Luận văn thạc sĩ: Đánh giá rủi ro chuỗi cung ứng tại Synthomer Việt Nam - Đại học Bình Dương

Phân tích toàn diện các rủi ro trong chuỗi cung ứng tại Synthomer Việt Nam. Nghiên cứu bao gồm nhận diện, đánh giá và đề xuất giải pháp quản trị rủi ro hiệu

Trường đại học

Đại học Bình Dương

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ

2017

161
0
0

Phí lưu trữ

45 Point

Tóm tắt

I. Tổng quan về đánh giá rủi ro chuỗi cung ứng tại Synthomer Việt Nam

Đánh giá rủi ro chuỗi cung ứng là quá trình xác định, phân tích và đo lường các mối đe dọa tiềm ẩn ảnh hưởng đến hoạt động lưu thông hàng hóa từ nhà cung cấp đến khách hàng cuối cùng. Tại Công ty TNHH Synthomer Việt Nam (SVCL), doanh nghiệp FDI chuyên sản xuất hóa chất, quản lý rủi ro chuỗi cung ứng trở thành nhiệm vụ chiến lược. Nghiên cứu áp dụng tiêu chuẩn TCVN ISO 31000:2011 và phương pháp FMEA để đánh giá mức độ rủi ro. Hệ thống chuỗi cung ứng của SVCL bao gồm nhiều mắt xích phức tạp: nguồn nguyên liệu nhập khẩu, quy trình sản xuất, kho vận và phân phối đến khách hàng công nghiệp. Các yếu tố bất ổn như biến động tỷ giá, thay đổi chính sách thương mại, sự cố nhà cung cấp đều tạo ra rủi ro đáng kể. Việc xây dựng hệ thống đánh giá rủi ro giúp doanh nghiệp chủ động ứng phó, giảm thiểu tổn thất và duy trì tính liên tục trong kinh doanh. Kết quả nghiên cứu cung cấp cơ sở khoa học cho công tác quản trị rủi ro tại doanh nghiệp hóa chất đa quốc gia.

1.2. Giới thiệu về Synthomer Việt Nam và hệ thống chuỗi cung ứng

II. Phân tích các nhóm rủi ro trong chuỗi cung ứng tại Synthomer

Nghiên cứu phân loại rủi ro chuỗi cung ứng tại SVCL thành sáu nhóm chính dựa trên khung phân loại của Christopher (2005) và Waters (2011). Nhóm rủi ro cung cấp bao gồm sự cố từ nhà cung cấp, thiếu hụt nguyên liệu, biến động giá cả đầu vào. Nhóm rủi ro hoạch định liên quan đến sai lệch dự báo nhu cầu, lập kế hoạch sản xuất không hiệu quả. Nhóm rủi ro quản lý phát sinh từ nội bộ doanh nghiệp như thiếu nguồn nhân lực, quy trình vận hành kém. Nhóm rủi ro phân phối bao gồm sự cố logistics, chậm trễ giao hàng, hư hỏng hàng hóa trong vận chuyển. Nhóm rủi ro khách hàng liên quan đến thay đổi đơn hàng, yêu cầu chất lượng khắt khe hơn. Nhóm rủi ro bên ngoài bao gồm biến động tỷ giá, thay đổi pháp luật, thiên tai dịch bệnh. Mỗi nhóm rủi ro được đánh giá bằng chỉ số RSV (Risk Score Value) và RPN (Risk Priority Number) theo phương pháp FMEA để xác định mức độ ưu tiên xử lý.

2.2. Nhóm rủi ro bên ngoài và phân phối

III. Phương pháp đánh giá và quản lý rủi ro chuỗi cung ứng hiệu quả

Phương pháp đánh giá rủi ro tại SVCL kết hợp nhiều công cụ theo tiêu chuẩn TCVN ISO 31000:2011. Quy trình bao gồm năm bước: thiết lập bối cảnh, nhận diện rủi ro, phân tích rủi ro, đánh giá mức độ và xử lý rủi ro. Công cụ FMEA (Failure Mode Effect Analysis) được sử dụng để đánh giá chi tiết từng loại rủi ro với ba tiêu chí: mức độ nghiêm trọng (S), khả năng xảy ra (O) và khả năng phát hiện (D). Chỉ số RPN được tính bằng tích ba tiêu chí, giúp xếp hạng ưu tiên xử lý. Phân tích PESTEL hỗ trợ đánh giá rủi ro từ môi trường bên ngoài. Phương pháp AHP (Analytic Hierarchy Process) giúp so sánh tầm quan trọng giữa các nhóm rủi ro. Kết hợp các công cụ này, SVCL xây dựng bản đồ rủi ro toàn diện với mức độ ưu tiên rõ ràng cho từng loại rủi ro trong chuỗi cung ứng.

3.2. Giải pháp quản lý rủi ro theo từng nhóm

IV. Kết luận và ứng dụng thực tiễn quản trị rủi ro chuỗi cung ứng

Nghiên cứu đánh giá rủi ro chuỗi cung ứng tại Synthomer Việt Nam đã hoàn thành mục tiêu đề ra. Kết quả cho thấy nhóm rủi ro cung cấp và rủi ro bên ngoài có mức độ ưu tiên cao nhất cần được quan tâm xử lý. Phương pháp FMEA kết hợp tiêu chuẩn ISO 31000:2011 proved hiệu quả trong việc đánh giá và xếp hạng rủi ro. Chỉ số RPN cung cấp cơ sở khoa học cho công tác ra quyết định. Nghiên cứu đóng góp vào lý luận quản trị chuỗi cung ứng trong bối cảnh doanh nghiệp FDI tại Việt Nam. Các hàm ý quản trị được rút ra có thể áp dụng cho các doanh nghiệp sản xuất hóa chất tương tự. Tuy nhiên, nghiên cứu còn một số hạn chế về phạm vi khảo sát và thời gian thu thập dữ liệu. Hướng nghiên cứu mở rộng có thể bao gồm đánh giá rủi ro theo chuỗi cung ứng mở rộng và ứng dụng công nghệ số trong quản lý rủi ro.

4.2. Hạn chế và hướng phát triển nghiên cứu

21/04/2026