Đặt vấn đề nghiên cứu Thị trường tài chính luôn luôn được xem là xương sống của bất kỳ nền kinh tế nào trên thế giới, trong đó hệ thống ngân hàng đóng vai trò quan trọng bậc nhất trong thị trường tài chính. Hệ thống ngân hàng vừa đóng vai trò là nguồn cấp tín dụng quan trọng nhất cho nền kinh tế, vừa đóng vai trò là nhà đầu tư (các ngân hàng đầu tư) để thúc đẩy nền kinh tế phát triển. Đồng thời các ngân hàng thương mại cũng đóng vai trò là công cụ để Ngân hàng Trung ương (hay Ngân hàng nhà nước) điều tiết chính sách tiền tệ quốc gia. Một nền kinh tế muốn phát triển thì phải có một thị trường tài chính ổn định và hoạt động hiệu quả.
Tuy nhiên theo số liệu thống kê của Ngân hàng nhà nước cho đến năm 2012, nền kinh tế đang phải đối diện với những khó khăn rất lớn đó là tốc độ tăng trưởng tín dụng giảm mạnh trong khi nợ xấu thì tiếp tục tăng cao. Cùng với sự tăng lên của nợ xấu, trích lập dự phòng rủi ro tín dụng cũng tăng lên đồng nghĩa với việc lợi nhuận ngân hàng giảm. Nợ xấu tăng, vốn của hệ thống ngân hàng nằm trong tài sản đảm bảo còn khá lớn. Việc giải quyết vấn đề nợ xấu cũng như phát mãi tài sản đảm bảo mất nhiều thời gian.
Nguồn vốn của nền kinh tế chậm được lưu thông. Giải quyết được vấn đề trên mới có thể khơi thông nguồn vốn cho nền kinh tế, giúp ổn định kinh tế vĩ mô, thúc đẩy sự phục hồi và tăng trưởng kinh tế. Để giải quyết được vấn đề nợ xấu, các nhà quản lý cần hiểu rõ những nguyên nhân xảy ra tình trạng gia tăng nợ xấu trong hệ thống ngân hàng. Cho tới nay trên thế giới cũng đã có nhiều bài nghiên cứu về vấn đề này.
Nghiên cứu của Boudriga và các tác giả (2009) kết luận rằng, nợ xấu ngân hàng không chỉ chịu tác động bởi các nhân tố bên trong hệ thống ngân hàng mà còn chịu tác động của môi trường kinh doanh và môi trường thể chế. Theo nghiên cứu của Louzis và và các tác giả (2011), nợ xấu chịu tác động mạnh bởi các biến kinh tế vĩ mô đặc biệt là tỷ lệ tăng UAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.co 2 trưởng tổng sản phẩm quốc nội (GDP), tỷ lệ thất nghiệp, lãi suất thực và nợ công. Kết quả nghiên cứu còn cho thấy các nhân tố quyết định nợ xấu khác nhau phụ thuộc vào loại sản phẩm vay như vay tiêu dùng chịu tác động mạnh của lãi suất thực, vay kinh doanh tác động bởi tốc độ tăng trưởng GDP thực, trong khi vay thế chấp ít chịu tác động bởi biến vĩ mô. Tuy nhiên, ở Việt Nam có rất ít các công trình nghiên cứu về vấn đề nợ xấu hệ thống ngân hàng.
Vấn đề này gây khó khăn cho các nhà quản lý và nhà hoạch định chính sách trong việc quản trị rủi ro hệ thống ngân hàng cũng như đưa ra các chính sách kinh tế vĩ mô và chính sách tiền tệ thích hợp nhằm ổn định thị trường tiền tệ và phát triển kinh tế đất nước. Chính vì lý do đó, việc thực hiện đề tài “ Phân tích các nhân tố tác động đến nợ xấu tại các Ngân hàng Thương mại cổ phần Việt Nam” là cần thiết. Câu hỏi nghiên cứu Có rất nhiều nghiên cứu về nhân tố tác động đến nợ xấu trên thế giới. Các nghiên cứu này cũng đưa ra các kết quả khác nhau cho mỗi khu vực và mỗi giai đoạn nghiên cứu.
Nghiên cứu của Khemraj (2009) kết luận rằng, nhân tố vĩ mô như tỷ giá hối đoái thực, tỷ lệ tăng trưởng GDP thực tác động tới nợ xấu. Tỷ giá hối đoái thực có quan hệ cùng chiều với nợ xấu. Tỷ lệ tăng GDP thực cao có tác động làm giảm nợ xấu, đây là tác động tức thời. Lạm phát không phải là một nhân tố quyết định quan trọng của nợ xấu trong hệ thống ngân hàng Guyana.
Đồng thời nghiên cứu cũng không tìm thấy mối quan hệ giữa quy mô ngân hàng và nợ xấu. Tuy nhiên nghiên cứu đưa ra một kết quả mâu thuẫn với các nghiên cứu trước đây là tăng trưởng tín dụng có tác động làm giảm nợ xấu. Theo Geletta (2012), các nhân tố làm tăng nợ xấu bao gồm khả năng đánh giá khoản vay kém, không giám sát được các khoản vay, văn hóa tín dụng kém phát triển, các điều kiện và điều khoản để được cấp tín dụng dễ dàng, năng lực tổ chức yếu, cạnh tranh không lành mạnh UAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.co 3 giữa các ngân hàng…Tuy nhiên nghiên cứu về nợ xấu ở Việt Nam rất ít. Điều này dẫn tới nghi vấn được đặt cho sự tác động này.
Những nghi vấn này sẽ được đề tài nghiên cứu quan tâm và làm rõ. Cụ thể, đề tài nghiên cứu sẽ hướng vào việc trả lời cho câu hỏi: “Những nhân tố nào sẽ tác động đến nợ xấu trong hệ thống ngân hàng thương mại cổ phần Việt Nam và những tác động này sẽ diễn ra theo chiều hướng nào (nếu có)?” 3. Mục tiêu nghiên cứu Với những vấn đề gặp phải như đã trình bày ở trên, bài nghiên cứu mong muốn đạt được các mục tiêu sau: Xác định được các nhân tố tác động đến nợ xấu tại các ngân hàng thương mại cổ phần (TMCP) Việt Nam và mức độ tác động của từng nhân tố (nếu có). Đề xuất một số giải pháp cho công tác quản lý nợ xấu tại các ngân hàng TMCP Việt Nam.
Phạm vi nghiên cứu Trước hết, các ngân hàng được đề cập trong đề tài nghiên cứu là các ngân hàng thương mại cổ phần hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam, có báo cáo tài chính và báo cáo thường niên được công bố công khai trước cổ đông. Số liệu được lấy từ các báo cáo tài chính, báo cáo thường niên của các ngân hàng thương mại cổ phần giai đoạn 2006-2013. Đề tài tiến hành nghiên cứu trong giai đoạn đất nước bước vào môi trường hội nhập. Giai đoạn này yêu cầu minh bạch hóa thông tin ngày càng cao.
Chính vì lý do đó, báo cáo của các ngân hàng được cập nhật và công bố công khai hàng năm, dẫn đến số liệu phân tích được thu thập dễ dàng và thuận tiện hơn. UAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail. Phƣơng pháp nghiên cứu Để xác định được các nhân tố tác động đến tỷ lệ nợ xấu luận văn sử dụng phương pháp nghiên cứu kết hợp giữa phương pháp định lượng và phương pháp định tính là thống kê và so sánh nhằm đưa ra cái nhìn tổng quát về tình hình biến động của tỷ lệ nợ xấu trong giai đoạn nghiên cứu. Phương pháp này được thực hiện theo các trình tự sau: trước tiên, đề tài sẽ tiến hành lược khảo các lý thuyết liên quan đến vấn đề nghiên cứu; Sau đó, đề tài sẽ phân tích mối quan hệ giữa biến phụ thuộc và các biến độc lập thông qua thống kê và so sánh số liệu nghiên cứu; Tiếp theo, các giả thuyết và mô hình nghiên cứu sẽ được trình bày.
Những dữ liệu được sử dụng trong nghiên cứu được thể hiện theo dữ liệu bảng, đó là các số liệu tài chính được thu thập từ các báo cáo tài chính và báo cáo thường niên của các ngân hàng thương mại cổ phần Việt Nam giai đoạn 2006-2013. Trong mô hình nghiên cứu, biến phụ thuộc được xác định là tỷ lệ nợ xấu bình quân của ngân hàng TMCP Việt Nam. Các biến độc lập được xác định gồm: Tỷ lệ tăng trưởng tín dụng; dự phòng rủi ro tín dụng; khả năng sinh lợi của ngân hàng; quy mô ngân hàng và kỹ năng quản lý. Đồng thời đề tài nghiên cứu sẽ sử dụng phương pháp hồi quy thích hợp để đo lường các nhân tố.
Kết quả thực nghiệm từ mô hình hồi quy sẽ được sử dụng làm cơ sở để chấp nhận hay bác bỏ giả thuyết nghiên cứu. Cuối cùng, ứng dụng kết quả của mô hình hồi quy ở chương 3 luận văn sẽ đề xuất một số giải pháp cho công tác quản lý nợ xấu tại các ngân hàng TMCP Việt Nam. Đóng góp của nghiên cứu Nghiên cứu được thực hiện với mục tiêu đo lường tác động của các nhân tố đến tỷ lệ nợ xấu trong hệ thống ngân hàng thương mại cổ phần Việt Nam. Chính vì vậy, nghiên cứu sẽ có một số đóng góp như sau: UAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.co 5 Thứ nhất, nghiên cứu giúp các nhà hoạch định chính sách thấy rõ hơn về các nhân tố tác động đến nợ xấu từ đó có cái nhìn và bước đi đúng đắn trong việc điều hành các chính sách kinh tế nhằm giảm thiểu nợ xấu, tăng tính thanh khoản cho thị trường.
Thứ hai, nghiên cứu giúp những nhà quản lý ngân hàng điều hành hoạt động và thiết lập các chính sách quản lý rủi ro tín dụng hiệu quả nhằm giảm thiểu nợ xấu, nâng cao khả năng sinh lợi cho ngân hàng. Cuối cùng, đề tài nghiên cứu là bước đệm khuyến khích các nhà nghiên cứu quan tâm hơn đến lĩnh vực nghiên cứu về nợ xấu hệ thống ngân hàng. Đây là lĩnh vực mang tính thời sự và cần thiết trong giai đoạn hiện nay của nền kinh tế. UAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.co 6 CHƢƠNG 1: TỔNG QUAN VỀ CÁC NHÂN TỐ TÁC ĐỘNG ĐẾN NỢ XẤU TẠI CÁC NGÂN HÀNG THƢƠNG MẠI Trong chương này luận văn sẽ trình bày về những rủi ro trong hoạt động tín dụng của ngân hàng; nợ xấu trong hệ thống ngân hàng; lược khảo các nghiên cứu về các nhân tố tác động đến nợ xấu; sau cùng là kinh nghiệm xử lý nợ xấu của một số nước trên thế giới.
Các lý thuyết trên sẽ được trình bày cụ thể như sau: 1.1 Rủi ro trong hoạt động tín dụng của ngân hàng Theo Bessis (2002), rủi ro ngân hàng là những ảnh hưởng bất lợi đến lợi nhuận ngân hàng từ những điều không chắc chắn. Các rủi ro phổ biến đối với các tổ chức tài chính gồm: rủi ro tín dụng, rủi ro thanh khoản, rủi ro thị trường, rủi ro hoạt động, rủi ro tiền tệ, rủi ro lãi suất và rủi ro quốc gia. Theo cách phân loại của ủy ban Basel về giám sát ngân hàng, rủi ro ngân hàng có thể được chia thành ba loại chính: rủi ro tín dụng, rủi ro hoạt động và rủi ro thị trường. Trong phạm vi nghiên cứu này, luận văn chỉ phân tích rủi ro tín dụng, chi tiết sẽ được trình bày gồm các nội dung sau: khái niệm rủi ro tín dụng, phân loại rủi ro tín dụng, nguyên nhân và hậu quả của rủi ro tín dụng.