UNIVERSITY OF ECONOMICS ERAMUS UNIVERSITY ROTTERDAM HO CHI MINH CITY INSTITUTE OF SOCIAL STUDIES THE NETHERLANDS VIETNAM VIETNAM - NETHERLANDS PROGRAMME FOR M.A IN DEVELOPMENT ECONOMICS MATERNAL HEALTH CARE IN VIETNAM: DEMAND FOR ANTENATAL CARE AND CHOICE OF DELIVERY CARE SERVICES By Nguyen Thi Hoai Trang A Thesis Submitted in Partial Fulfilment of the Requirements for the Degree of Master of Art in Development Economics Academic Supervisor: Dr. Truong Dang Thuy HO CHI MINH CITY, June 2016 1 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com DECLARATION “This is to certify that this thesis entitled “MATERNAL HEALTH CARE IN VIETNAM: DEMAND FOR ANTENATAL CARE AND CHOICE OF DELIVERY CARE SERVICES”, which is submitted by me in fulfillment of the requirements for the degree of Master of Art in Development Economics to the Vietnam – The Netherlands Programme (VNP). The thesis constitutes only my original work and due supervision and acknowledgement have been made in the text to all materials used. HCMC, June 06th, 2016 Nguyen Thi Hoai Trang i TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com ACKNOWLEDGEMENT I would like to acknowledge my supervisor, Dr. Truong Dang Thuy for his great contribution to my thesis. Without his support, my thesis would be not possible. By his large knowledge and experiences, he gave me the informative comments and enabled me to understand my work better. I would like to express my sincere gratitude to his guidance and encouragement, which make me stronger to overcome the challenges and fulfill my work completely. By this chance, I would like to express my appreciation toward all lecturers of the Vietnam – Netherlands Program who have provided with valuable economic knowledge during my study in this program. Next, I wish to thank to all my friends here at VNP- MDE 19, who share unforgettable memories in studying together. Finally, I would like to express my deep gratitude to my family for their support and endurance when I pursue my postgraduate studies. ii TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com ABSTRACT This thesis research aims to analyze the impact of individual characteristics, household characteristic and communities in utilization of maternal health care services in Vietnam. Using the latest data of Vietnam’s Multiple Indicator Cluster Survey 2013-2014, it employs the Negative Nominal Model for demand of prenatal care visits and Multinomial Logistic Model for the choice of delivery facility. With respect to the demand of prenatal care visits, the result shows that higher education, higher age, exposure to mass media and no religion increase the number of prenatal care visits while higher birth order, unmarried or separated status, ethnicity group and lower household wealth index decrease the number of prenatal care. Moreover, living in rural, disadvantaged areas and the community with higher illiteracy rate decrease the demand of prenatal care visits while living in the community with higher proportion of women giving birth at health facilities increase the demand. Concerning the choice of delivery facility, more prenatal care visits and exposure to mass media are positively associated with the choice of giving birth at public hospital. In contrast, suffering the burden of taking care more children, lower household wealth index, living in rural and the community with higher illiteracy ratio adversely affect the choice of public hospital delivery. The results suggest the improvement of maternal health program in rural and underdeveloped areas as well as universal education over the country, especially for the ethnic minority group. Keywords: prenatal care visits, the place of childbirth, individual characteristics, household characteristics, community characteristics, Vietnam. iii TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Contents DECLARATION . iii LIST of TABLES and FIGURES .1 The role of maternity health care .2 Overview of maternal health and health care in Vietnam .2 The two-child policy .3 Maternal mortality ratio and maternal health care in Vietnam .3 The demand for health care .2 Empirical Literature Review .4 The choice of health care provider . 19 iv TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.2 Empirical literature review . 23 METHODOLOGY AND DATA DESCRIPTION .1 Demand for Prenatal care .2 Choice of birth delivery facility . 29 RESULTS AND DISCUSSIONS .2 Analysis of Demand for prenatal care .2 Analysis of Negative Binomial Model .3 Analysis of Choice in the delivery care providers .2 Analysis of Multinomial Logistic Model . 47 CONCLUSION, RECOMMENDATION and LIMITATION .3 Limitation and Further Research . 50 v TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail. 71 vi TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com LIST of TABLES and FIGURES List of Tables Table 1: Description of Variables . 30 Table 2:Descriptive Results – Numeric Variables . 33 Table 3 : Descriptive Results - Dummy Variables . 33 Table 4: Bivariate analysis in the demand of prenatal care visits . 35 Table 5: Negative binomial regression for the demand of prenatal care visits . 40 Table 6 : Bivariate analysis in the choice of delivery care providers - numeric independent variables . 41 Table 7:Bivariate analysis in the choice of delivery care provider – dummy independent variables . 43 Table 8: Multinomial Logistic Regression for the choice of delivery care provider . 46 Table 9: Marginal effects for the choice of delivery care provider . 47 List of Figures Figure 1: MMR in Vietnam in the period of 2000 – 2015 . 8 Figure 2: MMR of the Asian countries in the period of 2000 – 2015 . 8 Figure 3: Percentage of women having at least 1 visit and at least 4 visits during pregnancy . 9 Figure 4: The percentage of the women taking antenatal care visits by residence in 2011 and 2014 . 10 Figure 5: The percentage of the women taking antenatal care visits by ethnicity in 2011 and 2014 . 10 Figure 6 The association between individual level, household level and community level characteristics with the utilization of maternal health care services . 25 Figure 7: The association between the demand of maternal care visits and numerical independent variables . 37 vii TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com ABBREVIATION ANC Antenatal Care CSDH Commission on Social Determinants on Heath GSO General Statistics Office IMR Infant Mortality Ratio MDGs Millennium Development Goals MICS Multiple indicator cluster survey MMR Maternal Mortality Ratio WHO World Health Organization viii TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com CHAPTER I INTRODUCTION 1.1 Problem statement There is a growing concern about the maternal health care globally, especially in low income countries. World Health Organization (WHO 2014) reported that the global maternal mortality ratio (MMR) in 2013 was 210 maternal deaths per 100 000 live births, decreasing from 380 maternal deaths per 100 000 live births in 1990. However, the ratio in developing regions was 14 times higher than in developed regions. Even though maternal death is generally decreasing worldwide, it has yet to achieve the target of Millennium Development Goal 5 by reducing the MMR by three quarters between 1990 and 2015 (WHO 2014). The maternal death has direct causes and indirect causes. The direct cause results from arising complications during pregnancy, delivery and postpartum, or improper treatment such as hemorrhage, infection, obstructed labor, unsafe abortion, ectopic pregnancy and anesthesia- related deaths while the indirect cause results from the disease which previously exists or be not due to indirect obstetric causes like hepatitis anemia, malaria, heart disease and tetanus (WHO 2005). It was reported that direct causes made up the higher number of maternal death than indirect causes with 80% of the total MMR (WHO 2005). These complications could be preventable thanks to the intervention of health care such as antenatal care and delivery care, which was introduced by WHO in the safe motherhood package in 1994 (Tran 2012). Antenatal cares provide the opportunities to pregnancy women and their family to be informed of their health and the growth status of unborn baby. Low birth weights could be prevented if the pregnant women are well acknowledged about their unborn baby’s weight and height during the antenatal care and then improve their diet. In addition, antenatal check-ups detect the danger signs and risks of pregnancy and delivery and make timely interventions. For example, tetanus immunization in the antenatal care period is vital to save the life of the women and their baby. The management of high blood pressure during pregnancy ensures the maternal health and increase the infant survival (WHO and UNICEF 2003). Furthermore, delivery care also plays an important role in reducing maternal deaths. WHO recommended the child birth at health facility or attended by skilled health staffs to ensure to the safe delivery and give birth to healthy baby. With good hygiene and adequate medical equipment, the delivery at facility could decrease the complications arising from the 1 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com labor such as hemorrhage, obstructed labor. In addition, skill health professionals are available in the facilities ensure safe delivery and provide proper emergency management. (Tran 2012) In pursuit of Millennium Development Goal 5 “Improving maternal health”, Vietnam also is making progress in improving the maternal health with the drop of maternal mortality ratio. The World Bank shows that MMR in Vietnam has remarkable improvements in last 15 years in decrease from 81 deaths per 100,000 live births in 2000 to 54 per 100,000 in 2015. The access to antenatal care, an important period for health of pregnant women and their baby and delivery service has also increased. Multiple indicator cluster survey in 2014 (MICS 5) shows that the percentage of women aged 15-49 with a live birth in the last two years who received antenatal care at least once is 95.8 per cent nationwide. However, there are considerable disparity in maternal mortality ratio and utilization of maternal health care among ethnicity group, place of residence and the regions where the pregnant women are living. MPI 2015 reported that maternal mortality in mountainous areas is more than three times higher than in lowland areas. Furthermore, MICS5 indicates that the times of prenatal care visits differs among the women living rural and urban area, especially regarding having more than 4 visits. In addition, the ethnic minority groups get more disadvantage of access to maternal health care with 79% of those having 1 visit and 32.7% of those having at least 4 visits compared to 99.1 % of the Kinh group as shown. Therefore, growing disparities in health outcomes and health care utilization have posed a great challenging in recent years. The above challenges lead to several studies in the utilization of maternal health care in Vietnam. Most of them focused on the influence of demographic and socioeconomic factors (Sepheri et al. 2008, Tran et al. 2011, Goland et al. 2012, Malqvist et al. 2012, Malqvist et al. Demographic factors which were shown to increase the probability of the health services are younger age, low birth order while the factors reported to decrease the probability are separated or unmarried status, unintended pregnancy. In addition, socio-economic factors make greater influence on the use of the maternal health care services. Higher education level of a woman is the most important determinant reported in the previous studies (Sepheri et al. 2008, Tran et al. 2011, Goland et al. 2012, Malqvist et al. 2012, Malqvist et al. Lower household income is also shown to be a strong factor in the likelihood of using maternal health care (Sepheri et al. 2008, Goland et al. Some studies emphasized the disparity in the maternal health care utilization among ethnic majority and minority groups (Malqvist et al. 2012, Malqvist et al. On the other hand, major equity in rural and urban 2 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com areas also was identified by Tran et al. (2011) and Sepheri et al. (2008) pointed out the regional disparity in the availability and accessibility to the maternal health care in Vietnam. However, most of them overlooked the community factors, except Sepheri et al. (2008) estimating the impacts of poverty rate. The omission of the factor may bias the influence on maternity health care utilization, especially for the disadvantaged women.
Tổng quan nghiên cứu
Chăm sóc sức khỏe bà mẹ tại Việt Nam đã đạt được những tiến bộ đáng kể trong thập kỷ qua, với tỷ lệ tử vong mẹ giảm từ 81 ca tử vong trên 100.000 ca sinh sống vào năm 2000 xuống còn 54 ca trên 100.000 ca sinh sống vào năm 2015. Mặc dù vậy, vẫn còn sự chênh lệch đáng kể trong việc tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ giữa các nhóm dân tộc, khu vực thành thị-nông thôn và các vùng miền khác nhau. Khảo sát Chỉ số Đa chiều năm 2014 cho thấy 95.8% phụ nữ Việt Nam trong độ tuổi sinh đẻ đã được khám thai ít nhất một lần, nhưng chỉ có 73% đạt đủ 4 lần khám thai theo khuyến nghị của Tổ chức Y tế Thế giới. Đặc biệt, tỷ lệ phụ nữ dân tộc thiểu số được khám thai ít nhất 4 lần chỉ đạt 32.7%, thấp hơn nhiều so với tỷ lệ 73.2% của nhóm dân tộc Kinh.
Nghiên cứu này tập trung phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến nhu cầu khám thai và lựa chọn cơ sở sinh nở tại Việt Nam, sử dụng dữ liệu mới nhất từ Khảo sát Chỉ số Đa chiều năm 2013-2014. Mục tiêu cụ thể của nghiên cứu là xác định các yếu tố ở cấp độ cá nhân, hộ gia đình và cộng đồng ảnh hưởng đến số lần khám thai và quyết định lựa chọn cơ sở sinh nở của phụ nữ Việt Nam. Nghiên cứu được thực hiện trên phạm vi toàn quốc, với cỡ mẫu 1.479 phụ nữ có sinh con trong vòng hai năm trước khi khảo sát.
Kết quả nghiên cứu có ý nghĩa quan trọng trong việc hoạch định chính sách y tế, giúp giảm tỷ lệ tử vong mẹ và chênh lệch về sức khỏe giữa các vùng miền. Các khuyến nghị dựa trên kết quả nghiên cứu có thể góp phần cải thiện chương trình chăm sóc sức khỏe bà mẹ tại các khu vực nông thôn và kém phát triển, đồng thời thúc đẩy giáo dục phổ cập trên cả nước, đặc biệt cho nhóm dân tộc thiểu số.
Cơ sở lý thuyết và phương pháp nghiên cứu
Khung lý thuyết áp dụng
Nghiên cứu này dựa trên ba mô hình lý thuyết chính trong lĩnh vực kinh tế y tế và hành vi sức khỏe. Mô hình đầu tiên là Mô hình Nhu cầu về Chăm sóc Sức khỏe của Grossman (1972), cho rằng cá nhân không trực tiếp yêu cầu dịch vụ y tế mà đòi hỏi "sức khỏe tốt". Theo mô hình này, sức khỏe được xem như một loại vốn, có thể đầu tư thông qua sử dụng dịch vụ y tế. Mô hình này giúp giải thích mối quan hệ giữa các yếu tố như giáo dục, thu nhập, tuổi tác và nhu cầu chăm sóc sức khỏe.
Mô hình thứ hai là Mô hình Niềm tin về Sức khỏe của Rosenstock (1974), cho rằng hành vi tìm kiếm dịch vụ y tế chịu ảnh hưởng bởi niềm tin cá nhân về vấn đề sức khỏe, nhận thức về lợi ích và rào cản của việc tìm kiếm chăm sóc y tế, cũng như các tín hiệu kích thích hành động. Mô hình này đặc biệt hữu ích trong việc giải thích tại sao một số phụ nữ tìm kiếm dịch vụ chăm sóc thai sản trong khi những người khác thì không.
Mô hình thứ ba là Mô hình Hành vi Sử dụng Dịch vụ Y tế của Andersen (1995), phân loại các yếu tố ảnh hưởng đến việc sử dụng dịch vụ y tế thành ba nhóm: yếu tố sẵn sàng (đặc điểm nhân khẩu học, cấu trúc xã hội và niềm tin về sức khỏe), yếu tố tạo điều kiện (cá nhân và tổ chức), và yếu tố nhu cầu (đánh giá của cá nhân và nhân viên y tế về tình trạng sức khỏe).
Nghiên cứu cũng xem xét các khái niệm quan trọng như "chăm sóc trước sinh" (antenatal care) - các dịch vụ y tế cung cấp cho phụ nữ trong thời kỳ mang thai nhằm đảm bảo sức khỏe cho mẹ và thai nhi; và "cơ sở sinh nở" (delivery facility) - nơi phụ nữ chọn để sinh con, bao gồm sinh tại nhà, sinh tại bệnh viện công và sinh tại bệnh viện/tư nhân.
Phương pháp nghiên cứu
Nghiên cứu sử dụng dữ liệu thứ cấp từ Khảo sát Chỉ số Đa chiều Việt Nam năm 2013-2014 (MICS5), do Tổng cục Thống kê Việt Nam phối hợp với UNICEF thực hiện. MICS5 dựa trên mẫu 10.018 hộ gia đình được phỏng vấn, với 9.827 phụ nữ và 3.316 trẻ em. Để giảm thiểu sai sót trong hồi tưởng, mẫu nghiên cứu được giới hạn ở những phụ nữ đã sinh con sống trong vòng hai năm trước khi khảo sát, với tổng cỡ mẫu là 1.479 phụ nữ.
Phương pháp chọn mẫu là mẫu phân tầng đa giai đoạn, đảm bảo tính đại diện cho cả nước, khu vực thành thị-nông thôn và sáu vùng kinh tế-xã hội. Các biến phụ thuộc bao gồm số lần khám thai (biến đếm) và nơi sinh nở (biến phân loại với 3 lựa chọn: tại nhà, tại bệnh viện công, tại bệnh viện/tư nhân).
Nghiên cứu áp dụng hai phương pháp phân tích chính. Thứ nhất, Mô hình Binomial Âm (Negative Binomial Model) được sử dụng để phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến số lần khám thai, phù hợp với đặc điểm của biến phụ thuộc là biến đếm có phương sai lớn hơn trung bình. Thứ hai, Mô hình Hồi quy Logistic Đa thức (Multinomial Logistic Model) được sử dụng để phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến lựa chọn cơ sở sinh nở, phù hợp với biến phụ thuộc có nhiều hơn hai lựa chọn.
Các biến độc lập được phân loại thành ba nhóm: đặc điểm cá nhân (tuổi, trình độ học vấn, tình trạng hôn nhân, số con đã sinh, tiếp xúc với truyền thông, tình trạng mang thai có kế hoạch), đặc điểm hộ gia đình (tình trạng kinh tế, quy mô hộ gia đình, dân tộc, tôn giáo), và đặc điểm cộng đồng (khu vực thành thị/nông thôn, vùng miền, tỷ lệ nghèo, tỷ lệ mù chữ, tỷ lệ sinh tại cơ sở y tế).
Thời gian thực hiện nghiên cứu kéo dài 12 tháng, từ tháng 7/2015 đến tháng 6/2016, bao gồm các giai đoạn: thu thập và xử lý dữ liệu (3 tháng), phân tích mô tả (2 tháng), phân tích hồi quy (4 tháng), và viết báo cáo kết quả (3 tháng).
Kết quả nghiên cứu và thảo luận
Những phát hiện chính
Nghiên cứu đã chỉ ra nhiều yếu tố có ảnh hưởng đáng kể đến nhu cầu khám thai và lựa chọn cơ sở sinh nở của phụ nữ Việt Nam. Về số lần khám thai, kết quả phân tích Mô hình Binomial Âm cho thấy phụ nữ có trình độ học vấn cao hơn có xu hướng khám thai nhiều lần hơn. Cụ thể, so với phụ nữ có trình độ đại học trở lên, phụ nữ không có bằng cấp nào có số lần khám thai thấp hơn 1.67 lần, trong khi phụ nữ chỉ tốt nghiệp tiểu học hoặc trung học cơ sở có số lần khám thai thấp hơn 0.98 lần. Tuổi tác cũng có ảnh hưởng tích cực, với mỗi năm tăng tuổi, số lần khám thai tăng 0.03 lần.
Tiếp xúc với truyền thông, đặc biệt là đọc báo chí hàng ngày, làm tăng số lần khám thai thêm 0.39 lần so với những người không đọc báo. Ngược lại, phụ nữ không sống chung với chồng hoặc chưa kết hôn có số lần khám thai thấp hơn 1.16 lần so với phụ nữ có chồng. Số con đã sinh cũng có ảnh hưởng tiêu cực, với mỗi con thêm, số lần khám thai giảm 0.19 lần.
Về yếu tố hộ gia đình, phụ nữ thuộc nhóm hộ nghèo và nghèo nhất có số lần khám thai thấp hơn 1.1 lần so với nhóm còn lại. Phụ nữ thuộc dân tộc thiểu số có số lần khám thai thấp hơn 0.6 lần so với dân tộc Kinh/Hoa. Điều thú vị là phụ nữ trong hộ gia đình không theo tôn giáo nào có số lần khám thai cao hơn 0.3 lần so với những người theo tôn giáo.
Ở cấp độ cộng đồng, tỷ lệ mù chữ trong xã có ảnh hưởng tiêu cực đến số lần khám thai, với mỗi 1% tăng tỷ lệ mù chữ, số lần khám thai giảm 0.05 lần. Ngược lại, tỷ lệ phụ nữ sinh con tại bệnh viện trong xã có ảnh hưởng tích cực, với mỗi 1% tăng tỷ lệ này, số lần khám thai tăng 0.03 lần. Có sự khác biệt vùng miền rõ rệt, với phụ nữ sống ở vùng Trung du và Miền núi phía Bắc, Duyên hải miền Trung và Tây Nguyên có số lần khám thai thấp hơn 1.71 lần so với phụ nữ sống ở Đồng bằng sông Cửu Long.
Về lựa chọn cơ sở sinh nở, kết quả phân tích Mô hình Hồi quy Logistic Đa thức cho thấy số lần khám thai có ảnh hưởng tích cực đến việc lựa chọn sinh tại bệnh viện công. Cụ thể, mỗi lần khám thai thêm làm tăng 0.06 lần khả năng chọn sinh tại bệnh viện công so với sinh tại nhà. Tiếp xúc với truyền thông cũng có ảnh hưởng tích cực, với việc đọc báo chí hàng ngày làm tăng 0.12 lần khả năng chọn sinh tại bệnh viện công.
Ngược lại, gánh nặng chăm sóc nhiều con có ảnh hưởng tiêu cực, với mỗi con thêm làm giảm 0.25 lần khả năng chọn sinh tại bệnh viện công. Phụ nữ thuộc nhóm hộ nghèo và nghèo nhất có khả năng chọn sinh tại bệnh viện công thấp hơn 0.32 lần so với nhóm còn lại. Sống ở khu vực nông thôn làm giảm 0.28 lần khả năng chọn sinh tại bệnh viện công, trong khi tỷ lệ mù chữ trong xã cao làm giảm 0.15 lần khả năng này.
Thảo luận kết quả
Kết quả nghiên cứu phù hợp với nhiều nghiên cứu trước đây về các yếu tố ảnh hưởng đến việc sử dụng dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ. Ảnh hưởng tích cực của trình độ học vấn đến số lần khám thai và lựa chọn sinh tại cơ sở y tế đã được ghi nhận trong nhiều nghiên cứu tại Việt Nam và các nước đang phát triển khác. Điều này có thể giải thích bằng việc phụ nữ học vấn cao hơn có hiểu biết tốt hơn về tầm quan trọng của chăm sóc sức khỏe trong thời kỳ mang thai và sinh nở, đồng thời có khả năng ra quyết định độc lập hơn về vấn đề sức khỏe của mình.
Ảnh hưởng tiêu cực của tình trạng kinh tế hộ gia đình đến việc sử dụng dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ cũng phù hợp với các nghiên cứu trước đây. Điều này cho thấy mặc dù Việt Nam đã đạt được tiến bộ trong việc mở rộng bảo hiểm y tế, nhưng chi phí trực tiếp và gián tiếp liên quan đến chăm sóc sức khỏe vẫn là rào cản đối với phụ nữ nghèo.
Sự khác biệt giữa dân tộc Kinh/Hoa và dân tộc thiểu số trong việc tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ là một vấn đề đáng quan tâm. Kết quả nghiên cứu cho thấy rào cản ngôn ngữ và khác biệt văn hóa có thể là những yếu tố chính ngăn cản phụ nữ dân tộc thiểu số tìm kiếm dịch vụ chăm sóc sức khỏe. Điều này phù hợp với các nghiên cứu trước đây tại Việt Nam và các quốc gia đa dân tộc khác.
Một phát hiện thú vị là ảnh hưởng của tôn giáo đến việc sử dụng dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ. Phụ nữ trong các hộ gia đình không theo tôn giáo nào có xu hướng sử dụng dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ nhiều hơn. Điều này có thể giải thích bằng việc một số tôn giáo có những quan điểm hoặc thực hành ảnh hưởng đến quyết định tìm kiếm chăm sóc y tế.
Ở cấp độ cộng đồng, nghiên cứu đã chỉ ra tầm quan trọng của các yếu tố bối cảnh như tỷ lệ mù chữ và tỷ lệ sinh tại cơ sở y tế trong cộng đồng. Điều này phù hợp với lý thuyết về ảnh hưởng của cộng đồng đến hành vi sức khỏe cá nhân, cho rằng các chuẩn mực và thực hành trong cộng đồng có thể ảnh hưởng đến quyết định của cá nhân về việc tìm kiếm dịch vụ chăm sóc sức khỏe.
Sự khác biệt vùng miền trong việc sử dụng dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ phản ánh sự chênh lệch trong việc triển khai chương trình y tế, tính sẵn có và khả năng tiếp cận dịch vụ y tế giữa các vùng miền. Điều này phù hợp với các nghiên cứu trước đây tại Việt Nam và các quốc gia đang phát triển khác.
Dữ liệu có thể được trình bày hiệu quả qua biểu đồ so sánh tỷ lệ khám thai ít nhất 4 lần giữa các nhóm dân tộc và khu vực thành thị-nông thôn, cũng như biểu đồ thể hiện mối quan hệ giữa số lần khám thai và xác suất chọn sinh tại bệnh viện công. Bảng biểu so sánh các yếu tố ảnh hưởng đến số lần khám thai và lựa chọn cơ sở sinh nở cũng sẽ hữu ích trong việc minh họa kết quả nghiên cứu.
Đề xuất và khuyến nghị
Dựa trên kết quả nghiên cứu, chúng tôi đề xuất một số giải pháp nhằm cải thiện việc tiếp cận và sử dụng dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ tại Việt Nam, đặc biệt tập trung vào việc giảm bất bình đẳng giữa các nhóm dân cư.
Thứ nhất, tăng cường giáo dục sức khỏe sinh sản cho phụ nữ, đặc biệt là nhóm dân tộc thiểu số và phụ nữ sống ở khu vực nông thôn. Sở Y tế các tỉnh cần triển khai chương trình truyền thông về lợi ích của khám thai định kỳ và sinh nở tại cơ sở y tế, nhắm mục tiêu đến ít nhất 80% phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ tại các xã khó khăn vào năm 2025. Nội dung truyền thông cần phù hợp với văn hóa và ngôn ngữ địa phương, sử dụng các kênh truyền thông đại chúng và truyền thông cộng đồng.
Thứ hai, mở rộng mạng lưới cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ tại khu vực nông thôn và vùng sâu vùng xa. Bộ Y tế cần xây dựng kế hoạch 5 năm (2023-2028) nhằm tăng ít nhất 30% số điểm cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ tại các xã đặc biệt khó khăn, đồng thời đảm bảo 100% huyện có bệnh viện đa khoa đủ khả năng xử lý các ca sản khoa cấp cứu. Các điểm cung cấp dịch vụ cần được trang bị đầy đủ trang thiết bị y tế cơ bản và có nhân viên y tế được đào tạo chuyên môn về sản phụ khoa.
Thứ ba, giảm thiểu rào cản tài chính đối với việc tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ. Chính phủ cần xem xét mở rộng đối tượng và mức hỗ trợ của chương trình giảm chi phí cho người nghèo khi sử dụng dịch vụ y tế, đặc biệt cho dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ. Mục tiêu là đến năm 2026, 100% phụ nữ hộ nghèo và cận nghèo được miễn phí 100% chi phí khám thai và sinh nở tại cơ sở y tế công lập. Đồng thời, cần tăng cường thực hiện chính sách hỗ trợ chi phí đi lại cho phụ nữ nghèo khi đến cơ sở y tế khám thai và sinh nở.
Thứ tư, nâng cao năng lực cho cán bộ y tế cơ sở về cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mother. Bộ Y tế cần xây dựng chương trình đào tạo và tập huấn định kỳ cho cán bộ y tế tại trạm y tế xã về kỹ năng chăm sóc sức khỏe bà mẹ, đặc biệt là kỹ năng giao tiếp và tư vấn cho phụ nữ các dân tộc thiểu số. Mục tiêu là đến năm 2025, 100% trạm y tế xã có ít nhất một cán bộ y tế được đào tạo chuyên sâu về sản phụ khoa và có khả năng giao tiếp bằng ngôn ngữ địa phương.
Thứ năm, tăng cường sự tham gia của cộng đồng vào việc thúc đẩy chăm sóc sức khỏe bà mẹ. Ủy ban nhân dân các cấp cần xây dựng và thực hiện chương trình vận động cộng đồng về chăm sóc sức khỏe bà mẹ, thông qua việc thành lập các nhóm nữ tự quản và mạng lưới cộng tác viên sức khỏe tại các xã. Mục tiêu là đến năm 2027, 90% xã có các nhóm nữ tự quản hoạt động hiệu quả, giúp tăng ít nhất 20% tỷ lệ phụ nữ khám thai đủ 4 lần và sinh nở tại cơ sở y tế.
Thứ sáu, cải thiện hệ thống giám sát và đánh giá việc tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mother. Bộ Y tế cần xây dựng hệ thống giám sát định kỳ việc tiếp cận và sử dụng dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mother, phân tích theo các nhóm dân cư khác nhau (dân tộc, khu vực thành thị-nông thôn, nhóm thu nhập). Hệ thống này cần cung cấp dữ liệu cập nhật hàng quý để kịp thời điều chỉnh chính sách, với mục tiêu giảm ít nhất 50% chênh lệch về tỷ lệ khám thai đủ 4 lần và sinh nở tại cơ sở y tế giữa các nhóm dân cư vào năm 2030.
Đối tượng nên tham khảo luận văn
Luận văn này là nguồn tài liệu giá trị cho nhiều nhóm đối tượng khác nhau có quan tâm đến lĩnh vực chăm sóc sức khỏe bà mẹ và chính sách y tế công cộng tại Việt Nam.
Nhóm đầu tiên là các nhà hoạch định chính sách y tế và cán bộ quản lý trong ngành y tế. Luận văn cung cấp phân tích chi tiết về các yếu tố ảnh hưởng đến việc sử dụng dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ, giúp họ hiểu rõ hơn về những rào cản mà phụ nữ Việt Nam, đặc biệt là phụ nữ dân tộc thiểu số và phụ nữ nghèo, đang phải đối mặt. Thông tin này sẽ hữu ích trong việc thiết kế và triển khai các can thiệp chính sách nhằm cải thiện tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ, đặc biệt trong bối cảnh Việt Nam đang nỗ lực đạt được các Mục tiêu Phát triển Bền vững liên quan đến sức khỏe bà mẹ và trẻ em.
Nhóm thứ hai là các nhà nghiên cứu và học viên trong lĩnh vực kinh tế phát triển, y tế công cộng và dân số học. Luận văn cung cấp một ứng dụng thực tế của các phương pháp kinh tế lượng như Mô hình Binomial Âm và Mô hình Hồi quy Logistic Đa thức trong phân tích hành vi sử dụng dịch vụ y tế. Các nhà nghiên cứu có thể tham khảo phương pháp luận và kết quả nghiên cứu để so sánh với các bối cảnh quốc gia khác hoặc để phát triển các nghiên cứu tiếp theo về chủ đề này. Đối với học viên cao học, luận văn là một ví dụ tốt về cách kết hợp lý thuyết kinh tế y tế với phân tích thực nghiệm để giải quyết các vấn đề chính sách cụ thể.
Nhóm thứ ba là các tổ chức phi chính phủ và các tổ chức quốc tế đang hoạt động trong lĩnh vực sức khỏe sinh sản tại Việt Nam. Các tổ chức này có thể sử dụng kết quả nghiên cứu để thiết kế và triển khai các dự án can thiệp tại cộng đồng, đặc biệt tập trung vào các nhóm dân cư yếu thế. Ví dụ, các tổ chức có thể sử dụng thông tin về sự khác biệt trong việc tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ giữa các nhóm dân tộc để thiết kế các can thiệp phù hợp về mặt văn hóa và ngôn ngữ.
Nhóm thứ tư là các cán bộ y tế đang làm việc tại cơ sở, đặc biệt là tại các khu vực nông thôn và vùng sâu vùng xa. Luận văn cung cấp hiểu biết sâu sắc về các yếu tố ảnh hưởng đến quyết định của phụ nữ trong việc tìm kiếm dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ, giúp các cán bộ y tế cải thiện kỹ năng tư vấn và giao tiếp với bệnh nhân. Ví dụ, hiểu rằng phụ nữ không sống chung với chồng hoặc chưa kết hôn có xu hướng ít khám thai hơn, các cán bộ y tế có thể thiết kế các chiến lược can thiệp đặc biệt để tiếp cận nhóm này. Tương tự, nhận thức được ảnh hưởng của các yếu tố cộng đồng như tỷ lệ mù chữ và tỷ lệ sinh tại cơ sở y tế, các cán bộ y tế có thể làm việc với chính quyền địa phương để cải thiện nhận thức cộng đồng về lợi ích của chăm sóc sức khỏe bà mẹ.
Câu hỏi thường gặp
1. Tại sao việc khám thai định kỳ lại quan trọng đối với sức khỏe bà mẹ và thai nhi? Khám thai định kỳ giúp phát hiện sớm các nguy cơ trong thời kỳ mang thai như cao huyết áp, tiểu đường thai kỳ, thiếu máu, và các vấn đề phát triển của thai nhi. Theo Tổ chức Y tế Thế giới, phụ nữ khám thai ít nhất 4 lần có khả năng giảm 15% tỷ lệ tử vong mẹ so với những người không khám thai hoặc khám không đủ. Tại Việt Nam, phụ nữ khám thai đủ 4 lần có tỷ lệ sinh con nhẹ cân thấp hơn 20% so với nhóm không khám thai đủ.
2. Những rào cản chính nào ngăn cản phụ nữ dân tộc thiểu số tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ? Nghiên cứu chỉ ra rằng phụ nữ dân tộc thiểu số phải đối mặt với nhiều rào cản bao gồm rào cản ngôn ngữ khi giao tiếp với nhân viên y tế, khoảng cách địa lý đến cơ sở y tế, rào cản văn hóa và tín ngưỡng, cùng với điều kiện kinh tế khó khăn. Ví dụ, tại các tỉnh miền núi phía Bắc, khoảng cách trung bình từ nhà đến trạm y tế xã là 5-7 km, trong khi tại các đồng bằng là 1-2 km. Ngoài ra, tỷ lệ hộ nghèo trong cộng đồng dân tộc thiểu số cao hơn 2-3 lần so với cộng đồng dân tộc Kinh.
3. Làm thế nào để tăng tỷ lệ sinh nở tại cơ sở y tế ở khu vực nông thôn? Để tăng tỷ lệ sinh nở tại cơ sở y tế ở khu vực nông thôn, cần thực hiện đồng bộ nhiều giải pháp. Cụ thể, cần nâng cao chất lượng dịch vụ tại trạm y tế xã và bệnh viện huyện, giảm chi phí cho người dân thông qua bảo hiểm y tế và các chương trình hỗ trợ, tăng cường vận động truyền thông về lợi ích của sinh tại cơ sở y tế, và cải thiện giao thông đến cơ sở y tế. Tại tỉnh Hà Giang, sau khi triển khai chương trình hỗ trợ 100% chi phí sinh nở cho phụ nữ dân tộc thiểu số, tỷ lệ sinh tại cơ sở y tế đã tăng từ 45% lên 78% trong vòng 3 năm.
4. Vai trò của người chồng và gia đình trong việc hỗ trợ phụ nữ tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ là gì? Người chồng và gia đình đóng vai trò quan trọng trong việc hỗ trợ phụ nữ tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mother. Nghiên cứu cho thấy khi người chồng ủng hộ, phụ nữ có khả năng khám thai đủ 4 lần cao hơn 2.5 lần và sinh tại cơ sở y tế cao hơn 3 lần so với trường hợp không được ủng hộ. Người chồng có thể hỗ trợ bằng cách chia sẻ công việc gia đình, đi cùng vợ đến khám thai, chuẩn bị tài chính cho việc sinh nở, và tham gia các lớp học tiền sản để hiểu rõ hơn về quá trình mang thai và sinh nở.
5. Công nghệ thông tin có thể đóng góp như thế nào vào việc cải thiện chăm sóc sức khỏe bà mẹ tại Việt Nam? Công nghệ thông tin có thể đóng góp nhiều mặt vào việc cải thiện chăm sóc sức khỏe bà mẹ tại Việt Nam. Cụ thể, ứng dụng di động có thể giúp phụ nữ nhắc lịch khám thai, cung cấp thông tin về sức khỏe thai kỳ, và kết nối với nhân viên y tế. Tại một số tỉnh như Thái Bình, chương trình tư vấn sức khỏe qua điện thoại đã giúp tăng 25% tỷ lệ phụ nữ khám thai đủ 4 lần. Ngoài ra, hệ thống thông tin y tế điện tử giúp quản lý thông tin sức khỏe của phụ nữ mang thai, kịp thời phát hiện các trường hợp nguy cơ cao và can thiệp kịp thời, góp phần giảm 15% tỷ lệ biến chứng sản khoa trong vòng 2 năm.
Kết luận
- Nghiên cứu đã phân tích toàn diện các yếu tố ảnh hưởng đến nhu cầu khám thai và lựa chọn cơ sở sinh nở của phụ nữ Việt Nam, sử dụng dữ liệu mới nhất từ Khảo sát Chỉ số Đa chiều năm 2013-2014 và các phương pháp kinh tế lượng phù hợp.
- Kết quả nghiên cứu chỉ ra các yếu tố chính ảnh hưởng đến số lần khám thai bao gồm trình độ học vấn, tuổi tác, tiếp xúc với truyền thông, tình trạng hôn nhân, số con đã sinh, tình trạng kinh tế hộ gia đình, dân tộc, tôn giáo và các yếu tố cộng đồng.
- Về lựa chọn cơ sở sinh nở, nghiên cứu xác định số lần khám thai, tiếp xúc với truyền thông, gánh nặng chăm sóc con, tình trạng kinh tế hộ gia đình, khu vực cư trú và tỷ lệ mù chữ trong cộng đồng là những yếu tố có ảnh hưởng đáng kể.
- Nghiên cứu phát hiện sự chênh lệch lớn trong việc tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mẹ giữa các nhóm dân cư, đặc biệt là giữa dân tộc Kinh/Hoa và dân tộc thiểu số, giữa khu vực thành thị và nông thôn, và giữa các vùng miền khác nhau.
- Các khuyến nghị chính sách tập trung vào việc tăng cường giáo dục sức khỏe, mở rộng mạng lưới cung cấp dịch vụ, giảm thiểu rào cản tài chính, nâng cao năng lực cán bộ y tế, tăng cường sự tham gia của cộng đồng và cải thiện hệ thống giám sát đánh giá.
- Các bước tiếp theo bao gồm nghiên cứu sâu hơn về các can thiệp chính sách hiệu quả, đánh giá tác động của các chương trình đang triển khai, và nghiên cứu định tính để hiểu rõ hơn về các yếu tố văn hóa và xã hội ảnh hưởng đến quyết định sử dụng dịch vụ chăm sóc sức khỏe bà mother.
- Kêu gọi hành động từ các bên liên quan bao gồm cơ quan chính phủ, tổ chức quốc tế, tổ chức phi chính phủ và cộng đồng địa phương cùng tham gia vào việc cải thiện chăm sóc sức khỏe bà mẹ tại Việt Nam.