Chương 1 trình bày tổng quan về vệ tinh nhỏ chuẩn CubeSat, khảo sát hệ thống thu phát tín hiệu cho kênh điều khiển băng S, các tham số đánh giá và kỹ thuật cải thiện hiệu băng bộ thu tín hiệu băng S. Vệ tinh CubeSat Vệ tinh là tên gọi cho tất cả các vật thể mà con người đặt vào quỹ đạo Trái đất. Các vệ tinh nhỏ được nói chung là các vệ tinh có kích thước và khối lượng nhỏ, thường dưới 500 kg. Như vậy, tất cả các vệ tinh có trọng lượng dưới 500 kg đều được gọi là vệ tinh nhỏ [1].
Các vệ tinh nhỏ với trọng lượng khác nhau cũng được phân loại như sau: • Vệ tinh Femto: từ 10 g đến 100 g • Vệ tinh Pico: thấp hơn 1 kg • Vệ tinh Nano: từ 1 đến 10 kg • Vệ tinh Micro: từ 10 đến 100 kg • Vệ tinh Small: từ 100 đến 500 kg • Vệ tinh truyền thông: hơn 500 kg Vệ tinh Micro hay MicroSat là tên gọi không chính thức cho tất cả các vệ tinh nhân tạo có khối lượng từ 10 đến 100 kg, do là nó không phải là một phân loại chính thức nên giới hạn trọng lượng có thể có sự khác biệt ngoài thực tế. Khái niệm về vệ tinh nhỏ không còn quá xa lạ: Sputnik I – vệ tinh đầu tiên được gửi trên không gian chỉ nặng 83 kg, trong khi chiếc đầu tiên của Mỹ - Explorer 1 nặng dưới 14 kg. Thực tế, các vệ tinh đời đầu có khối lượng nhỏ chủ yếu là do các thiết bị phóng lúc bấy giờ không có khả năng chứa vệ tinh khối lượng lớn. Sau này, khi tải trọng của các thiết bị phóng lớn hơn, các vệ tinh lớn hơn có nhiều chức năng hoạt động hơn.
Điều này tạo ra sự phát triển nhanh chóng của các mẫu vệ tinh lớn và kéo theo đó là sự quan tâm ít hơn đến các vệ tinh nhỏ. Nhưng tới cuối những năm 80, vệ tinh nhỏ lại được quan tâm trở lại. Sau hơn 50 năm, lịch sử phát triển của vệ tinh nhỏ, thống kê số lượng vệ tinh đã phóng và dự kiến phóng được tóm tắt trong biểu đồ hình 1. Xu hướng phát trển vệ tinh chòm sao vệ tinh Nano/Micro theo ứng dụng được thể hiện thông qua biểu đồ ở hình 1.
Như vậy, theo dự đoán, vệ tinh Nano/Micro vẫn được phát triển chủ yếu cho lĩnh vực quan trắc trái đất/viễn thám (EO/RS) tuy nhiên tỉ trọng lại giảm trong khi tỉ trọng của trong lĩnh vực truyền thông tăng một cách đáng kể. Thêm nữa, trong tương lai, có thể xuất hiện thêm nhiều lĩnh vực ứng dụng công nghệ vệ tinh, tuy số lượng dự đoán chỉ khoảng 3% trong số các vệ tinh được phóng trong 5 năm tới, nhưng đó vẫn là một con số tương đối lớn (3% của 2600 vệ tinh, tương đương với số lượng khoảng 80).1: Thống kê số lượng vệ tinh phóng qua các năm [2].2: Xu hướng phát triển vệ tinh Nano/Micro phân loại theo ứng dụng [3]. Sự xuất hiện của vệ tinh CubeSat giúp cho thị trường vệ tinh nhỏ trở nên sôi động hơn. Xu hướng phát triển vệ tinh Nano/Micro trong tương lai dựa trên tiêu chuẩn CubeSat.
Chìa khóa cho sự phát triển nhanh chóng của CubeSat đó là việc xây dựng một chuẩn mà tất cả các nhà phát triển đều có thể tuân thủ. Các tiêu chuẩn về kích thước và trọng lượng cũng cho phép xây dựng và phát triển hệ thống phóng vệ tinh chung cho CubeSat được gọi là P-POD. Điều này có nghĩa là các 2 Anten GPS Anten băng-S 7. Phân hệ điều chỉnh độ cao và quỹ đạo 6.
Phân hệ kiểm soát nhiệt 5. Phân hệ truyền thông 4. Phân hệ tải trọng 3. Phân hệ điều khiển trung tâm 2.
Phân hệ năng lượng 1. Phân hệ cấu trúc Anten băng-S Anten băng-X Camera quang học Hình 1.3: Mô hình đề xuất các phân hệ cho vệ tinh Micro [4]. nhà nghiên cứu trên khắp thế giới có thể dễ dàng hợp tác với nhau xây dựng các dự án không gian thông qua việc nghiên cứu CubeSat. P-POD cho phép phóng cùng lúc 3U, điều này dẫn đến sự phát triển của CubeSat chuẩn 3U.
Các đơn vị trong chuẩn này được sắp xếp chồng lên nhau, tạo thành thể tích tổng thể 3000 cm3. Các CubeSat cỡ lớn hơn (6U, 12U, 16U, 27U) đã và đang được phóng lên quỹ đạo với số lượng tăng dần qua các năm cho phép cân đối giữa vòng đời vệ tinh và chi phí nhiệm vụ. Trải qua hơn nửa thế kỷ hình thành và phát triển, thị trường vệ tinh nhỏ biến động không ngừng, từ thời kỳ khủng hoảng trong những năm 70-80 cho tới sự gia tăng đột biến về số lượng vệ tinh được dự báo phóng trong năm 2023. Sự cải tiến của các thiết bị, module đã thúc đẩy ngành công nghiệp vệ tinh nhỏ phát triển không ngừng.
Dựa vào những số liệu thống kê và những biến động trong ngành công nghiệp vệ tinh trong những năm gần đây, công việc đã tiến hành khảo sát xu hướng phát triển của vệ tinh Nano/MicroSat. Qua đó, có thể thấy rằng, các hệ thống vệ tinh trong tương lai có xu hướng tăng về tỷ trọng cho các ứng dụng truyền thông và chủ yếu là các hệ thống thương mại. Về cấu hình, vệ tinh Nano/Micro có xu hướng phát triển theo chuẩn CubeSat. Với sự phát triển của các thiết bị phóng chung cho CubeSat, loại vệ tinh này ngày càng được nghiên cứu rộng rãi.
Tính linh hoạt và chức năng của một vệ tinh được quyết định bởi các thành phần kỹ thuật và đặc điểm hoạt động của chúng. Như trong hình 1.3, vệ tinh Micro với trọng lượng khoảng 50-kg, tham khảo [4], được đề xuất với các phân hệ như sau: (1) phân hệ cấu trúc, (2) phân hệ điều khiển trung tâm, (3) phân hệ năng lượng, (4) phân hệ kiểm soát nhiệt, (5) phân hệ điều chỉnh độ cao và quỹ đạo, (6) phân hệ truyền thông, (7) phân hệ trọng tải. Phân hệ cấu trúc Với khối lượng khoảng 50 kg và được phát triển dựa trên chuẩn CubeSat, kích thước tổng thể của vệ tinh Micro này là 50 cm × 50 cm × 50 cm. Khung kim loại sử dụng các giá đỡ hình chữ T là khung chính.
Cấu trúc này rất vững chắc nhưng vẫn dễ dàng tích hợp được với các phân hệ và thành phần khác của vệ tinh. Phân hệ năng lượng Về pin năng lượng mặt trời sẽ sử dụng loại GaAs đa kết nối (GaAs multijunction) để có hiệu suất cao. Pin năng lượng mặt trời sẽ được đặt ở 4 mặt xung quanh và mặt trên của vệ tinh. Pin năng lượng mặt trời được đặt bao gồm 4 dãy song song, mỗi dày bao gồm 8 tế bào quang điện.
Ở mặt trên, có thể đặt 2 dãy song song. Pin dự trữ sẽ dùng pin Li-Ion với điện thế 22.6 V, và dung lượng vào khoảng 6000 mAh. Phân hệ phụ tải Trọng tải chính của vệ tinh đề xuất sẽ là máy ảnh quang học với độ phân giải cao để đáp ứng được một số ứng dụng đặc thù như đánh giá chất lượng mặt nước, nguồn tài nguyên trên mặt đất và trên biển, đặc biệt là vấn đề theo dõi đánh bắt thủy sản trái phép trên biển. Phân hệ điều khiển trung tâm Máy tính trên bo mạch phần cứng được cài đặt trong vệ tinh để thực hiện các chức năng xử lý dữ liệu và lệnh bao gồm: Thu thập dữ liệu từ xa và nhiệm vụ, xử lý và gửi chúng xuống đất; nhận lệnh từ mặt đất, xử lý và phân phối chúng đến các thành phần được chỉ định; quản lý đồng hồ hệ thống và thời gian xử lý; theo dõi các trạng thái vệ tinh và thực hiện các hành động thích hợp nếu cần mà không cần lệnh từ mặt đất.
Phân hệ cao tần Phân hệ cao tần hay còn gọi là phân hệ truyền thông (communication subsystem) là một phần thiết yếu của vệ tinh, cho phép vệ tinh truyền dữ liệu và kết quả đo từ xa tới Trái đất, nhận lệnh từ Trái Đất và chuyển tiếp thông tin cho nhau. Một thiết bị mà cả hai nhận và truyền được gọi là bộ thu phát. Ngược lại, một bộ phát đáp về cơ bản sử dụng công nghệ tương tự như thu phát, nhưng cũng có khả năng cung cấp thông tin khác nhau, giữa các vệ tinh hoặc đối với Trái Đất. Thông tin liên lạc vệ tinh-vệ tinh đôi khi được gọi là liên kết giữa các vệ tinh.
Phân hệ điều chỉnh độ cao và quỹ đạo Phân hệ điều chỉnh độ cao và quỹ đạo (Attitude and orbit control subsystem) kiểm soát hệ thống phụ bao gồm các cảm biến để đo lường định hướng, kiểm soát được nhúng trong phần mềm và bộ truyền động (bánh xe phản ứng, bộ đẩy). Chúng áp dụng các lực va chạm và lực cần thiết để định hướng lại vệ tinh đến một độ cao mong muốn, giữ vệ tinh ở đúng vị trí quỹ đạo và giữ các anten chỉ đúng hướng. 4 Trong quỹ đạo trái đất, khả năng xác định vị trí của vệ tinh có thể được cung cấp bởi bộ thu GPS. Ngoài ra, hệ thống theo dõi radar trên mặt đất có thể được sử dụng.
Hệ thống thu phát tín hiệu cho kênh điều khiển băng S Hơn ba mươi năm qua, do nhu cầu sử dụng các dịch vụ thông tin vệ tinh ngày một tăng cao nên đã đòi hỏi các hệ thống TT&C phải chuẩn hóa được các yêu cầu nhiệm vụ và chương trình hoạt động để có thể phục vụ tốt cho các vệ tinh dân sự và quân sự. Các chức năng chính được nghiên cứu phát triển cho các loại vệ tinh cụ thể, như phục vụ truyền thông và viễn thám quân sự đối với các vệ tinh địa tĩnh (GEO), quan sát trái đất, điều hướng vô tuyến, viễn thám và khí tượng học đối với các vệ tinh tầm thấp (LEO) và tầm trung (MEO). Các ứng dụng như vậy đòi hỏi bộ thu phát của các vệ tinh phải có các đặc tính tiêu chuẩn mới có thể hoàn thành được nhiệm vụ. Hơn nữa theo xu hướng hiện đại hóa, một số lượng lớn các vệ tinh cỡ nhỏ (< 500 kg) và siêu nhỏ (< 100 kg) đang dần dần thay thế các vệ tinh cỡ lớn nhằm giảm chi phí hoàn thành nhiệm vụ trong khi vẫn đáp ứng được yêu cầu cung cấp phạm vi phủ sóng toàn cầu.
Theo đó, các cầu về khối lượng, thể tích sẽ có tầm ảnh hưởng tương đối cao hơn so với các thông số điện, tham số chức năng so với các thiết bị thế hệ trước của vệ tinh. Ngoài ra, nhu cầu sử dụng tối ưu băng thông có sẵn đồng thời cho khả năng hoạt động đa nhiệm cũng đòi hỏi mức độ linh hoạt cao đối với các chức năng có sẵn và các cấu hình có thể có.