CHƯƠNG 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN CỦA QUẢN LÝ ĐỔI MỚI PHƯƠNG PHÁP DẠY HỌC MÔN NGỮ VĂN Ở CÁC TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ THEO HƯỚNG PHÁT TRIỂN NĂNG LỰC GIAO TIẾP CHO HỌC SINH 1. Tổng quan nghiên cứu vấn đề 1. Những nghiên cứu đổi mới phương pháp dạy học theo hướng phát triển năng lực giao tiếp cho học sinh Trong cuốn sách: “Nền giáo dục cho thế kỷ XXI - Những triển vọng của Châu Á - Thái Bình Dương” của R. Singh [36, tr 112], nhà giáo dục nổi tiếng của Ấn Độ, đã cho rằng giáo dục là cần phải tập trung giáo dục con người năng động, sáng tạo, có năng lực thực hành thông qua kiến thức mình đã học để làm việc, hợp tác, chung sống với cộng đồng.
Để đạt được mục tiêu đó, người dạy phải có những PPDH, hình thức dạy học phù hợp với trình độ, năng lực của người học; khác với PPDH truyền thống thầy đọc, trò ghi. Ông cho rằng cần thực hiện: “Học giữa hai người với nhau, học trong nhóm nhỏ, học trong các trường với quy mô tùy theo nhu cầu của người học” [36, tr. Cách tiếp cận này, đã nêu lên quá trình đổi mới PPDH là tập trung vào người học nhằm tích cực hóa hoạt động nhận thức của họ; người thầy chỉ đóng vai trò là cố vấn, định hướng giúp cho học sinh học tập để họ có thể học thường xuyên, học suốt đời, hướng tới phát triển toàn diện năng lực và phẩm chất cho học sinh. Tác giả Tsunesaburo Makiguchi, trong cuốn sách “Giáo dục vì cuộc sống sáng tạo” đã đề cập nhiều vấn đề về giáo dục.
Ông khẳng định: “Mục đích của giáo dục là bao quát hơn của đời sống người được giáo dục” [38, tr. và đã khái quát bản chất quá trình học tập “ hướng dẫn quá trình học tập và đặt trách nhiệm học tập vào trong tay mỗi học sinh, là quá trình hướng dẫn học sinh tự học” [38, tr. Tư tưởng xuyên suốt và sâu sắc của tác phẩm này là tư tưởng về PPDH hiện đại đã góp phần làm thay đổi tư duy sư phạm của các nhà giáo và hoạt động thực tiễn giáo dục hướng vào phát triển năng lực cho người học. Tại Việt Nam, đã có nhiều nghiên cứu liên quan đến việc đổi mới phương pháp dạy học, đặc biệt là nhằm phát triển năng lực.
Dưới đây là một số công trình liên quan đến hướng nghiên cứu của luận án. Trong bối cảnh thế giới đang tiến bộ và bước vào kỷ nguyên mới, giáo dục Việt Nam cũng phải đối mặt với những xu hướng và thách thức mới. Nhiều nhà khoa học Việt Nam đã tiến hành các nghiên cứu về giáo dục, quản lý giáo dục, quản lý trường học và quản lý hoạt động giáo dục. Một số tác giả tiêu biểu bao gồm: Phạm Minh Hạc, Nguyễn Ngọc Quang, Phạm Viết Vượng, Nguyễn Văn Lê, Hà Thế Ngữ, Đặng Vũ Hoạt, Nguyễn Thị Mỹ Lộc, Đặng Xuân Hải.
Những công trình khoa học này có giá trị lý luận và thực tiễn phong phú, được áp dụng rộng rãi và mang lại hiệu quả lớn cho sự phát triển giáo dục của đất nước. Cuốn sách “Dạy học và phương pháp dạy học trong nhà trường” (2005) của tác giả Phan Trọng Ngọ [29]. Trong công trình nghiên cứu của mình, tác giả đã tổng hợp nhiều kỹ thuật dạy học trong sử dụng các PPDH như: “Các phương pháp dùng lời, các kỹ thuật trao đổi, vấn đáp; các kỹ thuật làm việc trực tiếp với đối tượng; các kỹ thuật thảo luận. Tác giả Phạm Viết Vượng [44] trong cuốn sách“Giáo dục học” (2008) đã bàn về những vấn đề cơ bản của giáo dục học trong đó tác giả đã bàn rất kỹ về quá trình dạy học ở trường phổ thông; nguyên tắc dạy học ở trường phổ thông; PPDH ở trường phổ thông; hình thức tổ chức dạy học.
Theo tác giả, phương pháp dạy học đổi mới có vai trò rất quan trọng trong quá trình dạy học. Đổi mới phương pháp dạy học có nghĩa là đổi mới cách dạy của giáo viên, cách học của học sinh và cách kiểm tra, đánh giá kết quả dạy và học. cần đổi mới đồng bộ các yếu tố của quá trình dạy học như: mục tiêu, nội dung, phương pháp, kiến thức và tài liệu dạy học; đổi mới giáo viên, người học và đánh giá. Cuốn sách “Dạy học hiện đại - Lý luận - Biện pháp - Kỹ thuật” (2009) của tác giả Đặng Thành Hưng [24, tr.34] đã bàn về các nhân tố của quá trình dạy học hiện đại; trong đó tập trung phân tích về nội dung và PPDH ở nhà trường.
Tác giả đã đi sâu giải thích những vấn đề cơ bản về lý thuyết của nội dung và PPDH hiện đại, các điều kiện vận dụng trong dạy học các môn học; đồng thời đặt ra các yêu cầu khi vận dụng nội dung và PPDH. Các tác giả Nguyễn Văn Cường - B. Meier trong cuốn sách “Lý luận dạy học hiện đại” (2012) đã nêu lên một số vấn đề về đổi mới PPDH ở các trường phổ thông. Tác giả cho rằng: “Bản chất của phương pháp dạy học đổi mới là tạo điều kiện cho học sinh tham gia vào các hoạt động học tập một cách có ý thức và sáng tạo.
Trong đó, việc xây dựng phong cách học tập sáng tạo là yếu tố trung tâm trong sự đổi mới phương pháp giáo dục nói chung và cụ thể là phương pháp dạy học đổi mới. Việc đổi mới phương pháp dạy học nhằm cải thiện những hình thức và phương pháp giảng dạy chưa hiệu quả của giáo viên và học sinh, đồng thời áp dụng các phương thức hiệu quả hơn để nâng cao chất lượng giảng dạy, kích thích tính tích cực, tự chủ, sáng tạo và phát triển năng lực của học sinh". Cuốn sách “Phương pháp dạy học truyền thống và đổi mới” (2010) của tác giả Thái Duy Tuyên đã trình bày đặc điểm của thời đại; đặc điểm của dạy học trong xã hội hiện đại. Tác giả nhấn mạnh: “Cuộc cách mạng khoa học công nghệ tiếp tục phát triển nhanh chóng trong thế kỷ 21, biến thế giới từ nền văn minh công nghiệp sang nền văn minh thông tin, sản sinh ra một lượng lớn tri thức.
của cải vật chất và tinh thần, làm thay đổi bộ mặt xã hội. Toàn cầu hóa, những đặc điểm của xã hội hiện đại, vấn đề con người trong xã hội hiện đại đang đặt ra cho giáo dục nhà trường với những thách thức không hề nhỏ” [39, tr. Những nghiên cứu quản lý đổi mới phương pháp dạy học theo hướng phát triển năng lực giao tiếp cho học sinh Các tác giả liên kết với Viện Đào tạo Giáo viên Đại học Pháp và bao gồm Guy Brousseau, Claude Comiti, M. Margolinas, cấu trúc hoạt động lớp học, vai trò của giáo viên trong việc đưa ra các tình huống và tổ chức cho học sinh giải quyết, vai trò của giáo viên trong việc tìm ra những kiến thức, điều kiện mà học sinh tạo ra để sửa đổi kiến thức thông qua phân tích, nghiên cứu.
Trường học không chỉ tác động đến giáo viên và người học mà quan trọng hơn là họ còn chuyển đổi để đảm bảo rằng giáo viên và người học thích ứng với môi trường đang thay đổi.[42] Theo Agnes Chang Shook Cheong: “Lãnh đạo nhà trường đóng vai trò quan trọng trong lãnh đạo hoạt động giảng dạy, hỗ trợ giáo viên để có một môi trường học tập tốt. Họ lãnh đạo giáo viên bằng cách thổi nhiệt tình và tiếp nghị lực cho giáo viên, tạo cho giáo viên một không gian về tinh thần, tâm lý và thể lực, hỗ trợ để thử nghiệm những phương pháp giảng dạy mới. Trường học của thế kỷ XXI tập trung phát triển kỹ năng tư duy; đánh giá không tách rời giảng dạy; hợp tác giải quyết vấn đề; học kỹ năng trong bối cảnh các vấn đề thực sự; lấy người học làm trung tâm, định hướng vào giáo viên; tất cả học sinh được học cách tư duy” [Dẫn theo 26]. Phạm Quang Huân (2003), trong cuốn sách: “Một số vấn đề về công tác quản lý giáo dục thực hiện đổi mới chương trình giáo dục THPT” [23], cho rằng: Đáp ứng nhu cầu đổi mới giáo dục đòi hỏi phải đối mặt với một số thách thức quan trọng về quản lý, trong đó có nỗ lực tổ chức, kiểm soát đổi mới phương pháp giáo dục như: Tổ chức nghiên cứu, câu hỏi học tập đổi mới cho giáo viên của các trường.
Tổ chức và thực hiện thường xuyên các hoạt động thực tế nhằm cập nhật phương pháp giảng dạy trong nămđổi mới hoạt động kiểm tra, đánh giá và tăng cường xây dựng hệ thống các điều kiện cho quá trình đổi mới phương pháp dạy học. Lương Việt Thái (2008), trong tài liệu Bồi dưỡng giáo viên đổi mới phương pháp dạy học đã nhấn mạnh: để thực hiện tốt đổi mới PPDH thì cần chú ý nâng cao năng lực sử dụng chuẩn kiến thức, kỹ năng trong công tác quản lý và dạy học, chú ý tới tính thống nhất, đồng bộ giữa công tác quản lý, dạy học, kiểm tra, thi cử. Trong công tác bồi dưỡng giáo viên, bên cạnh những vấn đề chuyên môn, về PPDH cần lưu ý nâng cao năng lực sử dụng chuẩn trong dạy học của giáo viên [41]. Bài báo “Quản lý chương trình giáo dục phổ thông theo định hướng phát triển năng lực người học” (2016) của tác giả Nguyễn Thị Mỹ Lộc [28] đã đề xuất được các giải pháp quản lý chương trình giáo dục phổ thông theo định hướng phát triển năng lực người học một cách khoa học, khả thi cần phải dựa trên những luận cứ khoa học.
Trước hết, theo tác giả cần phải làm rõ về mặt lý luận chương trình giáo dục, xu thế phát triển trong tương lai với những yêu cầu về phẩm chất nhân cách và năng lực của người học phải hướng tới; làm rõ thực trạng quản lý chương trình giáo dục phổ thông theo định hướng phát triển năng lực người học, phát hiện khoảng cách giữa quản lý chương trình giáo dục phổ thông hiện tại với mục tiêu đã được xác định trong Nghị quyết số 29 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI về đổi mới căn bản và toàn diện giáo dục phổ thông: chuyển mạnh quá trình giáo dục từ việc quan tâm, chú trọng trang bị kiến thức sang tập trung phát triển toàn diện phẩm chất và năng lực người học, với “Đổi mới QLGD” được coi là giải pháp đột phá. Qua tổng quan cho thấy đã có nhiều công trình của các tác giả trong và ngoài nước nghiên cứu về đổi mới PPDH và quản lý đổi mới PPDH học môn Ngữ văn ở các trường THCS.