Chương 1: Giới thiệu: tác giả trình bày về tính cấp thiết của đề tài, mục tiêu và phạm vi nghiên cứu của đề tài, các nội dung nghiên cũng như cấu trúc của luận văn Chương 2: Các kiến thức và công nghệ nền tảng: tác giả trình bày về các kiến thức nền tảng thực hiện đề tài như các kỹ thuật học sâu, ảnh vệ tinh, thư viện Eo-Learn, phần mềm Envi Chương 3: Mô hình mạng Nơron tích chập trích xuất lớp phủ thực vật từ ảnh vệ tinh Sentinel: tác giả trình bày việc xây dựng mạng nơ-ron tích chập với kiến trúc U-net để tiến hành trích xuất lớp phủ thực vật. Ngoài ra tác giả cũng giới thiệu một số chỉ số giúp tính toán lớp phủ thực vật và quy trình xử lý của bài toán với thư viện Eo- Learn Chương 4: Thực nghiệm: Tác giả giới thiệu về vùng thực nghiệm, các kết quả thực nghiệm cũng như so sánh ưu nhược điểm so với phần mềm Envi Chương 5: Kết luận: Tác giả trình bày về vai trò về nghiên cứu trong luận văn, các kết quả đạt được, các điểm hạn chế cũng như hướng phát triển tiếp theo của luận văn. HV: Phạm Quang Hiển 5 CHƯƠNG 2. CÁC KIẾN THỨC VÀ CÔNG NGHỆ NỀN TẢNG 2.
Ảnh vệ tinh Sentinel-2 2. Thiết kế kỹ thuật của vệ tinh Sentinel-2 Vệ tinh Sentinel-2 được thiết kế là một cặp vệ tinh song sinh gắn thiết bị thu ảnh đa phổ tiếp nối việc cung cấp dữ liệu vệ tinh phục vụ giám sát tài nguyên thiên nhiên của các dòng vệ tinh LANDSAT và SPOT thực hiện. Hai vệ tinh được thiết kế bay ở độ cao 786 km trong quỹ đạo đồng bộ mặt trời, được thiết kế phân pha ở 180° trên các mặt đối diện của quỹ đạo nên tấp suất chụp lặp của 2 vệ tinh rât cao, là 5 ngày. Vệ tinh Sentinel-2 được thiết kế tiên tiến dựa trên các nền tảng mới do tập đoàn Astrium GmbH phát triển có thừa hưởng kinh nghiệm mà EADS-Astrium từ việc chế tạo các vệ tinh ESA trước đây.
Mỗi vệ tinh Sentinel-2 nặng khoảng 1,2 tấn, với tuổi thọ 7,25 bao gồm giai đoạn vận hành trên quỹ đạo. Vị trí của mỗi vệ tinh Sentinel-2 được xác định trên quỹ đạo bằng thiết bị GNSS để đảm bảo việc chính xác của quỹ đạo bay, hệ thống Sentinel-2 bao gồm: - Trạm vận hành hướng bay để điều khiển, giám sát và lập lệnh cho vệ tinh; - Trạm mặt đất quản lý trữ lượng dữ liệu lưu trên vệ tinh để lập lịch quét, tải dữ liệu thu nhận, xử lý, lưu trữ, phân phối và kiểm soát chất lượng; - Mạng lưới các trạm băng tần S và X cho phép liên lạc với vệ tinh từ 4 trạm mặt đất Kiruna, Svalbard, Mas Palomas và Prince Albert. Ở chế độ bình thường, vệ tinh hoạt động thu ảnh có tính hệ thống với chu kỳ 10 ngày. Tuy nhiên, trong trường hợp khẩn cấp vệ tinh có thể thu nhận dữ liệu và cung cấp cho người sử dụng trong vòng 3 giờ đồng hồ sau khi thu nhận.1: Đặc tính kỹ thuật của hệ thống Sentinel-2 Đặc điểm hệ thống vệ tinh Thông tin Tính liên tục Cần 4 vệ tinh hoạt động trong chu kỳ 15 năm Các trạm mặt đất Ở Italia, Nauy, Tây Ban Nha, Alaska (Mỹ) Độ tin cậy 0.7 Độ sẵn có 97% Định vị không có điểm khống <20m chế GCP Độ rộng dải quét 290 km Phương thức hoạt động Tiêu chuẩn, mở rộng, hỗ trợ, an toàn Thời lượng chụp ảnh tối đa 32 phút mỗi 100 phút trong quỹ đạo HV: Phạm Quang Hiển 6 Sự kết hợp giữa dải quét rộng và yêu cầu thu nhận dữ liệu toàn cầu liên tục với tần suất chụp lặp cao dẫn đến việc Sentinel -2 tạo ra khoảng 1,6 TBytes dữ liệu hình ảnh thô được nén mỗi ngày.
Điều này có nghĩa tốc độ cung cấp dữ liệu thô trung bình liên tục là 160 Mbit/s, với khả năng lưu trữ bộ nhớ là 2,4 Tbits. Dữ liệu được nén bằng thuật toán nén đa độ phân giải dựa trên sự phân tách sóng. Chức năng này hoạt động trong thời gian thực đem lại tốc độ truyền ổn định với tỷ lệ nén được tối ưu hóa cho từng kênh phổ để đảm bảo chất lượng ảnh. Vệ tinh Sentinel-2 phóng lên vũ trụ mang nhiệm vụ cung cấp tính liên tục cho các dịch vụ giám sát trái đất bằng dữ liệu quang học độ phân giải không gian cao.
Bộ cảm quang học trên vệ tinh được thiết kế cải tiến để cung cấp ảnh ở 13 kênh phổ từ dải nhìn thấy, cận hồng ngoại và hồng ngoại sóng ngắn. Thiết bị đa phổ MSI cung cấp ảnh từ bước sóng 443nm đến 2190nm và chụp bề mặt đất toàn cầu một cách có hệ thống từ 560 Nam đến 840 Bắc. Dữ liệu ảnh Sentinel-2 cung cấp 3 loại độ phân giải không gian gồm: Độ phân giải 10 m ở 4 kênh từ dải hồng ngoại nhìn thấy và cận hồng ngoại; 20 m ở 6 kênh từ dải viền đỏ và cận hồng ngoại; 3 kênh độ phân giải 60 m dùng để hiệu chỉnh khí quyển. Sentinel-2 cũng được thiết kế để quay ống kính đến ± 20,60 dọc theo dải quét để phục vụ các yêu cầu khẩn cấp.
Tín hiệu được truyền đến các trạm mặt đất lõi của Sentinel và thông qua liên kết laser của EDRS. Từ khía cạnh quan sát Trái đất, các nhà nghiên cứu luôn mong muốn có thể sử dụng nguồn dữ liệu mở và miễn phí như các dòng vệ tinh Landsat và Sentinel. Do đó, khi kết hợp ảnh các vệ tinh Landsat 5-8 với dữ liệu ảnh Sentinel-2 sẽ đạt tần suất chụp lặp 3 ngày tại một điểm trên mặt đất. Do đó, dữ liệu Sentinel-2 có thể mang lại kết quả mong muốn nếu áp dụng phương pháp phù hợp.
Thiết kế kỹ thuật bộ cảm MSI trên vệ tinh Sentinel-2 Bộ cảm MSI trên vệ tinh Sentinel-2 còn có các cải tiến rất lớn so với bộ cảm OLI trên vệ tinh LandSat 8 như: việc thu hẹp độ rộng dải phổ của Sentinel-2 làm hạn chế ảnh hưởng của các thành phần khí quyển, bao gồm cả hơi nước. Kênh 8A của Sentinel được thu hẹp dải phổ ở bước sóng 865 nm trong vùng cận hồng ngoại để tránh ảnh hưởng từ hơi nước nhưng vẫn có khả năng thể hiện được những vùng có giá trị phổ bằng phẳng, đặc biệt là ở dải phổ cận hồng ngoại cho thảm thực vật tuy nhiên vẫn nhạy cảm với hàm lượng oxit sắt trong đất. Dải phổ 443 nm cũng được sử dụng trong các nhiệm vụ như: tính toán Chỉ số thực vật toàn cầu ENVISAT MERIS (MGVI) và trong hiệu chỉnh khí quyển cho đầu thu MODIS của Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Hoa Kỳ. HV: Phạm Quang Hiển 7 Độ phân giải không gian và thời gian đang là ưu điểm vượt trội của của thế hệ vệ tinh quan học Sentinel-2.
Một trong những đặc tính vượt trội của Sentinel 2 và Landsat 8 là có cùng dải phổ từ 400nm – 2300nm tuy số lượng băng phổ khác nhau, 13 băng phổ của ảnh Sentinel 2 so với 9 băng phổ của ảnh Landsat 8. Điều này được giải thích chủ yếu do khả năng đâm xuyên vào môi trường nước của các băng phổ khác nhau. Theo mức năng lượng của chúng thì khả năng bị hấp thụ tăng dần từ bước sóng 400nm đến bị hấp thụ gần như hoàn toàn ở bước sóng 900nm. Băng xanh blue có thể đi sâu tối đa 15m, băng xanh (green) xuyên được tối đa 10m và chỉ 5m đối với băng đỏ.
Từ đó có thể thấy, cả ảnh Landsat 8 và Sentinel 2 đều chứa các băng phổ có bước sóng phù hợp đối với các nhiệm vụ đánh giá biến động nguồn lợi hoặc chất lượng nước vùng ven bờ, đầm phá, sông. Đối với ứng dụng theo dõi diễn biến rừng, một trong những phương pháp triển vọng hiện nay đáp ứng được yêu cầu cập nhật bản đồ hiện trạng rừng là ứng dụng công nghệ viễn thám để xác định khu vực tăng/giảm rừng đến từng lô kiểm kê theo thời gian. Tuy nhiên, để ứng dụng công nghệ này, việc lựa chọn tư liệu ảnh phù hợp là vấn đề đặt ra. Các loại ảnh có độ phân giải không gian cao (dưới 10 m) thường có giá thành tương đối đắt.
Bên cạnh đó, nếu thực hiện trên khu vực rộng, sẽ cần dung lượng lưu trữ dữ liệu, thời gian để xử lý ảnh và yêu cầu về cấu hình phần cứng, phần mềm cho xử lý ảnh rất lớn. Do đó, để áp dụng trên phạm vi cả nước là không khả thi. Các loại ảnh có độ phân giải không gian thấp (>250 m) như: MODIS, NOAA, MERIS. một pixel ảnh có thể lớn hơn nhiều so với một lô kiểm kê, nên không phù hợp với hệ thống giám sát rừng ở quy mô địa phương.
Từ đó, các loại ảnh vệ tinh có độ phân giải trung bình (10 - 30 m), được cung cấp miễn phí như Landsat-8, Sentinel-2 tỏ ra có nhiều ưu điểm và triển vọng để giám sát sự thay đổi độ che phủ rừng ở quy mô địa phương. Để đáp ứng các yêu cầu: phù hợp cho giám sát sự thay đổi độ che phủ rừng ở quy mô địa phương và độ phân giải không gian cao nhất có thể, ảnh vệ tinh Landsat-8 OLI và Sentinel-2 là 2 loại ảnh có tiềm năng nhất. Sự tương đồng về mối quan hệ phổ giữa ảnh Sentinel 2 và Landsat 8 sẽ làm tăng giá trị sử dụng khi kết hợp cả hai nguồn ảnh vào các nghiên cứu về mặt đất, bao gồm theo dõi diễn biến rừng. Từ khía cạnh quan sát Trái đất, các nhà nghiên cứu luôn mong muốn có thể sử dụng nguồn dữ liệu mở và miễn phí như các dòng vệ tinh Landsat và Sentinel.
Như đã đề cập ở trên, khi kết hợp ảnh các vệ tinh Landsat 5-8 với bộ cảm dòng vệ tinh Sentinel, ở đây là Sentinel-2 sẽ đạt tần suất chụp lặp 3 ngày tại một điểm trên mặt đất. Mặc dù các đầu thu này có độ phân giải không gian ở mức trung bình (30m đối với Landsat và 10m đối với Sentinel-2) khi so sánh với các dữ liệu HV: Phạm Quang Hiển 8 ảnh khác như Quickbird (0.5m) nhưng vẫn có thể mang lại kết quả mong muốn nếu áp dụng phương pháp phù hợp. Hiện nay, ảnh vệ tinh đa phổ Sentinel-2 và Landsat 8 OLI được đặc biệt quan tâm không chỉ bởi các tính năng kỹ thuật mà còn ở chu kỳ chụp lặp của chúng. Nếu hoạt động độc lập, Landsat chỉ chụp lặp ảnh 16 ngày/lần thay vì 5 ngày như Sentinel-2.
Từ năm 2017, khi vệ tinh Sentinel-2B được phóng lên quỹ đạo và hoạt động ổn định, kết hợp với Landsat 8 OLI thì thế giới được cung cấp ảnh quang học độ phân giải cao với chu kỳ 3 ngày và được phân phối miễn phí trên toàn cầu.