Trung tam Bai dưäng nghiện vụ báo chí Sách hướng dẫn thiết kế và dẫn dắt một khóa học Hoi Nha bao Viet Nam Trung tam Bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí Giảng viên báo chí Sách hướng dẫn thiết kế và dan dat một khóa hoc 2007 Tài liệu này được thực hiện với sự fài trợ của Đại sứ quán Pháp tại Việt Nam và sự giúp đỡ của Trường đại học báo chí Lille - Pháp Trung tầm Bồi dưỡng nghiệp vụ báo ch Giáo trình dành cho Giảng viên báo phí LÒI NÓI ĐẦU Còn gì có thể tốt hơn việc một nhà báo giàu kinh nghiệm với trình độ chuyên môn đáng nể đào tạo những nhà báo khác? Đây là một điều hiến nhiên không có phản biện? Khong han thế: bởi một “nhà báo giới” chưa chắc đã trỏ thành một “giảng viên giỏi”. Muốn dạy người khác mình cũng phải học. Và có những phương pháp để thực hành, những ngón nghề cần phải biết, những sai làm cần phải tránh. Cuốn sách nhỏ này được soạn thảo để trả lời các câu hỏi của các bạn, để trọ giúp những nhà báo được giao “trọng trách” đào tạo các đồng, nghiệp của mình.
Cuốn sách do Trung tâm Bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí - Hội Nhà báo Việt Nam thực hiện với sự giúp đỡ của Trường đại học bao chi Lille (ESJ de Lille, Phap). Được biên soạn từ cuốn sách dành cho các giảng viên của ESJ de Lille, - tác giả Thierry Guidet, cựu Phó Tổng giám đốc của trường, - cuốn sách này còn tập hợp các kinh nghiệm có được tì dự án “Hô trọ hoạt động Trung tâm Bồi duong nghiệp vụ báo chí thuộc Hội Nhà báo Việt Nam” (2003 - 2007) do bộ Ngoại giao Pháp tài trợ. Trong khuôn khổ của dự án, hơn 70 nhà báo và giảng viên báo chí Việt Nam đã tham dụ vào các khóa đào tạo giảng viên, tại Việt Nam và tại Pháp. Cuốn sách nhỏ này được thực hiện dựa trên hai điều kiện tiên quyết: nghề báo cũng cần học; chúng ta không đào tạo người lớn như dạy trẻ em.
Nghề báo cũng cần học: Quan niệm về năng khiếu và tài năng trời phú vẫn tồn tại trong đầu óc những người làm báo, với câu nói nồi tiếng: “Chứng ta không trò thành nhà báo, chúng ta sinh ra đã là 3 I4 nhà báo”. Thế nhung, cũng giống như nấu bếp hay bơi lội, nghề báo phải được dạy và được học; trong khuôn khổ một chương trình đào tạo thực hành - và còn đúng hơn nữa, trong khuôn khổ một chương trình đào tạo nghè. Không nhất thiết phải rành môn hóa học để nấu được món phỏ, phải tường tận nguyên lý Ac-si-mét để bơi hết chiêu dài một bể bơi hoặc hiểu lý thuyết về truyền thông để thực hiện một phóng sự. Nhưng muốn làm những việc trên thì không được bỏ qua việc học nấu ăn, học bơi và học làm báo! Cả ba nghề đó đều phải được day và học! Chúng ta không đào tạo người lón như đào tạo trẻ em: Mỗi người lớn có một cuộc sống riêng, một nghề nghiệp và một địa vị xã hội, anh ta có những mối bân tâm riêng, tóm lại, một bề dày kinh nghiệm giàu có nhưng kinh nghiêm này cũng hạn chế khả nang thích úng và tính mềm đẻo trí tuệ của người đó.
Chính vì thế mà khi còn bé, ta học nhạc hay học ngoại ngữ dẻ dàng hơn nhiều so với khi ta đã lón. Sự khác biệt đó giữa trẻ em và người lón dân đến ít nhất ba hệ quả sau: 1.Người lớn không nhìn nhận giảng viên như một người thày hiểu biết mọi việc. Ủy quyền của giảng viên phải dựa trên trình độ chuyên môn và kinh nghiệm sư phạm của người đó. Người lón trông chờ một kết quả xác thực từ đào tạo: tăng tính hiệu quả, tương lai sự nghiệp, làm giàu bản thân.
Người lón khong học theo kiếu vô tư.Người lón mong muốn giảng viên quan tâm đến kinh nghiệm nghề nghiệp và nhân văn của anh ta. Trong suốt khóa đào tạo, ngay cả một cách vô thức, người lớn luôn tiến hành một sự trao đổi qua lại giữa điều mà anh ta học được vói cách thức anh ta Giáo trình đành cho Giảng viên báo chí có thể áp dụng những điều đã học đó vào trong cong việc của mình. Cuốn sách nhỏ này sẽ đề cập đến hai chủ đè: thiết kế một khóa đào tao; dân đát một khóa đào tạo. Đương nhiên có một mối liên hệ chật chế giữa hai hoạt động này.
Thiết kế một khóa đào tạo, đó là suy nghi đến cách thúc mà khóa dao tao do sé duoc dan dat. Dan dat tốt một khóa đào tạo sẽ cho phép ta điều chỉnh những sai lầm trong khâu thiết kế. Nhưng hai hoạt động này tồn tại độc lập với nhau: chúng ta có thể thiết kế một khóa đào tạo mà khong tu minh dan dat no và ngược lại. Chính vì thế mà những người tổ chức các khóa đào tạo và cả các giảng viên đều có thể tìm thấy điều mình cần trong cuốn sách này.
Tom tat: Mộ, nghề báo cũng phải học, giống như bất kỳ một nghề nào khác. Nhưng chủ yếu là thông qua thực hành. ai, người lón không học theo cách của trẻ em. Anh ta phải có mục đích và có thể liên hệ giữa điều được học với kinh nghiệm của bản thân.
Hai điều kiện tiên quyết trên có những hệ quả trực tiếp đến cách thúc thiết kế và dẫn dắt một khóa đào tạo nghề báo cho người lún.® © MỤC LỤC Phan 1: Thiết kẽ một khóa đào í(ạo. Chuẩn bị khóa đào tạo và xác định các mong đợi 2. Đào tạo là gì?. Tình trạng ban đầu 4, Xác định mục tiêu sư phạm.
Các mục tiêu trung gian. Các phương, pháp sư phạm - 7. Phân 2: Dẫn dát một khóa đào tạo. Truóc một nhóm học viên 2.
Tạo điều kiện dẻ dàng cho công 3. Điều tiết cảm xúc của nhóm. Làm thế nào để giảm nhẹ cảng thẳng 5. Khỏi đầu khóa đào tạo 6.
Bát đầu và kết thúc một hoạt động 7. Làm chủ thời gian của khóa đào tạo. Kết thúc khóa đào tạo 1. Một chương trình quá tham vọng 2.
Chương trình đã được điều chỉnh 3. Làăm chủ và khắc phục khó khăn 4. Phiếu đánh giá 6 g tâm Bồi dưỡng nghiệp vu t Giáo trình dành cho Giảng viên báo chí Phần 1: THIẾT KẾ MỘT KHÓA ĐÀO TẠO 1. CHUAN BI KHOA DAO TAO VA XAC DINH CAC MONG DOI Đôi khi, yêu cầu đào tạo (của một phương tiện truyền thông hoặc của những người tổ chúc một khóa đào tạo) có thể được đưa ra với nhũng ngôn từ không rô ràng, quá lo mơ để có thể xác lập một hoạt động đào tạo cụ thể và có tính thực hành.
Ví dụ: “Các nhà báo thiếu các khái niệm về toàn cầu hóa. Những người phụ trách chuyên mục cần phải hiểu vấn dé nay.” Cách diễn đạt này mô tả các chủ đè hoặc các môn @an phải học, nhưng không bao giò chỉ rõ: - các vấn đề thục tế mà các học viên phải hoặc sẽ phải giải quyết, - điều mà học viên chờ đợi ö giảng viên, - các tiêu chí đánh giá. Do đó, cần phải làm sáng tỏ yêu cầu đào tạo để thiết lập một yêu cầu đủ rô ràng nhằm làm cho mỗi người đều biết mình đi đâu và tại sao phải đi đến đó. Đối với nhà tố chức, điều này được thục hiện thông qua việc lập ra một “văn bản khung” nhằm dự kiến nguồn lực (nhân lực, thiết bị.) và xác định các mục tiêu của chương trình đào tao (xem muc 4 và 5).
Lý tưởng nhất là làm sáng tỏ yêu cau dao tao thong qua tranh luận, tính toán giữa tất cả các bên (cơ quan truyền thông, nhà tổ chức, giảng viên, học viên.) đề đạt được một khuôn khổ chung về đào tạo. Khuôn khổ này xác định rõ các mục tiêu chiến lược, tác chiến 8 Giáo trình đành cho Giảng viên báo chí và sư phạm của khóa đào tạo; các kết quả mong chờ và các. hạn chế của chương trình. Nhũng câu hỏi cần được đặt ra trong giai đoạn xác định các mong đợi và chuẩn bị khóa đào tạo này liên quan đến: 1.
Hoàn cảnh đào tạo: Những thay đồi bất nguồn từ đào tạo trong các cơ quan truyền thông; những thông điệp chính cần chuyển tải; những tác nhân khác nhau và những mối quan tâm của họ? 2. Các kết quả trông chò tù khóa đào tạo: Đâu là nhũng tiêu chí thành công? 3. Công chúng: Họ là ai? Chức vụ hiện tại của họ? Số lượng? Trình đọ hiểu biết của họ trong lĩnh vực đào tạo? Múc độ húng thú của họ đành cho khóa đào tạo được dụ kiến? Họ đi học trong những điều kiện nào? 4, Giảng viên: Nhũng tiêu chí tuyển chọn giảng viên là gì? Liệu có cần đự trù sự tham gia của chuyên gia hay không? 5. Thiết bị dành cho khóa đào (ạo: Hỗ trọ sự phạm sắn có và cần tạo ra? Phương pháp nào? Hậu cần (địa điểm, thời gian đào tạo, văn phòng phẩm, vật tu, phương tiện ký thuật, ngân sách, v.)? Tom tat: Đối với các nhà tổ chức một khóa đào tạo - và giảng viên - điều quan trọng là phải xác định được các mong đợi một cách thiết thục và cụ thể.
Để làm được điều đó cần hỏi các cơ quan hội viên một cách cụ thể aaa 2. DAO TAO LA GI? “Tôi mệt mỏi, tôi muốn một Ìy cà phê thái đác/” Trên thục tế, người phát biểu câu nói đó cần được ngủ hơn cần ly cà phê. Đối với đào tạo cũng vậy. Giữa các mong đọi được nói ra và những nhu cầu thục sự có thể có một hào ngăn cách.
Hơn nữa, không phải lúc nào học viên cũng tự nói lên mong đợi của mình, mà người nói lại là trưởng ban biên tập của anh ta hoặc người phụ trách bộ phận nhân sự. Quá nhiều lóp lang khiến cho việc “gọi tên chỉ mặt” nhu cầu đào tạo trở nên không chính xác. "Thông thường, giảng viên hiếm khi được “mời” tham gia vào khâu xác định các mong đợi. Nhà tổ chức của khóa đào tạởlà người làm việc này cùng với một hay một số các cơ quan truyền thông có liên quan.
Và có thể chương trình đào tạo cũng đã được thiết kế và thông qua trước cả khi người ta đè nghị bạn đảm nhiệm việc giảng khóa đào tạo ấy (xem mục 1 về vấn đề này). Có nghĩa là phần tham gia của giảng viên trong khâu thiết kế một khóa đào tạo thay đói rất nhiều. Nhưng, ngay cả trong trường hợp một chương trình đã được thiết lập từ trước, thì cái khung đã định ra ấy liệu còn có ý nghĩa gì nếu nhu giáng viên không biến nó thành của mình?