phần mở đầu, phần kết luận, tài liệu tham khảo và phụ lục, nội dung luận văn gồm các chƣơng sau: Chƣơng 1: Cơ sở lý luận và khái quát về nghệ thuật biểu diễn truyền thống ở tỉnh Vĩnh Long Chƣơng 2: Thực trạng quản lý hoạt động biểu diễn nghệ thuật truyền thống ở tỉnh Vĩnh Long Chƣơng 3: Định hƣớng và giải pháp nâng cao hiệu quả quản lý hoạt động biểu diễn nghệ thuật truyền thống ở tỉnh Vĩnh Long 16 CHƢƠNG 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ KHÁI QUÁT VỀ NGHỆ THUẬT BIỂU DIỄN TRUYỀN THỐNG Ở VĨNH LONG 1.1 Các khái niệm cơ bản - Khái niệm quản lý Các học giả trong và ngoài nƣớc có những góc nghiên cứu khác nhau, nên đã đƣa ra những khái niệm không giống nhau về quản lý. Hiện nay vẫn chƣa có một định nghĩa thống nhất về quản lý. Các học giả trong Từ điển bách khoa Việt Nam (tập 4) thì: “Quản lý là chức năng và hoạt động của hệ thống có tổ chức thuộc giới khác (sinh học, kinh tế, xã hội), bảo đảm giữ gìn một cơ cấu ổn định nhất định, duy trì sự hoạt động tối ƣu và bảo đảm thực hiện những chƣơng trình và mục tiêu của hệ thống đó. Có quản lý kỹ thuật, quản lý xã hội, quản lý các đối tƣợng khác”[18, tr.
Đối với các tác giả trong Ban biên soạn chuyên từ điển New Era nhận định “Quản lý là trông coi, xếp đặt công việc: Quản lý một doanh nghiệp” [1, tr. Song song với những khái niệm quản lý đã đƣợc nêu, quản lý chính là sự kết hợp của ba phƣơng diện: 01- thông qua các hoạt động của tập thể để thúc đẩy tính tích cực của cá nhân. 02- điều hoà quan hệ giữa các cá nhân với nhau, giảm sự mâu thuẫn giữa các bên. 03- tăng cƣờng mỗi quan hệ hợp tác, tƣơng trợ nhau, nhờ sự tƣơng trợ để hoàn thành những công việc mà một cá nhân không thể thực hiện, đồng thời thông qua mỗi quan hệ hợp tác để tạo ra các giá trị lớn hơn giá trị cá nhân đó là giá trị tập thể.
Do đó, quản lý bao gồm các yếu tố sau: Chủ thể quản lý: Là tác nhân tạo ra các tác động quản lý, chủ thể luôn là con ngƣời hoặc tổ chức, chủ thể quản lý tác động lên đối tƣợng quản lý bằng các công cụ với những phƣơng pháp thích hợp theo những nguyên tắc nhất 17 định. Đối tƣợng quản lý tiếp nhận trực tiếp sự tác động của chủ thể quản lý, tùy theo từng loại đối tƣợng khác nhau mà ngƣời ta chia thành các dạng quản lý khác nhau. [20] Chủ thể trong quản lý biểu diễn nghệ thuật Khoảng 10 năm gần đây, các hoạt động văn hóa nghệ thuật nói chung và NTBD nói riêng có nhiều sự đột phá mới theo hƣớng khởi sắc. Để đạt đƣợc những thành quả đó phần lớn nhờ những chủ trƣơng chính sách của Nhà nƣớc và đƣợcCục Nghệ thuật biểu diễn (Cục NTBD) là tổ chức thuộc Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (Bộ VH, TT&DL) có chức năng tham mƣu giúp Bộ trƣởng thực hiện quản lý Nhà nƣớc về hoạt động NTBD theo hƣớng dân tộc, khoa học, đại chúng.
Theo Quy chế 47, Cục NTBD là đơn vị duyệt, cấp giấy phép cho các đơn vị của Trung ƣơng, Sở VH, TT & DL địa phƣơng cấp giấy phép cho các đơn vị trên địa bàn. Đồng thời, Cục NTBD và các Sở VH, TT & DL thành lập Hội đồng nghệ thuật giúp ngƣời đứng đầu các cơ quan duyệt chƣơng trình trƣớc khi cấp giấy phép. Ngoài ra, dƣới sự quan tâm, chỉ đạo sát sao của lãnh đạo Bộ VH, TT & DL, Cục NTBD đã chủ động, tích cực triển khai nhiều kế hoạch công tác và các nhiệm vụ đột xuất đƣợc lãnh đạo Bộ giao. Để tăng khả năng quản lý và chỉ đạo tốt cho các hoạt động NTBD, sự kết hợp chặt chẽ từ Trung ƣơng đến địa phƣơng đang đƣợc quan tâm.
Do đó, các chính sách, chủ trƣơng đƣợc tiến hành đồng bộ và thống nhất giúp cho các đơn vị, doanh nghiệp nghệ thuật dễ dàng hơn trong việc cập nhận thông tin và sáng tạo các sản phẩm văn hóa có giá trị phù hợp với nhu cầu khán giả và tuân theo quy định của Luật. Đồng thời cơ quan quản lý Nhà nƣớc các cấp chủ động xây dựng văn bản phục vụ công tác quản lý, nâng cao hiệu lực, hiệu quả trong công tác quản lý Nhà nƣớc, phát triển sự nghiệp NTBD; công tác thanh tra, kiểm tra diễn ra thƣờng xuyên để chấn chỉnh kịp thời các hành vi vi phạm trong hoạt động biểu diễn nghệ thuật. 18 Khách thể quản lý: Là đối tƣợng chịu sự tác động hay sự điều chỉnh của chủ thể quản lý, đó là hành vi của con ngƣời, các quá trình xã hội. [20] Khách thể trong quản lý biểu diễn nghệ thuật Bên cạnh những chủ trƣơng của chủ thể quản lý quy định nhằm nâng cao chất lƣợng của sản phẩm nghệ thuật, thì khách thể trong quản lý nghệ thuật là một nhân tố quan trọng đƣa tới thành công.
Nếu không có sự phối hợp ăn ý, chặt chẽ giữa các đơn vị, doanh nghiệp biểu diễn nghệ thuật và các cơ quan chức năng thì những sản phẩm của NTBD truyền thống sẽ bị lệch định hƣớng, đi ngƣợc lại với truyền thống văn hóa của dân tộc. Để sáng tạo ra những sản phẩm chất lƣợng và mang một sắc thái mới, các đoàn nghệ thuật, đơn vị tổ chức cần nâng cao hiệu quả hoạt động của các đơn vị NTBD và năng lực đội ngũ cán bộ, nghệ sĩ. Các đơn vị phải chủ động trong việc quản lý, đào tạo nghệ sĩ, diễn viên thuộc đơn vị mình, nắm rõ năng lực từng ngƣời để bố trí công việc đúng vị trí, khả năng. Chủ động tạo nguồn kinh phí cho hoạt động nghệ thuật từ các nguồn đầu tƣ, viện trợ.
Đặc biệt, các đơn vị hoạt động biểu diễn nghệ thuật nên chú trọng mở rộng việc tuyển chọn các tài năng nghệ thuật trẻ có năng lực, từng bƣớc trẻ hóa đội ngũ nghệ sĩ, diễn viên, tạo sức sống cho ngành nghệ thuật biểu diễn Việt Nam. [46] Mục tiêu của quản lý: Là cái đích phải đạt tới tại một thời điểm nhất định do chủ thể quản lý định trƣớc. Đây là căn cứ để chủ thể quản lý thực hiện các động tác quản lý cũng nhƣ lựa chọn các phƣơng pháp quản lý thích hợp. Quản lý ra đời chính là nhằm mang đến hiệu quả nhiều hơn, năng suất cao hơn trong công việc.
[20] Mục tiêu trong quản lý biểu diễn nghệ thuật Cơ chế thị trƣờng là môi trƣờng cạnh tranh khốc liệt trên tất cả các lĩnh vực trong đó có NTBD. Vì vậy, muốn tồn tại và phát triển, các đơn vị phải tìm đƣợc hƣớng đi riêng, đáp ứng nhu cầu thị hiếu, sự đa dạng trong thƣởng thức nghệ thuật của khán giả. Thực tế cho thấy, hoạt động NTBDđang diễn ra 19 tình trạng lộn xộn, không tuân theo quy định của pháp luật, làm ảnh hƣởng xấu đến thuần phong mỹ tục. Một bộ phận các nghệ sĩ đang coi thƣờng đạo đức nghề nghiệp nhằm đạt đƣợc mục tiêu họ đề ra.
Những hành vi vi phạm đã làm ảnh hƣởng rất nhiều đến nhận thức, sự lệch chuẩn về đạo đức, văn hóa, thẩm mỹ, sống vội, vô cảm,. của giới trẻ là vấn đề đáng quan tâm trong giai đoạn hiện nay. Do đó, việc quản lý nhà nƣớc và các cơ quan chức năng chính là cách thức hiệu quả nhất. Sự quản lý kết hợp giữa mềm dẻo, năng động với kỷ cƣơng, kỷ luật; giữa thuyết phục và cƣỡng chế; giữa tập trung và dân chủ sẽ tạo ra sự ổn định và phát triển cho NTBD Việt Nam, góp phần phát triển kinh tế, ổn định chính trị, xã hội.
Đồng thời, các sản phẩm nghệ thuật đạt đƣợc những giá trị chân – thiện – mỹ bảo vệ và phát huy văn hóa truyền thống. Phân loại phương pháp quản lý Bên cạnh khái niệm về quản lý, các học giả đã đƣa ra một số phƣơng pháp củ thể để tăng cƣờng hiệu quả quản lý. - Phương pháp tổ chức - hành chính: Đâylà các phƣơng pháp chủ thể quản lý (cấp trên) giáo dục thông qua các mệnh lệnh, chỉ thị, quyết định dứt khoát và mang tính cƣỡng bức buộc đối tƣợng quản lý (cấp dƣới) phải chấp hành nghiêm ngặt, nếu vi phạm sẽ bị xử lý kịp thời, thích đáng. Phƣơng pháp tổ chức - hành chính đƣợc áp dụng nhiều trong quản lý giáo dục, quản lý nhà trƣờng, nhờ phƣơng pháp này trật tự kỷ cƣơng đƣợc ổn định đảm bảo, đồng thời giải quyết những vấn đề đặt ra trong quản lý giáo dục một cách hiệu quả.
- Phương pháp tâm lý – giáo dục: Đối lập với phƣơng pháp tổ chức – hành chính, phƣơng pháp tâm lý – giáo dục là chủ thể quản lý giáo dục dùng các phƣơng thức tác động vào tƣ tƣởng, nhận thức, tình cảm của cán bộ, nhân viên, ngƣời dạy, ngƣời học và những tổ chức liên đới trong tổ chức giáo dục để nâng cao năng lực hoạt động và trách nhiệm của họ trong việc thực hiện và hoàn thành nhiệm vụ đặt ra tối ƣu nhất. Phƣơng pháp này có vai trò lớn trong 20 việc khích lệ, động viên tinh thần chủ động sáng tạo, giúp đỡ nhau trong mọi công việc một cách nhiệt huyết, vui vẻ, tin cậy tạo ra những sản phẩm chất lƣợng cả chủ thể quản lý và đối tƣợng quản lý cùng hƣớng đến. - Phương pháp kinh tế: Đây là hình thức tác động gián tiếp, nhằm kích thích sự sáng tạo, chủ động làm việc hiệu quả theo kế hoạch đã đề ra nhằm hoàn thành nhiệm vụ đƣợc giao một cách tối ƣu nhất. Việc kích thích bằng kinh tế cổ vũ, động viên tinh thần và sự công nhận của tập thể đối với sự nỗi lực của các cá nhân.
Sự khuyến khích bằng lợi ích kinh tế là đặc trƣng nổi bật của phƣơng pháp này. Tuy nhiên, bất kỳ một phƣơng pháp nào cũng có những mặt ƣu và nhƣợc, do đó nhà quản lý cần phải xác định đƣợc chủ thể, khách thể quản lý, và mục tiêu cuối cùng mà nhà quản lý muốn đạt đƣợc là gì. Vì vậy, nhà quản lý phải chọn phƣơng thức quản lý phù hợp nhất, đôi khi để hoàn thành mục tiêu đề ra, nhà quản lý phải kết hợp nhiều phƣơng pháp. - Khái niệm quản lý văn hóa Khái niệm quản lý văn hóa đƣợc hiểu nhƣ sau: Quản lý văn hóa là quản lý Nhà nƣớc về văn hóa và quản lý hoạt động văn hóa.
Và nhƣ vậy, ngƣời làm công tác quản lý văn hóa phải có kiến thức quản lý Nhà nƣớc bên cạnh kiến thức về quản lý văn hóa và văn hóa.