Chương 1 TONG QUAN VE TRUYEN THONG TRONG QUAN LY TAI NGUYEN RUNG 1. Thong tin Thông tin là những ý tưởng, những kiến thức, những sự kiện con người có thể hiểu biết về nó nhờ có sự trao đổi với nhau hoặc do con người nhận biết bằng các giác quan. Thông tin là điều kiện tất yếu tạo thành tri thức của con người. Con người sử dụng thông tin như là một phương tiện đề giao tiếp và phát triển cộng đồng.
Thông tin thúc đây sự phát triển của xã hội loài người. Xã hội càng phát triển, kinh tế và thu nhập của người dân càng cao thì nhu cầu về thông tin càng lớn. Việc tận dụng các nguồn thông tin sẵn có để áp dụng vào sản xuất, vào đời sống giúp con người rút ngắn thời gian tìm hiểu, nghiên cứu và thúc đầy kinh tế phát triển nhanh hơn. Thông tỉn trong Quản lý tài nguyên rừng được hiểu đó là việc tuyên truyền những chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước, tiến bộ khoa học và công nghệ.
thông tin thị trường, giá cả. đến với người dân. Hình thức đề thông tin cũng rất đa dạng và phong phú: Xuất bản, hướng dẫn và cung cấp thông tin đến người sân xuất bằng các phương tiện thông tin đại chúng. hội nghị, hội thảo, hội thi, hội chợ, triển lãm và các hình thức thông tỉn tuyên truyền khác.
Truyền thông Truyền thông là quá trình truyền đạt thông tin từ người này đến người khác một cách trực tiếp hoặc gián tiếp thông qua các phương tiện, thiết bị truyền thông tỉn. Trong nền kinh tế thị trường và trong thời kỳ đất nước hội nhập với kinh tế thế giới thì thông tin được coi là yếu tố then chốt để đem lại sự thành công trong sản xuất kinh đoanh (thông tin là cầu nối với thế giới bên ngoài). Tiến trình công nghiệp hoá và hiện đại hoá nông nghiệp nông thôn ở Việt Nam đòi hỏi phải tăng cường thông tin chuyển giao tiến bộ khoa học kỹ thuật và công nghệ mới đến với nông dân để người đân áp dụng vào sản xuất, nâng cao hiệu quả sản xuất, góp phần phát triển kinh tế hộ gia đình. Công tác Quản lý tài nguyên rừng trong giai đoạn hiện nay đóng vai trò hết sức quan trọng trong việc đáp ứng những nhu cầu về tìm kiếm thông tin của người dân.
Do đó, phương pháp truyền thông là một trong những phương pháp trọng tâm của hoạt động Quản lý tài nguyên rừng. Ngày nay, người ta thường dùng từ “chia sẻ ” khi đề cập đến truyền thông. Chia sẻ hàm ý muốn nói đến cái mà hai hoặc ba người chia sẻ với nhau hơn là nói đến cái một người làm cho một người khác. - Theo Kincaid va Schramm, truyén thông là quá trình chia sẻ và mối quan hệ của những người tham gia trong quá trình đó.
- Theo Black, và Bryant (1992), truyền thông được định nghĩa: + Quá trình mả nhiều người chia sẻ nghĩa + Quá trình mà qua đó một cá nhân (người cung cấp thông tin) truyền tải sự kích thích (thường là biểu tượng ngôn ngữ) để thay đổi hành vi của cá nhân khác. + Xuất hiện ở bất cứ nơi nào mà thông tin chuyền từ nơi này đến nơi khác + Không đơn giản là lời nói mả cụ thể hơn là sự truyền tải một thông điệp có chủ định. Nó bao hàm cả một quá trình mà người này ảnh hưởng đến người khác. + Xuất hiện khi người A thông báo thông điệp B thông qua hệ thống truyền thông C đến người D dé tạo ra ảnh hưởng E.
- Theo Theodorson (1969), truyền thông là sự truyền tải thông tin, y tưởng, thái độ hoặc cảm xúc từ một người hoặc nhóm người đến người hoặc nhóm người chủ yếu thông qua những biểu tượng. thông qua việc sử dung các biểu tượng khác nhau được truyền tải qua “kênh” nối chúng với nhau. - Theo Berbner (1967), truyén thông là sự giao tiếp xã hội thông qua các thông điệp. - SRA Soursebook (1996), truyền thông là quá trình mà ở đó một nguồn phát tin gửi thông điệp đến người nhận tin thông qua kênh thông tin nhằm tạo ra phản ứng từ người nhận theo chủ định của nguồn gửi.
Như vậy, truyền thông là một quá trình đối thoại liên tục điễn ra trong xã hội loài người. Quá trình này không đơn giản chỉ có người gửi hay người nhận mà còn có sự tương tác, trao đổi các tín hiệu liên tục để đi đến một hiểu biết chung. và nó được đặt trong mối quan hệ qua lại với các yêu tố môi trường và xã hội nơi diễn ra truyền thông. Phân loại truyền thông 1.1 Phân loại dựa vào người tham gia truyền thông ~ Truyền thông nội tại: Là hình thức tự truyền thông.
tức là chúng ta tự nói với chính mình trước khi đưa ra quyết định. Hình thức truyền thông này nói đến loại truyền thông đang xây ra trong chính bản thân một người. Sự bộc bạch, sự suy ngẫm của chính mỗi một người và mối quan hệ của người đó với người khác. Truyền thông nội tại chịu sự ràng buộc và kiểm soát của chính quan điểm riêng của mỗi người.
Quan điểm riêng này được quyết định bởi những kinh nghiệm và quá khứ, ảnh hưởng đến cuộc sống và suy nghĩ và nó dựa trên thế giới quan mỗi người và thế giới quan của xã hội nơi người đó đang sống. Truyền thông nội tại không hoàn toàn là truyền thông chứa đựng trong chính nó mả nó cũng liên quan và chịu tác động bởi các nguồn bên ngoài và khác nhau giữa người này với người khác. — Truyền thông giữa các cá nhân: Là hình thức truyền thông có khẩu ngữ hoặc không có khâu ngữ giữa cá nhân với cá nhân hoặc giữa một cá nhân với nhiều người cùng một lúc. Loại truyền thông nảy là cần thiết cho sự duy trì và phát triển nguồn gốc của bất kỳ một vấn đề nào của cá nhân cũng như xã hội.
Bất kỳ một nhóm người nào trong xã hội được cấu thành cũng dựa trên sự truyền thông giữa các thành viên của xã hội đó. Những cá nhân chỉ có cận kề nhau thôi thì không tạo ra một hệ thống xã hội. Hệ thống xã hội chỉ bắt đầu với sự truyền thông giữa các cá nhân như là một điều kiện tiên quyết cho quá trình xã hội hóa. Truyền thông giữa các cá nhân không chỉ là vấn đế cá nhân giữa hai người mà nó còn là cơ sở và sự bắt đầu của truyền thông trong xã hội loài người.
— Truyền thông theo nhóm: Là hình thức truyền thông xây ra giữa nhiều người tạo thành trong một nhóm. Nói chung, trong nhóm có thể phát hiện ra sự định hướng giá trị chung, các vai trò ồn định, tính tổ chức trong truyền thông giữa các cá nhân. Truyền thông theo nhóm có thể chia ra 3 loại: + Truyền thông theo nhóm nhỏ + Truyền thông công cộng + Truyền thông mang tính tổ chức. - Truyền thông theo nhóm nhỏ đề cập đến loại truyền thông trong trường hợp khi mọi người có thể nhìn thấy nhau được.
Ở đó truyền thông diễn ra cơ bản là không có phương tiện truyền thông, có phản hồi trực tiếp nhanh, liên tục và có sự thay đổi vai trò của người tham gia trong truyền thông. - Truyền thông công cộng dé cập chủ yếu đến sự giảng giải, nói chuyện đối với một nhóm người có định. - Truyền thông theo tổ chức hoặc mạng lưới đề cập đến phương tiện, cấu trúc và quá trình truyền thông xảy ra trong tổ chức như mạng lưới dòng họ, chính trị xã hội, văn hóa. Loại hình truyền thông này yêu cầu các luật truyền thông, dòng truyền thông trong một tổ chức, và luật truyền thông mang tính thủ tục, chính thống và không chính thống của một nhóm.
— Truyền thông đại chúng: bao hàm những tổ chức, kỹ thuật thông qua đó một nhóm người có chuyên môn sử dụng các thiết bị kỹ thuật (bao, dai, phim.) để phổ biển nội dung đến một lượng lớn người nghe khác biệt và phân bố rộng khắp. Cụ thể hơn, truyền thông đại chúng là truyền thông với một nhóm người lớn vào một thời điểm thống nhất qua việc sử dụng các phương tiện truyền thông đại chúng.2 Phân loại dựa vào cấu trúe chính trị xã hội - Truyền thông quốc gia : đơn giản đề cập đến bất kỳ một loại hình truyền thông nào trong phạm vi hoặc cho một quốc gia như là một đơn vị chính trị. Truyền thông quốc tế là loại hình truyền thông vượt khỏi ranh giới của một quốc gia tới nhiều quốc gia hay một vùng địa lý khác. - Truyền thông văn hóa nội tại: đề cập đến loại hình truyền thông trong phạm vi của một nhóm văn hóa đang tồn tại.
Nhóm văn hóa như thế là không nhất thiết được giới hạn và quyết định bởi ranh giới chính trị quốc gia mà bởi nền văn hóa tạo nên ngôn ngữ. giá trị, chuẩn mực và lịch sử chung của một nhóm người.Ví dụ: loại hình truyền thông như kề Khan trong cộng đồng các dân tộc ít người ở Tây Nguyên. - Truyền thông giữa các nền văn hóa : đề cập đến truyền thông giữa các thành viên của hai hay nhiều nền văn hóa khác nhau. Đôi khi thuật ngữ giao lưu văn hóa được sử dụng thay thế cho hình thức truyền thông này.
Ví dụ: truyền thông văn hóa giữa các Quốc gia Phương Đông và Phương Tây. Tùy thuộc nhóm mục tiêu Mỗi bộ phận hoặc là nhóm người trong xã hội đều có thể là cơ sở của loại hình truyền thông tương ứng. Vì vậy chúng ta có thể gọi là truyền thông thanh niên, truyền thông phụ nữ, nông dân. Phân loại dựa vào nội dung Truyền thông tôn giáo.
truyền thông chính trị.Ví dụ: Bộ sách về giáo lý Phật giáo, Thiên Chúa Giáo. Phân loại dựa vào mục đích và mục tiêu Truyền thông có thể được phát triển, để phục vụ cho giáo dục, nhà trường, bầu cử, giải trí. Phân loại dựa vào phương tiện kỹ thuật Dựa vào phương tiện kỹ thuật truyền thông được sử dụng để phân loại, bao gồm: bao chi, dai, tivi, phim,. Ý nghĩa, nguyên tắc của quá trình truyền thông trong Quản lý tài nguyên rừng 1.