LỜI MỞ ĐẦU 1. Lý do chọn đề tài. Ở nƣớc ta nói chung và các địa phƣơng vùng Tây Nam Bộ nói riêng, nông nghiệp và tiểu thủ công nghiệp giữ vai trò hết sức quan trọng trong sự phát triển kinh tế - xã hội của tỉnh. Ở mỗi địa phƣơng lại có những nghề, làng nghề mang sắc thái riêng đặc trƣng cho truyền thống của những vùng quê đƣợc cha ông xây dựng, lƣu truyền bao đời nay.
Làng nghề đan lục bình ở xã Gáo Giồng, huyện Cao Lãnh có lịch sử phát triển từ hàng chục năm đến nay đã tạo ra sản phẩm tiêu dùng cho xã hội và tham gia xuất khẩu, tạo nên giá trị kinh tế cao và cũng là nét văn hóa đặc trƣng ở khu vực nông thôn, đặc biệt là các làng quê vùng sông nƣớc. Sự phát triển làng nghề đan lục bình góp phần thúc đẩy chuyển dịch cơ cấu kinh tế nông nghiệp - nông thôn, bởi tạo công ăn việc làm cho lao động nông nhàn và những vùng đất chật ngƣời đông, góp phần xóa đói giảm nghèo, tăng thu nhập cho bộ phận dân cƣ nông thôn, góp phần thực hiện đẩy mạnh CNH – HĐH nông nghiệp nông thôn. Tuy nhiên, trong thời gian qua do chƣa đƣợc quan tâm đầu tƣ đúng mức, làng nghề đan lục bình đã gặp nhiều khó khăn do thiếu vốn, thiếu nguyên liệu và thị trƣờng tiêu thụ không ổn định dẫn đến làng nghề đan lục bình thủ công truyền thống bị mai một dần. Quy mô làng nghề ở xã Gáo Giồng nói chung còn nhỏ bé, phân tán, tự phát, sản phẩm ít, chất lƣợng chƣa cao, ít cải tiến mẫu mã, thiết bị công nghệ thiếu và lạc hậu, trình độ quản lý thấp, thiếu thông tin về thị trƣờng là những yếu tố tác động đến sự phát triển của làng nghề và giảm sức cạnh tranh trên thị trƣờng của các sản phẩm từ làng nghề.
Mặc dù trong những năm qua xã Gáo Giồng đã có quy hoạch phát triển các làng nghề đan lục bình, phát triển 2 cụm tiểu thủ công nghiệp làng nghề trên địa bàn xã, nhƣng nhìn chung đến nay vẫn thiếu những giải pháp mang 1 Luan van tính đột phá để có thể giúp cho làng nghề đan lục bình có điều kiện phát triển một cách bền vững. Đó chính là lý do tôi chọn đề tài: “Phát triển bền vững làng nghề đan lục bình ở xã Gáo Giồng, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp” làm đề tài luận văn thạc sĩ chuyên ngành quản lý kinh tế. Tổng quan tình hình nghiên cứu Theo tác giả Võ Trung Kiên, Phó Phòng Nông nghiệp & Phát triển nông thông huyện Cao Lãnh, có bài đăng trên báo Đồng Tháp ngày 3 háng 11 năm 2016 cho rằng: “Làng nghề đan lục bình truyền thống là làng nghề sản xuất ra các thủ công. Ở xã Gáo Giồng không nhất thiết tất cả dân làng đều sản xuất các sản phẩm lục bình.
Ngƣời thợ đan lục bình nhiều trƣờng hợp cũng đồng thời làm nghề nông sản xuất nông nghiệp (nông dân). Nhƣng yêu cầu chuyên môn hoá đã tạo thành những thợ chuyên sản xuất hàng truyền thống ngay tại xã của mình. Theo tác giả làng nghề đan lục bình phải là một làng có truyền thống lịch sử lâu đời (có thể từ trƣớc năm 1995), có nhiều thợ giỏi và chính họ vừa làm nghề, lại vừa tham gia sản xuất nông nghiệp. Nhƣng sản phẩm của những ngƣời thợ giỏi đã tạo nên bản sắc của làng nghề nổi tiếng trong và ngoài nƣớc.
Củng theo tác giả làng nghề đan lục bình là trung tâm sản xuất hàng thủ công, đƣợc truyền đi truyền lại qua các thế hệ, có sự liên kết hỗ trợ trong sản xuất, bán sản phẩm theo kiểu phƣờng hội, hệ thống doanh nghiệp vừa và nhỏ, thậm chí là bán lẻ, các thành viên luôn có ý thức tuân theo những hƣơng ƣớc cùng xã trong quá trình lịch sử phát triển đã hình thành nghề ngay trên đơn vị cƣ trú trong xóm của họ. Làng nghề ở đây không nhất thiết là tất cả mọi ngƣời dân trong làng đều sản xuất thủ công, ngƣời thợ thủ công cũng có thể là ngƣời nông dân làm thêm nghề phụ trong lúc nông nhàn. Tuy nhiên do yêu cầu về tính chuyên môn hoá cao đã tạo ra những ngƣời thợ thủ công chuyên nghiệp, chuyên sản xuất hàng thủ công truyền thống ngay tại quê hƣơng của mình. Nghiên cứu một làng nghề thủ công truyền thống là phải quan tâm đến nhiều mặt, tính hệ thống, toàn diện của làng nghề thủ công 2 Luan van truyền thống đó, trong đó yếu tố quyết định là nghệ nhân của làng, sản phẩm thủ công, thủ pháp kĩ thuật sản xuất và nghệ thuật.
Làng nghề đan lục bình truyền thống thƣờng có đại đa số hoặc số lƣợng lớn dân cƣ làm nghề đan lục bình, thậm chí là 70% dân cƣ làm nghề hoặc một vài dòng họ chuyên làm nghề lâu đời, kiểu cha truyền con nối. Sản phẩm của họ không những ứng dụng cao mà còn là sản phẩm độc đáo, ấn tƣợng, tinh xảo. Ngày nay trong quá trình phát triển kinh tế xã hội. Làng nghề thực sự là đơn vị kinh tế tiểu thủ công nghiệp có vai trò tác động tích cực rất lớn đến đời sống kinh tế của ngƣời dân.
Nhóm công trình nghiên cứu về quản lý nhà nƣớc đối với các làng nghề đan lục bình hiện nay do Nguyễn Văn Trong, Phó Giám đốc Trung tâm dạy nghề huyện Cao Lãnh làm chủ nhiệm. Công trình đã nghiên cứu, đánh giá tình hình chung về phát triển làng nghề và một số chính sách phát triển làng nghề, đƣa ra một số bất cập trong việc thực hiện chính sách phát triển làng nghề. Đặc biệt là môi trƣờng thể chế cho sự phát triển của làng nghề. Sự không đồng bộ và thiếu nhất quán trong các đạo luật, nhất là việc thi hành các đạo luật trong bộ máy hành pháp các cấp không đúng đắn nghiêm minh đã cản trở rất lớn đến sự phát triển của làng nghề.
Các cơ quan quản lý kinh tế ở địa phƣơng làm việc thiếu công minh, gây khó khăn cản trở tới hoạt động sản xuất, kinh doanh của làng nghề. Nhóm nghiên cứu cũng chỉ ra rằng để bảo đảm môi trƣờng thuận lợi thúc đẩy làng nghề phát triển thì hệ thống pháp luật cần phải sửa đổi, ban hành đồng bộ, thống nhất, nhất quán và rõ ràng. Bộ máy hành pháp cần phải đƣợc kiện toàn thật sự trong sạch và thi hành pháp luật một cách nghiêm minh và trung thực. Báo cáo “Về việc thực hiện chính sách, pháp luật về môi trƣờng tại làng nghề" của Ủy ban nhân dân xã Gáo Giồng năm 2015, nội dung báo cáo đã phân tích và làm rõ tình hình thực hiện nhiệm vụ quản lý nhà nƣớc về bảo vệ môi trƣờng đối với làng nghề đan lục bình; tình hình thực hiện chính sách, 3 Luan van pháp luật về môi trƣờng tại làng nghề.
Từ đó chỉ ra những mặt đƣợc, chƣa đƣợc và nguyên nhân của hạn chế, yếu kém về công tác bảo vệ môi trƣờng đối với các làng nghề. Đề xuất các giải pháp về bảo vệ môi trƣờng tại các làng nghề nhƣ: Nhóm giải pháp về thể chế, chính sách; nhóm giải pháp về tổ chức thực hiện; nhóm giải pháp về nguồn lực. Đồng thời đƣa ra những kiến nghị với Hội đồng nhân dân xã và Hội đồng nhân dân huyện và các cơ quan có liên quan trong việc thực hiện bảo vệ môi trƣờng trong làng nghề, tạo điều kiện để làng nghề phát triển theo hƣớng bền vững. Công trình nghiên cứu về quản lý nhà nƣớc đối với làng nghề đan lục bình của ông Võ Thanh Phong, Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân xã Mỹ Hiệp, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp đã chỉ ra rằng, kinh nghiệm quản lý nhà nƣớc đối với làng nghề đan lục bình của Ủy ban xã trong việc chú trọng đến nâng cấp, hiện đại hóa tân trang kết cấu hạ tầng giúp làng nghề phát triển đã đƣợc báo cáo trong công trình nghiên cứu “Ứng dụng khoa học và công nghệ vào phát triển làng nghề" tại hội nghị tổng kết công tác phát triển kinh tế xã hội năm 2016 theo đó có 73% ngƣời dân sống ở các vùng nông thôn và kế sinh nhai xuất phát từ nông nghiệp.
Ủy ban nhân dân xã đã thông qua chiến lƣợc công nghiệp hóa phát triển nông nghiệp, đóng vai trò làm khung cho quy hoạch đầu tƣ nông thôn trong các lĩnh vực: cơ sở hạ tầng, dịch vụ xã hội, nghiên cứu và mở rộng. Kết quả cho thấy việc tạo môi trƣờng thuận lợi để cho làng nghề đan lục bình áp dụng khoa học công nghệ nâng cao năng suất lao động, cải tiến mẫu mã, nâng cao chất lƣợng và khả năng cạnh tranh của sản phẩm là việc làm rất cần thiết. Tuy nhiên, nghiên cứu chƣa đƣa ra đƣợc các chính sách cụ thể để tháo gỡ khó khăn trong việc thúc đẩy phát triển làng nghề ở nông thôn. Theo tác giả Nguyễn Văn Hƣng, Phó giám đốc Trung tâm dịch vụ nông nghiệp huyện Cao Lãnh có bài đăng trên trang thông tin điện tử huyện ngày 12 háng 8 năm 2018 cho rằng nghề đan lục bình không quá vất vả nên từ 4 Luan van ngƣời già đến trẻ nhỏ đều làm dễ dàng, đan lục bình theo khuôn mẫu có sẵn, làm xong giao thành phẩm cho cơ sở.
Công việc hƣởng lƣơng theo sản phẩm, nếu ai khéo tay làm nhiều thì đƣợc hƣởng nhiều; do đó, mọi ngƣời đều cố gắng để có thể tăng thêm thu nhập cho gia đình công việc phù hợp với tuổi tác, lại cho thu nhập khá. Thời gian qua, nghề thủ công truyền thống đan lục bình (còn gọi là bèo tây) đã trở thành thƣơng hiệu nổi bật, đƣợc nhiều ngƣời biết đến của vùng đất xã Gáo Giồng, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Tranh thủ những lúc nông nhàn, nhiều hộ dân ở Gáo Giồng đã tận dụng các bãi bồi ven sông để trồng và đan lục bình, cho thu nhập rất ổn định. Đây là nghề thủ công mà ai cũng có thể làm đƣợc, nếu nhanh nhẹn thì chỉ trong một tuần học nghề là có thể thực hiện những sản phẩm đơn giản.
Hằng ngày, ngƣời thợ đến cơ sở để làm công với mức lƣơng khoảng 3,5 triệu đồng/tháng hoặc có thể nhận sản phẩm về nhà làm với tiền công từ 25 - 30 ngàn đồng/sản phẩm tùy loại. Những sản phẩm từ lục bình chủ yếu đƣợc làm theo đơn đặt hàng của các công ty ở tỉnh Bình Dƣơng, Thành phố Hồ Chí Minh. để mang đi tiêu thụ trung nƣớc và xuất khẩu đi nƣớc ngoài. Theo đó, các công ty này gửi mẫu là các khung sắt đƣợc làm sẵn, ngƣời thợ chỉ đan theo yêu cầu rồi gửi thành phẩm về công ty.