Chương 1 KHÁI QUÁT VỀ CHÂU VĂN UYÊN TỈNH LẠNG SƠN 1. Vị trí địa lí và điều kiện tự nhiên Châu Văn Uyên nửa đầu thế kỉ XIX nay thuộc một phần địa giới hành chính của các huyện Văn Lãng, Cao Lộc của tỉnh Lạng Sơn. Đây là một châu vùng cao biên giới nằm ở phía Bắc của tỉnh Lạng Sơn. Theo vị trí các xã, châu Văn Uyên xưa nằm trong tọa độ từ 21 đến 22 vĩ Bắc và trong khoảng 106 đến 107 độ kinh Đông, châu lỵ là Đồng Đăng cách thành phố Lạng Sơn 15km về phía Đông Nam.
Châu Văn Uyên phía Đông giáp huyện Cao Lộc, phía Tây và Tây Nam giáp huyện Thoát Lãng và huyện Văn Quan, phía Nam giáp thành phố Lạng Sơn, phía Bắc giáp thị xã Bằng Tường ,tỉnh Quảng Tây (Trung Quốc). Đường biên giới với Trung Quốc qua 4 xã là Tân Thanh, Tân Mỹ, Đồng Đăng, Bảo Lâm. Đồng Đăng là châu lỵ của Văn Uyên xưa. Sách “ Đồng Khánh sắc chế ngự lãm” bản phiên âm ghi rõ “Văn Uyên châu tại tỉnh thành Tây Bắc, châu lỵ nguyên thiết tại Đồng Đăng phố tự lai bị phỉ vị kinh thiết chí” [73, tr.
Sách “Đại Nam nhất thống chí” phần ghi về châu Văn Uyên cũng ghi về vị trí của châu Văn Uyên “ Từ phía Đông đến phía Tây cách nhau 51 dặm, từ phía Nam đến phía Bắc cách nhau 70 dặm. Phía Đông đến địa giới châu Ôn 18 dặm; phía Tây đến địa giới châu Cảm Hóa tỉnh Thái Nguyên 20 dặm; phía Nam đến địa giới huyện Hữu Lũng tỉnh Bắc Ninh 8 dặm; phía Bắc đến ải Nam Quan châu Bằng Tường tỉnh Quảng Tây nước Thanh 62 dặm”. Sách “Đồng Khánh sắc chế ngự lãm” trong phần cương giới cũng miêu tả chi tiết về vị trí xưa của Văn Uyên “Nam giáp Văn Quan giới, Bắc giáp Thanh quốc Bằng Tường châu giới, Đông giáp Ôn Châu, Thoát Lãng châu giới, Tây giáp Thái Nguyên tỉnh, Võ Nhai huyện, Bạch Thông châu giới”. Văn Uyên nằm gọn trong vùng máng trũng Cao - Lạng, thuộc khu vực đông bắc Bắc Bộ.
Về cơ bản Văn Uyên là vùng núi thấp với một dải tương đối bằng theo thung lũng sông Kỳ Cùng. Địa hình đứt gãy Cao - Lạng có tác động lớn đến 11 c địa hình của châu Văn Uyên, tạo thành thung lũng sông Kỳ Cùng. Lịch sử địa chất - kiến tạo nói trên đã tạo ra trong phạm vi Văn Uyên những kiểu địa hình như: Núi thấp, đồi, thung lũng, bồn địa và địa hình núi đá vôi cácxtơ, trong đó địa hình núi đá vôi chiếm ưu thế. Núi thấp và cao không quá 1000m, nằm rải rác nhưng có phần tập trung hơn về phía Tây Nam.
Có hai ngọn núi là Khau Kép cao 811m và Gia Mực 708m nằm ở phía Đông Bắc thị trấn Đồng Đăng, như là vọng gác cửa khẩu phía Bắc quan trọng nhất của Tổ quốc. Địa hình cácxtơ còn tạo nên nhiều loại địa hình như vòm cuốn, hang động lớn, có khi có cả sông ngầm. Tại xã Tân Mỹ (thuộc châuVăn Uyên) có những hang động cổ ở núi Tà Lài nổi tiếng với những hình thù thú vị. Ngày nay, đã tìm thấy các mỏ bôxít ở phía Tây Bắc và Đông Nam Đồng Đăng, mỏ bôxít để sản xuất xi măng ở Tà Lài.
Trải qua quá trình phong hóa và tác động của sinh học tại chỗ mà Văn Uyên có nhiều loại đất. Đất ferarit đỏ vàng hình thành trên đá riôlít, nhiều thạch anh, có thành phần cơ giới thô, giữ nước kém. Đất ferarit đỏ vàng hình thành trên đá diệp thạch, có nhiều sét, ít thạch anh nên đất mịn và giữ nước tốt hơn. Đất ferarit đỏ thẫm hoặc nâu đỏ được hình thành trên đá mac ma bazơ, đất này chứa nhiều bazơ nên phì nhiêu, tơi xốp, thoáng khí, thấm nước tốt.
Những loại đất đồi này chủ yếu thích hợp để trồng các cây lâu năm như quế, hồi… Một số xã có thể trồng cây ăn quả trong đó có sản phẩm hồng không hạt ở Bảo Lâm, Tân Mỹ, Hoàng Văn Thụ… Ngoài ra, dọc các thung lũng sông suối ở Văn Uyên cũng có loại đất phù sa tích tụ với độ phì nhiêu khá, thích hợp cho cư dân ở đây canh tác lúa nước và các hoạt động kinh tế nông nghiệp khác. Văn Uyên có khí hậu nhiệt đới và Á nhiệt đới gió mùa. Khí hậu ở đây có hai đặc điểm cơ bản, một là có một mùa đông rét với nhiệt độ trung bình tháng 0 mười là 15 C, nghĩa là thấp hơn các tháng mùa đông của các vùng phía Nam của 0 tỉnh 2-3 C, hai là mùa mưa ngắn và ít mưa hơn ở các nơi khác, lượng mưa trung bình hàng năm thường dưới 1500mm. 12 c Với khí hậu nhiệt đới gió mùa, Văn Uyên có nhiệt độ trung bình năm trên 0 21 C, có hai mùa lạnh, khô và nóng ẩm rõ rệt.
Do đặc điểm vị trí địa lý nên Văn Uyên bị ảnh hưởng của gió mùa đông bắc sớm và mạnh nhất, gió mùa đông nam và bão đi vào khó khăn hơn vì bị cánh cung Bắc Sơn cản trở. Thời gian có nhiệt 0 độ trung bình dưới 20 C, là các tháng từ tháng 11 đến tháng 3, trong đó có ba tháng lạnh nhất là tháng 12, tháng 1 và tháng 2 nhiệt độ trung bình thường dưới 0 0 0 15 C, ban đêm còn xuống thấp đến dưới 0 C. Mùa hè nhiệt độ trung bình từ 25 C, từ tháng 5 đến tháng 9 là mùa mưa, tháng 7, tháng 8 có mưa lớn nhất. Giữa hai mùa lạnh khô và nóng ẩm là hai tháng chuyển tiếp có thời tiết dễ chịu là tháng 4 và tháng 10 hàng năm.
Văn Uyên có hai hệ thống sông chính là Kỳ Cùng và Bắc Giang. Sông Kỳ Cùng chảy qua địa phận của châu Văn Uyên theo hướng Nam - Tây Nam rồi đổ về hướng bắc. Sông Kỳ Cùng cũng chính là ranh giới tự nhiên của các huyện Cao Lộc, Văn Quan và Văn Lãng ngày nay. Sách “Đồng Khánh địa dư chí” cũng có ghi chép về sông Kỳ Cùng “ Sông chảy ở chỗ tiếp giáp tổng Trừ Trĩ châu Thoát Lãng, đổ vào châu hạt ở hai xã Văn Giáp và Trung Giáp, rồi lại chảy qua địa phận tổng Phú Xá, Chu Túc huyện Văn Quan.
Dòng sông quanh co rồi lại chảy vào châu hạt tại xã Thám Xuân, chảy qua châu Thoát Lãng, đổ vào sông Bác Đức. Một nhánh khác từ chỗ giáp giới tổng Tân Tri huyện Võ Nhai tỉnh Thái nguyên chảy vào châu hạt chảy qua các xã Quy Hậu, Xuân Dục tổng Hóa Nhân, các xã Bác Viên, An Lỗ tổng An Hùng, rồi chảy đến huyện Văn Quan đổ vào sông Vân Mạc. Một nhánh từ chỗ giáp địa giới phố Ngân Sơn tỉnh Thái Nguyên chảy vào châu hạt ở xã Xuân Viện tổng An Hùng, chảy đến huyện Văn Quan hợp dòng với sông Vân Mạc” [64, tr. Ngoài hệ thống sông Kỳ Cùng là hai con sông nhỏ là sông Kim Cúc và sông Uy Mãnh.
Sông Kim Cúc “ Ở phía Tây châu Văn Uyên 52 dặm. Đầu nguồn từ khe Huân Phong huyện Văn Quan đến, chảy quanh co 38 dặm, đến xã Kim Cúc huyện Văn Uyên, lại hợp với khe nhỏ Địa Linh huyện Văn Quan chảy 30 dặm rồi đổ vào sông Bác Lãng” [43, tr. Sông Uy Mãnh “ Ở phía Tây Bắc huyện lỵ Văn Quan 90 dặm, đầu nguồn từ xã Kim Lộ huyện Cảm Hóa tỉnh Thái Nguyên, 13 c chảy 34 dặm đến châu Văn Uyên, nhận nước hai khe đèo Hàn và đèo Kì chảy suốt từ 48 dặm đến nhập vào rồi chảy hai dặm nữa đến địa giới xã Vân Mạc huyện Văn Quan lại chảy sáu dặm nữa thành sông Uy Mãnh, nhận nước từ hai khe Bình Gia và Lãng Dương, chảy 47 dặm, hợp lưu với sông Bác Đức” [43, tr. Có bốn con suối chính là: Tân Mỹ, Khuổi Shin, Khuổi Rào, Thanh Long.
Hai bên bờ sông suối là những cánh đồng nhỏ, độ cao từ 3 - 10m so với mặt nước, có thể đặt các cọn nước. Ngoài các hệ thống sông suối ra, trên địa bàn châu Văn Uyên xưa còn có các hồ, đập lớn, nhỏ như: Nà Pàn (Hoàng Văn Thụ); Kéo Páng (Nhạc Kỳ); Nà Piya (Tân Việt)…có khả năng phục vụ nước tưới cho sản xuất nông nghiệp. Tuy nhiên, do đặc điểm về địa hình, mật độ sông ngòi ít, cùng với đó là sự tương phản của mùa mưa khô kéo dài và mùa mưa tập trung dẫn đến tình trạng lưu lượng dòng chảy giữa mùa lũ và mùa khô chênh lệch lớn. Lưu lượng mùa khô chỉ chiếm 10 - 20% lưu lượng năm, trong khi đó mùa mưa thì lũ lại dâng cao đột ngột, ảnh hưởng tới giao thông và phá hoại mùa màng, nhà cửa của cư dân.
Tính chất dòng chảy như vậy gây khó khăn cho sử dụng nguồn nước về mặt kinh tế. Văn Uyên là châu huyện miền núi, địa hình phức tạp, không thuận lợi cho phát triển mạng lưới giao thông. Tuy vậy, do vị trí và vai trò quan trọng của Văn Uyên, là cửa ngõ phía Bắc thông thương với Trung Quốc, nên Văn Uyên đã có mạng lưới các đường giao thông tương đối dày đặc. Sách Đồng Khánh sắc chế ngự lãm trong phần “Trình lộ” có ghi chép khá tỉ mỉ về tình hình giao thông của châu Văn Uyên như sau: “Một đường dịch lộ theo hướng Tây Bắc từ xã Hoàng Đồng châu Thoát Lãng vào địa phận xã Châu Quyển, qua châu lỵ Đồng Đăng, qua Lạng Uyên trạm, giáp Thoát Lãng châu phận nhị thập …Bắc giáp Thanh quốc Nam quan thập lý.
Một đường từ châu lỵ Đồng Đăng tới Du Thôn tấn, đi khoảng nửa ngày. Một đường nhỏ bắt đầu từ châu lỵ Đồng Đăng tới Hạ Lũng qua huyện Văn Quan, vào địa phận Văn Uyên ở Kim Cúc bảo, tổng Dã Nham qua tổng Quang Bí, giáp địa giới châu Ôn, hành trình một ngày rưỡi. 14 c Một đường nhỏ từ châu lỵ Đồng Đăng qua tổng Hoành Lư tới Thanh Mật, giáp Thanh quốc, hành trình một ngày. Một đường nhỏ từ Đức Hinh phố qua huyện Văn Quan, tới An Hùng, Hóa Nhân, giáp địa giới Thái Nguyên, hành trình hai ngày rưỡi” [73, tr.
Các tuyến đường này giữ vai trò quan trọng trong việc thông thương đi lại của cư dân Văn Uyên với các địa phương lân cận, cũng như buôn bán trao đổi hàng hóa, tiếp xúc và giao lưu văn hóa của nước ta với Trung Quốc. Ngày nay, trong địa giới Văn Uyên cũ, có mạng lưới giao thông khá thuận tiện cho việc giao lưu buôn bán và mở mang phát triển kinh tế: đường ra cửa khẩu Tân Thanh dài 4,5 km. Quốc lộ 1A nối với Lạng Sơn với Đồng Đăng qua địa phận xã Phú Xá dài 15km.