Chương 1 tóm tắt lịch sử chính trị , kinh tế và lịch sử hình thành xung đột Libya từ sau khi quốc gia này giành được độc lập từ thực dân Italia khoảng giữa thế ki XX đến trước năm 2011. Tiếp đó chương này trình bày diễn biến cuộc chiến tranh ở Libya (2011) trong khoảng 8 tháng (15/02-23/10/2011) với hai giai đoạn phát triển xung đột thành chiến tranh giữa lực lượng chính phủ Gaddafi và lực 17 lượng Hội đồng Chuyên tiếp Quốc gia (NTC). Giai đoạn đầu của cuộc chiến (15/02- 17/03/2012) đánh dau những cuộc biéu tình chống chính phủ _, sự thành lập và bắt dau dau tranh của NTC và tuy bị lực lượng chính phủ Gaddafi dan áp , tấn công mạnh mẽ, giai đoạn nay là giai đoạn tiền dé cho sự can thiệp của NATO sau này Giai đoạn thứ hai của cuộc chiến _(17/03-23/10/2011) là thời kì giao chiến ác liệt giữa hai bên. NTC với sự hậu thuẫn từ NATO đã nhanh c hóng đảo ngược tình thế ở giai đoạn 1 và giành ưu thé trong cuộc chiến.
Từ đó, kết thúc cuộc chiến với chiến thắng thuộc về họ với cai chết của Gaddafi và tuyên bố độc lập của NTC 6 Libya Chương này phân tích quá trình vận động và phát triển của chiến tranh Libya (2011) theo hai giai đoạn đã nêu ở trên bằng cách nhấn mạnh các sự kiện quan trọng của cuộc chiến và phân tích quan điê m, chính sách cũng như ý đồ chính trị giữa các chủ thể có liên quan trực tiếp và gián tiếp đến cuộc chiến tranh này. Khái quát tình hình Libya trước 2011 ma runisin = Ss Biéu dé 1.1: Ban dé Libya (Nguồn: Bell, Anthony va Witter, David (201 1a), The Libyan Revolution — Part 1 — Roots of Rebellion, Institute for the Study of War) 18 Libya nam ở Bắc Phi doc theo bờ biên Địa Trung Hai. Libya có vị trí chiến lược quan trọng dọc theo vành đai phía bắc của châu Phi, chung đường biên giới rộng lớn với Ai Cập va Sudan ở phía đông, Tunisia va Algeria ở phía tây, Chad và Niger ở phía nam. Với diện tích khoảng 680,000 dặm vuông (khoảng 1,759,540 km vuông), Libya là đất nước lớn thứ tư ở châu Phi và lớn thứ mười bảy trên thế giới.
Ngoài dải đất hẹp canh tác dọc theo bờ biển Địa Trung Hải, sa mạc Sahara khô căn chiếm hơn 95% diện tích của đất nước này. Do địa hình không thể ở được của Sahara, hơn 90% của 6.000 người dân Libya sống đọc theo bờ biển Địa Trung Hải, dân số còn lại sống rải rác trong các cộng đồng ốc đảo nam sâu trong nội địa Libya.[80] Libya được chia thành ba khu vực riêng biệt: Cyrenaica'” ở phía đông, Tripolitania'" ở phía tây bắc, và Fezzan” ở phía tây nam. Biên giới chính thức giữa các khu vực không tồn tại cho đến khi Lybia trở thành thuộc dia của thực dân Italia. Ngoài ra, sự trải dài rộng lớn của sa mạc đã ngăn cản ba khu vực này hòa nhập trong nhiều thế kỷ.
Ba khu vực này tương đối tự trị, phát triển bản sắc chính trị và kinh tế riêng biệt. Lịch sử thù địch giữa 2 vùng Cyrenaica (trung tâm là Benghazi'”) và Tripolitania (trung tâm là Tripoli'*) bắt nguồn kể từ khi Libya độc lập sau năm !° Cyrenaica là một trong ba khu vực riêng biệt ở Libya. Khu vực nay bao g ồm nửa phía Đông của Libya. Cyrenaica và thành phố thủ đô Benghazi từng là điểm tựa vương quyền cho Vua Idris Dé I dư ới thời chế độ quân chủ Sanusi.
Do sự cạnh tranh với khu vực phía tây của Tripolitania trong lịch sử, Cyrenaica là cái nôi mam mống cho những tư tưởng ch ống Gaddafi trong thời gian dài và là khu vực đầu tiên đứng lên chống lại chính quyền cũ. !! Tripolitania là khu vực phía Tây Bắc của Libya. Day là khu vực đông dân cư nhất của Libya ngoai thành phố thủ đô Tripoli và các thànhph ố lớn như Misrata và Zawiyah. Khu vực này có lịch sử đối đầu với Cyrenaica ở phía đông.
2 Fezzan là khu vực phía Tây Nam của Libya. Là một khu vực xa xôi và dân c ư thưa thớt, Fezzan không nổi bật so với Cyrenaica và Tripolitania. Thành phố lớn nhất của Fezzan, Sabha được xem như trung tâm hành chính của khu vực. Fezzan bị chi phối bởi bộ tộc Magarha, một trong những bộ tộc lớn nhất của Libya và trung thành đối với Gaddafi.
'3 Benghazi là thành ph 6 lớn nhất trong khu vực Cyrenaica, đây là trung tâm quy én lực của Vua Sanusi cho đến khi cuộc đảo chính của Gaddafi diễn ra vào năm 1969. Các cuộc biểu tình chống lại chế độ Gaddafi bắt đầu ở Benghazi vào ngày 15/02/2011. Lực lượng an ninh quốc gia bắt đầu sử đụng vũ lực chống lại cuộc biểu tình gây chết người vào ngày 17/02/2011. Ngày 20/02/2011, lực lượng nỗi dậy chi ếm được Benghazi.
Ngày 05/03/2011, Hội đồng chuyền tiếp quốc gia (NTC) chính thức triệu tập lần đầu tiên tại Benghazi đồng thời thành phố từng là thủ đô của Hội đồng chuyên tiếp quốc gia trong suốt cuộc chiến tranh. '4 Tripoli là thủ đô của Libya. Tripoli nằm trên bờ biển phía tây và là thành phố lớn nhất của đất nước với 1,8 triệu dân. Những cuộc biểu tình chống chính phủ ban đ 4u ở thủ đô đã bị đàn áp vào giữa tháng 03.
Tripoli được xem 1a trung tâm quy én lực của chế độ Gaddafi. Máy bay NATO ném bom Tripoli thường xuyên hơn bat ctr nơi nào khác trong chiến tranh. Các phiến quân vùng núi Nafusa bắt đầu tiến tới Tripoli vào đầu tháng 19 1951 khi cả hai khu vực tranh đấu giành quyền kiểm soát lãnh đạo quốc gia. Fezzan giữ lại bản sắc chính trị khác biệt riêng nhưng sự xa xôi và dân cư thưa thớt đã hạn chế sự liên quan của khu vực này trong sự cạnh tranh (giành quyền lãnh đạo đất nước với hai khu vực còn lại).
Mặc dù việc tập trung hóa chính trị và kinh tế giữa các vùng lãnh thổ ngày càng gia tăng bat đầu dưới thời Ottoman và tiếp tục dưới thời GaddafiỶ, chủ nghĩa địa phương (chủ nghĩa cục bộ) vẫn là một yếu tố định hình chính trị Libya. Nền kinh tế Libya phụ thuộc chủ yếu khi doanh thu từ dầu mỏ, đóng góp khoảng 95% kim ngạch xuất khâu, 65% GDP, va 80% doanh thu của chính phu.[80] Doanh thu đáng ké từ ngành năng lượng cùng với dân số ít giúp cho Libya trở thành một trong những nước có GDP/đầu người cao nhất ở châu Phi, tuy nhiên rat ít phan thu nhập này chảy vào các thành phần thấp hơn trong xã hội. Trong năm năm qua, Libya đạt được những tiễn bộ về cải cách kinh tế như là một phan của chiến dich tái hòa nhập quốc tế. Nỗ lực này diễn ra sau khi các biện pháp trừng phạt của Liên Hợp Quốc đã được dỡ bỏ vào tháng 9 năm 2003 và sau khi Libya tuyên bé họ sẽ từ bỏ chương trình chế tạo vũ khí hủy diệt hàng loạt trong tháng 12 năm 2003.
Quá trình dỡ bỏ lệnh trừng phạt đơn phương của Mỹ bắt đầu vào mùa xuân năm 2004 và tat cả các biện pháp trừng phạt đã được gỡ bỏ hết vào tháng 6 năm 2006. Điều này đã giúp Libya thu hút nhiều nguồn đầu tư trực tiếp nước ngoài hơn, đặc biệt là trong lĩnh vực năng lượng. Các vòng cấp giấy phép khai thác dầu và khí ở Libya thời Gaddafi đã thu hút sự quan tâm cao độ của quốc tế nhưng điều này không được đảm bảo khi chính phủ mới lên nắm quyền. Tổng công ty dầu khí quốc gia (NOC) lập mục tiêu gần như tăng gấp đôi sản lượng dầu lên 3 triệu thùng/ngày vào năm 2012, tuy nhiên mục tiêu sản lượng không phù hợp với tình hình Libya vào thời điểm chiến tranh nô ra.
Libya đối mặt với một con đường dài phía trước trong việc tự do hóa nền kinh tế xã hội chủ nghĩa trong nước, nhưng cuộc nổi dậy có thé làm tăng cơ hội cho hoạt động kinh doanh và sự phát triển của một nền kinh tế thị trường. Các ngành dịch vụ và xây dựng, chiếm khoảng 20% GDP,[80] mở rộng trong năm năm qua có thé đóng góp cho GDP nhiều hơn sau khi biến động chính trị giảm xuống. 08 và phối hợp với những phiên quân khác bên trong thành ph ố. Phiến quân chiếm được thành trì của Gaddafi ngày 24/08/2011, và chỉ huy lực lượng phi én quân tuyên bố Tripoli được giải phóng vàon gày 28/08/2011.
'S Đại tá Muammar Gaddafi nắm quyền kiểm soát Libya sau một cuộc đảo chính quân sự vào ngày 01/09/1969. Gaddafi đưa ra “lý thuyết thế giới th ứ ba” kết hợp các yếu tố của chủ nghĩa xã hội , dân chủ, thuyết liên Arab và H ồi giáo vào tư tưởng được nêu trong Sách Xanh của ông năm 1975. Gaddafi cử phép lực lượng bán quân sự dé dập tắt các cuộc biểu tình trong tháng 2 năm 2011, nhiều binh lính và một số quan chức chính phủ đào thoát ngay sau đó; xung đột leo thang ngay sau đó. 20 Điều kiện khí hậu và đất nghèo hạn chế sản lượng nông nghiệp, vì vậy Libya nhập khẩu khoảng 75% thực phâm.[80] Nguồn nước phục vụ cho nông nghiệp chính của Libya vẫn là Dự án Sông Nhân tao Vĩ đại (the Great Manmade River Project), tuy nhiên những nguồn tài nguyên quan trọng khác sẽ trở nên cần thiết khử muối nhằm đáp ứng nhu cầu sử dụng nước ngày càng tăng.[80] Về chính trị, nền độc lập Libya thực sự bắt đầu vào khoảng giữa thế kỷ XX.
Trước đó, người Italia thay thế đế chế Ottoman (Thổ Nhĩ Kỳ) ở khu vực xung quanh Tripoli từ năm 1911 cho đến năm 1943 khi bị đánh bại trong Thế chiến II. Libya sau đó được Liên Hợp Quốc thừa nhận và giành được độc lập vào năm 1951. Sau cuộc đảo chính quân sự năm 1969, Đại tá Muammar Gaddafi bắt đầu phát triển hệ thống chính trị riêng của mình,Thuyết Thế Giới Thứ Ba. Hệ thống này là sự kết hợp của chủ nghĩa xã hội và Hồi giáo bắt nguồn một phần từ thực tiễn các bộ lạc và được thực hiện bởi người dan Libya trong một hình thức "dân chủ trực tiếp" độc đáo.
Gaddafi sử dung các quỹ dau trong những năm 1970 va 1980 dé thúc đây hệ tư tưởng của mình ra bên ngoài Libya, hỗ trợ những nhóm chống đối và khủng bố ở nước ngoài để chống lại chủ nghĩa tư bản. Ngoài ra, đầu năm 1973 ông tham gia vào các hoạt động quân sự ở Dai Aozou phía bắc Chad — nhằm giành được quyền khai thác khoáng sản và sử dụng đó như là một cơ sở ảnh hưởng đến chính trị Chad nhưng đã buộc phải rút lui vào năm 1987.