở một hộp trà túi lọc. Drrrrnnn! Renggggg! She ignored the ring and dug her nails Cô dùng móng tay để rạch lớp bọc bên into the plastic. ngoài, chẳng thèm bận tâm đến tiếng chuông điện thoại đang reo.
Drrrrnnn! Renggggg! She clawed her forefinger through the Rồi cô miết ngón trỏ dọc theo mép hộp. bumpy part on the side. Drrrrnnn! Renggggg! Finally, she made a rip, then peeled off Cuối cùng thì, lớp bọc cũng rách ra, cô the wrapping and scrunched it in her bóc lớp giấy gói và vo nó trong lòng bàn palm. She knew the phone would go to tay.
Cô biết rằng, nếu cô không nhấc answering machine if she didn’t grab it máy trước khi điện thoại đổ chuông 16 before one more— Drrnnn— thêm một lần nữa, thì nó sẽ tự chuyển sang chế độ trả lời tự động. “Hello?” “Alo?” Too late. Nhưng đã muộn mất rồi.2] “Ach, this thing,” she mumbled.2] “Chết tiệt”, cô lầm bầm trong She heard the machine click on her miệng. Cô nghe tiếng bíp khi chiếc điện kitchen counter as it played her outgoing thoại tự động phát tin nhắn chờ trong message.
“Hi, it’s Tess. Leave your name and “Xin chào, tôi là Tess. Vui lòng để lại tên number. I’ll get back to you as soon as I và số điện thoại, tôi sẽ sớm liên lạc lại can, thanks.
Xin cảm ơn!” A small beep sounded. Tess heard Một tiếng bíp nhỏ vang lên. Tess chỉ static. nghe thấy một khoảng lặng.
I need to tell you “Là mẹ đây… mẹ có chuyện muốn nói something.” Tess stopped breathing. The receiver Tess nín lặng. Chiếc điện thoại rơi tuột fell from her fingers. khỏi tay cô.
Her mother died four years ago. Mẹ cô đã qua đời cách đây bốn năm trước.3] Renggggg! 17 The second call was barely audible over Cuộc gọi thứ hai diễn ra trong một cuộc a boisterous police station argument. A tranh luận ồn ào ở đồn cảnh sát. Một clerk had hit the lottery for $28,000 and nhân viên văn thư đã trúng xổ số lên tới three officers were debating what they’d 28,000 đô la.
Ba sĩ quan đang cân nhắc do with such luck. xem họ nên làm gì với số tiền ấy. “You pay your bills.” “Cậu nên tiêu hết số tiền ấy đi.” “That’s what you don’t do.” “Tốt hơn là anh đừng nên nghe lời anh ta.” “Một chiếc xe hơi mới thì sao?” “Pay your bills.” “Tiêu hết chúng đi.” “Tôi không nghĩ thế.” “A boat!” “Hãy mua một chiếc xe hơi mới!” Drrrrnnng! Renggggg! Jack Sellers, the police chief, backed Cảnh sát trưởng Jack Sellers lùi về phía up toward his small office. “If you pay văn phòng làm việc của mình.
"Cứ dùng your bills, you just rack up new bills,” số tiền đó đi, rồi cậu cũng sẽ kiếm lại he said. được thôi,” ông nói. The men continued arguing as he Những người đàn ông vẫn tiếp tục cãi cọ reached for the phone. khi ông đưa tay với lấy chiếc điện thoại.
“Coldwater Police, Sellers speaking.” “Sở Cảnh sát Coldwater đây, tôi là 18 Sellers. Then a young man’s voice. Phía bên kia là giọng của một thanh niên trẻ tuổi. Là con, Robbie đây.” Suddenly Jack couldn’t hear the other Jack đột nhiên không còn nghe thấy men.
tiếng cãi vã của những người đàn ông kia nữa. “Who the hell is this?” “Là ai đấy?” “I’m happy, Dad. Don’t worry about “Con ổn, Bố à. Bố không phải lo lắng me, OK?” cho con đâu nhé!” Jack felt his stomach tighten.
He Jack cảm thấy ruột gan mình như thắt thought about the last time he’d seen his lại. Ông bất chợt nhớ về lần cuối cùng son, clean shaven with a soldier’s tight ông nhìn thấy con trai mình đang trên haircut, disappearing through airport đường làm nhiệm vụ với kiểu tóc quân security en route to his third tour of duty. đội được cạo gọn gàng, dần khuất sau cổng kiểm tra an ninh sân bay. Đó là chuyến đi thứ ba của cậu.
His last tour of duty. Và cũng là chuyến đi cuối cùng. “It can’t be you,” Jack whispered. “Không thể nào,” Jack thì thào.4] Tinggggg! Pastor Warren wiped saliva from his chin.
He’d been napping on his couch at Bên trong Hội thánh Tin lành Hy vọng 19 the Harvest of Hope Baptist Church. Harvest, mục sư Warren đưa tay lau nước bọt đang dính dưới cằm. Ông đang Brrnnnng! chợp mắt trên chiếc đi-văng của mình.” He struggled to his feet. The church had installed a bell outside his office, Ông chật vật đứng dậy.
Cái chuông cửa because at eighty-two, his hearing had nhà thờ được đặt ngay trước văn phòng grown weak. của ông, bởi ở tuổi tám mươi hai, thính giác của ông không còn tốt như trước nữa. Brrnnnng! Tinggggg! “Pastor, it’s Katherine Yellin. Hurry, please!” “Mục sư, là tôi, Katherine Yellin đây, làm ơn nhanh lên!” He hobbled to the door and opened it.
Vị Mục sư khệnh khạng bước tới và mở “Hello, Ka—” cửa. “Chào cô, Ka—” But she was already past him, her coat half buttoned, her reddish hair frazzled, Ông chưa kịp dứt lời, thì cô đã vội lách as if she’d dashed out of the house. She vào bên trong nhà thờ. Cái áo khoác chỉ sat on the couch, rose nervously, then sat cài nửa hàng khuy và mái tóc đỏ rối tung again.
trông như thể cô ấy vừa lao ra khỏi nhà. Cô đến bên chiếc đi-văng, liên tục đứng lên ngồi xuống đầy lo lắng.5] “Please know I’m not crazy.5] “Xin mục sư hãy tin rằng tôi không “No, dear—” hề bị điên” “Ồ, được chứ.” “Diane called me.” “Diane đã gọi cho tôi” “Who called you?” “Ai cơ?” “Diane.” “Là Diane” Warren’s head began to hurt. Vị mục sư bắt đầu cảm thấy choáng “Your deceased sister called you?” váng. “Ý cô là người chị gái đã chết gọi điện “This morning.
I picked up the cho cô sao?” phone.” “Sáng nay, khi tôi nhấc máy…” She gripped her handbag and began to cry. Warren wondered if he should call Cô nắm chặt lấy chiếc túi xách của mình someone for help. rồi bắt đầu khóc. Mục sư Warren thì đang băn khoăn, không biết ông có nên gọi cho ai đó tới giúp hay không.
“She told me not to worry,” Katherine rasped. “She said she was at peace.” “Diane nói rằng chị ấy cảm thấy thanh thản và bảo tôi không cần phải lo lắng cho chị ấy nữa”, Katherine thốt lên. “This was a dream, then?” “Có phải đó chỉ là một giấc mơ không?” “No! No! It wasn’t a dream! I spoke to my sister!” “Không, Không thưa mục sư! Đó không 21 phải là mơ! Chính tôi đã nói chuyện với Diane” [P.6] Tears fell off the woman’s cheeks, dropping faster than she could wipe [P.6] Nước mắt chảy dài trên gò má của them away. cô, nhanh đến độ cô còn chẳng kịp lau chúng đi.
“We’ve talked about this, dear—” “Ta đã nói với cô về chuyện này.” “I know, but—” “Tôi biết, nhưng…” “You miss her—” “Cô nhớ cô ấy…” “Yes—” “Vâng…” “And you’re upset.” “Và cô đang đau khổ.” “No, Pastor! She told me she’s in heaven. Don’t you see?” “Không phải như thế, thưa mục sư! Chị ấy nói rằng chị ấy đang ở thiên đàng… mục sư không hiểu sao?” She smiled, a beatific smile, a smile Warren had never seen on her face Rồi cô chợt nở một nụ cười, một nụ cười before. chứa đầy vẻ hạnh phúc, một nụ cười mà Mục sư Warren chưa từng thấy trước đây. “I’m not scared of anything anymore,” she said.
“Tôi không còn điều gì để lo sợ nữa đâu” cô nói.7] Renggggg! A security bell sounded, and a heavy prison gate slid across a track. A tall, Tiếng chuông an ninh reo lên, cánh cổng broad-shouldered man named Sullivan nhà tù nặng nề trượt đi trên đường ray. Harding walked slowly, a step at a time, Một người đàn ông cao lớn với đôi vai head down. His heart was racing—not at vạm vỡ, đang cúi gằm, bước từng bước the excitement of his liberation, but at chậm rãi.
Đó là Sullivan Harding. Anh the fear that someone might yank him cảm nhận được tim mình đang đập rất back. nhanh trong lồng ngực, đó không phải là niềm vui trong ngày anh ra tù, mà là nỗi lo sợ rằng ai đó sẽ đuổi theo và kéo anh trở lại cái trại giam ấy. He kept his gaze on the tips of his shoes.
Only when he Từng bước. Từng bước một. Sullivan heard approaching noise on the gravel— vẫn cứ cúi gằm mặt bước đi. Chỉ khi light footsteps, coming fast—did he look nghe được tiếng bước chân trên lớp sỏi up.
đang tiến về phía mình, anh mới ngẩng đầu nhìn lên. Đứa con trai bé bỏng của anh.8] He felt two small arms wrap around his legs, felt his hands sink into a [P.8] Sullivan cảm nhận được hai cánh mop of the boy’s curly hair. He saw his tay bé nhỏ đang ôm siết lấy chân mình, parents—mother in a navy windbreaker, cảm nhận được đôi tay mình đang vuốt father in a light brown suit—their faces ve mái tóc dày vàng óng của thằng bé. collapsing as they fell into a group Anh cũng nhìn thấy bố mẹ mình, mẹ anh embrace.
It was chilly and gray and the khoác một chiếc áo khoác gió màu xanh 23 street was slick with rain. Only his wife còn bố anh mặc một bộ đồ màu nâu nhạt. was missing from the moment, but her Gương mặt họ hằn lên nét khắc khổ khi absence was like a character in it. anh ôm họ vào lòng.
Hôm đó, trời xám xịt và lạnh lẽo, con đường trở nên trơn bóng vì mưa. Chỉ có vợ anh là vắng mặt, nhưng sự vắng mặt của cô là điều mà anh đã biết từ trước. Sullivan wanted to say something profound, but all that emerged from his Sullivan muốn nói điều gì đó, nhưng đôi lips was a whisper: “Let’s go.” môi của anh chị kịp bật ra một câu nói thều thào “Ta đi thôi.” Moments later, their car disappeared down the road. Một lúc sau, chiếc xe chở họ rời khỏi con đường.
It was the day the world received its first phone call from heaven. Đó là ngày mà thế giới nhận được cuộc gọi đầu tiên từ thiên đàng. What happened next depends on how much you believe. Những chuyện xảy ra tiếp theo phụ thuộc hoàn toàn vào niềm tin của chúng ta.9] Chapter 2: The Second Week A cool, misting rain fell, which was [P.9] Chương 2: Tuần Lễ Thứ Hai not unusual for September in Coldwater, Một cơn mưa mang theo sương mù và a small town geographically north of giá lạnh đổ xuống, điều này chẳng có gì certain parts of Canada and just a few là bất thường ở Coldwater vào những miles from Lake Michigan.
ngày tháng Mười, một thị trấn nhỏ nằm ở phía Bắc, gần biên giới Canada và Despite the chilly weather, Sullivan cách hồ Michigan chỉ vài dặm. 24 Harding was walking.