Chương 1 TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU VÀ CƠ SỞ LÝ LUẬN 1. Tổng quan tình hình nghiên cứu 1. Tình hình nghiên cứu vấn đề xưng hô Xưng hô từ lâu đã là vấn đề khá thú vị và thu hút được nhiều sự quan tâm của giới ngôn ngữ học. Khi nghiên cứu đề tài này chúng tôi đã bước đầu tìm hiểu một số công trình, bài viết về từ xưng hô của một số tác giả.
Cụ thể là công trình của Nguyễn Văn Chiến với “Từ xưng hô trong tiếng Việt”, Việt Nam những vấn đề ngôn ngữ và văn hóa, Hội ngôn ngữ học Việt Nam, Trường ĐHNN Hà Nội (1993); Hoàng Thị Châu với “Vài đề nghị về chuẩn hóa cách xưng hô trong xã giao”, Tạp chí Ngôn Ngữ và đời sống, số 3(1995). Tác giả Bùi Minh Yến với những công trình đăng trên Tạp chí Ngôn ngữ: “Xưng hô giữa vợ và chồng trong gia đình người Việt”, Tạp chí Ngôn ngữ, số 3(1990); “Xưng hô giữa anh chị và em trong gia đình người Việt”, Tạp chí Ngôn ngữ, số 3 (1993); “Xưng hô giữa ông bà và cháu trong gia đình người Việt”, Tạp chí Ngôn ngữ, số 2 (1994). Tác giả Phạm Ngọc Thưởng với công trình: “Về đại từ nhân xưng ngôi thứ 3”, Tạp chí Nghiên cứu Giáo dục, số 10 (1994); “Xưng hô giữa vợ và chồng trong gia đình người Tày- Nùng”, Tạp chí Dân tộc học, số 1(1995). Tác giả Phạm Văn Tình với “Nhân xem bảy sắc cầu vồng bàn thêm về cách xưng hô trong nhà trường”, tạp chí Ngôn ngữ và đời sống, số 9 (1997); Phạm Văn Hảo với “Từ xưng gọi trong phương ngữ Bắc”, Tạp chí Ngôn ngữ và đời sống, số 1 và số 2 (2011).
Đặc biệt, đã có các công trình luận văn, luận án nghiên cứu về xưng hô: Lê Thanh Kim với “Từ xưng hô và cách xưng hô trong các phương ngữ tiếng Việt từ góc nhìn của lý thuyết xã hội ngôn ngữ học”, Luận án tiến sĩ, Viện Ngôn ngữ học, Hà Nội (2000); Phạm Ngọc Thưởng với “Cách xưng hô trong tiếng Nùng”, Luận án tiến sĩ, trường Đại học Sư phạm 6 c Hà Nội; Bùi minh Yến với “Từ xưng hô trong gia đình đến xưng hô ngoài xã hội của người Việt”, Luận án tiến sĩ, Viện Ngôn ngữ học, Hà Nội. Điểm qua một số công trình nghiên cứu của các tác giả trên, chúng tôi nhận thây rằng, các tác giả tập trung nghiên cứu từ xưng hô dưới góc nhìn đa chiều. Có thể thấy rằng, ở những công trình nghiên cứu ngữ pháp tiếng Việt đều đề cập đến từ xưng hô và tập trung phát triển theo ba hướng: Thứ nhất: bàn về xưng hô ở góc độ lí luận chung về ngữ pháp học. Thứ hai: bàn về xưng hô được sử dụng trong các phạm vi: gia đình và ngoài xã hội.
Thứ ba: Từ xưng hô được nghiên cứu từ góc độ đối chiếu. Tuy nhiên, theo khảo sát ban đầu của chúng tôi thì hướng nghiên cứu từ xưng hô trong các tác phẩm văn học - một hướng tiếp cận mang tính trường hợp về từ xưng hô chưa được quan tâm, nghiên cứu nhiều. Gần đây, một số công trình đã tập trung vào nghiên cứu từ xưng hô trong văn học: Trần Ngọc Mi (2009) với “Từ xưng hô trong tác phẩm Nam Cao”; Vũ Thị Lệ Tuyết (2012) với “Từ ngữ xưng gọi trong thơ Tố Hữu”. Song, theo chúng tôi được biết, đến nay vẫn chưa có tác giả nào nghiên cứu về từ xưng hô trong văn xuôi Vi Hồng.
Tình hình nghiên cứu tác phẩm Vi Hồng Vi Hồng là nhà văn tiêu biểu, đã có những đóng góp không nhỏ vào nền văn học Việt Nam hiện đại nói chung và nền văn học dân tộc thiểu số nói riêng. Với sự nghiệp văn chương dày dặn so với nhiều nhà văn dân tộc thiểu số nên sáng tác của Vi Hồng đã trở thành nguồn đề tài phong phú, hấp dẫn cho giới nghiên cứu phê bình văn học. Đánh giá về tiểu thuyết Vi Hồng, Tác giả Dương Thuấn trong bài “ Nhìn lại văn học dân tộc Tày”, Tạp chí nghiên cứu văn học số 5 - 2006, nhận định: Vi Hồng là “Tác giả đáng chú ý nhất trong nền văn học Việt Nam hiện đại”. Đã có không ít công trình nghiên cứu khoa học về tác phẩm của Vi Hồng trên phương diện nội dung và nghệ thuật cũng như những đóng góp của ông trong nền văn học dân tộc.
7 c Về nội dung: Hình ảnh con người miền núi chính là phương diện được nhiều tác giả chú ý nghiên cứu nhất trong tiểu thuyết của Vi Hồng. Trong luận văn thạc sĩ Tính dân tộc trong tiểu thuyết của Vi Hồng (2003), Hoàng Văn Huyên đã chỉ ra ba đặc điểm cơ bản của con người miền núi trong tiểu thuyết của Vi Hồng là: con người giàu sức sống bền bỉ và mạnh mẽ; con người thật thà, bộc trực và khẳng khái; con người giàu khát vọng về tình yêu tự do và chung thuỷ. Trong luận văn thạc sĩ Đặc điểm tiểu thuyết Vi Hồng (2011), Thiều Thị Phương Nga đã chỉ ra năm đặc điểm của con người miền núi, đó là: con người với số phận bi kịch, con người lí tưởng - con người tận thiện, con người xấu xa - con người tận ác, con người bản năng và con người tha hóa. Yếu tố thiên nhiên và các giá trị văn hóa trong tiểu thuyết của Vi Hồng cũng đã được một số tác giả đề cập đến.
Trong bài viết Ảnh hưởng của văn hóa dân gian trong một số tiểu thuyết của Vi Hồng, tác giả Hoàng Thị Minh Phương đã chỉ ra thiên nhiên trong tiểu thuyết của Vi Hồng là bức tranh đa dạng vừa mang vẻ đẹp hoang sơ vừa mang nét bí hiểm. Hai tác giả Trần Thị Ngọc Anh, Nguyễn Thị Vân Anh trong Biểu tượng về thiên nhiên như một diễn ngôn về văn hóa Tày trong tiểu thuyết Vi Hồng đã chỉ ra sự gắn bó mật thiết giữa con người và thiên nhiên trong tác phẩm Vi Hồng. Trong Tìm hiểu sự nghiệp sáng tác của nhà văn Vi Hồng, tác giả Phạm Mạnh Hùng đã chỉ ra sự trân trọng những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương của Vi Hồng. Về nghệ thuật: Nghệ thuật xây dựng nhân vật là vấn đề được các nhà nghiên cứu quan tâm đặc biệt.
Nhà văn Hồ Thủy Giang đã nhận xét Vi Hồng khi khắc họa nhân vật ít đề cập đến sự phức tạp của tâm lí mà nghiêng về khắc họa những nét đẹp thuần khiết của tâm hồn. Trong bài giới thiệu tác phẩm “Người trong ống”, tác giả Nguyễn Long đưa ra nhận xét về cách xây dựng nhân vật chính diện và phản diện trong tiểu thuyết Vi Hồng. 8 c Về phương diện ngôn ngữ. Tác giả Nông Thị Huyền Trang trong Đặc điểm ngôn ngữ văn xuôi Vi Hồng đã chỉ ra một số lớp từ ngữ thể hiện đặc điểm văn xuôi Vi Hồng và các phương thức sử dụng ngôn ngữ trong văn xuôi Vi Hồng.
Về lời văn nghệ thuật, tác giả Nguyễn Thị Thu Hiền trong “Lời văn nghệ thuật trong tiểu thuyết của Vi Hồng” đã nhấn mạnh một số phương diện tổ chức lời văn nghệ thuật. Ngô Thu Thủy trường ĐHSP Thái Nguyên trong “Giọng điệu trần thuật trong một số tiểu thuyết tiêu biểu của Vi Hồng” đã đưa ra một số nhận xét về giọng điệu trong tiểu thuyết Vi Hồng. Ngoài ra, khi tìm hiểu, chúng tôi nhận thấy có một số công trình đã đi vào nghiên cứu một số phương diện cụ thể trong sáng tác Vi Hồng đó là: Tính dân tộc trong tiểu thuyết của Vi Hồng, Luận văn thạc sĩ của Hoàng Văn Huyên (2003); Thế giới nhân vật trong tác phẩm của Vi Hồng, Luận văn thạc sĩ của Ma Thị Ngọc Bích (2004); Bản sắc dân tộc trong ngôn ngữ tác phẩm Vi Hồng của tác giả Phạm Mạnh Hùng (2006); Giọng điệu trần thuật trong một số tiểu thuyết của Vi Hồng của Ngô Thu Thuỷ (2006); Đặc điểm ngôn ngữ văn xuôi Vi Hồng, Luận văn thạc sĩ của Nông Thị Huyền Trang (2012). Một số công trình nghiên cứu về đóng góp của Vi Hồng trong thành tựu chung của văn học dân tộc thiểu số như: Tác giả Lâm Tiến với Văn học các dân tộc thiểu số Việt Nam hiện đại (1995), NXB Văn hoá dân tộc; Cách viết tiểu thuyết của nhà văn Vi Hồng, số 13 - 14 (2007), báo Văn nghệ Thái Nguyên; tác giả Dương Thuấn với Nhìn lại văn học Tày (2006) tạp chí nghiên cứu văn học số 5; tác giả Phong Lê với Nhà văn các dân tộc thiểu số Việt Nam (1998), NXB Văn hoá dân tộc; các tác giả Đào Thủy Nguyên, Dương Thu Hằng với Bản sắc văn hóa dân tộc trong văn xuôi của các nhà văn dân tộc thiểu số Việt Nam, NXB Đại học Thái Nguyên.
Một số công trình nghiên cứu về toàn bộ sáng tác của Vi Hồng như: Kỉ yếu hội thảo Nhà Văn Vi Hồng, Hội VHNT Thái Nguyên & Khoa Ngữ văn 9 c ĐHSP Thái Nguyên đồng tổ chức (2006); Tìm hiểu sự nghiệp sáng tác của nhà văn Vi Hồng, đề tài nghiên cứu KH cấp bộ của Phạm Mạnh Hùng (2006); Vi Hồng tác phẩm và dư luận (2015), Nxb Đại học Thái Nguyên. Nhìn lại một cách tổng quát, chúng tôi nhận thấy các công trình, bài báo nghiên cứu về sáng tác của nhà văn Vi Hồng được tập trung khá rõ ở những phương diện khác nhau như: nghiên cứu về giá trị nội dung, về tính dân tộc trong tác phẩm; nghiên cứu về một số phương diện nghệ thuật trong sáng tác của Vi Hồng. Tuy nhiên, cho tới nay vẫn chưa thấy có một công trình nghiên cứu nào đề cập một cách cụ thể và chuyên biệt về Từ ngữ xưng hô trong văn xuôi Vi Hồng. Công trình này mong muốn đóng góp thêm một tiếng nói vào quá trình nghiên cứu, khám phá sáng tác của nhà văn Vi Hồng.
Giới thuyết về phạm trù xưng hô 1. Khái niệm xưng hô Xưng hô là một bộ phận của lời nói, là yếu tố không thể thiếu trong đối thoại trực tiếp. Xưng hô như là một nghi thức giao tiếp quan trọng xác lập quan hệ và vị thế xã hội trong giao tiếp giữa người nói với người nghe cùng với người được nói tới. Trong giao tiếp, người nói dùng xưng hô như một phương tiện để tự thể hiện mình, để tác động đến người nghe và gián tiếp đạt được mục đích giao tiếp.
Xưng hô không chỉ gắn liền mà còn chi phối và bị chi phối các nhân tố khi giao tiếp: người nói, người nghe, đối tượng được nói đến, hoàn cảnh giao tiếp, đề tài và mục đích giao tiếp. Xưng hô là thuật ngữ chỉ việc tự gọi mình (xưng) và gọi người khác (hô) khi giao tiếp.