Đánh Giá Năng Lực Cạnh Tranh Du Lịch Biển, Đảo Của Tỉnh Nghệ An

Tài liệu nghiên cứu Đánh giá năng lực cạnh tranh du lịch biển đảo của tỉnh nghệ an và khuyến nghị chính sách, tổng hợp lý thuyết và thực hành, cung cấp kiến thức chuyên sâu về .

Chuyên ngành

Quản lý kinh tế

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

luận án tiến sĩ

2015

177
3
0

Phí lưu trữ

45 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

LỜI CẢM ƠN

1. CHƯƠNG 1: GIỚI THIỆU TỔNG QUAN NGHIÊN CỨU

1.1. Giới thiệu luận án

1.2. Tính cấp thiết của đề tài nghiên cứu

1.3. Tổng quan tình hình nghiên cứu có liên quan

1.4. Tình hình nghiên cứu lý thuyết về mô hình đánh giá năng lực cạnh tranh của điểm đến du lịch

1.5. Các nghiên cứu thực nghiệm về năng lực cạnh tranh của điểm đến du lịch

1.6. Mục tiêu nghiên cứu

1.7. Giả thuyết và câu hỏi nghiên cứu

1.8. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu

1.9. Phương pháp nghiên cứu

1.10. Mô hình nghiên cứu

1.11. Đóng góp và hạn chế của nghiên cứu

1.12. Kết cấu của nghiên cứu

2. CHƯƠNG 2: CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ NĂNG LỰC CẠNH TRANH CỦA ĐIỂM ĐẾN DU LỊCH

2.1. Lý luận về điểm đến du lịch

2.2. Khái niệm điểm đến du lịch

2.3. Tính hấp dẫn của điểm đến du lịch

2.4. Phân loại điểm đến du lịch

2.5. Điểm đến du lịch biển, đảo

2.6. Năng lực cạnh tranh của điểm đến du lịch

2.7. Năng lực cạnh tranh. Khái niệm năng lực cạnh tranh của điểm đến du lịch

2.8. Một số cách tiếp cận về năng lực cạnh tranh của điểm đến du lịch

2.9. Mô hình đánh giá năng lực cạnh tranh của điểm đến du lịch

2.10. TIỂU KẾT CHƯƠNG 2

3. CHƯƠNG 3: THỰC TRẠNG PHÁT TRIỂN DU LỊCH BIỂN, ĐẢO TẠI NGHỆ AN

3.1. Điều kiện phát triển du lịch biển, đảo của Nghệ An

3.2. Điều kiện tự nhiên

3.3. Điều kiện lịch sử, văn hóa

3.4. Điều kiện nhân khẩu, kinh tế, xã hội

3.5. Điều kiện hạ tầng

3.6. Điều kiện môi trường luật lệ, chính sách

3.7. Điều kiện cầu thị trường

3.8. Thực trạng phát triển du lịch biển, đảo tại Nghệ An

3.9. Kết quả hoạt động du lịch. Sản phẩm du lịch

3.10. Hình ảnh du lịch Nghệ An

3.11. Đầu tư phát triển du lịch biển, đảo

3.12. Cơ sở hạ tầng du lịch

3.13. Quản lý nhà nước

3.14. Đánh giá chung

3.15. TIỂU KẾT CHƯƠNG 3

4. CHƯƠNG 4: ĐÁNH GIÁ NĂNG LỰC CẠNH TRANH CỦA ĐIỂM ĐẾN DU LỊCH BIỂN, ĐẢO NGHỆ AN

4.1. Xây dựng mô hình đánh giá năng lực cạnh tranh du lịch biển, đảo của Nghệ An

4.2. Khái quát về mô hình

4.3. Khung mô hình

4.4. Phần gốc mô hình

4.5. Phần mở rộng mô hình

4.6. Xây dựng thang đo và thiết kế bảng hỏi. Điều tra khảo sát

4.7. Kết quả đánh giá dựa trên phần gốc của mô hình

4.7.1. Về các tài nguyên phát triển du lịch biển, đảo

4.7.2. Về quản lý của chính quyền tỉnh đối với du lịch tại địa phương

4.7.3. Về các điều kiện hoàn cảnh

4.7.4. Về kết quả hoạt động du lịch

4.8. Kết quả đánh giá dựa trên phần mở rộng của mô hình

4.8.1. Thông tin về du khách

4.8.2. Đánh giá của du khách

4.9. Kiểm định độ tin cậy của mô hình

4.10. Đánh giá thang đo phần gốc của mô hình bằng phương pháp phân tích hệ số Cronbach Alpha

4.11. Đánh giá thang đo phần mở rộng của mô hình bằng phương pháp phân tích hệ số Cronbach Alpha

4.12. Phân tích nhân tố khám phá phần gốc của mô hình

4.13. Phân tích nhân tố khám phá phần mở rộng của mô hình

4.14. Đánh giá điểm mạnh, điểm yếu về năng lực cạnh tranh du lịch biển, đảo Nghệ An

4.15. TIỂU KẾT CHƯƠNG 4

5. CHƯƠNG 5: KHUYẾN NGHỊ GIẢI PHÁP CHÍNH SÁCH NÂNG CAO NĂNG LỰC CẠNH TRANH CỦA ĐIỂM ĐẾN DU LỊCH BIỂN, ĐẢO NGHỆ AN

5.1. Xu thế phát triển du lịch biển, đảo

5.2. Xu thế phát triển du lịch biển, đảo trên thế giới

5.3. Xu thế phát triển du lịch biển, đảo ở Việt Nam

5.4. Kinh nghiệm và bài học về phát triển du lịch

5.5. Kinh nghiệm về phát triển sản phẩm du lịch

5.6. Kinh nghiệm quản lý nhà nước về du lịch

5.7. Khuyến nghị giải pháp chính sách nâng cao NLCT của du lịch biển, đảo Nghệ An

5.7.1. Giải pháp chính sách về nghiên cứu cầu thị trường và xúc tiến du lịch

5.7.2. Nhóm giải pháp chính sách về phát triển sản phẩm du lịch

5.7.3. Nhóm giải pháp về cơ chế chính sách quản lý du lịch

5.7.4. Giải pháp về liên kết phát triển du lịch

5.8. TIỂU KẾT CHƯƠNG 5

DANH MỤC CÔNG TRÌNH CÔNG BỐ CỦA TÁC GIẢ

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Tổng Quan Về Năng Lực Cạnh Tranh Du Lịch Nghệ An

Nghệ An sở hữu tiềm năng lớn về du lịch biển đảo, nhưng sự phát triển chưa tương xứng. Việc đánh giá chính xác năng lực cạnh tranh du lịch Nghệ An là cần thiết để đưa ra giải pháp hiệu quả, thu hút du khách. Nghiên cứu này đánh giá năng lực cạnh tranh cả về lý luận và thực tiễn, sử dụng mô hình của Dwyer và Kim (2003) cùng các công cụ định lượng. Kết quả so sánh với các điểm đến tương đồng và hàng đầu Việt Nam, chỉ ra điểm mạnh, yếu của du lịch biển đảo Nghệ An. Từ đó, đề xuất giải pháp chính sách phát triển du lịch biển đảo bền vững. Nghiên cứu này có thể áp dụng cho các điểm đến du lịch biển khác ở Việt Nam.

1.1. Ý Tưởng Nghiên Cứu Phát Triển Du Lịch Biển Đảo

Kinh doanh du lịch đối mặt với áp lực cạnh tranh lớn. Hoạt động du lịch tự phát không đảm bảo vị thế trên thị trường, đặc biệt trong bối cảnh toàn cầu hóa. Các điểm đến cần xây dựng lợi thế cạnh tranh bền vững, không ngừng đổi mới. Đánh giá chính xác năng lực cạnh tranh là quan trọng. Nghệ An cần xác định lợi thế và bất lợi để có giải pháp hiệu quả cho du lịch biển đảo.

1.2. Kết Cấu Luận Án Về Đánh Giá Du Lịch Nghệ An

Luận án gồm 5 chương, 33 bảng số liệu, 10 biểu đồ và 4 sơ đồ. Kết quả luận án: lựa chọn, phát triển và áp dụng mô hình của Dwyer và Kim (2003), sử dụng công cụ định lượng để đánh giá các nhân tố tác động đến năng lực cạnh tranh du lịch. So sánh với các điểm đến tương đồng, chỉ ra điểm mạnh, yếu của du lịch biển đảo Nghệ An. Khuyến nghị giải pháp chính sách phát triển du lịch biển đảo tại Nghệ An. Kết quả nghiên cứu có thể nhân rộng cho các điểm đến du lịch biển khác.

II. Vì Sao Cần Đánh Giá Năng Lực Cạnh Tranh Du Lịch

Du lịch được Việt Nam xác định là ngành kinh tế mũi nhọn, nhưng phát triển chưa tương xứng tiềm năng và thiếu bền vững. Bên cạnh tác động tích cực, du lịch còn gây ra nhiều vấn đề kinh tế - xã hội - môi trường. Quản lý nhà nước còn yếu kém, chưa tạo sự phối hợp hiệu quả. Phát triển du lịch chủ yếu theo chiều rộng, hiệu suất vốn đầu tư chưa cao. So với khu vực, quy mô ngành du lịch Việt Nam còn khiêm tốn. Những yếu kém này bộc lộ ở năng lực cạnh tranh thấp.

2.1. Thực Trạng Phát Triển Du Lịch Biển Đảo Nghệ An

Nghệ An đặt mục tiêu phát triển du lịch thành ngành kinh tế mũi nhọn. Nhiều chính sách, biện pháp đã được triển khai. Du lịch biển đảo là trọng tâm trong chiến lược tổng thể. Nguồn lực được ưu tiên đầu tư. Tuy nhiên, Nghệ An gặp phải những vấn đề chung trong phát triển du lịch. Du lịch biển chủ yếu dựa vào khai thác trực tiếp nguồn lực tự nhiên. Giá trị gia tăng thêm từ quản lý du lịch chưa nhiều. Dấu ấn du lịch biển chưa khác biệt so với các tỉnh lân cận.

2.2. Tính Cấp Thiết Của Đánh Giá Du Lịch Nghệ An

Các nghiên cứu trước đây về phát triển du lịch biển đảo Nghệ An đã đề cập đến điểm mạnh, yếu, nhưng chủ yếu mang tính định tính. Các giải pháp đưa ra nhiều nhưng chưa có giải pháp đột phá. Vì thế, đánh giá cụ thể, định lượng chi tiết về năng lực cạnh tranh du lịch biển của Nghệ An so với các địa phương khác là rất quan trọng. Đây là cơ sở để Nghệ An sử dụng hiệu quả các nguồn lực, tránh dàn trải. Việc áp dụng các mô hình thành công trên thế giới hứa hẹn cách đánh giá khác biệt.

III. Tổng Quan Nghiên Cứu Về Năng Lực Cạnh Tranh Du Lịch

Hoạt động du lịch đã có thay đổi lớn về lượng và chất. Du lịch truyền thống đã được thay thế bởi các hình thức hiện đại với giá trị gia tăng cao. Cạnh tranh trên thị trường du lịch trở nên khốc liệt hơn, đòi hỏi các điểm đến phải đổi mới liên tục. Các điểm đến cần xác lập thế mạnh trên cơ sở xây dựng lợi thế cạnh tranh bền vững. Đánh giá năng lực cạnh tranh là đề tài thu hút nhiều quan tâm. Trên thế giới, số lượng nghiên cứu về lĩnh vực này rất nhiều.

3.1. Các Mô Hình Đánh Giá Năng Lực Cạnh Tranh

Theo Hassan (2000), các mô hình đánh giá năng lực cạnh tranh truyền thống thường tập trung về phía cung, tức chỉ nghiên cứu các yếu tố liên quan đến quá trình cạnh tranh giữa các doanh nghiệp trong cùng một ngành nghề hoặc thị trường. Mặc dù mô hình truyền thống có tác dụng đánh giá năng lực cạnh tranh hiện tại nhưng chúng không phân tích được những xu thế biến động trong tương lai cũng như ảnh hưởng của phía cầu.

3.2. Tiếp Cận Toàn Diện Về Cạnh Tranh Du Lịch

Để giải quyết vấn đề nói trên, nhiều học giả như Crouch và Ritchie (1999), Dwyer và Kim (2003) đã cố gắng đưa vào mô hình đánh giá rất nhiều các yếu tố từ cả cung và cầu, đồng thời phân tích cả mối tương tác giữa các yếu tố cũng như môi trường hoạt động cho các yếu tố. Do đó, phân tích và đánh giá tổng quan tình hình nghiên cứu về năng lực cạnh tranh của điểm đến du lịch có một ý nghĩa lớn lao cả về lý luận lẫn thực tiễn.

3.3. Nghiên Cứu Lý Thuyết Về Mô Hình Đánh Giá Du Lịch

Nghiên cứu lý thuyết về đánh giá năng lực cạnh tranh du lịch đã có một lịch sử lâu dài. Tuy nhiên, chỉ đến những năm 1990 nghiên cứu về lĩnh vực này mới tìm được hướng phát triển thống nhất (Ritchie và Crouch, 2000). Mặc dù vậy, số cơ sở lý thuyết về đánh giá năng lực cạnh tranh du lịch lại khá khiêm tốn (Hudson và cộng sự, 2004).

IV. Phân Tích Mô Hình Đánh Giá Năng Lực Cạnh Tranh Du Lịch

Theo Dwyer và Kim (2003), trước khi có sự thống nhất về cơ sở lý thuyết dùng để đánh giá năng lực cạnh tranh du lịch, cách tiếp cận truyền thống từ các ngành kinh tế khác thường được sử dụng. Khởi đầu, năng lực cạnh tranh trong du lịch cũng được xác định giống với năng lực cạnh tranh theo nghĩa truyền thống. Theo đó, các yếu tố quyết định năng lực cạnh tranh được tập trung về phía cung. Cụ thể, tăng năng suất, chất lượng sản phẩm với chi phí thấp, tạo khác biệt và chuyên môn hóa nhất được coi...

4.1. Yếu Tố Cung Trong Đánh Giá Du Lịch Nghệ An

Các yếu tố quyết định năng lực cạnh tranh được tập trung về phía cung. Cụ thể, tăng năng suất, chất lượng sản phẩm với chi phí thấp, tạo khác biệt và chuyên môn hóa nhất được coi là quan trọng. Tuy nhiên, cách tiếp cận này bỏ qua yếu tố cầu và đặc thù của ngành du lịch.

4.2. Hạn Chế Của Mô Hình Truyền Thống Về Du Lịch Biển Đảo

Mô hình truyền thống có tác dụng đánh giá năng lực cạnh tranh hiện tại nhưng chúng không phân tích được những xu thế biến động trong tương lai cũng như ảnh hưởng của phía cầu. Những mô hình truyền thống này cũng thường bỏ qua những đặc trưng riêng có của kinh doanh du lịch, đánh đồng kinh doanh du lịch với các loại hình hàng hóa, dịch vụ khác.

V. Phát Triển Du Lịch Bền Vững Nghệ An Giải Pháp Chính Sách

Để nâng cao năng lực cạnh tranh du lịch Nghệ An, cần có giải pháp chính sách đồng bộ. Nghiên cứu cầu thị trường và xúc tiến du lịch là quan trọng. Phát triển sản phẩm du lịch độc đáo, hấp dẫn là yếu tố then chốt. Cơ chế chính sách quản lý du lịch hiệu quả cần được xây dựng. Liên kết phát triển du lịch với các địa phương khác là cần thiết. Du lịch bền vững cần được ưu tiên hàng đầu.

5.1. Nghiên Cứu Cầu Thị Trường Du Lịch Nghệ An

Nghiên cứu kỹ lưỡng nhu cầu của du khách là cơ sở để phát triển sản phẩm du lịch phù hợp. Xúc tiến du lịch hiệu quả giúp quảng bá hình ảnh Nghệ An đến với du khách trong và ngoài nước. Cần có chiến lược marketing du lịch bài bản, chuyên nghiệp.

5.2. Phát Triển Sản Phẩm Du Lịch Biển Đảo Nghệ An

Phát triển các sản phẩm du lịch độc đáo, mang đậm bản sắc văn hóa địa phương. Khai thác tiềm năng du lịch sinh thái, du lịch cộng đồng. Nâng cao chất lượng dịch vụ du lịch. Tạo ra các sản phẩm du lịch mới, hấp dẫn du khách.

5.3. Cơ Chế Chính Sách Quản Lý Du Lịch Nghệ An

Xây dựng cơ chế chính sách quản lý du lịch hiệu quả, minh bạch. Tạo môi trường thuận lợi cho các doanh nghiệp du lịch phát triển. Tăng cường kiểm tra, giám sát hoạt động du lịch. Đảm bảo an ninh, an toàn cho du khách.

06/06/2025
Đánh giá năng lực cạnh tranh du lịch biển đảo của tỉnh nghệ an và khuyến nghị chính sách

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1 GIỚI THIỆU TỔNG QUAN NGHIÊN CỨU 1. Giới thiệu luận án Sự hình thành ý tưởng nghiên cứu:Cũng như các ngành nghề kinh doanh khác, kinh doanh du lịch hiện nay cũng đối mặt với những sức ép cạnh tranh to lớn. Hoạt động du lịch tự phát, đơn thuần dựa vào các nguồn lợi sẵn có, dù là rất đặc sắc, vẫn không thể đảm bảo cho các điểm đến du lịch có được một chỗ đứng chắc chắn trên thị trường du lịch nhất là trong bối cảnh toàn cầu hóa như hiện nay.Do đó, để phát triển thành công du lịch, các điểm đến du lịch cần phải xác lập cho mình những thế mạnh nhất định trên cơ sở xây dựng những lợi thế cạnh tranh bền vững song song với việc không ngừng tư duy, định vị những lợi thế cạnh tranh mới và tìm cách khắc phục những bất lợi cố hữu. Chính vì vậy, đánh giá chính xác năng lực cạnh tranh là hết sức quan trọng.

Nghệ An là một tỉnh có tiềm năng về du lịch, trong đó có du lịch biển, đảo nhưng thực tiễn cho thấy phát triển du lịch biển, đảo Nghệ An thời gian qua chưa tương xứng với khả năng hiện có. Vì vậy cần phải có những giải pháp thực sự có hiệu quả để nâng cao khả năng thu hút du khách đến với du lịch biển, đảo Nghệ An. Muốn vậy tỉnh Nghệ An cần phải xác định một cách chính xác các lợi thế cũng như bất lợi trong phát triển du lịch biển, đảo của mình để từ đó có các giải pháp hữu hiệu. Chính vì vây, tác giả tiến hành nghiên cứu đánh giá năng lực cạnh tranh của điểm đến du lịch biển, đảo cả ở góc độ lý luận và thực tiễn.

Kết cấu tổng thể của luận án: Ngoài phần Kết luận và Tài liệu tham khảo, nội dung của luận án được thể hiện trong 5 chương với 33 bảng số liệu; 10 biểu đồ và 04 sơ đồ. Về các kết quả của luận án: lựa chọn, phát triển và áp dụng mô hình của Dwyer và Kim (2003) cũng như sử dụng một số công cụ định lượng trong việc lựa chọn, đánh giá và kiểm định các nhân tố tác động đến năng lực cạnh tranh của điểm đến du lịch,cụ thể là điểm đến du lịch biển,đảo Nghệ An trong quá trình phát 2 triển du lịch biển, đảo; trên cơ sở so sánh với năng lực cạnh tranh của một số điểm đến du lịch tương đồng và điểm đến hàng đầu khác ở Việt Nam, chỉ ra những điểm mạnh, điểm yếu của du lịch biển, đảo Nghệ An. Từ đó khuyến nghịcác giải pháp chính sách giúp phát triển du lịch biển, đảo tại Nghệ An. Từ kết quả nghiên cứu này có thể nhân rộng vận dụng cho các điểm đến du lịch biển khác ở Việt Nam.Lý do chọnđề tài nghiên cứu Du lịch được Việt Nam xác định là ngành kinh tế mũi nhọn.

Tuy nhiên, phát triển du lịch của Việt Nam nói chung, của nhiều địa phương nói riêng còn chưa tương xứng với tiềm năng và thiếu bền vững. Bên cạnh những tác dụng tích cực (tạo thu nhập, đóng góp vào tăng trưởng kinh tế và xóa đói giảm nghèo; tạo công ăn việc làm; nâng cao trình độ nguồn nhân lực; phát triển hạ tầng kinh tế - xã hội; bảo tồn, phát huy và phổ biến các giá trị lịch sử, văn hóa truyền thống; mở mang cơ hội kinh doanh, đầu tư, v.v…), hoạt động du lịch còn là nguyên nhân của nhiều vấn đề kinh tế - xã hội - môi trường (tội phạm, mất trật tự trị an; ô nhiễm môi trường văn hóa, tự nhiên; quy hoạch, xây dựng lộn xộn, phá vỡ cảnh quan tự nhiên, v. Quản lý nhà nước về du lịch còn nhiều yếu kém, bất cập, chưa tạo được sự phối hợp nhịp nhàng, hiệu quả giữa các chương trình, chính sách, hoạt động phát triển du lịch, giữa các doanh nghiệp kinh doanh du lịch cũng như giữa các địa phương trong cả nước. Phát triển du lịch chủ yếu vẫn theo chiều rộng, hiệu suất vốn đầu tư vào du lịch chưa cao.

So với các nước trong khu vực, quy mô ngành du lịch của Việt Nam (thông qua các chỉ tiêu như số khách, doanh thu du lịch, đóng góp vào nền kinh tế, việc làm tạo thêm, cơ sở vật chất du lịch, v.v…) cũng như trình độ nguồn nhân lực, khả năng quản lý, mức độ áp dụng khoa học công nghệ tiên tiến còn khiêm tốn. Những yếu kém, hạn chế này được bộc lộ ở năng lực cạnh tranh còn thấp của du lịch Việt Nam. Thực trạng này đã được trình bày rất chi tiết tại nghiên cứu “Chiến lược phát triển du lịch Việt Nam đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030”của Tổng cục Du lịch (2012) [7]. Ở cấp địa phương, các chương trình phát triển du lịch thường được triển khai dàn hàng ngang, dập khuôn từ trên xuống dưới với ít khác biệt giữa các tỉnh, thành, mặc dù qua cơ chế phân cấp, các địa phương được tương đối tự chủ trong việc xây 3 dựng và thực hiện các kế hoạch, chính sách phát triển và quản lý du lịch (Trần Thị Bích Hằng, 2012) [2].

Kết quả chủ yếu cho đến nay mới chỉ dừng lại ở việc khai thác, tận dụng trực tiếp các nguồn lợi du lịch sẵn có. Đúng như nhận định trong “Chiến lược phát triển du lịch Việt Nam đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2030”của Tổng cục Du lịch (2012) [7], những điểm nhấn, sản phẩm du lịch đặc trưng mang tính biểu trưng của nhiểu địa phương còn mờ nhạt, không tạo được dấu ấn trong lòng du khách. Các hoạt động tạo giá trị gia tăng cho nguồn lợi du lịch sẵn có còn nghèo nàn, kém hấp dẫn (Bùi Xuân Nhàn, 2012) [3]. Phát triển du lịch thường chỉ được các địa phương tập trung thực hiện các chỉ tiêu tăng trưởng về số khách, doanh thu du lịch, việc làm mà bỏ qua những tác động về mặt xã hội, môi trường, nhân lực và mối liên hệ với các ngành kinh tế khác cả trong ngắn hạn lẫn dài hạn.

Nguyên nhân quan trọng của thực trạng này là sự phát triển mang tính phong trào, tự phát, ít dựa trên cơ sở lý luận khoa học và phân tích chính xác thực tiễn về tiềm năng, lợi thế và năng lực cạnh tranh du lịch tại các địa phương cũng như đặc điểm và sự biến động trong nhu cầu của các thị trường (Ngô Đức Anh, 2007) [1]. Nghệ An, giống với nhiều địa phương trong cả nước, cũng đặt mục tiêu phát triển du lịch thành một ngành kinh tế mũi nhọn. Chủ trương đã này được Đảng bộ, chính quyền các cấp của Nghệ An kiên trì thực hiện trong nhiều năm nay. Theo báo cáo của Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Nghệ An [5], nhiều chính sách, biện pháp, hoạt động phát triển du lịch đã được triển khai trên địa bàn tỉnh.

Nhiều thành tựu đã đạt được nhưng bất cập, khó khăn cũng không ít. Trong các chương trình phát triển du lịch tại Nghệ An, du lịch biển đảo được xác định là một trọng tâm trong chiến lược tổng thể phát triển du lịch của tỉnh. Phát triển du lịch biển, đảo đã được xác định là ưu tiên hàng đầu, gắn chặt với các chính sách kinh tế lớn khác của tỉnh cũng như quốc gia như phát triển kinh tế biển, an ninh, quốc phòng. Các nguồn lực được tỉnh ưu tiên đầu tư cho phát triển du lịch biển đảo.

Tuy nhiên, giống như nhiều địa phương khác trong cả nước, Nghệ An cũng gặp phải những vấn đề trên đây trong phát triển du lịch nói chung, phát triển du lịch biển đảo nói riêng. Cụ thể, du lịch biển của Nghệ An vẫn chủ yếu dựa vào 4 khai thác trực tiếp nguồn lực tự nhiên sẵn có. Giá trị gia tăng thêm được tạo ra từ quản lý du lịch chưa nhiều. Dấu ấn về du lịch biển của Nghệ An không có nhiều khác biệt so với các tỉnh, thành lân cận và chưa thể có được thương hiệu mang tính quốc gia, quốc tế so với nhiều địa phương khác của Việt Nam.

Giống với các chương trình phát triển du lịch khác, các biện pháp phát triển đưa ra chủ yếu theo chiều rộng. Hiệu quả thực tế thường chỉ được đơn thuần thông qua sự gia tăng về số khách, doanh thu, việc làm mà không có sự so sánh tương đối với các địa phương có liên quan cũng như phân tích về nguồn cầu của khách hàng. Hiệu suất của vốn đầu tư cũng như những tác động kinh tế - văn hóa - xã hội - văn hóa - môi trường thường không được đánh giá đầy đủ. Mặc dù các nghiên cứu trước đây về phát triển du lịch biển đảo do Nghệ An thực hiện đã đề cập đến những mặt mạnh, mặt yếu của du lịch biển tỉnh nhà nhưng những nhận định đưa ra vẫn chủ yếu mang tính định tính.

Các giải pháp đưa ra rất nhiều nhưng chưa đề ra được đâu là giải pháp đột phá cần phải ưu tiên thực hiện. Vì thế một đánh giá cụ thể, định lượng chi tiết về năng lực cạnh tranh du lịch biển của Nghệ An so với các địa phương khác, nhất là các địa phương lân cận có một ý nghĩa hết sức to lớn. Đây là cơ sở để Nghệ An sử dụng các nguồn lực về tự nhiên, vốn, nhân lực, chính sách một cách hiệu quả, tránh dàn trải, phân tán như thời gian vừa qua. Việc áp dụng các mô hình mà thế giới đã áp dụng thành công vì thế hứa hẹn sẽ đem lại một cách đánh giá khác với trước đây.

Ngoài ra, điều này còn có ý nghĩa học thuật, bổ sung vào những phương pháp đánh giá đã được xây dựng, nhấn mạnh vào một điểm đến du lịch cụ thể. Chính vì vậy, đánh giá năng lực cạnh tranh du lịch biển, đảo của tỉnh Nghệ An có ý nghĩa cấp thiết cả về lý luận và thực tiễn. Mặt khác kết quả của nghiên cứu có thể bổ sung vào lý luận về cạnh tranh của điểm đến du lịch biển, đảo tại các quốc gia có nền kinh tế chuyển đổi với nhiều khác biệt về thể chế kinh tế - xã hội như Việt Nam. Tổng quan tình hình nghiên cứu có liên quan Hoạt động du lịch thời gian qua đã có những thay đổi hết sức lớn lao cả về lượng lẫn chất.

Nhìn chung, du lịch truyền thống, phổ thông, đại trà dựa trực tiếp, 5 chủ yếu vào các tài nguyên sẵn có đã được thay thế bởi những hình thức du lịch hiện đại với hàm lượng giá trị gia tăng cao bổ sung thêm vào tài nguyên du lịch có sẵn. Cạnh tranh trên các thị trường du lịch trở nên khốc liệt hơn trước, đòi hỏi các điểm đến du lịch phải đổi mới, sáng tạo liên tục nếu không muốn bị đào thải (Cracolici và Rietveld, 2008) [17].

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ