Chương I: Tổng quan về rửa tiền và phòng chống rửa tiền qua hệ thống ngân hàng. Chương II: Thực trạng rửa tiền và phòng chống rửa tiền qua hệ thống ngân hàng Việt Nam. Chương III: Các giải pháp phòng chống rửa tiền qua hệ thống ngân hàng Việt Nam Luan van 5 - Phần 3: phần kết luận nêu một cách khái quát những nội dung đề tài nghiên cứu và những vấn đề cần phải tiếp tục nghiên cứu. Vấn đề nghiên cứu của đề tài khá phức tạp và liên quan đến nhiều lĩnh vực nên khóa luận không tránh khỏi thiếu sót và mang tính chủ quan của người viết, tác giả rất mong nhận được những ý kiến đóng góp quý báu để luận văn được hoàn thiện và mang tính thực tiễn hơn.
Xin chân thành cảm ơn. Luan van 5 CHƢƠNG I: TỔNG QUAN VỀ RỬA TIỀN VÀ PHÒNG CHỐNG RỬA TIỀN QUA HỆ THỐNG NGÂN HÀNG 1. Tổng quan về rửa tiền: Trước khi đi sâu về tìm hiểu các biện pháp phòng chống rửa tiền, chúng ta cần tìm hiểu thế nào là rửa tiền và tại sao chúng ta lại cần phòng chống rửa tiền. Vì thế trong phân mục này tác giả sẽ cố gắng đưa ra cho bạn đọc một cái nhìn khái quát nhất về thế nào là rửa tiền, đặc điểm của hoạt động rửa tiền và những hậu quả mà nạn rửa tiền mang lại.
Định nghĩa về hoạt động rửa tiền. Rửa tiền là khâu cuối cùng và quan trọng nhất trong những hoạt động phạm pháp nhằm đem lại những lợi nhuận kếch xù. Tội phạm tài chính bao gồm nhưng không giới hạn: Hối lộ và tham nhũng, rửa tiền, tài trợ khủng bố, tội phạm có tổ chức, buôn người, tài trợ vũ khí hủy diệt hàng loạt, trốn thuế và buôn bán bất hợp pháp như ma túy. Dấu hiệu rửa tiền đã có từ 4000 năm trước Công Nguyên: các thương nhân Trung quốc đã che giấu tài sản thực có của mình để tránh bị phát hiện và sung công.
Tuy nhiên phải đến tận thế kỷ XX thì thuật ngữ “rửa tiền” mới được sử dụng rộng rãi. Lần đầu tiên xuất hiện trên báo chí Mỹ vào năm 1973 trong vụ bê bối tài chính Watergate nổi tiếng nước Mỹ, nhưng phải đợi 5 năm sau đó thuật ngữ “rửa tiền” mới chính thức được sử dụng trong một số văn bản pháp lý của tòa án Mỹ. Thuật ngữ này trở nên phổ biến trong những năm gần đây bởi tính phổ biến và ảnh hưởng sâu rộng của chúng. Rửa tiền được hiểu một cách chung nhất là hành vi phạm tội hoặc cố tình phạm tội để che giấu hoặc ngụy trang thông tin xác định của các khoản thu có được một cách phi pháp, để chúng tỏ ra là có nguồn gốc hợp pháp.
Rửa tiền là cách thức tiến hành xử lý các khoản thu được từ hoạt động bất chính hay tiền “bẩn” thông qua một loạt các giao dịch, bằng cách này tiền sẽ được “rửa sạch” để trông có vẻ là các khoản thu được từ những hoạt động hợp pháp. Định nghĩa pháp lý đầu tiên về rửa tiền được xác định trong công ước Vienna về chống buôn bán bất hợp pháp các chất ma túy và chất hướng thần năm 1988 của Luan van 6 Liên hợp quốc: yêu cầu các nước thành viên nghiên cứu đưa vào Luật của nước mình: “Rửa tiền là hành vi chuyển đổi hoặc chuyển giao tài sản khi biết rằng tài sản đó đã thu được từ buôn bán ma túy hoặc từ việc tham gia vào hoạt động phạm tội với mục đích che giấu nguồn tài sản hoặc giúp người khác thực hiện các hành vi trên, trốn tránh trách nhiệm pháp lý đối với hành vi của mình”. Đến tháng 12/2000 khi Công ước Parlemo về chống tội phạm có tổ chức xuyên quốc gia của Liên Hợp Quốc được ký kết về vấn đề tội phạm có tổ chức và tội phạm rửa tiền được xác định đầy đủ, cụ thể hơn: “Rửa tiền là hành vi: - Hoán chuyển hoặc chuyển nhượng tài sản khi biết tài sản đó có nguồn gốc từ những hành vi phạm tội, hoặc - Tham gia vào hành vi nhằm mục đích giấu diếm hoặc che đậy nguồn gốc phi pháp của tài sản hoặc tiếp tay cho bất kì cá nhân nào tham gia vào hành vi này, hoặc - Giấu diếm hoặc che đậy bản chất thực, nguồn gốc, địa điểm, việc định đoạt, sự chuyển dịch các quyền liên quan đến tài sản hoặc quyền sở hữu tài sản khi biết rằng tài sản có được từ hành vi phạm tội, hoặc - Có được, chiếm hữu hoặc sử dụng tài sản khi tại thời điểm tiếp nhận nó đã biết rằng tài sản này có được từ hành vi phạm tội.” Theo Tổ chức chống rửa tiền quốc tế - FATF (Finance Action Task Force): Rửa tiền là việc giúp đỡ đối tượng phạm pháp lẩn tránh sự trừng phạt của pháp luật; việc có ý che giấu nguồn gốc, bản chất, việc cất giấu, di chuyển hay chuyển quyền sở hữu tài sản phạm pháp; việc cố ý mua, sở hữu hay sử dụng tài sản phạm pháp. Theo Mục 1 Điều 3 của Nghị định số 74/2005/NĐ-CP Ngày 07/06/2005 của Chính Phủ về phòng, chống rửa tiền: “Rửa tiền là hành vi của cá nhân, tổ chức tìm cách hợp pháp hóa tiền, tài sản do phạm tội mà có thông qua các hoạt động: Tham gia trực tiếp hoặc gián tiếp vào một giao dịch liên quan đến tiền, tài sản do phạm tội mà có; Thu nhận, chiếm giữ, chuyển dịch, chuyển đổi, chuyển nhượng, vận chuyển, sử dụng, vận chuyển qua biên giới tiền, tài sản do phạm tội mà có; Luan van 7 Đầu tư vào một dự án, một công trình, góp vốn vào một doanh nghiệp hoặc tìm cách khác che đậy, ngụy trang hoặc cản trở việc xác minh nguồn gốc, bản chất thực sự hoặc vị trí, quá trình di chuyển hoặc quyền sở hữu đối với tiền, tài sản do phạm tội mà có”.
Vậy chúng ta có thể đặt câu hỏi: Những đối tượng nào tham gia vào hành vi rửa tiền này? Câu trả lời đơn giản nhất là bọn tội phạm. Nhưng trên thực tế, câu trả lời này không phản ánh được hoàn toàn sự thật. Vì người ta có thể tìm thấy hành vi rửa tiền ở mọi khía cạnh của cuộc sống. Thực tế có thể có những hành vi rất đơn giản, có những hành vi lại hết sức tinh vi: từ việc buôn lậu, trốn thuế, gửi tiền vào ngân hàng, đặt cược đua ngựa.
đến việc thông qua các công cụ tài chính hết sức hiện đại. Chúng ta có thể liệt kê ra các hành vi dễ bị lợi dụng để “rửa tiền” như: Mua bán chứng khoán; Mua bán, đầu tư bất động sản; Đầu tư qua cổ phần hóa doanh nghiệp; Thành lập công ty ma, công ty sân sau, công ty đầu tư; Thông qua casino, các hoạt động vui chơi có thưởng; thừa kế tài sản. để khoanh vùng giám sát, điều tra. Chúng ta cũng có thể thanh lọc các hoạt động như: Đầu tư (số tiền, tỷ lệ, tỷ suất đầu tư); Lỗ đầu tư (thời gian, số tiền chịu lỗ); Phá sản doanh nghiệp (tình hình, thời gian, số tiền phá sản); kinh doanh nhà hàng, du lịch, khách sạn.
để xác định hành vi /“rửa tiền”… Chúng ta có thể điểm danh các đối tượng như: Người nước ngoài (thực hiện các giao dịch mở - đóng tài khoản chuyển tiền, mua bán doanh nghiệp,.); Các quan chức dễ bị mua chuộc, tham ô, tham nhũng, có tài sản và tiền gửi lớn…; Các đối tượng tội phạm có tiền án tiền sự (buôn bán ma túy, trộm cắp). để thường xuyên theo dõi, phát hiện kịp thời các hành vi bất thường cấu thành tội phạm “rửa tiền”. Tuy nhiên thực tế cho thấy tội phạm rửa tiền không chỉ là những tên chủ mưu rửa tiền mà cả những đối tượng giúp đỡ để một tên tội phạm thực hiện hành động đó. Điều này có nghĩa là nếu các luật sư, các kế toán, thậm chí là các ông chủ ngân hàng cho phép ai đó rửa tiền thông qua các hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp mình thì họ cũng đang bị quy tội là tham gia rửa tiền.
Trong rất nhiều trường hợp, nhiều người không phải là tội phạm cũng không phải là doanh nhân đều có nguy cơ trở thành tội phạm rửa tiền nếu họ nắm giữ hộ, chứa chấp tiền hoặc tài sản thu được từ các vụ rửa tiền. Ví dụ đơn giản như bạn gái hoặc Luan van 8 vợ của một tên tội phạm biết hoặc có nghi ngờ bạn trai hay chồng của mình mua nhà, mua xe, mua đồ trang sức, chu cấp cho mình bằng nguồn tài chính phi pháp cũng bị trở thành tội phạm rửa tiền. Đối tượng cuối cùng bị coi như tội phạm rửa tiền chính là những người lên kế hoạch giúp bọn tội phạm đưa ra các phương thức, kich bản rửa tiền; cho dù họ không hề tham gia vào kế hoạch đó. Ví dụ như một kế toán, một nhân viên ngân hàng, một tư vấn tài chính có thể gợi ý cho bọn rửa tiền một ý tưởng để trốn thuế thì chính những người này cũng bị coi là tội phạm rửa tiền.
Rửa tiền là “chuyển trốn tư bản” hay còn gọi là “vốn bay” (flight capital). Flight capital là vốn được rút một cách cấp tốc khỏi một nước. Rửa tiền còn được hiểu là “tiền nóng”, là tiền được chuyển từ một địa điểm này đến một địa điểm khác có thể do sự lo ngại về các chính sách của chính phủ, hoặc do sự mất lòng tin vào chính phủ khi tại nước đó xảy ra những biến động về kinh tế, chính trị. Liên quan trực tiếp việc rửa tiền, đó là Smurfing (Smurf).
Smurf là những nhân vật giúp chuyển tiền từ một tổ chức này sang tổ chức khác, hoặc từ quốc gia này sang quốc gia khác. Hoạt động của các Smurf thường liên quan đến người cầm đầu, gọi là Papa Smurf, người trực tiếp chỉ đạo các Smurf gửi tiền thu được từ buôn bán ma túy tại các ngân hàng với số lượng nhỏ hơn số lượng tối thiểu mà các tổ chức tài chính được yêu cầu phải báo cáo. Vậy lại một câu hỏi nữa được đặt ra là lý do gì khiến bọn tội phạm cần phải rửa tiền? Theo thống kê trên thực tế có ba loại tội phạm cơ bản. Thứ nhất là tội phạm vì tình hay vì danh dự, thứ hai là tội phạm phá hoại mang tính bạo lực và cuối cùng là tội phạm kinh tế.
Thực tế đa số là tội phạm kinh tế, chúng phạm tội vì tiền.