Phần mở đầu. Giới thiệu sự cần thiết của đề tài, mục tiêu và phạm vi nghiên cứu, phương pháp thực hiện tổng quát và bố cục của luận văn. - Chương 2 : Cơ sở lý thuyết. Nội dung chương trình bày các khái niệm, lý thuyết liên quan đến phát triển tài chính và giảm nghèo; tổng quan các nghiên cứu thực nghiệm; và đề xuất mô hình nghiên cứu.
- Chương 3 : Phương pháp thực hiện nghiên cứu. Phần này mô tả chi tiết trình tự, cách thức thực hiện nghiên cứu chi tiết về dữ liệu, định nghĩa các biến trong mô hình, phương pháp ước lượng - Chương 4 : Kết quả nghiên cứu và thảo luận. Với số liệu thu thập được và theo phương pháp nghiên cứu đã nêu trong chương 2, nội dung chương mô tả thực trạng phát triển tài chính tại các quốc gia đang phát triển, kết quả thực nghiệm, kiểm định kết quả và thảo luận. - Chương 5: Kết luận và kiến nghị.
Dựa vào kết quả thu được trình bày trong chương 4, chương này đúc kết các kết quả nghiên cứu chính, trình bày các hàm ý chính sách phát triển nhằm thúc đẩy phát triển tài chính và ảnh hưởng đến mức độ giảm nghèo. 6 CHƯƠNG 2: CƠ SỞ LÝ THUYẾT 2.1 Khái niệm Để đánh giá tiến trình phát triển của hệ thống tài chính và hiểu được tác động của nó đến tăng trưởng kinh tế và giảm nghèo cần phải đo lường đúng về phát triển tài chính. Như thế nào là hệ thống tài chính và phát triển tài chính? Hệ thống tài chính bao gồm tất cả các định chế tài chính bán sỉ, bán lẽ, chính thức và phi chính thức trong một nền kinh tế cung cấp các dịch vụ tài chính cho người tiêu dùng, doanh nghiệp và các tổ chức tài chính khác. Theo định nghĩa rộng hơn, hệ thống bao gồm tất cả các dịch vụ từ ngân hàng thương mại, thị trường chứng khoán, bảo hiểm, tổ chức tín dụng, tín dụng vi mô và những người cho vay.
Một hệ thống tài chính hiệu quả và mạnh thúc đẩy tăng trưởng bằng cách phân bổ các tài nguyên theo hướng sử dụng năng suất nhất và hiệu quả nhất. Đồng thời hệ thống đó có thể nâng cao mức tăng trưởng thông qua đẩy mạnh mức tiết kiệm và đầu tư, tăng tích lũy vốn. Hệ thống tài chính tốt giúp cho các giao dịch nhanh hơn, rẻ hơn và an toàn hơn vì giúp tránh được sử dụng tiền mặt hoặc trao đổi hàng hóa trực tiếp. Hơn nữa, việc tiếp cận nhiều hơn với các dịch vụ tài chính giúp cho người nghèo có thể lập được kế hoạch cho tương lai và đầu tư và đất đai và nơi ở, sử sụng các tài nguyên sản xuất hiệu quả hơn.
Phát triển tài chính có thể được định nghĩa lả sự phát triển về qui mô, hiệu quả, sự ổn định và tiếp cận với hệ thống tài chính. Do vậy, phát triển tài chính liên quan đến việc thành lập, mở rộng các định chế, công cụ, thị trường nhằm trợ giúp tiến trình đầu tư và tăng trưởng. Là một phần của chiến lược phát triển khu vực tư nhân nhằm thúc đẩy phát triển kinh tế và giảm nghèo. Phát triển tài chính còn có nghĩa là những cải thiện trong việc cung cấp các thông tin về những khả năng đầu tư và phân bổ ngồn vốn, kiểm soát các doanh nghiệp, thương mại, đa 7 dạng hóa sản phẩm, quản trị rủi ro, vận động và tích lũy nguồn tiết kiệm, dễ dàng trong việc trao đổi hàng hóa và dịch vụ.
Nói cách khác, phát triển tài chính nói đến sự hoàn thành các chức năng của hệ thống tài chính trong cách tốt nhất bằng cách loại bỏ các bất ổn của thị trường. Những chức năng tài chính này ảnh hưởng đến các quyết định tiết kiệm và đầu tư, đổi mới công nghệ và đưa đến tăng trưởng kinh tế. Phát triển tài chính cũng kích thích tăng trưởng kinh tế thông qua đẩy mạnh sự cạnh tranh và kích thích đổi mới nhằm nâng cao hiệu quả. Theo Demirgüç-Kunt và Levine (2008), chức năng tổng quát của một hệ thống tài chính là nhằm giảm thiểu những chi phí giao dịch và thông tin kìm hãm hoạt động kinh tế: a) cung cấp thông tin ban đầu về những đầu tư và phân bổ nguồn vốn có thể được; b) kiểm soát đầu tư và quản lý sau khhi đã cấp vốn; c) tạo điều kiện thương mại, đa dạng hóa và quản lý rủi ro; d) kích thích vận động tiết kiệm; và e) tạo điều kiện dễ dàng cho trao đổi hàng hóa và dịch vụ.
Hiệu quả của một hệ thống tài chính muốn nói đến mức độ thực hiện 5 chức năng cơ bản của hệ thống tốt đến mức độ nào; và phát triển tài chính muốn nói đến sự cải thiện về hiệu quả của hệ thống tài chính.2 Mối quan hệ giữa phát triển tài chính và giảm nghèo Nhiều nghiên cứu đã cho thấy rằng thiếu tiếp cận với dịch vụ tài chính là một trong những nguyên nhân chính giải thích cho sự tồn tại của vần đề nghèo (Levine, 2008). Lý thuyết chỉ ra rằng phát triển tài chính là cách thức có thể đưa đến giảm nghèo thông qua tiếp cận với tài chính cho phép người nghèo có được giáo dục và đầu tư tốt hơn, đa dạng nguồn thu nhập. Câu hỏi liệu có hay không sự quan hệ giữa phát triển tài chính và nghèo là chủ để được quan tâm và tranh luận. Về lý thuyết, phát triển tài chính có thể đóng góp trực tiếp đến giảm nghèo thông qua việc cải thiện những cơ hội cho người nghèo tiếp cận với nguồn tài 8 chính chính thức và giúp họ có thể đạt được sinh kế bền vững (Stiglitz, 1998).
Phát triển tài chính cũng có thể giúp gián tiếp giảm nghèo và bất bình đẳng về thu nhập thông qua đẩy mạnh tăng trưởng kinh tế và những thành tựu trong tăng trưởng sẽ chuyển tải đến người nghèo. Một trong những cách thức mà phát triển tài chính thuc đẩy tăng trưởng kinh tế là thông qua việc luân chuyển các nguồn vốn không hiệu quả đến những việc sử dụng hiệu quả. Singh và Huang (2015) tranh luận rằng nếu các thị trường tài chính là hoàn hảo thì sự sẳn có về tài chính sẽ cho phép các cá nhân đầu tư cho giáo dục, đào tạo hoặc cơ hội kinh doanh. Theo lý lẽ này thì phát triển tài chính sẽ đóng góp trong việc cân bằng các cơ hội bằng cách giảm bớt tầm quan trọng của tài sản ban đầu và như thế sẽ có lợi hơn cho người nghèo.
Tuy nhiên, một số tác giả khác cho rằng phát triển tài chính theo chiều sâu sẽ có lợi hơn cho người giàu vì các tổ chức tài chính hoạt động trong bối cảnh thông tin hoàn hảo thường không có sẳn. Trong hoàn cảnh này thì các dự án của doanh nghiệp với các khả năng thành công khác nhau thì không thể phân biệt được và thông tin bất cân xứng đòi hỏi các ngân hàng phải xem xét các đơn vay và chỉ cung cấp vốn cho các dự án khả thi nhất. Sau cùng thì mối quan hệ giữa phát triển tài chính và mức nghèo có thể là phi tuyến. Các nghiên cứu cũng cho thấy rằng, thực chất tăng trưởng và bất bình đẳng được giảm thiểu cả hai có ảnh hưởng đến giảm nghèo.
Qua trọng hơn là các nghiên cứu cũng cho thấy phát triển tài chính giúp giảm nghèo thông qua cả hai kênh (Hình 2. GDP trên đầu người cao Hoạt động hơn (tăng trưởng kinh tế) tài chính thực hiện Nghèo về thu nhập thấp tốt Giảm bất bình đẳng (phân bổ thu nhập) 9 (Nguồn: Stijn Claessens and Erik Feijen (2006)) Hình 2.1 : Phát triển tài chính giảm nghèo thông qua tăng trưởng và giảm bất bình đẳng Kênh gián tiếp thông qua tăng trưởng kinh tế: Một trong những kênh chính mà sự phát triển tài chính có thể trợ giúp cho việc giảm mức nghèo là thông qua tang trưởng kinh tế. Tác động của tăng trưởng đến giảm nghèo có thể thông qua nhiều cách như sau: a) tăng trưởng kinh tế có thể tạo ra nhiều việc làm hơn cho người nghèo; b) với mức tăng trưởng cao có thể làm giãm bớt sự cách biệt về tiền công giữa các nhóm công nhân lành nghề và chưa lành nghề, mà điều này sẽ có lợi cho người nghèo; c) tăng trưởng cao có thể dẫn đến nguồn thu từ thuế cao, điều này làm cho chính phủ có thể phân bổ ngân sách nhiều hơn trong các dịch vụ xã hội như y tế, giáo dục và các phúc lợi xã hội khác do vậy có lợi hơn cho người nghèo, người nghèo có nhiều cơ hội hơn để đầu tư vào nguồn lực bản thân; d) khi nguồn vốn tích lũy gia tăng do tăng trưởng kinh tế cao, nhiều nguồn quỹ có thể được thành lập, tạo điều kiện cho người nghèo vay để đầu tư phát triển. Tuy nhiên, mức độ tác động của tang trưởng đến giảm nghèo tùy thuộc vào bản thân của mức độ tăng trưởng cao hay thấp và mức độ bất bình đẳng trong thu nhập (Fields, 2001).
Tăng trưởng là điều kiện cần nhưng chưa đủ, cần phải có thêm các yếu tố bổ trợ khác như: người nghèo cần phải tích lũy nguồn vốn tài sản để tham gia vào tiến trình tăng trưởng; tăng trưởng cần phải trên diện rộng vào bao gồm các lãnh vực trong xã hội và bao gồm người nghèo; cần có những trợ giúp của chính phủ trong ngắn hạn cho các nhóm người dễ bị tổn thương. Kênh trực tiếp thông qua tiếp cận với các dịch vụ tài chính: nhiều tài liệu và tác giả kinh tế học tin rằng phát triển tài chính có thể trực tiếp đóng góp vào sự giảm nghèo bằng cách cung cấp cho người nghèo những cơ hội tiếp cận với dịch vụ 10 tài chính sâu và rộng hơn. Những bất cân xứng thông tin về tài chính tạo ra những trở ngại về tín dụng, trói buộc người nghèo, không có nguồn lực tài chính để thực hiện các dự án của họ, cũng như không có tài sản thế chấp để tiệp cận tín dụng. Một hệ thống tài chính thực hiện chức năng của nó kém sẽ tạo ra bất bình đẳng thu nhập cao hơn từ chổ chuyển dòng tài chính không cân bằng cho các doanh nghiệp thiếu vốn.
Phát triển tài chính giúp giảm chi phí thông tin và chi phí giao dịch, vì thế cho phép các doanh nghiệp ít vốn có thể tiếp cận được nguồn bổ sung từ bên ngoài, cải thiện sự phân bổ vốn, và tạo ra một tác động lớn đến người nghèo. Fields (2001) tranh luận rằng sẽ đạt được nhiều hơn khi phát triển thị trường tài chính và thị trường tín dụng bởi vì thị trường tín dụng kém phát triển sẽ làm cho nghèo vẫn tiếp diễn, bất bình đẳng thu nhập cao hơn, và tang trưởng kinh tế thấp.