Chương I TINH HÌNH RUONG ĐẤT Ở THÁI NGUYÊN TRƯỚC CÁCH MANG THÁNG 8 NĂM 1945 1. VÀI NÉT VỀ TINH THÁI NGUYEN 1. Địa lý hành chính Thái Nguyên là một trong 13 tỉnh miền núi phía Bac của Việt Nam, có diện tích tự nhiên 3541,5 km, cách trung tâm thủ đô Hà Nội 80 km về phía Bắc; giáp cư với các tỉnh: Bắc Cạn (phía Bắc), Bắc Giang (phía Đông Nam), Lạng Sơn (phía Đông Bắc), thành phố Hà Nội (phía Nam), Vĩnh Phúc, Tuyên Quang (phía Tây và Tây Nam). Với vị trí địa lý như vậy, Thái Nguyên là cầu nối giữa đồng bằng sông Hồng với các tỉnh miền núi phía Bắc: Tuyên Quang, Bắc Cạn, Lạng Sơn.
Thái Nguyên có hai đoạn Quốc lộ chạy qua: Quốc lộ số 3 chạy theo hướng Bắc - Nam, từ cầu Đa Phúc (Phổ Yên) đến cầu Ổ Gà - Phú Lương, giáp giới với tinh Bắc Cạn); Quốc lộ 1B chạy theo hướng Tay Nam - Đông Bắc từ cầu Gia Bay (thành phố Thái Nguyên) đến cầu Mỏ Gà (Phú Thượng- Võ Nhai). Ngoài ra Thái Nguyên còn có hai tuyến đường sắt: Thái Nguyên- Hà Nội: Thái Nguyên- Kép cùng nhiều tuyến giao thông nội tỉnh và liên tỉnh như đường qua Đại Từ lên Tuyên Quang; xuôi Đồng Hỷ, Phú Bình về Bắc Ninh, Hà Nội. rất thuận lợi cho việc giao lưu giữa các địa phương trong tỉnh va với các tỉnh bạn. Thái Nguyên theo sách Dư địa chí của Nguyễn Trãi là phên dau thứ hai về phương Bắc [191, 238].
Địa danh Thái Nguyên xuất hiện từ đầu thời Lý (đầu thế kỷ XI). Khi đó Thái Nguyên là một châu, ngang cấp lộ. Đến năm 1226, nhà Trần đổi thành 14 trấn Thái Nguyên, tươn g đư ơn g, vớ i ph ần đấ t củ a 2: tỉ nh : Th ái Ng uy ên , Bắ c Cạ n và mộ t ph ần tỉ nh Ca o Bằ ng ng ày na y. Thờ i thu ộc Min h (14 07- 142 7), vào nam Vĩn h Lạc thứ 5 (14 07) , trấ n Thái Nguyên đổi thành phủ Thái Nguyên, trực thuộc ty Bố Chính, lãnh II huy ện.
Nă m thứ 6 (14 08) thă ng làm phủ, năm thứ I7 nhậ p huy ện Tư Nôn g vào huyện An Định, huyện Động Hy vào huyện Phú Lương, huyện Đại Từ vào huyện Tuyên Hoá. Năm 1428, vương triều Lê được thành lập, Lê Thái Tổ chia đất nước thành 5 đạo: Tây Đạo, Đông Đạo, Bắc Đạo, Nam Đạo và Hải Tây Đạo. Thái Nguyên thuộc Bắc Đạo. Dưới đạo là trấn, lộ rồi đến phủ, huyện, châu và cuối cùng là xã.
Năm Quang Thuận thứ 7 (1466), Lê Thánh Tông đổi thành Thái Nguyên thừa tuyên. Năm 1467 nhà Lê tiến hành điều tra địa hình, địa giới của các đạo, xây dựng bản đồ Hồng Đức và hoàn thành vào năm 1469, xác định chặt chẽ hơn lãnh thổ và biên giới đất nước, đổi Thái Nguyên thành Ninh Sóc thừa tuyên. Đến năm 1483 gọi là xứ Thái Nguyên với 3 phủ, 7 huyện và 6 châu [69, 147]. Thái Nguyên guy theo sách Tén làng § vĩ Việt ¢ Nam đâu thé ky.
XIX, 8 gồm 2 phủ (Phú Bình và Thong Hoá), II huyện, 2 châu, 79 tổng, 379 xã, thon, phường, trang, mỏ, phố [201, 78-82| Năm 1831, Vua Minh Mệnh chia cả nước thành 29 tinh, dưới tinh là phủ, huyện. châu, tổng và xã. Thái Nguyên là một tỉnh gồm 2 phủ Phú Bình và Thông Hoá. Năm Minh Mệnh thứ I6 (1835), Châu Định, 3 huyện (Văn Lãng, Đại Từ và Phú Lương) được tách ra lập thành phủ Tòng Hóa.
Đến lúc này Thái Nguyên gồm 3 phủ, 9 huyện và 2 châu, được chia như sau: - Phú Phú Bình gồm 5 huyện: Tư Nông (nay là huyện Phú Bình), Phổ Yên, Động Hỷ (nay là Đồng Hỷ). Bình Xuyên (nay thuộc Vĩnh Phúc) và Vũ Nhai. 15 - Phủ Tong Hoá gồ m 1 ch âu , 3 hu yệ n: Ch âu Đị nh (n ay là hu yệ n Đị nh Hoá ), huy ện Dai Từ, Phú Lươ ng. - Phi Thông Hoá gồm | huyện, | châu: huyện Cảm Hoá (nay la dat huyện Na Rì, vùng Phủ Thông của Bạch Thông và huyện Ngân Sơn tỉnh Bắc Cạn) và châu Bạch Thông (nay là dat các huyện Bạch Thông, Chợ Đồn, Chợ Rã tỉnh Bác Cạn).
Đến cuối thế ky XIX, theo Dai Nam nhất thống chí, Thái Nguyên gồm 3 phủ. 9 huyện, 2 châu, 81 tổng, 371 xã, thôn, phường [69, 147-153]. Sau khi đánh chiếm và bình dịnh Thái Nguyên, để cai trị và dan áp các cuộc nổi day của nhân dan ta, ngày 20 - 10- 1890, thực dân Pháp cắt huyện Bình Xuyên của phủ Phú Bình để nhập vào Vĩnh Yên; các huyện còn lại của phủ Phú Bình và phủ Tòng Hoá tách khỏi tỉnh Thái Nguyên để góp phần tạo nên Tiểu quân khu Thái Nguyên (một trong ba tiểu quân khu thuộc Đạo quan bình I Pha Lại thành lập ngày 9- 9- 1891) [130, 356-365]; châu Bạch Thong tách ra khỏi phủ Thông Hoá tạo thành một bộ phận của Tiểu quân khu Lạng Sơn; huyện Cảm Hoá tách khỏi phủ Thông Hoá là bộ phận của Tiểu quân khu Cao Bằng. Như vậy, từ thang 10- 1890 đến tháng 9- 1892, tinh dân sự Thái Nguyên bị xoá bỏ, sáp nhập vào các địa bàn khác nhau đặt dưới quyền quản lý của giới cầm quyền quân sự Pháp.
Tháng 10-1892, thực dan Pháp lập lại tinh Thái Nguyên g6m phủ Tong Hoá, phủ Phú Bình, châu Bạch Thông và huyện Cam Hoá, đặt dưới quyền cai trị của một viên một công sứ [56, 10]. Từ dây cho đến Cách mạng Tháng Tám và trong kháng chiến chống Pháp, địa lý hành chính của tỉnh Thái Nguyên không có gì thay đổi. l6 Hoà bình lập lại, tháng 8 - 1956 thành lập Khu tự trị Việt Bác, Thái Nguyên là một trong sáu tỉnh (Cao Bằng, Bắc Can, Lang Sơn, Thái Nguyên, Hà Giang, Tuyên Quang) và trở thành thủ phủ của Khu tự trị Việt Bắc. Trước yêu cầu của sự nghiệp cách mang, ngày 21- 4 - 1965, Quốc hội nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà quyết định hợp nhất Thái Nguyên với Bắc Cạn thành tỉnh Bắc Thái.
Đến 29 - 12 - 1978, Quốc hội khoá VI ra Quyết nghị sáp nhập 2 huyện Ngân Sơn và Chợ Rã vào tỉnh Cao Bằng. Ngày II- 4- 1985, Hội đồng Bộ trưởng (nay là Chính phủ) ra Quyết định số 113 QD/HDBT thành lập thị xã Song Công (gồm | thị trấn và 3 xã của huyện Phổ Yên và Đồng Hy cat sang). Nhằm đáp ứng yêu cầu phát triển kinh tế- xã hội trong thời kỳ đổi mới và để thuận tiện hơn về mặt quan lý các đơn vị hành chính, ngày 6- II- 1996, kỳ họp thứ 10 Quốc hội khoá IX ra Nghị quyết về phân định lại địa giới hành chính một số tỉnh. Bắc Thái được tách thành 2 tỉnh: Bắc Cạn và Thái Nguyên (từ ngày I- I- 1997).
Tinh Thái Nguyên được tai lập gồm | thành phố trực thuộc tỉnh (thành phố Thái Nguyên), I thị xã (thị xã Sông Công) và 7 huyện: Phú Lương, Đại Từ, Định Hoá, Đồng Hy, Phú Bình. Phổ Yên va Võ Nhai với 177 phường, xã, thị trấn. Điều kiện tự nhiên Địa hình Thai Nguyên chia làm 3 vùng: - Vùng phía Tây và Tây Bắc của tỉnh bao gồm các huyện: Đại Từ, Định Hoá và các xã phía Tây của huyện Phú Lương là vùng núi rừng hiểm tro, địa hình chia cắt mạnh. Xen giữa các dai núi là các khu ruộng nhỏ đốc, hep.
- Vùng phía Đông gồm hai huyện Đồng Hỷ và Võ Nhai, độ cao trung bình 500-600m, địa hình phức tạp, với những khối núi đá vôi to lớn ở Thần |7 Sa, Thượng Nu ng , Ng hi nh Tư ờn g, da c biệ t là khố i núi đá vôi Ph ươ ng Gi ao Ở phía Đông Na m huy ện Võ Nha i dồ sộ và hiể m trở, tạo ra nhi ều thu ng lũn g hẹp và sâu. Trong lòng núi đá vôi ở các huyện Võ Nhai và Định Hoá có nhiều hang, hầm rộng, trong chiến tranh có thể làm kho chứa hàng hoá, vũ khí hoặc làm nơi trú chân thuận tiện. - Vùng trung du gồm các xã phía Nam của huyện Phú Lương, phía Tây huyện Đồng Hy, thành phố Thái Nguyên, thị xã Sông Cong và các huyện Phú Bình, Phổ Yên đồi núi thấp xen lẫn với đồng bằng. Điều kiện tự nhiên của ba vùng trên đây đã tạo cho Thái Nguyên thế manh trong quân sự khi chiến tranh xây ra, đó là sự hỗ trợ lẫn nhau, kết hợp tân công và phòng ngự; và trong hoà bình đó là thế mạnh phát triển kinh té kết hợp giữa nông - lâm nghiệp.
Điều kiện tự nhiên, vị trí địa lý của tỉnh đã phân hoá khí hậu nơi đây thành 3 vùng: Phía Tây nóng và mưa nhiều, phía Đông lạnh và ít mưa; phía Nam khí hậu có tính chất trung gian chuyển tiếp giữa phía Dong và phía Tây, giữa các tỉnh miền núi đông bắc và đồng bằng Bác Bộ. Khí hậu Thái Nguyên không khắc nghiệt, sự phân hoá theo độ cao không lớn, mọi vùng trong tỉnh đều có hệ sinh thái đảm bảo cho con người sinh sống. Đất Thái Nguyên chủ yếu là dat Feralít, đất đá vôi và đất ruộng. Dat đồi rat thuận tiện cho việc trồng chè và cà phê.
Vùng đồi còn thuận lợi cho việc chăn nuôi đại gia súc, tạo nguồn phân bón cho cây trồng [79, 39]. Day là điều kiện thuận lợi cho việc thành lập các đồn điền trồng các loại cây công nghiệp. Trong lòng đất Thái Nguyên có nhiều khoáng sản quý như than, vàng, ` quặng, thiếc, chì.; các mỏ sắt, bạc, vàng, chì, kém từ lâu đã là nguồn hấp dẫn đối với nhiều nhà khai khoáng trong và ngoài nước. Theo Đại Nam nhất thong chí, chi tính riêng khoảng thời gian trị vì của 4 triều vua: Gia Long, 18 Minh Mệnh, Thiệu Trị , Tự Đứ c, cả tỉ nh có 13 9 mỏ đư ợc kh ai th ác (r on g dó có 4 mỏ chì ) thì mỏ chì ở Qu án Tri ều - Thá i Ng uy ên là mỏ lớn.
Đâ y là mộ t tro ng nhữ ng côn g trư ờng kha i mỏ có quy mô, tập tru ng hàn g tră m côn g nhâ n. Lực lượng lao dong ở các hầm mỏ thời đó gồm cả binh lính và dan phu. sản xuất theo chế độ lao dịch, cưỡng bức với tiền công rất thấp. Ngoài chì, thì trữ lượng của sắt, than, quặng nơi đây cũng khá lớn và cần thiết cho việc phát triển nền công nghiệp của đất nước.
Vẫn theo Đại Nam nhất thống chí, thời Nguyễn, thuế mỏ vàng ở Võ Nhai (các mo Kim Hi, Thuần Nang, Bao Nang) là 53 lạng/I năm; thuế sắt ở các mỏ Phổ Yên, Đồng Hy, Phú Lương là 10.