CHƯƠNG 1 CÁC NHÂN TỐ HÌNH THÀNH KHÍ HẬU NAM BỘ 1. Bức xạ Mặt trời 1. Vị trí địa lí Là vùng đồng bằng rộng lớn nằm ở tận cùng phía Nam của Tổ quốc, lãnh thổ Nam Bộ bao gồm 19 tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương: Bình Phước, Bình Dương, Đồng Nai, Tây Ninh, Bà Rịa – Vũng Tàu và thành phố Hồ Chí Minh thuộc miền Đông Nam Bộ; và các tỉnh Long An, Tiền Giang, Bến Tre, Vĩnh Long, Trà Vinh, Đồng Tháp, Hậu Giang, Sóc Trăng, An Giang, Kiên Giang, Bạc Liêu, Cà Mau và thành phố Cần Thơ thuộc miền Tây Nam Bộ, còn được gọi là Đồng bằng sông Cửu Long. Nam Bộ có diện tích tự nhiên là 63.297,5 km2, với tổng số dân là 31.
Nam Bộ nằm trong hệ tọa độ địa lí từ 8034’B đến 12016’B, kinh độ từ 104026’Đ đến 107015’Đ. Như vậy, lãnh thổ Nam Bộ trải dài trên 3042 ’ vĩ tuyến (tức khoảng 414 km) và trải rộng 2049’ kinh tuyến (khoảng 345 km). Về vị trí tiếp giáp, phía Tây giáp vịnh Thái Lan, phía Đông và Nam giáp biển Đông, phía Bắc và Tây Bắc giáp Campuchia, phía Đông Bắc giáp Tây Nguyên và Cực Nam Trung Bộ. Vị trí địa lí như vậy đã quy định Nam Bộ nằm hoàn toàn trong vùng nội chí tuyến thuộc bán cầu Bắc, gần xích đạo hơn chí tuyến.
Trong năm, tất cả các địa điểm ở Nam Bộ đều có hai lần Mặt Trời lên thiên đỉnh, độ cao Mặt Trời ít thay đổi trong năm. Nam Bộ có chế độ nhiệt dạng xích đạo, với hai cực đại ứng với khoảng thời gian Mặt Trời lên thiên đỉnh (gần các ngày Xuân phân (21/3) và Thu phân (23/9)) và hai cực tiểu ứng với thời gian có độ cao Mặt Trời nhỏ nhất (gần các ngày Hạ chí (22/6) và Đông chí (22/12)). 8 Vị trí nội chí tuyến cũng quy định một đặc điểm quan trọng về hoàn lưu, đó là sự hiện diện của gió mậu dịch, luồng gió đặc trưng cho vùng nội chí tuyến. Mặt khác, do vị trí địa lí của mình, Nam Bộ còn chịu sự chi phối ưu thế của hoàn lưu gió mùa trong khu vực Đông Nam Á.
Trong thực tế, hai cơ chế hoàn lưu này đã phối hợp tác động, khi thì tăng cường, khi thì đối lập nhau, tạo nên những đặc điểm riêng của hoàn lưu khu vực. Nằm ở tận cùng phía Nam của bán đảo Đông Dương, với ba mặt giáp biển, Nam Bộ chịu ảnh hưởng sâu sắc của biển Đông. Toàn vùng có đến 9/19 tỉnh thành tiếp giáp với biển, với đường bờ biển dài trên 870 km kéo dài từ Bà Rịa – Vũng Tàu đến Hà Tiên (Kiên Giang), và nơi nằm xa biển nhất là điểm cực Bắc thuộc tỉnh Bình Phước cũng chỉ cách biển Đông khoảng 180 km. Biển Đông có tác dụng điều hòa khí hậu, làm giảm bớt biên độ nhiệt độ ngày – đêm cũng như các cực trị của nhiệt độ.
Hơn nữa, do Nam Bộ là một vùng đồng bằng rộng lớn và khá bằng phẳng nên ảnh hưởng của biển có điều kiện xâm nhập sâu vào đất liền, không gây ra nhiều sự khác biệt khí hậu giữa các vùng gần biển và xa biển. Vị trí địa lí như trên giúp cho Nam Bộ có điều kiện khí hậu ổn định hơn cả, ít có thời tiết bất thường, ít có thiên tai so với các vùng khác trên phạm vi cả nước. Nam Bộ ít khi có bão, nếu có bão cũng xảy ra muộn (chủ yếu vào tháng 11, tháng 12). Bão có sức gió yếu, gây ra mưa nhưng với cường độ nhỏ hơn so với Bắc Bộ và Trung Bộ.
Tuy nhiên, bão xuất hiện làm mực nước biển dâng cao, làm úng ngập các khu vực ven biển, gây thiệt hại mùa màng và tình trạng xâm nhập mặn trên diện rộng. Bức xạ Mặt trời 1. Độ cao Mặt trời và số giờ nắng Nằm trong phạm vi từ vĩ độ 12016’B đến mũi Cà Mau 8034’B, Nam Bộ được thừa hưởng một chế độ Mặt Trời nhiệt đới, mà tiêu biểu là hiện tượng Mặt Trời lên thiên đỉnh tại mỗi địa phương hai lần trong năm và độ cao Mặt Trời ít thay đổi trong năm (Bảng 1.1: Thời gian Mặt Trời lên thiên đỉnh tại một số địa điểm ở Nam Bộ (ngày – tháng ) Địa điểm Vĩ độ Bắc Lần thứ 1 Lần thứ 2 Khoảng cách 0 ’ Tây Ninh 11 19 20/4 24/8 125 ngày 0 ’ TP. HCM 10 47 18/4 25/8 128 ngày 0 ’ Mỹ Tho 10 22 17/4 26/8 130 ngày 0 ’ Cần Thơ 10 02 16/4 27/8 132 ngày 0 ’ Sóc Trăng 9 36 15/4 28/8 134 ngày 0 ’ Bạc Liêu 9 17 15/4 30/8 137 ngày 0 ’ Cà Mau 9 11 14/4 30/8 137 ngày 0 ’ Mũi Cà Mau 8 34 12/4 01/9 141 ngày (Nguồn: Tài liệu thí điểm môn Địa Lí của BGD & ĐT – năm 2003) Do nằm trong vùng vĩ độ thấp và có hiện tượng Mặt trời lên thiên đỉnh đầu tiên trong năm (ngày 12/4 tại mũi Cà Mau) nên khoảng cách giữa hai lần Mặt Trời lên thiên đỉnh ở Nam Bộ rất lớn (tại mũi Cà Mau khoảng cách đó khoảng 5 tháng từ 12/4 đến 01/9).
Khoảng cách ấy sẽ được rút ngắn khi vĩ độ địa lí tăng lên: 134 ngày tại Sóc Trăng (9036’B), 130 ngày tại Mỹ Tho (10022’B), 125 ngày tại Tây Ninh (11019’B).Điều này đã dẫn đến một hệ quả quan trọng trong sự phân hóa chế độ nhiệt của Nam Bộ, với sự xuất hiện của hai cực đại ứng với những thời gian Mặt Trời lên thiên đỉnh và hai cực tiểu ứng với thời gian có độ cao Mặt Trời nhỏ nhất (chế độ nhiệt dạng xích đạo). Một trong những đặc trưng tiêu biểu của chế độ bức xạ là độ cao Mặt Trời giữa trưa ngày 15 hàng tháng (Bảng 1.2: Độ cao Mặt Trời giữa trưa ngày 15 hàng tháng trên các vĩ độ chính (độ, phút) Tháng 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 Vĩ độ Bắc 0 ’ 12 00 56.2 cho thấy, Nam Bộ có độ cao Mặt Trời thấp nhất vào tháng 12, tháng 1 với các giá trị của góc nhập xạ phần lớn không vượt quá 60 0, cao nhất chỉ đạt 60 022 ’ ở vĩ độ 8 034 ’B. Sang tháng 2, tháng 3 độ cao Mặt Trời tăng dần lên nhưng nhìn chung vẫn còn thấp. Mặc dù vậy, thời gian này Nam Bộ vẫn có độ cao Mặt Trời lớn hơn so với các khu vực khác trong cả nước.
Từ tháng 4 đến tháng 9, độ cao Mặt trời ở hầu hết các nơi đều trên 75 0. Đặc biệt, tháng 4 và tháng 8 có độ cao Mặt Trời lớn nhất phù hợp với thời gian Mặt Trời lên thiên đỉnh, phần lớn các nơi đều có giá trị trên 85 0. Như vậy, với chu kỳ ngày, độ cao Mặt Trời thấp nhất vào sáng sớm rồi tăng dần, cao nhất vào giữa trưa, sau đó giảm dần và thấp nhất vào chiều tối. Với chu kỳ năm, độ cao Mặt Trời tương đối thấp trong các tháng mùa đông và tương đối cao trong các tháng mùa hè, cao nhất vào các ngày Mặt Trời qua thiên đỉnh.
Thời gian chiếu sáng cũng biến đổi theo chu kỳ năm tương tự như độ cao Mặt Trời. Thời gian chiếu sáng thường cao vào thời kỳ mùa hè (trên 12 h chiếu sáng trong ngày nhưng không vượt quá 13 h), cao nhất vào tháng 6, tháng 7. Thời gian chiếu sáng thấp vào thời kỳ mùa đông (trên 11 h chiếu sáng mỗi ngày nhưng không vượt quá 12 h), thấp nhất vào tháng 12, tháng 1 (Bảng 1.3: Thời gian chiếu sáng vào ngày 15 hàng tháng trên các vĩ độ chính (giờ, phút) Tháng 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 Vĩ độ Bắc 12000’ 11.31 (Nguồn: Khí hậu và TN khí hậu Việt Nam – Nguyễn Đức Ngữ, Nguyễn Trọng Hiệu) Số giờ nắng trung bình năm ở Nam Bộ dao động từ 2200 – 2800 giờ. Nơi có số giờ nắng trung bình năm cao nhất là Mộc Hóa 2.797,8 giờ, Tây 11 Ninh 2.777 giờ, Phước Long 2.765,4 giờ…Một số nơi có số giờ nắng trung bình năm thấp hơn cả là Cà Mau 2.262,6 giờ, Côn Đảo 2.318,1 giờ, Phú Quốc 2.340,2 giờ…Theo quy luật chung, số giờ nắng ở Nam Bộ phân bố không đều giữa các tháng trong năm.
Mùa đông nắng nhiều, nhiều nhất vào các tháng khô hạn cuối mùa (tháng 2,3); mùa hè ít nắng, ít nhất vào các tháng mưa nhiều giữa mùa (tháng 8,9,10). Vào mùa đông (từ tháng 11 – tháng 4), phần lớn các địa điểm ở Nam Bộ đều có số giờ nắng trên 200 giờ/tháng. Tháng có số giờ nắng cao nhất là tháng 3 với nhiều nơi có số giờ nắng trên 300 giờ/tháng (Bạc Liêu 314 giờ, Càng Long 309 giờ, Mỹ Tho 307 giờ…), và đây chính là thời kỳ cao điểm của mùa khô. Vào mùa hạ (từ tháng 5 – tháng 10), tất cả các địa điểm ở Nam Bộ đều có số giờ nắng trên 120 giờ/tháng, nhưng thường không vượt quá 200 giờ/tháng (thấp nhất là 126 giờ ở Phú Quốc).
Riêng tháng 5 – tháng đầu mùa hạ, số giờ nắng ở phần lớn các địa điểm đều trên 200 giờ, thấp nhất cũng đạt 172 giờ ở Cà Mau. Thời kỳ này có số giờ nắng nhỏ hơn so với mùa đông vì có liên quan đến số ngày có nhiều mây, số ngày mưa và lượng mưa vào giữa và cuối mùa hạ. Với quan niệm “mùa nắng” là thời gian có số giờ nắng trung bình trên 100 giờ/tháng thì Nam Bộ có mùa nắng kéo dài quanh năm[19]. Đặc biệt, nhiều nơi có từ 5 đến 10 tháng có số giờ nắng trên 200 giờ xảy ra trong năm (Mộc Hóa 10 tháng, Tây Ninh 9 tháng, Cao Lãnh 9 tháng…) (Bảng 1.4: Số giờ nắng trung bình tháng và năm tại một số địa điểm ở Nam Bộ (giờ) Tháng Trạm 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 Năm Biên Hòa 266.650,3 Phước Long 301.262,6 (Nguồn: Số liệu khí hậu Việt Nam – Chương trình 42A) Như vậy, độ cao Mặt Trời, thời gian chiếu sáng và số giờ nắng là những yếu tố thể hiện rõ nét chế độ bức xạ nội chí tuyến của khu vực Nam Bộ.
Và theo quy luật chung, độ cao Mặt trời càng lớn, thời gian chiếu sáng trong ngày càng dài, số giờ nắng trong năm càng nhiều thì lượng bức xạ tổng cộng nhận được trong năm càng lớn. Lượng bức xạ tổng cộng không chỉ để tính sự thu chi năng lượng, từ đó làm cơ sở đánh giá cán cân bức xạ mà còn là một trong những cơ sở để xác định mùa mưa, mùa khô của khí hậu Nam Bộ.