chương 1, tác giả sẽ phân tích quy định cua BLHS Việt Nam hiện hành về dấu hiệu định tội, dấu hiệu định khung tăng nặng và hình phạt quy định đối với tội hiếp dâm. Đồng thời, tác giả cũng đề cập một số nội dung có liên quan đến tội này gây tranh luận trên diễn đàn khoa học luật hình sự, từ đó đưa ra quan điểm cá nhân của mình. Dấu hiệu định tội của tội hiếp dâm Tội hiếp dâm được quy định tại Điều 111 BLHS Việt Nam năm 1999 (sửa đổi bổ sung năm 2009). Khoản 1 Điều 111 quy định: “Người nào ding vũ lực, đe dọa dùng vũ lực hoặc lợi dụng tình trạng không thể tự vệ được của nạn nhân hoặc thu đoạn khác giao cấu với nạn nhân trái y muon của họ, thi bị phat tù từ hai năm đến bảy năm ”.
Từ quy định của khoản 1 Điều 111 có thể hiểu: “7ối hiếp dâm là hành vi dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực hoặc lợi dụng tình trạng không thể tự vệ được cua nạn nhân hoặc thủ đoạn khác giao cấu với nạn nhân trái y muon cua họ ” [46, tr. Dé hiểu rõ tội hiếp dâm, trước hết cần tìm hiểu những dấu hiệu định tội của tội này. Khách thể của tội hiếp dâm Khách thể của tội hiếp dâm là quyền bất khả xâm phạm về tình dục của người phụ nữ. Có thể nói quyền bất khả xâm phạm về tình dục là một quyền quan trọng được pháp luật ghi nhận và bảo vệ.
Trong đó, Điều 71 Hiến pháp quy định: “Công dân có quyên bắt khả xâm phạm về thân thể, duoc pháp luật bảo hộ về tính mạng, sức khỏe, danh dự và nhân phẩm”. Như vay, bat kỳ hành vi xâm phạm tình dục nào cũng là vi phạm pháp luật và bị trừng trị thích đáng. Thực tiễn xét xử từ trước đến nay cho thấy phụ nữ luôn là đối tượng dễ bị xâm phạm về tình dục. Vì thế, họ là đối tượng đặc biệt cần được bảo vệ khỏi sự xâm hại của các hành vi này.
Tội hiệp dâm là một tội nam trong nhóm các tội 6 xâm phạm tình dục. Do đó, khách thể của tội này là quyền bất khả xâm phạm về tình dục của người phụ nữ. Chủ thé của tội hiếp dam Chủ thể của tội phạm theo luật hình sự Việt Nam phải là người có năng lực TNHS và đủ tuổi chịu TNHS. Thực tiễn xét xử ở Việt Nam từ trước đến nay thừa nhận tội hiếp dâm có chủ thể đặc biệt.
Chủ thể không chỉ thỏa mãn điều kiện có năng lực TNHS và đủ tuôi chịu TNHS mà còn phải là nam giới. Mặc dù có sự thống nhất trong quá trình xét xử nhưng trong khoa học luật hình sự Việt Nam hiện nay còn tồn tại ba quan điểm khác nhau về chủ thể của tội này. Quan điểm thứ nhất cho rang chỉ có nam giới mới có thé trở thành chủ thé của tội hiếp dâm vì xuất phát từ đặc điểm sinh hoc, chỉ có nam giới mới có thể thực hiện được hành giao cấu trái ý muốn của nữ giới. Còn trong trường hợp nam giới không mong muốn, nữ giới không bao giờ thực hiện được hành vi này.
Do đó, tội hiếp đâm có chủ thé đặc biệt - nam giới. Quan điểm này phù hợp với quan điểm chính thống về chủ thê của tội hiếp dâm trong luật hình sự Việt Nam [3, tr. Quan điểm thứ hai cho rang bat kỳ người nào có năng lực TNHS và đủ tuổi chịu TNHS cũng có thé trở thành chủ thé của tội hiếp dâm. Bởi vì, về ly luận, nữ giới cũng có thể phạm tội hiếp dâm thông qua hành giao cấu trái ý muốn hoặc không có ý muốn của nam giới bằng thủ đoạn tạo ra tình trạng không thê tự vệ được hoặc không thể biểu lộ được ý chí của nạn nhân như cho nạn nhân uống thuốc mê, thuốc kích thích.
Còn về thực tiễn, vài năm gần đây ở nước ta đã xuất hiện một số trường hợp nữ giới dùng thủ đoạn tạo ra tình trạng không thể biểu lộ được ý chí ở nam giới để giao câu trái ý muốn hoặc không có ý muốn của nam giới. Do đó, tội hiếp dâm có chủ thé bình thường [6, tr. Quan điểm thứ ba cho rang việc coi hành vi giao cau giữa nam va nữ can vai trò chu động va chi phôi của nam giới và chi có nam giới với cau tạo sinh 7 học riêng mới có thé thực hiện được hành vi giao cau với nữ giới mà không cần sự tự nguyện của nữ giới là định kiến. Nữ giới vẫn có thé thực hiện được hành vi giao cau trái ý muốn của nam giới trong trường hop nữ giới lợi dụng nam giới có nhược điểm về tinh thần (mắc bệnh tâm thần) dé dụ đỗ và giao cau hoặc nữ giới lợi dụng nam giới đang trong tình trạng không có khả năng biểu lộ ý chí đúng đắn (như chịu tác động ở mức độ cao của thuốc kích dục.) dé giao cau.
Tuy nhiên, thực tiễn cho thấy những trường hợp nữ giới thực hiện hành vi này là rất cá biệt nên cũng chưa đến mức đặt ra yêu cầu hình sự hóa. Do đó, chủ thể của tội hiếp dâm vẫn chỉ được xác định là nam giới [4, tr. Về vấn đề này, tác giả cho rằng xuất phát từ đặc điểm cấu trúc sinh học của bộ phận sinh dục cũng như cơ chế sinh lý khi giao hợp của nam giới và nữ giới có sự khác nhau (nam cương nữ nhu) cho nên hành vi giao cau muốn thực hiện được phải có sự chủ động của nam giới. Nghĩa là, muốn thực hiện được hành vi giao cấu thì cần phải có sự cương đương của nam giới.
Đây là một quá trình có diễn biến phức tạp, có sự tham gia của nhiều yếu tô như thần kinh, nội tiết, tâm lý. , trong đó yếu tố ham muốn giữ vai trò quan trọng [2, tr. Bên cạnh đó, hiện tượng cương dương cũng có thê xảy ra mà không có yếu tố ham muốn. Tuy nhiên, để xảy ra hiện tượng này cần phải có những thủ thuật phức tạp, đòi hỏi người thực hiện phải có chuyên môn sâu trong lĩnh vực sinh học, y học cũng như dược học [55, tr.
Như vậy, trong điều kiện bình thường, nữ giới sẽ không bao giờ thực hiện được hành vi giao cau nếu nam giới không mong muốn. Có ý kiến cho rang nữ giới cũng có thé sử dụng thuốc kích dục dé giao cau được với nam giới trái ý muốn của họ. Tuy nhiên, các thuốc này lại không hoàn toàn loại bỏ ly trí và ý chí của nam giới. Thuốc kích dục có thé được chia thành ba loại: thuốc làm tăng ham muốn (tăng “/ibido”), thuốc làm tăng hiệu quả cương dương (tăng “øø/eney”), thuốc làm tăng sự thỏa mãn tình dục (tăng “sexual pleasure”).
Trong đó, các thuốc thuộc nhóm tăng “libido” (như ambrein, salvis haematodes, lithospermum arvence, brassica rapa, prunus 8 amygdalus, gingiber offcinale) được chiết xuất từ thảo duoc, có tac dụng thông qua việc làm tăng nồng độ testosteron trong máu [61, tr. Tuy nhiên, những người sử dụng thuốc này vẫn hoàn toàn có thể kiểm soát được hành vi tình dục của mình. Bởi vì, mặc dù nồng độ testosteron trong mau can đạt trên mức trung bình thấp (khoảng 400-600ng/dL) mới bat đầu có ham muốn tinh dục [57, tr. 1-4] nhưng mức tăng ham muốn tình dục lại không tỷ lệ thuận với mức tăng của nồng độ testosteron.
Nghĩa là, nông độ testosteron trong máu vừa đủ có tác dụng làm tăng ham muốn nhưng khi nồng độ này tăng qua mức cơ thé cũng không thé hap thu hết dé làm tăng ham muốn tinh dục. Vi thế, khi sử dụng các thuốc tăng “Jibido” ở liều lượng cao cũng chi gây ra những tác dụng phụ về nội tiết mà không làm mất kiểm soát về hành vi tình dục cho người sử dụng. Tương tự, các thuốc ức chế thần kinh trung ương như thuốc mê, các thuốc an thần, các thuốc chống loạn thần cũng không hoàn toàn loại bỏ lý trí và ý chí của nam giới. Đối với trường hợp nữ giới lén lút cho nam giới sử dụng thuốc mê để giao cấu với nam giới thì hành vi giao câu không thể thực hiện được.
Bởi vì, khi nam giới sử dụng thuốc mê, mọi phản xạ đều mất va bị vô cảm tạm thời [23], [38, tr. 188] cho nên mọi kích thích đều không làm nảy sinh ham muốn. Vì vậy, hành vi giao cấu không thể xảy ra được. Còn khi sử dụng các thuốc an than (như các barbiturat, diazepam) và các thuốc chống loạn thần (như clopromazin, haloperidol), nam giới bị suy giảm tình dục, bao gồm cả chức năng cương dương, cho nên hành vi giao cầu cũng không thê thực hiện được [Š6.
Hiện nay, có một số chất có tác dụng kích dục và cũng được coi là thuốc kích dục, đó có thể là các chất ma túy gây ảo giác. Các chất này vào trong bộ não sẽ kích thích cơ thể giải phóng ra một lượng lớn dopamin, làm tăng dục tính, tăng sự thỏa mãn về tình dục và tăng các hành vi tình dục một cách rất mạnh mẽ, đồng thời gây ảo giác (tạo một cảm giác không có thực), dẫn tới không kiêm soát được hành vi. Nồng độ dopamin càng tăng thì kha năng kiểm soát hành vi càng giảm [12], [54, tr. Các chất ma túy gây ảo giác bao gồm: các chất ma túy kích thích (như amphetamin, methamphetamin, cocain), 9 chất ma túy ức chế (như cần sa), các chất ma túy gây ảo giác mạnh (như LSD, ecstasy) [49, tr.
Các chất này có tác dụng ngay từ lần đầu tiên nếu sử dụng với liều lượng cao. Khi lén lút cho nam giới sử dụng một số chất ma túy này, nữ giới có thé thực hiện được hành vi giao cấu mà không cần “ham muốn thực suv” của nam giới. Trong trường hop này, hành vi giao cấu bị coi là trái ý muốn vì nam giới đang trong tình trạng không thé biểu lộ được ý chí đúng đắn. Tương tự, đối với trường hợp nữ giới lợi dụng nam giới có nhược điểm về tinh thần dé dụ dé và giao cấu với nam giới thì hành vi giao cau cũng bị coi là trái ý muốn của nam giới.
Tóm lại, trên thực tế, nữ giới vẫn có thể thực hiện được hành vi giao cau trái ý muốn của nam giới bang việc loi dụng nam giới có nhược điểm về tinh than dé dụ dỗ và giao cau hoặc lén lút cho nam giới sử dụng các chất ma túy có tác dung gây ảo giác. Và xét về mặt lý thuyết, nữ giới có thé trở thành chủ thé của tội hiếp đâm trong những trường hợp nói trên. Tuy nhiên, thực tiễn ở Việt Nam, trường hợp nữ giới thực hiện hành vi này chưa thấy xảy ra.