Chương 1. Nghiên cứu của họ đã miêu tả sự phát triển và thử nghiệm cùa một công cụ quản lí rủi ro trong mạng lưới cung ứng. Mục tiêu của công cụ là để tăng khả năng nhận biết các rủi ro mà các nhân viên làm việc trong mạng lưới khó có thể nhìn 15 Luan van nhận ra, và giúp đỡ cho quá trình đánh giá và quản trị rủi ro của họ. Cụ thể, công cụ giúp đỡ quá trình phân nhóm các loại rủi ro và những tổn thất có thể xảy ra.
Công cụ được phát triển dựa trên cách thức nghiên cứu hành động bao gồm một loạt các quá trình như đánh giá, điều tra, phân tích nghiên cứu, và nhận đánh giá phản hồi từ những người sử dụng công cụ. Công cụ giúp xác định, đánh giá và quản trị rủi ro của tác giả Harland và đồng sự (2003) được thể hiện ở Hình 2. Ngoài ra, còn có rất nhiều nghiên cứu đã được thực hiện về những rủi ro trong mạng lưới cung ứng, tuy nhiên, đa phần những nghiên cứu này đều chỉ phù hợp để áp dụng với chuỗi cung ứng xuôi. Vì vậy, công cụ quản lí mạng lưới cung ứng cần được cải tiến để có thể sử dụng trong mạng lưới chuỗi cung ứng ngược.2: Công cụ quản lí rủi ro chuỗi cung ứng Việc quản trị rủi ro chuỗi cung ứng có tính chất rất quan trọng, liên quan đến hoạt động của các doanh nghiệp, tổ chức, khi mà khả năng bị ảnh hưởng bởi các rủi ro của họ phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác nhau trong chỗi cung ứng.
Tác giả Faisal và đồng sự (2006) đã giới thiệu một cách tiếp cận mới để giảm thiểu tác động của những rủi ro một cách hiệu quả trong chuỗi cung ứng thông qua việc nhận biết được các mối liên hệ giữa những yếu tốt tác động khác nhau giúp giảm thiểu rủi ro trong một chuỗi cung ứng. Thông qua việc sử dụng mô hình cấu trúc giải thích, nghiên cứu trình bày mô hình dựa trên hệ thống cấp bậc và mối quan hệ chung giữa các yếu tố tác động trong quá trình giảm thiểu rủi ro. Nghiên cứu đã chỉ ra sự tồn tại của một nhóm những yếu tố tác động mang tính chủ chốt, chiến lược với khả năng dẫn dắt lớn và ít phụ thuộc, tuy nhiên lại 16 Luan van đòi hỏi phải luôn hết sức chú ý. Trong khi đó, có một nhóm gồm các yếu tố tác động khác mang tính phụ thuộc cao và thường là những hành động mang tính kết quả.3 dưới đây mô hình dựa trên hệ thống cấp bậc do tác giả Faisal và các đồng sự (2006) phát triển.3: Mô hình cấu trúc giải thích cho việc giảm thiểu rủi ro chuỗi cung ứng Mô hình cung cấp một công cụ hữu ích cho các nhà quản lí chuỗi cung ứng, giúp cho họ thấy được sự khác biệt giữa những yếu tố tác động và những mối liên hệ.
Điều này giúp những nhà quản lí có thể tập trung vào những yếu tố tác động then chốt, có tính chất quan trọng, ảnh hưởng đến hiệu quả giảm thiểu rủi ro chuỗi cung ứng. Bước tiếp theo sẽ là phát triển một công thể hiện được mối liên hệ giữa những yếu tố tác động rủi ro trong chuỗi cung ứng ngược, giúp nhà quản lí có thể nhìn ra những rủi ro có tầm ảnh hưởng lớn nhất trong mạng lưới chuỗi cung ứng. Tác giả Goh và các đồng sự (2007) đã trình bày một mô hình ngẫu nhiên của các vấn đề xảy ra trong một chuỗi cung ứng toàn cầu nhiều giai đoạn bằng cách tổng hợp 17 Luan van một loạt các dữ liệu những rủi ro liên quan bao gồm: cung ứng, nhu cầu, trao đổi, và gián đoạn. Thông qua việc kết hợp những nguồn tài nguyên từ những kĩ thuật đã được phát triển trong mô hình qui hoạch ngẫu nhiên 2 giai đoạn, họ đã xây dựng một phương pháp giải quyết mới áp dụng qui tắc Moerau-Yoshida, và thiết kế một thuật toán để giải quyết vấn đề phát sinh trong mạng lưới chuỗi cung ứng toàn cầu nhiều giai đoạn với mục tiểu tối đa hoá lợi nhuận và giảm thiểu rủi ro.
Thuật toán này có thể dùng để giải quyết một vài vấn đề thực tiễn phát sinh trong chuỗi cung ứng, những không thể giải quyết được những rủi ro và vần đề trong chuỗi cung ứng ngược. Nghiên cứu được thực hiện bởi các tác giả Manuj và Mentzer (2008) đã cung cấp những chỉ dẫn cho nhà quản lí trong việc chọn những chiến lược quản trị rủi ro trong những chuỗi cung ứng toàn cầu. Nghiên cứu của hai tác giả trên đã cung cấp ba đóng góp to lớn. Một định nghĩa về rủi ro trong chuỗi cung ứng đã được phát triển và bốn loại rủi ro của chuỗi cung ứng toàn cầu cũng đã được định nghĩa.
Ngoài ra, sự tương tác giữa các rủi ro khác nhau trong chuỗi cung ứng toàn cầu cũng đã được khám phá ra. Đóng góp thứ hai của các tác giả trong nghiên cứu là một định nghĩa về phạm vi của việc quản trị rủi ro trong chuỗi cung ứng toàn cầu cũng đã được phát triển. Những mô tả về rủi ro của những chiến lược quản trị rủi ro đã được cung cấp thêm và việc quan trọng cần làm trước khi lựa chọn một chiến lược cũng đã được bàn luận trong nghiên cứu. Đóng góp cuối cùng của nghiên cứu là ba yếu tố ảnh hưởng đến qui trình quản trị rủi ro bao gồm thành phần các nhóm quản lí, việc quản trị những rắc rỗi trong chuỗi cung ứng và học hỏi kinh nghiệm từ các tổ chức liên kiết.3 Định lượng rủi ro trong chuỗi cung ứng Định lượng những rủi ro như việc tính toán khản năng và ảnh hưởng của mỗi rủi ro là một phương pháp quan trọng của quá trình phân tích những rủi ro trong mạng lưới cung cấp xuôi và ngược.
Tác giả Mitchell (1995) đã định nghĩa rủi ro như những khả năng gây nên những tổn thất và sự ảnh hưởng to lớn của những tổn thất đó đến các tổ chức và cá nhân. Tác giả đã ra một công thức để có thể đánh giá khả năng một tổn thất xảy ra và mức độ ảnh hưởng của tổn thất đó cho một sự kiện n: Riskn = P (Lossn) x l (Lossn) 18 Luan van Trong đó: P (Lossn) là khả năng xảy ra của sự kiện n l (Lossn) là mức độ ảnh hưởng của sự kiện n Tác giả Choi và các đồng sự (2008) đã điều tra về những vấn đề về việc phối hợp các kênh trong chuỗi cung ứng khi những người ra quyết định của những chuỗi cung ứng riêng lẻ thực hiện các mục tiêu có trung bình phương sai. Họ đã đề xuất một công thức trung bình phương sai để để định lượng những vấn đề rủi ro khác nhau của những nhà bán lẻ và người điều phối một chuỗi cung ứng dọc hai cấp trong môi trường nhu cầu ngẫu nhiên. Những mô hình tối ưu hướng theo những mục tiêu trung bình phương sai đã được thiết lập cho nhà bán lẻ và người điều phối chuỗi cung ứng.
Từ những phân tích dữ liệu, họ đã nhận ra sự đồng nhất của các vấn đề rủi ro trong việc thiết lập những điều khoản hợp tác trong chuỗi cung ứng là vô cùng quan trọng khi mà mỗi nhà quản trị lại ưu tiên một nhóm rủi ro khác nhau trong chuỗi cung ứng mà họ quản lí, gây ảnh hưởng đến việc đạt được sự hợp tác giữa các kênh với nhau. Tác giả Ahluwalia và Nema (2006) đã tạo ra một công thức gồm nhiều mục tiêu và nhiều bước trong khâu hậu cần ngược cho việc tích hợp quản lí chất thải rắn trong khâu quản lí rác thải máy tính. Mô hình dựa trên phương pháp tuyến tính nguyên với những mục tiêu chính là giảm thiểu những rủi ro môi trường cững như tối ưu hoá chi phí. Mô hình này có thể được dùng như là một công cụ hỗ trợ ra quyết định trong việc chọn lựa những điều chỉnh tổng thể của quá trình tái sử dụng chất thải, tái chế, những cơ sở xử lí rác thải, và cả những tuyến đường vận chuyển dựa trên chi phí và những thông số rủi ro.
Mô hình có thể hướng dẫn những nhà quản lí trong việc xây dựng kết hoạch cho những cơ sở mới tại những địa điểm phù hợp và lựa chọn những tuyến đường phụ thuộc vào những mục tiêu ưu tiên. Mô hình này có thể giải quyết rủi ro trong chuỗi cung ngược, tuy nhiên nó chỉ chú trọng vào những rủi ro trong quá trình vận tải và rủi ro của các cơ sở khác nhau. Những rủi ro như rủi ro cung ứng, nhu cầu, thu đổi và nhiều rủi ro khác phải đối mặt trong chuỗi cung ứng vẫn chưa được đề cập và giải quyết trong mô hình trên. Tác giả Horvath và đồng sự (2007) đưa ra một phương pháp tiếp cận mới dựa trên chuỗi Markov để xây dựng mô hình những khả năng, rủi ro và những cú shock có thể xảy ra liên quan đến những dòng tiền bị ùn ứ từ những hoạt động hậu cần ngược trong bán lẻ.
Chuỗi Markov cho phép những nhà bán lẻ có thể đánh giá những vấn đề về mặt thanh khoản như là một đơn vị trong quá trình sản phẩm đi từ một địa điểm trả hàng đến 19 Luan van những địa đảm khác. Một quyết định dựa trên kinh nghiệm đề xuất bao gồm những định nghĩa, những nguồn khả thi cho việc thay đổi vị trí những điểm thanh toán, và phản ứng mang tính quản lí với mỗi khoản khó thanh khoản. Mô hình chung đảm nhiệm vai trò như là một điểm bắt đầu trong việc nhận biết những rủi ro tài chính xung quanh quá trình hậu cần ngược trong chuỗi cung ứng bán lẻ. Tuy nhiên, mô hình này không miêu tả chính xác dòng đi ngược để giảm thiểu và quản lí những rủi ro trong tổ chức.4 Đánh giá rủi ro trong việc đưa ra nhiều quyết định khác nhau Đánh giá rủi ro là quả trình đầu tiên trong cách thức quản trị rủi ro.
Các tổ chức dùng việc đánh giá rủi ro để quyết định mức độ ảnh hưởng của mối đe doạ tiềm năng và những rủi ro liên quan đến hệ thống. Tác giả Wang và các đồng sự (2008) đã đưa ra một phương pháp mới, tích hơp hai phương pháp là phương pháp Phân tích thứ bậc và phương pháp Phân tích bao dữ liệu để đánh giá những rủi ro của hàng trăm hàng nghìn cấu trúc bắc cầu. Phương pháp này dùng Phân tích dữ liệu thứ bậc để quyết định mức độ nặng nhẹ của những thuật ngữ tiêu chuẩn như là High, Medium, Low và None dùng trong việc giá đánh giá trị những rủi ro bắc cầu theo mỗi tiêu chuẩn.