Chương 1: VĂN HÓA TỪ CHỨC - MỘT SỐ VẤN ĐỀ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN 1. Một số khái niệm 1. Văn hóa, văn hóa chính trị * Khái niêm văn hóa Văn hóa là sản phẩm của con người, nhờ có văn hóa mà con người trở nên khác biệt trong thế giới tự nhiên. Tuy nhiên, để hiểu về khái niệm “văn hóa” đến nay vẫn còn nhiều ý kiến khác nhau.Kroeber và Kluckhohn xuất bản quyển sách “Culture, a critical review of concept and definitions” (Văn hóa, điểm lại bằng cái nhìn phê phán các khái niệm và định nghĩa), trong đó tác giả đã trích lục khoảng 160 định nghĩa về văn hóa do các nhà khoa học đưa ra ở nhiều nước khác nhau.
Điều này cho thấy, khái niệm “Văn hóa” rất phức tạp. Tylor đưa ra định nghĩa “Văn hóa hay văn minh, theo nghĩa rộng về tộc người học, nói chung gồm có tri thức, tín ngưỡng, nghệ thuật, đạo đức, luật pháp, tập quán và một số năng lực và thói quen khác được con người chiếm lĩnh với tư cách một thành viên của xã hội” [69, tr. Theo định nghĩa này, văn hóa và văn minh là một; nó bao gồm tất cả những lĩnh vực liên quan đến đời sống con người, từ tri thức, tín ngưỡng đến nghệ thuật, đạo đức, pháp luật. Có người ví, định nghĩa này mang tính “bách khoa toàn thư” vì đã liệt kê hết mọi lĩnh vực sáng tạo của con người [10, tr.
Boas định nghĩa “Văn hóa là tổng thể các phản ứng tinh thần, thể chất và những hoạt động định hình nên hành vi của cá nhân cấu thành nên một nhóm người vừa có tính tập thể vừa có tính cá nhân trong mối quan hệ với môi trường tự nhiên của họ, với những nhóm người khác, với những thành viên trong nhóm và của chính các thành viên này với nhau” [70, p. 13 Theo định nghĩa này, mối quan hệ giữa cá nhân, tập thể và môi trường là quan trọng trong việc hình thành văn hóa của con người. Một định nghĩa khác về văn hóa mà A. Kroeber và Kluckhohn đưa ra là “Văn hóa là những mô hình hành động minh thị và ám thị được truyền đạt dựa trên những biểu trưng, là những yếu tố đặc trưng của từng nhóm người.
Hệ thống văn hóa vừa là kết quả hành vi vừa trở thành nguyên nhân tạo điều kiện cho hành vi tiếp theo” [68, p. Ở Việt Nam, văn hóa cũng được định nghĩa rất khác nhau. Hồ Chí Minh cho rằng “Vì lẽ sinh tồn cũng như mục đích của cuộc sống, loài người mới sáng tạo và phát minh ra ngôn ngữ, chữ viết, đạo đức, pháp luật, khoa học, tôn giáo, văn học, nghệ thuật, những công cụ cho sinh hoạt hằng ngày về mặt ăn, ở và các phương thức sử dụng. Toàn bộ những sáng tạo và phát minh đó tức là văn hóa” [43, tr.
Với cách hiểu này, văn hóa sẽ bao gồm toàn bộ những gì do con người sáng tạo và phát minh ra. Cũng giống như định nghĩa của Tylor, văn hóa theo cách nói của Hồ Chí Minh sẽ là một “bách khoa toàn thư” về những lĩnh vực liên quan đến đời sống con người. Phạm Văn Đồng cho rằng “Nói tới văn hóa là nói tới một lĩnh vực vô cùng phong phú và rộng lớn, bao gồm tất cả những gì không phải là thiên nhiên mà có liên quan đến con người trong suốt quá trình tồn tại, phát triển, quá trình con người làm nên lịch sử, (văn hóa) bao gồm cả hệ thống giá trị: tư tưởng và tình cảm, đạo đức với phẩm chất, trí tuệ và tài năng, sự nhạy cảm và sự tiếp thu cái mới từ bên ngoài, ý thức bảo vệ tài sản và bản lĩnh của cộng đồng dân tộc, sức đề kháng và sức chiến đấu bảo vệ mình và không ngừng lớn mạnh” [66, tr. Theo định nghĩa này thì văn hóa là những cái gì đối lập với thiên nhiên và do con người sáng tạo nên.
Trong những năm gần đây, một số nhà nghiên cứu ở Việt Nam và kể cả ở nước ngoài khi đề cập đến văn hóa, họ thường vận dụng định nghĩa văn hóa do UNESCO đưa ra vào năm 1994. Theo UNESCO, văn hóa được hiểu theo 14 hai nghĩa: nghĩa rộng và nghĩa hẹp. Theo nghĩa rộng thì “Văn hóa là một phức hệ tổng hợp các đặc trưng diện mạo về tinh thần, vật chất, tri thức và tình cảm, khắc họa nên bản sắc của một cộng đồng gia đình, xóm làng, vùng, miền, quốc gia, xã hội. Văn hóa không chỉ bao gồm nghệ thuật, văn chương mà còn cả lối sống, những quyền cơ bản của con người, những hệ thống giá trị, những truyền thống, tín ngưỡng; còn hiểu theo nghĩa hẹp thì văn hóa là tổng thể những hệ thống biểu trưng chi phối cách ứng xử và giao tiếp trong cộng đồng, khiến cộng đồng đó có đặc thù riêng” [66, tr.
Nhìn chung, các định nghĩa về văn hóa hiện nay rất đa dạng. Mỗi định nghĩa đề cập đến những dạng thức hoặc những khía cạnh khác nhau của văn hóa. Như định nghĩa của Tylor và của Hồ Chí Minh thì xem văn hóa là tập hợp những thành tựu mà con người đạt được trong quá trình tồn tại và phát triển, từ tri thức, tôn giáo, đạo đức, ngôn ngữ, đến âm nhạc, pháp luật. Còn các định nghĩa của F.Boas, tổ chức UNESCO, thì xem tất cả những lĩnh vực đạt được của con người trong cuộc sống là văn hóa.
Chúng tôi dựa trên các định nghĩa đã nêu để xác định một khái niệm văn hóa cho riêng mình nhằm thuận tiện cho việc thu thập và phân tích dự liệu khi nghiên cứu văn hóa từ chức. Chúng tôi cho rằng: Văn hóa là sản phẩm của con người được tạo ra trong quá trình lao động (trí óc,chân tay), được chi phối bởi môi trường (tự nhiên và xã hội) xung quanh và tính cách của từng tộc người. Nhờ có văn hóa mà con người trở nên khác biệt so với các loài động vật khác; và do được chi phối bởi môi trường xung quanh và tính cách tộc người nên văn hóa ở mỗi tộc người sẽ có những đặc trưng riêng. Với cách hiểu này cùng với những định nghĩa đã nêu thì văn hóa chính là nấc thang đưa con người vượt lên trên những loài động vật khác; và văn hóa là sản phẩm do con người tạo ra trong quá trình lao động nhằm mục đích sinh tồn.
Và như vậy, văn hóa, nói một cách giản dị, là những gì còn lại sau 15 những chu trình lịch sử khác nhau, qua đó người ta có thể phân biệt được các dân tộc với nhau. Thông qua mỗi một chu kỳ của sự phát triển, dân tộc đó tương tác với mình và với những dân tộc khác, cái còn lại được gọi là bản sắc, hay còn gọi là văn hóa. * Khái niệm văn hóa chính trị Trước khi đi vào nghiên cứu và làm rõ khái niệm văn hóa chính trị chúng tôi đưa ra một số khái niệm về chính trị để cung cấp cách nhìn toàn diện về văn hóa chính trị dưới góc độ khoa học, vì cho đến nay vẫn tồn tại nhiều cách tiếp cận và nhiều cách định nghĩa khác về chính trị, mỗi một trường phái khác nhau có thể đưa ra định nghĩa, và bức tranh về chính trị không giống nhau. Karl Marx (1818 -1883), là một trong những đại diện tiêu biểu cho rằng chính trị thuộc lĩnh vực quyền lực.
Theo Marx, “Chính trị liên quan đến quyền lực và vấn đề là ở chỗ quyền lực không được phân bố đồng đều giữa các tầng lớp xã hội khác nhau, chính sự phân bố không bình đẳng này đã gây nên xung đội và đấu tranh giai cấp. Ông cho rằng chính trị là một quá trình mà trong đó các giai cấp có xung đột về quyền lợi đấu tranh để giành lấy, nắm giữ hoặc gây ảnh hưởng đến nhà nước” [44, tr. Mục tiêu cuối cùng ở học thuyết của Marx là loại bỏ chính trị ra khỏi đời sống xã hội bằng việc tiến tới thủ tiêu tất cả mọi giai cấp xây dựng một xã hội không có giai cấp. Một quan điểm khác về chính trị là quan điểm của Max weber (1864- 1920), Ông này ,cũng đồng ý cho rằng “Chính trị thuộc lĩnh vực quyền lực (power) và lĩnh vực nhà nước (state)” [44, tr.
Điểm khác biệt giữa Marx và Max Weber là ở chổ Weber cho rằng không thể loại bỏ chính trị ra khỏi đời sống xã hội. Chính trị và nhà nước chắc chắn không phải là điều hoàn hảo, nhưng người ta vẫn cần đến chúng, theo quan điểm của Weber thì chính trị là quá trình giành lấy quyền lực và ảnh hưởng đến việc phân phối quyền 16 lực giữa các thành phần trong một quốc gia, hoặc giữa các quốc gia. Xung đột và đấu tranh giai cấp chỉ là một phần trong quá trình này. Liên quan chặt chẽ đến học thuyết của Weber là của học giả người Canađa - David Easton, ông cho rằng “Chính trị là sự phân phối các thẩm quyền có giá trị” [44, tr.
Khái niệm này được dùng phổ biến ở Mỹ và phương Tây. Nó tạo ra khuynh hướng nghiên cứu chính trị tập trung vào nhà nước, đặc biệt là vai trò và chức năng của chính phủ, các chính đảng các cơ quan nhà nước, như bộ máy hành chính quân đội và cảnh sát và các cá nhân hoạt động trong bộ máy này. Nhấn mạnh vào việc nghiên cứu chính phủ nhưng không phải chính phủ dưới bất cứ dạng nào. Đây là quan điểm của học giả Bernard Crick, ông đã sử dụng và phát triển quan điểm của Aristole (384 – 322 trước công nguyên) về chính trị từ thời Hy lạp cổ, khi cho rằng: “Chính trị là sự dung hòa các đòi hỏi chính đáng về phân phối hàng hóa và dịch vụ.
Chính trị là một hoạt động thông qua đó, các tập thể cùng chung một số quyền lợi được hòa giải bằng cách chia cho họ một phần tương xứng với tầm quan trọng của họ đối với sự tồn vong và lợi ích cộng đồng” [44, tr. Tóm lại, chính trị là một hiện tượng của xã hội liên quan đến quyền lực và lợi ích. Lợi ích phục vụ cho thiểu số hay đa số là phụ thuộc vào bản chất của quyền lực nằm trong tay số đông hay thiểu số. Chính trị trong bất kỳ hoàn cảnh lịnh sử nhất định nào đều mang bản chất giai cấp, phụ thuộc trình độ văn hóa của thời đại lịch sử đó.
Do vậy trong quá trình phát triển các quốc gia, dân tộc, thể chế chính trị khác nhau bộc lộ bản chất văn hóa và bản chất chính trị dưới các cấp độ khác nhau. Văn hóa chính trị thực chất là những hiện tượng chính trị có tính văn hóa.