CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN TÁC ĐỘNG CỦA CHÍNH PHỦ ĐIỆN TỬ TRONG VIỆC THÚC ĐẨY DÒNG VỐN ĐẦU TƯ TRỰC TIẾP NƯỚC NGOÀI 1. Chính phủ Điện tử 1. Khái niệm Định nghĩa của Ngân hàng Thế giới (World Bank): “Chính phủ Điện tử” đề cập đến việc các cơ quan chính phủ sử dụng công nghệ thông tin (chẳng hạn như mạng diện rộng, Internet và điện toán di động) có khả năng chuyển đổi quan hệ với công dân, doanh nghiệp và các tổ chức khác của chính phủ. Những công nghệ này có thể phục vụ nhiều mục đích khác nhau: cung cấp tốt hơn các dịch vụ của chính phủ cho người dân, cải thiện tương tác với doanh nghiệp và ngành, trao quyền cho công dân thông qua tiếp cận thông tin hoặc quản lý chính phủ hiệu quả hơn.
Các lợi ích mang lại có thể là ít tham nhũng hơn, tăng tính minh bạch, thuận tiện hơn, tăng doanh thu và/hoặc giảm chi phí. Định nghĩa của Liên hợp Quốc: “Chính phủ Điện tử” có thể được định nghĩa là việc sử dụng CNTT-TT để cung cấp một cách hiệu quả hơn các dịch vụ của chính phủ cho người dân và doanh nghiệp nhằm đạt được mục đích công cộng bằng các phương tiện kỹ thuật số. Nguyên tắc cơ bản của Chính phủ Điện tử là cải thiện hoạt động nội bộ của khu vực công thông qua cách giảm chi phí tài chính và thời gian giao dịch để tích hợp tốt hơn các quy trình công việc cũng như cho phép sử dụng nguồn lực hiệu quả trên các cơ quan khu vực công khác nhau hướng tới các giải pháp bền vững. Nhờ Chính phủ Điện tử, các chính phủ trên toàn thế giới có thể vận hành hiệu quả hơn, cung cấp dịch vụ tốt hơn, đáp ứng nhu cầu của công dân về tính minh bạch và trách nhiệm giải trình.
Theo Kamal và M. Themistocleous (2009): Chính phủ Điện tử (hay E-government, chính phủ kỹ thuật số, chính phủ trực tuyến hoặc trong một bối cảnh nhất định là chính phủ chuyển đổi) đề cập đến việc sử dụng công nghệ internet như một nền tảng để trao đổi thông tin, cung cấp dịch vụ và giao dịch với công dân, doanh nghiệp và các tổ chức khác của chính phủ. Chính phủ Điện tử có thể được áp dụng bởi các cơ quan lập pháp, tư pháp hoặc 16 hành chính, nhằm nâng cao hiệu quả nội bộ, việc cung cấp các dịch vụ công hoặc các quy trình quản trị dân chủ. Từ những định nghĩa trên, có thể rút ra rằng: Chính phủ Điện tử (E-government) là việc ứng dụng công nghệ thông tin vào các hoạt động của chính phủ, cung cấp các dịch vụ công cộng, thực hiện các hoạt động của chính phủ trên các nền tảng như internet, tạo ra nhiều cơ hội cho người dân có thể tương tác trực tiếp với chính phủ cũng như chính phủ có thể cung cấp các dịch vụ trực tiếp cho người dân của mình.
Phân loại Dựa vào nhu cầu của các chủ thể tham gia, Chính phủ Điện tử được chia làm 4 loại chính: G2C (Government to Citizens) (Dịch vụ Chính phủ Điện tử cung cấp cho công dân): Đây là loại hình chiếm tỷ lệ lớn nhất, phổ biến nhất. G2C tập trung hướng tới sự tương tác giữa chính phủ và công dân, cho phép người dân tiếp cận với các chính sách và dịch vụ mới của chính phủ qua Internet. Mục tiêu của loại hình này là cung cấp thông tin và tối giản hóa những quy trình phức tạp để tiết kiệm thời gian và chi phí cho người dân. Công dân có thể truy cập vào các website của chính phủ cung cấp một cách hoàn toàn tự do - ở bất cứ đâu, bất kỳ lúc nào.
Một số dịch vụ trước đây phải ra ủy ban hoặc phải đợi rất lâu mới được giải quyết thì nay có thể được diễn ra nhanh chóng hơn qua Chính phủ Điện tử. Ví dụ như công dân có thể điền và nộp các mẫu đơn qua các website của chính phủ, bỏ phiếu, nộp thuế qua Internet. Thậm chí, người dân có thể gửi ý kiến đóng góp, nhận xét cho cơ quan chính phủ. G2B (Government to Business) (Dịch vụ Chính phủ Điện tử cung cấp cho doanh nghiệp): Loại hình này hướng tới sự tương tác giữa chính phủ và các doanh nghiệp.
Doanh nghiệp có thể tiếp cận một cách nhanh chóng và chính xác các chính sách, quy định liên quan đến mô hình kinh doanh của họ. Với hình thức này, cả chính phủ và doanh nghiệp đều có thể kiểm soát lẫn nhau qua đó tăng cao tính minh bạch và giảm chi phí. Doanh nghiệp có thể theo dõi những thay đổi trong quy định về luật mới, đăng ký kinh doanh từ xa và nộp thuế qua Internet. Đặc biệt là Chính 17 phủ có thể theo dõi doanh nghiệp, hạn chế gây ra các tình trạng như trốn thuế, làm ăn trái phép, buôn bán chất cấm,.
G2E (Government to Employees) (Dịch vụ Chính phủ Điện tử cung cấp cho người lao động): Dịch vụ cho phép các công nhân, cán bộ, người lao động nói chung có thể tiếp cận tốt hơn với các thông tin, quy định từ chính phủ. Nhân viên có thể truy cập các websites khác nhau để nhận được quy định về lương thưởng và lợi ích của chính mình. Ví dụ như nghĩa vụ bảo hiểm của xã hội, trợ cấp thất nghiệp, lương hưu,. Mục tiêu của G2E là loại bỏ sự chậm trễ trong việc xử lý và tiếp cận thông tin, bảo vệ lợi ích của người lao động.
Ngoài ra, loại hình này cũng góp phần nâng cao trình độ nguồn nhân lực để đón đầu làn sóng công nghệ thông tin trên toàn thế giới. G2G (Government to Government) (Dịch vụ Chính phủ Điện tử trao đổi giữa cơ quan trong Chính phủ với nhau và giữa các Chính phủ): Hình thức này hỗ trợ sự tương tác giữa các tổ chức chính phủ, hệ thống quan chức. Nhờ G2G, các cấp, ngành trong hệ thống bộ máy nhà nước có thể phối hợp một cách nhuần nhuyễn hơn trong việc quản lý và điều hành đất nước. G2G giúp cải thiện các tình trạng nhức nhối hiện nay như việc cung cấp thông tin không minh bạch, không thống nhất giữa các cấp, ban, ngành.
Với sự thống nhất qua hệ thống G2G, thông tin và quy định sẽ được chuẩn hóa và tập trung hóa, giúp các vấn đề của người dân có thể được giải quyết một cách nhanh chóng, hợp tình, hợp lý hơn. Các loại hình này chỉ phát huy được tác dụng cao nhất khi được xây dựng dựa trên một nền tảng công nghệ thông tin vững chắc, phát triển. Thông tin phải được phát ra một cách nhanh nhất tuy nhiên vẫn giữ được độ tin cậy, chính xác và đảm bảo tính bảo mật, an toàn. Ngoài ra, phải có sự liên kết, hỗ trợ lẫn nhau giữa 4 loại hình vì chúng có mối quan hệ chặt chẽ, không thể tách rời.
Đo lường Chỉ số EGDI là trung bình cộng của ba chỉ số thành phần thuộc các lĩnh vực quan trọng nhất của Chính phủ Điện tử, gồm cung cấp dịch vụ công trực tuyến (Online Service Index - OSI), phát triển cơ sở hạ tầng viễn thông (Telecommunication Infrastructure Index 18 - TII) và nguồn nhân lực (Human Capital Index - HCI). Chỉ số phát triển Chính phủ Điện tử có giá trị tương đối, phản ánh tương quan giữa từng nước được xếp hạng với nước được xếp hạng cao nhất và thấp nhất (cao nhất được đánh giá 1 điểm, thấp nhất là 0 điểm).1: Các chỉ số thành phần của chỉ số Chính phủ Điện tử - EGDI Nguồn: Bộ Giáo dục và Đào tạo – Cục Công nghệ Thông tin Báo cáo phát triển Chính phủ Điện tử của Liên hợp quốc công bố định kỳ 2 năm một lần vào khoảng giữa các năm chẵn, còn việc thu thập, xác thực số liệu cho chỉ số Dịch vụ công trực tuyến được nhóm nghiên cứu tiến hành bằng cách đánh giá trực tiếp từ giữa năm trước đó, nên thường số liệu có độ trễ khoảng 1 năm. Riêng số liệu về chỉ số hạ tầng viễn thông và chỉ số nguồn nhân lực được lấy từ nguồn tương ứng của Liên minh Viễn thông quốc tế (ITU), Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (UNESCO) và Chương trình phát triển Liên hợp quốc (UNDP). Chỉ số phát triển Chính phủ Điện tử (EGDI): Trong đó, các yếu tố thành phần trong ba chỉ số trên như sau: Thành phần Chỉ số Dịch vụ công trực tuyến (OSI): Đánh giá dựa trên 05 tiêu chí (tính hiệu lực; tính tin cậy; tính mở; tính bao trùm; trách nhiệm giải trình) trực tiếp từ Cổng thông tin quốc gia, các Cổng thông tin cung cấp dịch vụ điện tử cũng như website của các 19 Bộ quản lý lĩnh vực y tế, giáo dục, an sinh xã hội, phát triển kinh tế, lao động và việc làm, bảo vệ môi trường, an ninh - trật tự.
Thành phần Chỉ số về Hạ tầng viễn thông (TII) gồm: (1) Số người dùng Internet trên 100 người; (2) Số thuê bao băng rộng cố định trên 100 người; (3) Số thuê bao băng rộng di động (3G/4G) trên 100 người; (4) Số thuê bao điện thoại cố định trên 100 người; (5) Số thuê bao điện thoại di động trên 100 người.2: Thành phần Chỉ số về hạ tầng cơ sở viễn thông (TII) Nguồn: Bộ Giáo dục và Đào tạo – Cục Công nghệ Thông tin Thành phần Chỉ số về Nhân lực (HCI) gồm: (1) Tỷ lệ người lớn biết đọc biết viết; (2) Tỷ lệ đăng ký nhập học chung; (3) Số năm học kỳ vọng; (4) Số năm học trung bình. Các nhân tố tác động đến Chính phủ Điện tử Đánh giá các yếu tố môi trường vi mô ảnh hưởng đến Chính phủ Điện tử là điều cần thiết để giảm ảnh hưởng của chúng đối với việc áp dụng Chính phủ Điện tử, từ đó nâng cao hiệu quả hoạt động. Hiểu tác động của các yếu tố PEST sẽ giúp các quốc gia giảm khoảng cách giữa thiết kế Chính phủ Điện tử và những khó khăn trong thực tế trong các tình huống cụ thể mà mỗi quốc gia phải đối mặt. 20 Chính trị Theo định nghĩa của O’Brien năm 2015, nghiên cứu các yếu tố chính trị là quá trình xem xét cách thức tác động của những chính sách chính phủ đến môi trường kinh doanh và giao dịch.
Các mục cần xem xét bao gồm quy định về thuế, mức độ tham nhũng, các rào cản thương mại, sự ổn định của chính phủ, việc làm và các quy định hoạt động. Hầu hết các mục này đều được bao gồm và chịu ảnh hưởng bởi Chính phủ Điện tử.