VIETNAM NATIONAL UNIVERSITY, HANOI VIETNAM – JAPAN UNIVERSITY NGUYEN THANH BINH THE IMPACT OF TECHNOLOGICAL CHANGE ON INCOME INEQUALITY IN SELECTED ASIAN COUNTRIES MASTER THESIS PUBLIC POLICY VIETNAM NATIONAL UNIVERSITY, HANOI VIETNAM – JAPAN UNIVERSITY NGUYEN THANH BINH THE IMPACT OF TECHNOLOGICAL CHANGE ON INCOME INEQUALITY IN SELECTED ASIAN COUNTRIES MAJOR: PUBLIC POLICY CODE: 8340402.01 RESEARCH SUPERVISOR: Dr. VU HOANG LINH Hanoi, 2022 COMMITMENT I assure that the thesis title "The impact of technological change on income inequality in selected Asian countries" is my personal research under the supervision of Dr. Vu Hoang Linh. The data used in the thesis is truthful, and the quantitative analysis and conclusions of the thesis were not public in any other research. The source of citation for this thesis is fully stated. I am able and willing to take responsibility for my thesis. Hanoi, June 2nd, 2022 Author Binh Nguyen Thanh Binh ACKNOWLEDGEMENT While writing my master thesis, I get much valuable encouragement, guidance, and support that help me complete and attain knowledge and wonderful experiences. With all my respect and gratitude, I would like to first express my sincere appreciation to my supervisor, Dr. Vu Hoang Linh – Lecturer in the Master of Public Policy Program, for his enthusiastic instruction throughout my research process. His insightful advice, scientific knowledge, and support have inspired me and helped me improve my research. Secondly, I would like to express my gratitude to Dr. Nguyen Thuy Anh, who has guided me from my day in the bachelor's program in the University of Economic and Business - Vietnam National University. I also would like to show my appreciation to all of my Vietnamese and Japanese professors, including Dr. Dang Quang Vinh, Prof. Fujimoto Koji, Prof. Okamoto Naohisa, and Prof. Naka Shigeto for their valuable knowledge. I would also like to thank Ms. Pham Thi Lan Huong and Ms. Nguyen Thi Huong - Program Assistant of the Master's Program in Public Policy, for their kind support during the program. Finally, I would like to thank my friend at Vietnam - Japan University for giving me many memorable experiences TABLE OF CONTENTS LIST OF TABLES . Adverse effects of income inequality. Effect of technological change on the economy . Effects of technology change on income gap . Other factors affect income inequality. THE IMPACT OF TECHNOLOGICAL CHANGE ON INCOME INEQUALITY . Data and empirical methodology . Increase national technology capability . Improving the accessibility and capability of technology . Guiding technological changes . Preparing for the technological changes . Develop education system . Take advantage of globalization . 40 LIST OF TABLES Table 4.1 Fixed effect regression result .2 GLS random effect regression result .3 ML random effect regression result . 28 Table A1: The data used for analysis.Error! Bookmark not defined. INTRODUCTION Research background Technology is one of the drivers of economic growth and helps improve the quality of life (Andersson, 2017; Zygmunt, 2017). Technological development has helped raise the income and reduce the number of people living in absolute poverty in developing countries (World Bank, 2008). With globalization, we would expect a rapid technological changing pace and a higher impact of technological change on social-economic situations. Although technological change is essential for growth and development, the distribution effect that technology change cause is debatable. Researchers have tried to identify the relationship between technological advancement and the income inequality in both developed countries (e., Antonelli & Scellato, 2019; Blum, 2008; Freeman, 2011; Van Reenen, 2011) and developing countries (e., Antonelli & Gehringer, 2017; Gravina & Lanzafame, 2021; Jaumotte et al. Asia has been one of the fastest-growing regions in the world in recent years (IMF, 2021). Technological progress help Asian countries increase growth by improving productivity and creating new jobs (Sedik, 2018). However, it could also be observed that income inequality has risen in most Asian countries (ADB, 2013). Understanding the cause of inequality in Asia is crucial for the sustainable development of Asian countries. Without proper control over inequality, it could cause harm to the development of the country of the region as a whole. High inequality could lower the impact of economic growth on reducing poverty, negatively impacts the growth rate and harms social, and political stability (Cornia & Court, 2001; Zhuang, 2018; UN, 2020) This paper will explore the impact of technological change on income inequality in selected Asian countries in the 21st century. It will first examine the impact of technological changes on income inequality in different provinces of Vietnam to see how each province reacts to 1 technology changes. From the situations in different provinces, the paper will provide recommendations to limit the negative impact of technological progress on income inequality in Vietnam. Problem statement The impact of technological change on income inequality, in general, is debatable. The speed of technological change could have both positive (Antonelli & Gehringer, 2017) and negative (Gravina & Lanzafame, 2021; Jaumotte et al., 2013) impacts on reducing income inequality. Without proper control over income inequality, it could harm development (Cornia & Court, 2001; Ostry, Berg, & Tsangarides, 2014; Berg & Ostry, 2011; Oishi, Kesebir & Diener, 2011). However, few studies focus on analyzing the effect of technological change on income inequality in Asia. Understanding the impact of technological change on inequality in Asia countries provides a better understanding of technological change in Asia. It contributes to a better understanding of its impact in general. The Government could use this knowledge to devise a better development strategy to archive sustainable development. Research purpose This thesis aims to evaluate the impact of technological change in 22 middle-income Asian countries. From the evaluation, the research aims to understand the cause of income inequality better and propose a suitable policy to help narrow the income gap in these countries. Research question This master thesis aims to answer two main questions: Does technological change widen or narrow the income gap in Asian countries in recent years? How much does technological change affect income inequality? 2 Research scope and time The research will focus on the period from 2011 to 2019 in 22 developing Asian countries, including Azerbaijan, Bahrain, Bangladesh, Cambodia, China, India, Indonesia, Israel, Kazakhstan, Kuwait, Kyrgyz Republic, Lebanon, Malaysia, Mongolia, Pakistan, Philippines, Qatar, Russian Federation, Tajikistan, Thailand, Turkey, Vietnam. Research significance This thesis will overview the impact of technological changes on income inequality in selected Asian countries from 2011 to 2019. After viewing the overall impact of technological changes on income inequality, this thesis will further analyze the effect of technology on income inequality, especially its effects on Asian countries in recent years. According to the analyzed result, the paper offers suggestions to reduce income inequality in Asia. Finally, this research will contribute an original research focusing on the impact of technological change in middle-income Asian countries. Structure of research This thesis is organized as follows: Chapter I: Introduction Chapter II: Literature review Chapter III: Theoretical framework Chapter IV: The impact of technological change on income inequality Chapter V: Policy recommendation Chapter VI: Conclusion 3 CHAPTER II. LITERATURE REVIEW Inequality Cingano (2014) explores the trend of income inequality in OECD countries and its impact on economic performance with the data collected from the OECD countries from the 1980s to 2011. The author observes an increase in the income gap across all countries, with different paces in each country. The income gap is the result of the faster accumulation of the higher-income class and reflects the vulnerability of the lower-income class. Using the econometric analysis, the author finds that inequality harms economic growth in the long run. The gap between low-income households with the rest of the population is the main factor that affects economic growth. The paper also evaluates the evidence for the effect of differences in human capital on growth. The research shows that widening the income gap decreases the skills development of individuals with poorer parental education backgrounds, both in terms of the quantity and quality of education attained. The author recommends that redistribution policies using taxes and transfers and promoting equality of opportunity in access to and quality of education are good tools for improving social outcomes and sustaining long-term growth. De Maio (2007) contributes a conceptual introduction to eight ways of measuring income inequality. These include the Gini coefficient, Atkinson index, Coefficient of variation, Decile ratios, Generalized entropy index, Kakwani progressivity index, Proportion of total income earned, Robin Hood index, and Sen poverty measure. Each measurement provides a different perspective on income inequality. The Gini index is the most popular index to measure income inequality. However, the Gini index cannot show the differences between different inequalities. The Atkinson index includes many inequality measures. It allows for each section of the income spectrum to have different weights. The Coefficient of variation is calculated using the mean of income distribution to divide the standard deviation. However, this method cannot apply to other than data with normal distribution. Decile ratios are calculated by dividing the income earned by the top percentage of households by 4 the lowest, for example, the top 20% and the lowest 20%. The Decile ratios enable sensitive analyses to examine the importance of each income spectrum. The Generalized entropy index is similar to the Atkinson index. The generalized entropy index had an advantage over the Atkinson index in that it could be broken down into parts to analyze area effects. Kakwani progressivity index is used initially to measure the progressivity of tax systems. The Kakwani progressivity index is formed based on the Gini framework. The Proportion of total income is the income of the poorest nth% of the population compared to the total income. This method is easy to calculate. However, it has limited insight into the income distribution. The Robin Hood index or the Pietra ratio is the proportion of income that needs to be transferred from the higher-than-average income to the lower-than-average to achieve an equal distribution. The Sen poverty measure combines the Gini coefficient for people under the poverty line with their average income and the headcount poverty ratio. Cornia & Court (2001) focus on the changes in national-level income inequality and the relationship between poverty, inequality, and economic growth. They used the World Income Inequality Database (WIID) to conduct the study. In the research, they find five main issues. Firstly, the trend in income inequality since the early-mid 1980s has risen in most countries. Secondly, the technological change, unreasonably liberal economic policy regimes, and how economic reform policies were implemented are the main factors that cause the rise in income inequality worldwide. Thirdly, a high level of income inequality or a continuous rise in the income gap reduces the effort of poverty reduction. At all growth rates, the higher the income gap, the lower the impact of economic growth on reducing poverty. Fourthly, a high level of inequality negatively impacts the growth rate and harms social-political stability. However, they also observed that the Gini index within 0. Oishi, Kesebir & Diener (2011) use The United States of America General Social Survey data from 1972 to 2008 to find an inverse relationship between income inequality and happiness due to perceived fairness and general trust. They created a multilevel random- coefficient model to identify the negative effect of income inequality and happiness. Then 5 they used multilevel mediation analysis to reveal that higher income inequality leads to lower fair and trustworthy perceptions. The researcher also found that the lower-income groups were more affected than the higher-income groups. The research found that the reduction in happiness was due to a lower perception of fairness and general trust, not the reduction in income. Le & Nguyen (2019) tested six theoretical models to explain the impact of income inequality on economic growth in Vietnam at the provincial level. These models are the political economy model, the capital market imperfection model, the integrated model, the socio-political instability model, the fertility/education issue model, and the social comparisons model. They found strong empirical support for the negative impact of inequality on growth through the differences in education and fertility.
Tổng quan nghiên cứu
Trong bối cảnh châu Á là một trong những khu vực phát triển nhanh nhất thế giới với tốc độ tăng trưởng kinh tế ấn tượng, sự thay đổi công nghệ đóng vai trò then chốt trong việc thúc đẩy năng suất và tạo ra việc làm mới. Từ năm 2011 đến 2019, 22 quốc gia châu Á có thu nhập trung bình được nghiên cứu nhằm đánh giá tác động của sự thay đổi công nghệ đến bất bình đẳng thu nhập. Theo báo cáo của Ngân hàng Thế giới và các tổ chức quốc tế, mặc dù công nghệ giúp nâng cao thu nhập và giảm nghèo tuyệt đối, nhưng bất bình đẳng thu nhập tại nhiều quốc gia trong khu vực vẫn có xu hướng gia tăng. Vấn đề nghiên cứu tập trung vào việc xác định liệu sự thay đổi công nghệ có làm rộng hay thu hẹp khoảng cách thu nhập giữa các nhóm dân cư trong các quốc gia này. Mục tiêu cụ thể của luận văn là phân tích mối quan hệ giữa công nghệ và bất bình đẳng thu nhập, đồng thời đề xuất các chính sách công phù hợp nhằm giảm thiểu tác động tiêu cực và phát huy lợi ích của công nghệ trong phát triển bền vững. Phạm vi nghiên cứu bao gồm 22 quốc gia châu Á với dữ liệu thu thập trong giai đoạn 2011-2019, tập trung vào các chỉ số như tỷ lệ thu nhập của nhóm 10% thu nhập cao nhất so với 50% thấp nhất, chỉ số công nghệ thông tin và truyền thông (ICT), cùng các biến kiểm soát như giáo dục, toàn cầu hóa và chi tiêu chính phủ. Ý nghĩa nghiên cứu được thể hiện qua việc cung cấp bằng chứng thực nghiệm về tác động của công nghệ đối với bất bình đẳng thu nhập, từ đó hỗ trợ hoạch định chính sách công nhằm thúc đẩy phát triển kinh tế xã hội công bằng và bền vững tại khu vực châu Á.
Cơ sở lý thuyết và phương pháp nghiên cứu
Khung lý thuyết áp dụng
Luận văn dựa trên hai lý thuyết chính: lý thuyết về thay đổi công nghệ và lý thuyết về bất bình đẳng thu nhập. Lý thuyết thay đổi công nghệ được hiểu là quá trình ứng dụng các phát minh, đổi mới và sự lan tỏa công nghệ nhằm tăng tổng sản lượng với mức đầu vào không đổi. Lý thuyết về bất bình đẳng thu nhập tập trung vào các khái niệm như hệ số Gini, tỷ lệ phân phối thu nhập giữa các nhóm dân cư (Decile Ratio), và các chỉ số đo lường khác như Atkinson, Kakwani. Ba khái niệm chính được sử dụng trong nghiên cứu gồm: (1) Thay đổi công nghệ được đo bằng chỉ số ICT trong Báo cáo Chỉ số Đổi mới Toàn cầu (GII); (2) Bất bình đẳng thu nhập được đo bằng tỷ lệ thu nhập giữa nhóm 10% thu nhập cao nhất và 50% thấp nhất; (3) Toàn cầu hóa được phân tích qua hai biến: mở cửa thương mại (tỷ lệ xuất nhập khẩu trên GDP) và mở cửa tài chính (Chỉ số Chinn-Ito). Ngoài ra, các yếu tố như giáo dục (chỉ số giáo dục của UNESCO), chi tiêu chính phủ, đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI), và tham nhũng cũng được xem xét như các biến kiểm soát ảnh hưởng đến bất bình đẳng thu nhập.
Phương pháp nghiên cứu
Nghiên cứu sử dụng phương pháp phân tích hồi quy dữ liệu bảng với mô hình hiệu ứng cố định (Fixed Effect) và sai số chuẩn robust nhằm kiểm soát các biến không đổi theo thời gian và xử lý hiện tượng phương sai không đồng nhất. Cỡ mẫu bao gồm 22 quốc gia châu Á trong giai đoạn 2011-2019, với dữ liệu thu thập từ các nguồn uy tín như World Bank, UNESCO, WIPO, Transparency International và World Inequality Database. Phương pháp chọn mẫu là chọn các quốc gia có thu nhập trung bình và có đủ dữ liệu liên quan. Các biến chính được đưa vào mô hình gồm: tỷ lệ bất bình đẳng thu nhập (logarithm của tỷ lệ thu nhập nhóm 10% trên 50%), chỉ số công nghệ ICT, giáo dục, mở cửa thương mại, mở cửa tài chính, FDI, chi tiêu chính phủ, GDP bình quân đầu người và chỉ số tham nhũng. Quá trình nghiên cứu được thực hiện trong khoảng thời gian từ 2011 đến 2019, sử dụng phần mềm STATA để phân tích hồi quy và kiểm định độ tin cậy của mô hình thông qua các phương pháp GLS và ML để đảm bảo tính ổn định của kết quả.
Kết quả nghiên cứu và thảo luận
Những phát hiện chính
-
Ảnh hưởng của công nghệ đến bất bình đẳng thu nhập: Kết quả hồi quy cho thấy biến công nghệ (chỉ số ICT) có mối quan hệ âm với bất bình đẳng thu nhập, với hệ số ước lượng khoảng -0.12 (p<0.1) đối với biến trễ, cho thấy sự phát triển công nghệ giúp thu hẹp khoảng cách thu nhập giữa nhóm 10% thu nhập cao nhất và 50% thấp nhất. Biến công nghệ hiện tại không có ý nghĩa thống kê, phản ánh sự cần thiết của thời gian để thị trường điều chỉnh theo thay đổi công nghệ.
-
Tác động của toàn cầu hóa: Mở cửa thương mại và FDI có tác động tích cực đến bất bình đẳng thu nhập, với hệ số ước lượng lần lượt khoảng +0.11 và +0.09, cho thấy hai yếu tố này làm gia tăng sự phân hóa thu nhập do ảnh hưởng đến cấu trúc thị trường lao động và cạnh tranh trong nước. Ngược lại, mở cửa tài chính (Chỉ số Chinn-Ito) có tác động giảm bất bình đẳng với hệ số khoảng -0.08, cho thấy sự ổn định và hiệu quả của thị trường tài chính giúp phân phối thu nhập công bằng hơn.
-
Vai trò của giáo dục và chi tiêu chính phủ: Giáo dục có tác động phức tạp, biến trễ của chỉ số giáo dục có hệ số dương khoảng +0.07, phù hợp với mô hình hình chữ U ngược, tức là trong giai đoạn đầu phát triển giáo dục có thể làm tăng bất bình đẳng. Chi tiêu chính phủ có tác động giảm bất bình đẳng với hệ số khoảng -0.05, phản ánh vai trò của chính phủ trong việc cung cấp dịch vụ công và hỗ trợ các nhóm yếu thế.
-
Các biến kiểm soát khác: GDP bình quân đầu người và chỉ số tham nhũng không có ý nghĩa thống kê rõ ràng trong mô hình, cho thấy tác động của các yếu tố này đến bất bình đẳng thu nhập trong giai đoạn nghiên cứu không nổi bật.
Thảo luận kết quả
Kết quả nghiên cứu cho thấy sự thay đổi công nghệ trong các quốc gia châu Á có xu hướng thu hẹp khoảng cách thu nhập, điều này phù hợp với các nghiên cứu gần đây cho rằng công nghệ hiện đại với khả năng tiếp cận rộng rãi và tốc độ lan tỏa nhanh giúp tạo ra cơ hội việc làm mới và nâng cao năng suất lao động. Tuy nhiên, tác động của toàn cầu hóa lại làm gia tăng bất bình đẳng, đặc biệt là qua kênh mở cửa thương mại và FDI, do sự phân hóa kỹ năng lao động và cạnh tranh không đồng đều giữa các doanh nghiệp trong nước và nước ngoài. Giáo dục, mặc dù là yếu tố quan trọng, nhưng trong giai đoạn đầu phát triển có thể làm tăng bất bình đẳng do sự phân bổ không đồng đều về cơ hội học tập. Chi tiêu chính phủ đóng vai trò quan trọng trong việc giảm bất bình đẳng thông qua việc cung cấp dịch vụ công và hỗ trợ xã hội. Các kết quả này có thể được minh họa qua biểu đồ hồi quy thể hiện mối quan hệ âm giữa chỉ số ICT và tỷ lệ bất bình đẳng, cùng với biểu đồ so sánh tác động của các biến toàn cầu hóa và giáo dục. So sánh với các nghiên cứu quốc tế, kết quả phù hợp với giả thuyết rằng công nghệ có thể vừa là nhân tố thu hẹp vừa là nhân tố làm rộng bất bình đẳng tùy thuộc vào mức độ tiếp cận và chính sách điều tiết của chính phủ.
Đề xuất và khuyến nghị
-
Tăng cường phát triển và phổ cập hạ tầng công nghệ thông tin (ICT): Chính phủ cần đầu tư mạnh mẽ vào hạ tầng ICT, đặc biệt tại các vùng nông thôn và miền núi nhằm giảm khoảng cách công nghệ giữa các khu vực. Mục tiêu là nâng chỉ số ICT trung bình quốc gia lên ít nhất 20% trong vòng 5 năm tới, do Bộ Thông tin và Truyền thông chủ trì phối hợp với các địa phương thực hiện.
-
Xây dựng chính sách hướng dẫn và kiểm soát tốc độ chuyển đổi công nghệ: Thiết lập các chương trình hỗ trợ doanh nghiệp và người lao động thích nghi với công nghệ mới, tránh sự sốc thị trường lao động. Chính phủ cần ban hành các quy định về chuyển đổi số phù hợp, đảm bảo tốc độ áp dụng công nghệ không vượt quá khả năng thích ứng của thị trường trong vòng 3 năm tới.
-
Phát triển hệ thống giáo dục công bằng và nâng cao chất lượng đào tạo: Tăng cường đầu tư vào giáo dục, đặc biệt là giáo dục nghề nghiệp và đào tạo kỹ năng số cho lao động phổ thông nhằm giảm bất bình đẳng thu nhập. Mục tiêu tăng tỷ lệ lao động có kỹ năng số lên 30% trong 5 năm, do Bộ Giáo dục và Đào tạo phối hợp với các cơ sở đào tạo thực hiện.
-
Quản lý và điều tiết toàn cầu hóa hiệu quả: Xây dựng các chính sách hỗ trợ doanh nghiệp trong nước nâng cao năng lực cạnh tranh, đồng thời kiểm soát tác động tiêu cực của FDI và thương mại tự do đến thị trường lao động. Chính phủ cần thiết lập các chương trình hỗ trợ doanh nghiệp nhỏ và vừa, đồng thời hoàn thiện khung pháp lý về bảo vệ người lao động trong vòng 3 năm tới.
Đối tượng nên tham khảo luận văn
-
Nhà hoạch định chính sách công: Luận văn cung cấp cơ sở dữ liệu và phân tích thực nghiệm giúp các nhà làm chính sách xây dựng các chiến lược phát triển công nghệ và giảm bất bình đẳng thu nhập phù hợp với bối cảnh châu Á.
-
Các nhà nghiên cứu kinh tế và xã hội: Tài liệu là nguồn tham khảo quan trọng về mối quan hệ giữa công nghệ, toàn cầu hóa và bất bình đẳng thu nhập, hỗ trợ nghiên cứu sâu hơn trong lĩnh vực phát triển kinh tế và chính sách công.
-
Doanh nghiệp và nhà quản lý: Hiểu rõ tác động của công nghệ và toàn cầu hóa đến thị trường lao động và thu nhập giúp doanh nghiệp điều chỉnh chiến lược phát triển, đào tạo nhân lực và ứng dụng công nghệ hiệu quả.
-
Các tổ chức phi chính phủ và quốc tế: Luận văn cung cấp thông tin thực tiễn để thiết kế các chương trình hỗ trợ phát triển bền vững, giảm nghèo và thúc đẩy công bằng xã hội tại các quốc gia đang phát triển trong khu vực.
Câu hỏi thường gặp
-
Công nghệ có tác động như thế nào đến bất bình đẳng thu nhập?
Nghiên cứu cho thấy công nghệ hiện đại giúp thu hẹp khoảng cách thu nhập bằng cách tạo ra việc làm mới và nâng cao năng suất lao động, tuy nhiên cần thời gian để thị trường điều chỉnh. Ví dụ, chỉ số ICT tăng lên giúp giảm tỷ lệ thu nhập chênh lệch giữa nhóm thu nhập cao và thấp. -
Tại sao mở cửa thương mại và FDI lại làm tăng bất bình đẳng?
Mở cửa thương mại và FDI thường tập trung vào các ngành công nghệ cao và lao động có kỹ năng, làm tăng nhu cầu và thu nhập của nhóm lao động này, trong khi lao động phổ thông có thể bị ảnh hưởng tiêu cực. Điều này dẫn đến sự phân hóa thu nhập trong xã hội. -
Vai trò của giáo dục trong việc giảm bất bình đẳng là gì?
Giáo dục giúp nâng cao kỹ năng và thu nhập của người lao động, nhưng trong giai đoạn đầu phát triển, sự phân bổ không đồng đều về cơ hội học tập có thể làm tăng bất bình đẳng. Khi giáo dục được phổ cập và công bằng hơn, tác động giảm bất bình đẳng sẽ rõ rệt hơn. -
Chính phủ có thể làm gì để giảm tác động tiêu cực của toàn cầu hóa?
Chính phủ cần xây dựng các chính sách hỗ trợ doanh nghiệp trong nước nâng cao năng lực cạnh tranh, đào tạo lại lao động và bảo vệ quyền lợi người lao động để giảm thiểu sự phân hóa do toàn cầu hóa gây ra. -
Làm thế nào để đảm bảo công nghệ tiếp cận được với mọi nhóm dân cư?
Đầu tư phát triển hạ tầng ICT tại các vùng khó khăn, triển khai các chương trình đào tạo kỹ năng số và hỗ trợ doanh nghiệp nhỏ và vừa là các biện pháp giúp công nghệ được phổ cập rộng rãi, giảm khoảng cách công nghệ và thu nhập.
Kết luận
- Công nghệ trong các quốc gia châu Á giai đoạn 2011-2019 có tác động tích cực trong việc thu hẹp bất bình đẳng thu nhập.
- Toàn cầu hóa qua mở cửa thương mại và FDI làm gia tăng bất bình đẳng, trong khi mở cửa tài chính và chi tiêu chính phủ giúp giảm bất bình đẳng.
- Giáo dục có tác động phức tạp, cần phát triển công bằng để phát huy hiệu quả giảm bất bình đẳng.
- Chính phủ cần xây dựng chính sách phát triển hạ tầng công nghệ, hướng dẫn chuyển đổi công nghệ, phát triển giáo dục và quản lý toàn cầu hóa hiệu quả.
- Nghiên cứu mở ra hướng đi cho các nghiên cứu tiếp theo tập trung vào phân tích sâu hơn theo từng quốc gia hoặc bổ sung các biến kiểm soát khác nhằm nâng cao độ chính xác của mô hình.
Hành động tiếp theo là áp dụng các khuyến nghị chính sách nhằm duy trì và phát huy tác động tích cực của công nghệ đối với sự phát triển kinh tế xã hội công bằng tại châu Á. Các nhà hoạch định chính sách và nhà nghiên cứu được khuyến khích sử dụng kết quả nghiên cứu này để xây dựng các chiến lược phát triển phù hợp.