CHƯƠNG 1 CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ QUY ĐỊNH PHÁP LUẬT VỀ BỒI THƯỜNG THIỆT HẠI DO SÚC VẬT GÂY RA 1. Tổng quan về bồi thường thiệt hại do súc vật gây ra 1.1 Khái niệm về trách nhiệm bồi thường thiệt hại do súc vật gây ra Trong đa phần hệ thống pháp luật đương đại, bên cạnh chế định bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng do con người gây ra (một chủ thể chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại do hành vi của mình hay của người khác) còn tồn tại chế định bồi thường thiệt hại do tài sản gây ra. Trong những trường hợp thiệt hại do tài sản gây ra thì hây như hệ thống nào cũng có chế định bồi thường thiệt hai do súc vật gây ra. Trong thực tế súc vật có thể gây thiệt hại cho người khác như chó dại cắn gây chết người; trâu húc người hay súc vật khác bị thương.
Dưới góc nhìn lịch sử lập pháp, khi súc vật gây thiệt hại thì chủ sở hữu phải có trách nhiệm bồi thường và vấn đề này đã từng được quy định trong cổ luật Việt Nam. Ví dụ theo Điều 581 Bộ luật Hồng Đức: Người thả trâu ngựa cho dày xéo, ăn lúa dâu của người ta thì (.) đền thiệt hại4. Ngày nay thì chế định về bồi thường thiệt hại do súc vật được nhà làm luật ghi nhận trong BLDS kể từ năm 1995 cho đến nay. Súc vật là cụm từ quen thuộc, được sử dụng phổ biến trong đời sống hàng ngày.
Tuy nhiên, dưới góc độ pháp lí, chưa có văn bản nào đưa ra khái niệm súc vật, kể cả BLDS (BLDS) - văn bản pháp luật quy định về trách nhiệm bồi thường thiệt hại do súc vật gây ra. Khi giải quyết tranh chấp về bồi thường thiệt hại do súc vật gây ra, việc giải thích khái niệm súc vật thường do cơ quan có thẩm quyền giải quyết thực hiện. Điều này dẫn đến thực trạng 4 Đỗ Văn Đại (2016), Luật bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng Việt Nam. Bản án và bình luận bản án.
Hồng Đức 9 không có sự thống nhất về cách giải thích cũng như áp dụng quy định về bồi thường thiệt hại do súc vật gây ra. Ví dụ: Tại Bản án dân sự phúc thẩm số 100/DSPT ngày 07/6/2005 của Toà án nhân dân tỉnh TV xét xử phúc thẩm vụ tranh chấp về bồi thường thiệt hại liên quan đến con ngỗng, Toà phúc thẩm đã xác định ngỗng là súc vật và đã huỷ án sơ thẩm vì không xác định lỗi của gia súc khi giải quyết yêu cầu bồi thường thiệt hại5. Chỉ bằng ví dụ này cũng cho thấy, việc đưa ra khái niệm súc vật đóng vai trò quan trọng trong việc hiểu và áp dụng thống nhất quy định về bồi thường thiệt hại do súc vật cũng như do các loại động vật khác gây ra. Theo đó, khi ban hành văn bản hướng dẫn thi hành BLDS năm 2015 về trách nhiệm bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng, cần phải xây dựng khái niệm súc vật để hạn chế những bất cập như hiện nay.
Khái niệm súc vật có thể được hiểu là “thú vật nhà” 6 hay “thú vật nuôi trong nhà” 7 “con vật nuôi trong nhà”8. Hiểu một cách chung nhất thì “súc vật là những loại vật nuôi trong nhà”. Tuy nhiên, vật nuôi trong nhà có thể là thú hoặc chim, mà súc vật là động vật thuộc lớp thú, là “loài động vật có 4 chân, có vú và sinh con”, 9khác với gia cầm là “giống vật có cánh nuôi trong nhà như gà, vịt, ngỗng” 10. Ngoài ra, súc vật còn được hiểu là “động vật đã được con người thuần hóa và nuôi dưỡng, trừ thú dữ”11 hoặc “thú dữ được thuần hoá”12) Như vậy, có rất nhiều định nghĩa khác nhau về súc vật được đưa ra.
Nhìn chung, các cách định nghĩa này đều khẳng định súc vật là loài thú đã 5 Đỗ Văn Đại, Luật bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng Việt Nam – Bản án và bình luận bản án (tập 2), Nxb. Đại học quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh, 2014, tr. 6 Viện ngôn ngữ học, Từ điển tiếng Việt, Nxb. Văn hoá thông tin, Hà Nội, 2014, tr.
7 Viện ngôn ngữ học, sdd, tr 1270 8 Nguyễn Vĩnh Kim Loan (2022), “Bồi thường thiệt hại do súc vật thả rông gây ra theo pháp luật dân sự Việt Nam”, LV thạc sĩ, Trường Đại học Luật TP. Hồ Chí Minh 9 Viện ngôn ngữ học, sđd, tr. 10 Viện ngôn ngữ học, sđd, tr. 11 Lê Huy Hà Phát, “Những điểm mới về trách nhiệm bồi thường thiệt hại do súc vật gây ra theo quy định của Bộ luật dân sự năm 2015”, Tạp chí khoa học pháp lí, số 3/2016, tr.
12 Trường Đại học Luật Hà Nội, Giáo trình luật dân sự Việt Nam (tập 2), Nxb. Công an nhân dân, Hà Nội, 2014, tr. 10 được thuần dưỡng để nuôi ở trong nhà. Dưới góc nhìn khoa học pháp lý thì Giáo trình luật dân sự của Trường Đại học Luật Hà Nội khẳng định súc vật là thú dữ được thuần hoá.
Tuy nhiên, không nên quan niệm súc vật là thú dữ được thuần hoá, bởi vì thú dữ được hiểu là “các loại thú hay ăn thịt thú khác, đôi khi ăn cả người như: hùm, beo, chó sói. Thú dữ có những đặc điểm khác biệt so với súc vật, trong đó đặc điểm đặc biệt quan trọng là con người chưa thể thuần dưỡng c được. Những loài thú có thể thuần dưỡng để nuôi trong nhà thì về bản chất đều “không dữ”. Do đó không nên coi súc vật là thú dữ.
Trong một công trình nghiên cứu được công bố vào năm 2018 tác giả Nguyễn Văn Hợi cho rằng “súc vật” trong quan hệ pháp luật về bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng sẽ chứa đựng các đặc trưng pháp lý cơ bản sau14: Một là, súc vật thường là những động vật đã được con người thuần dưỡng. Trải qua quá trình phát triển lâu dài, từ việc chỉ biết săn bắt, hái lượm các loài động, thực vật có sẵn trong tự nhiên, con người đã biết thuần dưỡng một số loài động vật (trong đó có súc vật) trở thành các vật nuôi ở trong nhà. Việc thuần dưỡng này nhằm tạo ra những nguồn lợi phục vụ cho hoạt động sản xuất, kinh doanh của con người. Ban đầu, việc thuần dưỡng nhằm để khai thác những lợi ích về vật chất (các loài động vật được nuôi để lấy thịt hoặc lấy sức kéo như trâu, bò, lợn, dê.
Dần dần, nhu cầu của con người ngày càng nâng cao, nên việc thuần dưỡng các loài động vật còn nhằm phục vụ cho mục đích về tinh thần (động vật được nuôi làm cảnh). Cho dù việc thuần dưỡng nhằm phục vụ cho mục đích nào thì súc vật cũng được coi là những loài động vật dễ thích ứng với môi trường sống của con người, sống thân thiện với con người. Ngoài ra, các loài thú hoang dã khác chưa được thuần dưỡng như trâu rừng, bò rừng, lợn rừng. 13 Viện ngôn ngữ học, sđd, tr.
14 Nguyễn Văn Hợi (2017), Bồi thường thiệt hại do súc vật gây ra theo quy định của Bộ luật dân sự năm 2015, Tạp chí Luật học. 11 cũng thuần tính như súc vật. Những loài động vật này cũng sống thân thiện với môi trường tự nhiên và các loài động vật khác nên không xếp vào nhóm thú dữ, bởi vì thú dữ là loài động vật mà cho dù sống trong môi trường tự nhiên hay sống trong sự quản lí chặt chẽ của con người thì cũng sẵn sàng tấn công bất cứ mục tiêu nào nếu có cơ hội. Tuy nhiên, những loài thú hoang dã này không phải là súc vật, nên vấn đề bồi thường thiệt hại do các loài thú hoang dã gây ra không áp dụng căn cứ tại Điều 603 BLDS năm 2015 để giải quyết.
Đây là nhóm động vật thuộc sở hữu của toàn dân do Nhà nước là đại diện nên về nguyên tắc trách nhiệm bồi thường thiệt hại sẽ thuộc về Nhà nước. Tuy nhiên, trên thực tế, nhiều trường hợp các loài thú hoang dã gây thiệt hại cho người dân nhưng không xác định được chủ thể chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại bởi vì không xác định được cơ quan có trách nhiệm quản lí chúng. 15; Hai là, súc vật là động vật sống cùng với môi trường sống của con người. Thông thường, súc vật sống trong cùng khu vực mà con người sinh sống, có sự tiếp xúc với con người hàng ngày, hàng giờ, bởi vì mục đích của việc thuần dưỡng các loài súc vật này là để phục vụ cho các nhu cầu của con người.
Đây cũng là đặc điểm có thể phân biệt súc vật với thú dữ. Thú dữ thường sống trong môi trường tự nhiên như các khu rừng song nhằm phục vụ các mục đích khác nhau (khai thác lợi ích, bảo tồn và phát triển loài.) mà nhiều loài thú dữ cũng sống trong khu vực con người quản lí. Tuy nhiên, những loài thú dữ cũng được quản lí chặt chẽ, gần như tránh hoàn toàn sự tiếp xúc của những người xung quanh với chúng; Ba là, súc vật thường gây thiệt hại khi bị đe dọa. Không giống như thú dữ - những loài động vật có bản tính hung dữ, luôn luôn sẵn sàng tất công bất cứ mục tiêu nào ở gần hoặc ở trong tầm ngắm của chúng, bất kể các mục tiêu đó có hoặc không có biểu hiện đe 15 Nguyễn Văn Hợi, “Bồi thường thiệt hại do tài sản của Nhà nước gây ra”, Tạp chí dân chủ và pháp luật, Số chuyên đề Quý III/2014, tr.
12 doạ hoặc tấn công chúng, chúng cũng sẵn sàng tấn công mục tiêu. Tuy nhiên, hầu hết các loài súc vật nuôi trong nhà hay sống trong môi trường tự nhiên chỉ tấn công con người cũng như các mục tiêu khác khi bị đe dọa và hoạt động tấn công của chúng chủ yếu là nhằm tự vệ. Tuy nhiên, hoạt động tấn công của thú dữ không nhằm tự vệ mà là hoạt động tấn công một cách chủ động. Điều này cũng cho thấy, khả năng súc vật gây thiệt hại cho con người không cao như thú dữ; Bốn là, con người có thể dễ dàng kiểm soát được hoạt động của súc vật.
Khi súc vật đã được thuần dưỡng sẽ lành tính hơn và thường chấp nhận sự kiểm soát của con người, tức là hầu hết các loài súc vật được thuần dưỡng nuôi trong nhà không thể vượt khỏi tầm kiểm soát của con người ngay cả khi con người đang không trực tiếp quản lí chúng (ví dụ: trâu, bò nhốt trong chuồng thường không có phản ứng vượt ra ngoài). Súc vật thường chỉ gây thiệt hại khi chủ sở hữu, người được giao chiếm hữu, sử dụng không quản lí chúng một cách chặt chẽ. Do đó, hầu hết các trường hợp súc vật gây thiệt hại, họ bị suy đoán là có lỗi trong quản lí hoạt động của chúng 16.