Giáo trình CAD/CAM/CNC (Phần 5): Tổng quan về Máy CNC | ĐHBK TP.HCM

Trường đại học

Trường Đại Học Kỹ Thuật

Chuyên ngành

Công Nghệ Thông Tin

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Bài Giảng

2023

210
1
0

Phí lưu trữ

55 Point

Tóm tắt

I. Khám phá tổng quan về công nghệ CNC và máy CAD CAM CNC

Công nghệ Điều khiển số bằng máy tính (CNC - Computer Numerical Control) là nền tảng của sản xuất hiện đại, cho phép tự động hóa các máy công cụ thông qua các chương trình máy tính được lập trình sẵn. Khác với các máy công cụ truyền thống vận hành thủ công, máy CNC hoạt động dựa trên một chuỗi các lệnh số hóa, đảm bảo độ chính xác, tính lặp lại và hiệu suất vượt trội. Nền tảng của hệ thống này là sự tích hợp chặt chẽ giữa Thiết kế hỗ trợ bởi máy tính (CAD) và Sản xuất hỗ trợ bởi máy tính (CAM), tạo thành một quy trình liền mạch từ bản vẽ kỹ thuật số đến sản phẩm hoàn thiện. Theo tài liệu của Trường ĐHBK TP.HCM, một hệ thống CNC điển hình bao gồm các thành phần cơ khí chính xác và hệ thống điều khiển điện tử tinh vi. Các động cơ servo chịu trách nhiệm cho chuyển động chính xác của các trục, trong khi hệ thống đo hành trình (trực tiếp hoặc gián tiếp) cung cấp phản hồi liên tục để duy trì dung sai chặt chẽ. Việc hiểu rõ các đặc điểm cơ bản này là bước đầu tiên để làm chủ công nghệ gia công phức tạp, mở ra khả năng sản xuất các chi tiết có hình dạng từ đơn giản đến phức tạp với chất lượng đồng nhất.

1.1. Phân biệt đặc điểm cơ bản của máy phay và máy tiện CNC

Mặc dù cùng thuộc hệ thống CNC, máy phay và máy tiện có những đặc điểm cấu trúc và nguyên lý hoạt động riêng biệt. Máy tiện CNC thường có hai trục điều khiển chính (X và Z), trong đó phôi quay tròn và dụng cụ cắt di chuyển tịnh tiến để tạo ra các chi tiết có dạng tròn xoay. Ngược lại, máy phay CNC thường có tối thiểu ba trục điều khiển (X, Y, Z), nơi dụng cụ cắt quay và di chuyển theo các phương khác nhau trong khi phôi được giữ cố định. Các máy phay hiện đại còn có thể điều khiển các chuyển động quay quanh mỗi trục, được ký hiệu là A, B, và C, cho phép gia công các bề mặt 3D phức tạp. Việc lựa chọn giữa máy tiện và máy phay phụ thuộc hoàn toàn vào hình dạng hình học của chi tiết cần sản xuất.

1.2. Tìm hiểu các thiết bị phụ trợ Kẹp chi tiết và thay dao tự động

Hiệu quả của một máy CNC không chỉ nằm ở hệ thống điều khiển mà còn ở các thiết bị phụ trợ. Thiết bị kẹp chi tiết đóng vai trò cố định phôi một cách chắc chắn trong suốt quá trình gia công. Trên máy phay, các đồ gá vạn năng như ê tô và vấu kẹp được sử dụng phổ biến. Trong khi đó, máy tiện chủ yếu dùng mâm cặp ba chấu tự định tâm và mũi chống tâm. Để tăng năng suất, các cơ cấu này có thể được tự động hóa bằng xi lanh thủy lực hoặc khí nén. Một thành phần quan trọng khác là hệ thống thay dao tự động (ATC), đặc biệt trên máy phay. Hệ thống này bao gồm một ổ chứa dao (mâm dao) và một cơ cấu tay máy để tự động thay đổi dụng cụ cắt theo lệnh từ chương trình CNC, giảm thiểu thời gian dừng máy và loại bỏ sai sót do con người.

II. Giải mã hệ tọa độ và các điểm chuẩn trong lập trình CNC

Thách thức lớn nhất trong lập trình CNC là thiết lập một ngôn ngữ chung giữa người lập trình và máy móc. Hệ tọa độ chính là ngôn ngữ đó. Nó cung cấp một khung tham chiếu không gian để xác định vị trí của dụng cụ cắt so với chi tiết gia công tại mọi thời điểm. Tài liệu môn học CAD/CAM/CNC nhấn mạnh rằng, khi lập trình, quy ước chung là coi chi tiết đứng yên và dụng cụ di chuyển. Để mô tả chuyển động này, hai hệ tọa độ cơ bản được sử dụng là Hệ tọa độ Descartes (vuông góc) và Hệ tọa độ cực. Việc lựa chọn và áp dụng đúng hệ tọa độ, kết hợp với việc xác định chính xác các điểm chuẩn, là yếu tố quyết định đến độ chính xác của sản phẩm cuối cùng. Sai sót trong việc thiết lập các điểm này có thể dẫn đến sai lệch kích thước, hỏng phôi, thậm chí gây va chạm và hư hỏng máy.

2.1. Nguyên tắc xác định vị trí bằng hệ tọa độ Descartes và hệ tọa độ cực

Hệ tọa độ Descartes là hệ thống phổ biến nhất trong lập trình CNC, sử dụng các trục vuông góc với nhau (X, Y, Z) để xác định vị trí một điểm trong không gian 2D hoặc 3D. Mỗi điểm được định nghĩa bằng một tập hợp các giá trị tọa độ tương ứng với mỗi trục. Để xác định hướng của các trục, Quy tắc bàn tay phải được áp dụng làm tiêu chuẩn. Trong khi đó, Hệ tọa độ cực xác định một điểm trong mặt phẳng bằng một khoảng cách (bán kính r) từ một điểm gốc và một góc (α) so với một hướng tham chiếu. Mặc dù ít phổ biến hơn, hệ tọa độ cực rất hữu ích trong việc lập trình các đường tròn hoặc cung tròn một cách đơn giản.

2.2. Tầm quan trọng của các điểm 0 máy M và điểm 0 phôi W

Để máy CNC hoạt động chính xác, cần xác định rõ các điểm tham chiếu (điểm chuẩn). Điểm 0 của máy (M - Machine Zero) là một điểm cố định do nhà sản xuất quy định, làm gốc cho toàn bộ hệ thống tọa độ của máy. Tất cả các chuyển động của máy đều được tính toán dựa trên điểm này. Điểm 0 của phôi (W - Workpiece Zero), hay còn gọi là điểm 0 của chương trình, là một điểm do người lập trình lựa chọn trên chi tiết gia công (hoặc đồ gá). Điểm W này làm gốc cho tất cả các kích thước được ghi trong chương trình CNC. Khoảng cách từ điểm M đến điểm W phải được đo và nhập vào bộ điều khiển. Ngoài ra, điểm chuẩn của máy (R - Reference Point) là vị trí dùng để hiệu chuẩn lại hệ thống đo lường, đảm bảo máy luôn "biết" mình đang ở đâu trong không gian làm việc.

III. Hướng dẫn cấu trúc một chương trình CNC theo tiêu chuẩn ISO

Một chương trình CNC là một tập hợp các chỉ dẫn chi tiết, được viết theo một cú pháp nghiêm ngặt để điều khiển mọi hành động của máy. Theo tiêu chuẩn quốc tế ISO-6983, một chương trình có cấu trúc rõ ràng, bao gồm phần đầu, thân và cuối chương trình. Mỗi chương trình được đặt tên bằng địa chỉ O theo sau là một dãy số (ví dụ: O0001). Thân chương trình bao gồm nhiều khối lệnh (block), mỗi khối lệnh nằm trên một dòng và chứa các lệnh để thực hiện một bước gia công cụ thể. Việc tuân thủ cấu trúc này không chỉ giúp máy CNC hiểu và thực thi chính xác mà còn giúp người vận hành dễ dàng đọc, kiểm tra và gỡ lỗi chương trình. Hiểu rõ cấu trúc nền tảng này là yêu cầu bắt buộc đối với bất kỳ kỹ sư hay lập trình viên CNC nào, đảm bảo tính nhất quán và khả thi của các chương trình gia công phức tạp.

3.1. Phân tích cấu trúc một khối lệnh Block và từ lệnh Word

Thành phần cơ bản nhất của một chương trình CNCtừ lệnh (Word). Mỗi từ lệnh bao gồm một địa chỉ (một chữ cái) và một giá trị số. Ví dụ, X100.0 là một từ lệnh với địa chỉ là X và giá trị là 100.0. Nhiều từ lệnh được kết hợp lại để tạo thành một khối lệnh (Block), thường được bắt đầu bằng số thứ tự dòng lệnh (ví dụ: N0010). Một khối lệnh điển hình có thể chứa các thông tin như: lệnh chuẩn bị (G-Code), tọa độ di chuyển (X, Y, Z), tốc độ trục chính (S), lượng chạy dao (F), chức năng phụ (M-Code), và dụng cụ cắt (T). Mỗi khối lệnh kết thúc bằng dấu chấm phẩy (;), báo hiệu cho bộ điều khiển kết thúc một hành động và chuẩn bị cho hành động tiếp theo.

3.2. Kỹ thuật lập trình hiệu quả với chương trình con Subprogram

Khi một chuỗi các thao tác gia công cần được lặp lại nhiều lần tại các vị trí khác nhau, việc sử dụng chương trình con (Subprogram) là một giải pháp cực kỳ hiệu quả. Một chương trình con là một chương trình CNC độc lập, được lưu riêng và có thể được gọi ra từ chương trình chính. Lệnh M98 được sử dụng để gọi một chương trình con, theo sau là địa chỉ P chứa số lần lặp và số hiệu của chương trình con đó. Ví dụ, M98 P51200 có nghĩa là gọi chương trình con O1200 và thực hiện lặp lại 5 lần. Chương trình con kết thúc bằng lệnh M99, lệnh này sẽ trả quyền điều khiển về lại chương trình chính. Kỹ thuật này giúp chương trình chính trở nên ngắn gọn, dễ quản lý và giảm thiểu khả năng xảy ra lỗi khi sao chép mã lệnh.

IV. Bí quyết cài đặt và hiệu chỉnh dụng cụ cắt trong gia công CNC

Độ chính xác của chi tiết gia công phụ thuộc rất lớn vào việc hệ thống điều khiển CNC có thông tin chính xác về dụng cụ cắt. Mỗi dụng cụ cắt có chiều dài và bán kính khác nhau. Nếu không được hiệu chỉnh, chương trình CNC sẽ điều khiển tâm của trục chính di chuyển theo biên dạng lập trình, dẫn đến sản phẩm bị sai kích thước. Do đó, hiệu chỉnh dụng cụ cắt, hay bù trừ dao, là một công đoạn bắt buộc. Mục đích của việc này là cho phép người lập trình viết chương trình dựa trên kích thước của bản vẽ chi tiết mà không cần quan tâm đến kích thước thực tế của dao. Các thông số về chiều dài và bán kính của mỗi dao sẽ được đo và lưu trữ trong bộ nhớ của máy CNC. Khi chương trình được thực thi, hệ thống sẽ tự động tính toán và điều chỉnh đường chạy dao cho phù hợp, đảm bảo biên dạng gia công chính xác tuyệt đối.

4.1. Quy trình cài đặt điểm không 0 của chi tiết W trên máy phay

Việc cài đặt điểm 0 của phôi (W) là bước xác định gốc tọa độ cho chương trình gia công. Quá trình này yêu cầu đo khoảng cách từ điểm 0 của máy (M) đến điểm W theo các phương X, Y, và Z. Trên máy phay, người ta thường sử dụng dụng cụ rà cạnh (edge finder) để xác định chính xác vị trí các cạnh của phôi. Bằng cách chạm nhẹ dụng cụ rà vào các mặt của phôi, người vận hành có thể ghi lại tọa độ của các mặt đó trong hệ tọa độ máy. Từ các giá trị này, hệ thống sẽ tính toán và lưu lại vị trí của điểm W. Việc xác định chính xác điểm W đảm bảo rằng toàn bộ chương trình gia công được định vị đúng trên phôi, tránh sai lệch vị trí.

4.2. Phương pháp bù trừ chiều dài dao G43 G44 và bán kính dao G41 G42

Bù trừ chiều dài dao được kích hoạt bằng lệnh G43 (bù dương) hoặc G44 (bù âm), đi kèm với địa chỉ H để chỉ định giá trị offset chiều dài của dao tương ứng (ví dụ: G43 H01). Lệnh này điều chỉnh vị trí của trục Z để đảm bảo đầu mũi dao đạt đúng độ sâu lập trình. Bù trừ bán kính dao sử dụng lệnh G41 (bù bên trái đường lập trình) hoặc G42 (bù bên phải), đi kèm với địa chỉ D để chỉ định giá trị offset bán kính. Khi được kích hoạt, hệ thống sẽ tự động dịch chuyển tâm dao ra khỏi đường lập trình một khoảng bằng bán kính của nó, giúp dao cắt đúng biên dạng mong muốn. Hủy bỏ chế độ bù bán kính được thực hiện bằng lệnh G40.

V. Phân tích các lệnh CNC thiết yếu trước khi bắt đầu gia công

Trước khi thực hiện các lệnh di chuyển dao và cắt gọt vật liệu, một chương trình CNC phải bắt đầu bằng một loạt các lệnh cài đặt ban đầu. Các lệnh này thiết lập môi trường làm việc cho máy, đảm bảo rằng tất cả các thông số hoạt động đều được định nghĩa rõ ràng. Việc khai báo các điều kiện gia công này ngay từ đầu chương trình giúp loại bỏ sự mơ hồ và ngăn chặn các hành vi không mong muốn của máy, vốn có thể tồn tại từ chương trình chạy trước đó. Một khối lệnh khởi tạo điển hình bao gồm việc lựa chọn hệ đơn vị đo, phương pháp lập trình (tuyệt đối hay tương đối), mặt phẳng làm việc, và các thông số an toàn khác. Đây là một thực hành lập trình tốt, giúp tăng cường độ tin cậy và an toàn cho quá trình gia công CNC.

5.1. Lựa chọn hệ đo lường G20 G21 và đơn vị tốc độ G94 G95

Một trong những khai báo đầu tiên và quan trọng nhất là hệ đơn vị đo lường. Lệnh G21 thiết lập hệ thống làm việc với đơn vị milimét (mm), trong khi G20 dùng cho hệ inch. Việc lựa chọn sai lệnh này sẽ khiến toàn bộ kích thước trong chương trình bị hiểu sai, dẫn đến hỏng hóc nghiêm trọng. Tương tự, đơn vị của lượng chạy dao (F) cũng cần được xác định. Lệnh G94 quy định lượng chạy dao theo đơn vị mm/phút hoặc inch/phút, phù hợp cho máy phay. Lệnh G95 quy định lượng chạy dao theo mm/vòng hoặc inch/vòng, thường được sử dụng trong tiện. Cuối cùng, G97 được dùng để ra lệnh cho trục chính quay với tốc độ không đổi (vòng/phút).

5.2. Cách khai báo lập trình tuyệt đối G90 và tương đối G91

Hệ điều khiển CNC cung cấp hai chế độ ghi tọa độ điểm đến. Chế độ lập trình tuyệt đối, được kích hoạt bằng lệnh G90, yêu cầu tất cả các tọa độ (X, Y, Z) phải được nhập dựa trên gốc tọa độ của phôi (điểm W). Đây là phương pháp phổ biến và trực quan nhất. Ngược lại, chế độ lập trình tương đối (lệnh G91) định nghĩa điểm đến dựa trên vị trí hiện tại của dụng cụ cắt. Tức là, các giá trị X, Y, Z lúc này thể hiện khoảng cách cần di chuyển từ điểm đang đứng. Chế độ G91 rất hữu ích khi thực hiện các chuỗi gia công lặp lại hoặc khi cần di chuyển một khoảng cách cố định mà không cần tính toán lại tọa độ tuyệt đối.

15/07/2025
Phần 5 cnc computer numerical control lesson cad cam cnc2