MỞ ĐẦU Sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ hiện đại dẫn tới nhu cầu to lớn về những vật liệu đồng thời có nhiều tính chất cần thiết mà các vật liệu truyền thống khi đứng riêng rẽ không thể có được. Vật liệu kết hợp hoặc vật liệu compozit ra đời vừa là sự đáp ứng nhu cầu cấp bách đó vừa là sản phẩm của những công trình nghiên cứu trong nửa sau của thế kỷ XX nhằm khai thác, phát triển quy luật kết hợp một quy luật phổ biến trong tự nhiên. Đồng thời với kết quả đó, ngành khoa học hiện đại về compozit cũng xuất hiện. Dựa trên các thành tựu của ngành khoa học này, các nhà công nghệ vật liệu có thể tạo ra những compozit mới thỏa mãn mọi nhu cầu đa dạng và phong phú của nền công nghệ phát triển hiện nay cũng như trong tương lai.
Chính vì vậy gần đây người ta thường nói: nền văn minh của thế kỷ XXI là nền văn minh của thế kỷ vật liệu compozit [1]. Những nghiên cứu đầu tiên về vật liệu polymer compozit sử dụng sợi gia cường nhằm mục đích chế tạo các sản phẩm kỹ thuật đòi hỏi có độ bền cơ lý cao (vật liệu cấu trúc) chẳng hạn như công nghệ sản xuất ô tô, máy bay, hay tàu thủy. Với ưu điểm kích thước rất nhỏ cả sợi gia cường, tỉ lệ đường kính/chiều dài lớn có thể ngăn chặn sự suy yếu của vật liệu bởi những vết nứt, gãy hoặc hình thành trong quá trình sử dụng, hơn nữa bản thân các sợi gia cường có mật độ khuyết tật rất thấp vì kích thước của chúng cũng xấp xỉ kích thước của các khuyết tật, từ đó tạo nên vật liệu có tính chất cơ lý vượt trội [2]. Ngay từ khi được chế tạo đầu tiên bởi Iijima năm 1991, sợi cacbon kích thước nano (carbon nanotubes) thu hút được nhiều sự quan tâm, nghiên cứu ứng dụng của các nhà khoa học trên thế giới và được xem như loại vật liệu gia cường đầy hứa hẹn cho vật liệu polymer compozit bởi chúng có những ưu thế về tính chất như độ bền cơ lý, độ bền nhiệt, độ bền quang tốt và mối quan hệ giữa độ bền - trọng lượng so với các vật liệu polymer ban đầu [3].
2 Polyetylen tû träng cao (HDPE) lµ mét trong nh÷ng vËt liÖu polyme nhiÖt dÎo ®îc dïng lµm nguyªn liÖu ®Ó s¶n xuÊt c¸c s¶n phÈm sö dông réng r·i trong c¸c ngµnh c«ng nghiÖp còng nh c¸c dông cô gia ®×nh. Tuy nhiªn vËt liÖu polyetylen tû träng cao ban ®Çu thêng cã mét sè h¹n chÕ nh ®é bÒn kÐo ®øt, modul ®µn håi, ®é bÒn va ®Ëp thÊp, kh¶ n¨ng oxy ho¸ quang vµ nhiÖt cao. Bªn c¹nh ®ã, nhùa HDPE rÊt khã s¬n hoÆc in Ên trªn bÒ mÆt do cã ®é ph©n cùc rÊt thÊp (hoÆc kh«ng cã), ®iÖn trë c¸ch ®iÖn vµo lo¹i cao nhÊt trong sè c¸c polyme th¬ng m¹i dÉn ®Õn hiÖu øng tÜnh ®iÖn trªn bÒ mÆt g©y hiÖn tîng b¸m bôi lªn c¸c s¶n phÈm trong qu¸ tr×nh sö dông [4]. Do ®ã, c¸c s¶n phÈm sö dông HDPE thêng ®îc chÕ t¹o díi d¹ng vËt liÖu compozit hoÆc blend, lµ sù phèi trén cña pha nÒn polyetylen ban ®Çu víi mét hoÆc nhiÒu vËt liÖu gia cêng kh¸c nh bét CaCO 3, talc, gypsum, carbon black, mica, TiO 2… Nhîc ®iÓm cña c¸c phô gia trªn lµ ph¶i sö dông víi hµm lîng lín, ®iÒu nµy lµm thay ®æi tû träng, cÊu tróc, ®é nhít cña compozit, g©y khã kh¨n cho viÖc gia c«ng vµ ¶nh hëng ®Õn tÝnh chÊt cuèi cïng cña s¶n phÈm.
XuÊt ph¸t tõ nh÷ng u ®iÓm cã ®îc tõ ®Æc thï cÊu tróc cña sîi cacbon nano vÒ tÝnh chÊt c¬ lý, tÝnh chÊt nhiÖt, tÝnh chÊt ®iÖn vµ kh¶ n¨ng t¬ng hîp víi polyme nÒn, ®Ò tµi nµy ®îc x©y dùng nh»m nghiªn cøu øng dông sîi cacbon nano, kh¶ n¨ng ph©n t¸n, t¬ng t¸c, vai trß gia cêng c¬ tÝnh, kh¶ n¨ng lµm gi¶m ®iÖn trë suÊt bÒ mÆt cña nhùa HDPE. 3 Ch¬ng I: Tæng quan 1. GIỚI THIỆU CHUNG VỀ VẬT LIỆU COMPOZIT VÀ POLYME NANO COMPOZIT. Vật liệu compozit (VLC).
Định nghĩa VLC là vật liệu tạo thành từ 2 vật liệu trở lên có bản chất khác nhau. Vật liệu tạo thành có đặc tính ưu việt hơn đặc tính của từng vật liệu thành phần khi xét riêng rẽ. Có thể định nghĩa vật liệu compozit là vật liệu gồm nhiều pha khác nhau về mặt hóa học hầu như không tan vào nhau và được phân cách với nhau bằng ranh giới pha, kết hợp lại nhờ khoa học kỹ thuật theo những sơ đồ thiết kế trước nhằm tận dụng được từng tính chất tốt trong từng pha của vật liệu. Trong thực tế compozit phần lớn là loại hai pha gồm pha nền là pha liên tục trong toàn khối, cốt là pha phân tán.
Trong compozit nền đóng vai trò chủ yếu ở các mặt sau; liên kết toàn bộ các phần tử cốt thành một khối compozit thống nhất; tạo khả năng để tiến hành các phương pháp gia công compozit thành các chi tiết theo thiết kế và che phủ, bảo vệ cốt tránh các hư hỏng do các tác động hóa học, cơ học và môi trường. Ngoài ra nền phải nhẹ và có độ dẻo cao. Cốt đóng vai trò tạo độ bền và môđun đàn hồi cao cho compozit đồng thời cốt phải nhẹ để tạo độ bền riêng cao cho compozit [5]. Đối với compozit liên kết tốt giữa nền và cốt tại vùng ranh giới pha là yếu tố quan trọng nhất đảm bảo cho sự kết hợp các đặc tính tốt của hai pha trên.
Tính chất của compozit phụ thuộc vào bản chất của nền, cốt, khả năng liên kết giữa nền và cốt và quá trình công nghệ sản xuất. Nền của compozit nói chung có thể đựơc sử dụng từ polymer, kim loại, gốm và các hỗn hợp nhiều pha. Nhưng trong phạm vi luận văn này, tôi chỉ đề 4 cập đến compozit có nền là polymer, polymer làm nền cho compozit có thể là các loại nhựa nhiệt dẻo, nhựa nhiệt rắn, các elastome và các vật liệu tổ hợp polymer (polymer blend)[5-7]. Compozit cốt sợi là loại compozit có độ bền riêng và mô đun đàn hồi riêng cao.
Tính chất của compozit cốt sợi phụ thuộc vào sự phân bố và định hướng sợi cũng như kích thước và hình dạng của sợi. Những loại sợi thường được dùng để chế tạo compozit cốt sợi là sợi thủy tinh, sợi các bon, sợi polymer và sợi kim loại. Ngoài ra người ta còn dùng hai hay nhiều loại sợi trong cùng một nền (cốt sợi pha). Đặc điểm Những đặc điểm chính của vật liệu compozit gồm: - Thứ nhất: Đó là vật liệu nhiều pha.
Các pha tạo nên compozit thường rất khác nhau về bản chất , không hoà tan lẫn nhau và phân cách nhau bằng ranh giới pha. Trong thực tế phổ biến khá nhiều compozit hai pha. Pha liên tục trong toàn khối vật liệu compozit được goi là nền. Pha phân bố giai đoạn , được nền bao bọc, qui định được gọi là cốt.
- Thứ hai: trong compozit tỉ lệ hình dáng, kích thước cũng như sự phân bố của nền và cốt tuân theo các qui định thiết kế trước. - Thứ ba: tính chất của các pha thành phần được kết hợp để tạo nên tính chất chung của compozit. Tuy vậy, tính chất của compozit không bao hàm tất cả tính chất của các pha thành phần khi chúng đứng riêng rẽ mà chỉ lựa chọn trong đó những tính chất tốt và phát huy thêm. Để phân loại vật liệu compozit người ta dựa vào các đặc điểm đặc trưng của chúng.
- Theo bản chất của nền, vật liệu compozit được phân thành: - Compozit nền chất dẻo. - Compozit nền kim loại. 5 - Compozit nền gốm. - Compozit nền là hỗn hợp nhiều pha.
- Theo hình học của cốt hoặc đặc điểm cấu trúc, ta có thể phân loại compozit thành ba nhóm: Compozit cốt hạt, compozit cốt sợi và compozit cấu trúc. Vật liệu polymer nano compozit (PNC) 1. Đ ịnh nghĩa Vật liệu PNC có nền là các loại polymer và cốt là các hạt độn khoáng thiên nhiên hoặc các hạt tổng hợp nhân tạo có kích thước hạt trong khoảng 1 – 100 nm (Kích thước nanomet). Nền sử dụng trong chế tạo PNC rất đa dạng, phong phú, bao gồm cả nhựa nhiệt dẻo và nhựa nhiệt rắn [6].
Các polymer thường sử dụng trong chế tạo vật liệu PNC là: Nhựa polyetylen (PE), nhựa polypropylen (PP), nhự polyester, nhựa epoxy, nhựa polystyrene (PS), cao su thiên nhiên, cao su butadiene… Trong chế tạo PNC, cho đến nay, đa phần cốt được dùng dưới dạng hạt. Sau đây là một số loại hạt thường được sử dụng: - Khoáng thiên nhiên: chủ yếu là đất sét vốn là các hạt silicat có cấu tạo dạng lớp như montmorillonite, vermiculite, fluoromica, bentonit kiềm tính, các hạt grafit,… - Các hạt độn thu được từ con đường nhân tạo: thường là các hạt tinh thể như CdS, PbS, CaCO 3 , bột than,… 1. Đặc điểm của vật liệu PNC: - Với pha phân tán là các loại bột có kích thước nano nên chúng phân tán rất tốt vào trong polymer, tạo ra các liên kết ở mức độ phân tử giữa các pha với nhau nên cơ chế khác hẳn với compozit thông thường. Các phần tử nhỏ phân tán tốt vào các pha nền, dưới tác dụng của lực bên ngoài tác động vào nền sẽ chịu toàn bộ tải trọng, các phần tử nhỏ mịn phân tán đóng vai trò hãm lệch, làm tăng độ bền của vật liệu, đồng thời làm cho vật liệu cũng ổn định ở nhiệt độ cao [15].
6 - Do kích thước nhỏ ở mức độ phân tử nên khi kết hợp với các pha nền có thể tạo ra các liên kết vật lý nhưng tương đương với liên kết hóa học, vì thế cho phép tạo ra các vật liệu có tính chất mới, ví dụ tạo ra các polymer dẫn có rất nhiều ứng dụng trong thực tế. - Vật liệu độn có kích thước nhỏ nên có thể phân tán trong pha nền tạo ra cấu trúc rất đặc, do đó có khả năng dùng làm vật liệu bảo vệ theo cơ chế barie rất tốt. - Hầu hết các vật liệu PNC đều có tính chống cháy cao hơn so với các vật liệu polymer compozit tương ứng. Cơ chế của khả năng chống cháy của vật liệu này là do cấu trúc của than được hình thành trong quá trình cháy, chính lớp than trở thành hàng rào cách nhiệt rất tốt cho polymer, đồng thời ngăn cản sự hình thành và thất thoát các chất bay hơi trong quá trình cháy.
Tóm lại, nhờ kích thước rất nhỏ của các hạt phân tán trong pha nền của vật liệu PNC cho nên có thể tạo ra các vật liệu có các tính chất tốt hơn hẳn so với các vật liệu compozit thông thường. Các phương pháp chế tạo 1. Trùng hợp in–situ (In-situ polymerization) 2. Trộn hợp nóng chảy (Melt intercalation) 3.Trộn hợp polymer trong dung dịch (Polymer solution intercalation) 4.