Chương 1. Tổng quan về định vị sử dụng vệ tinh 1.1 Giới thiệu chung Định vị là khoa học nghiên cứu việc xác định vị trí vật lý cho một người hoặc một phương tiện. Các phương pháp định vị thô sơ thường được chúng ta sử dụng trong cuộc sống hàng ngày ví dụ như thông qua các dấu mốc trên mặt đất. Tuy nhiên, trong một số trường hợp yêu cầu độ chính xác, con người phải sử dụng các biện pháp kĩ thuật nhằm nâng cao độ chính xác, trong đó có biện pháp sử dụng tín hiệu sóng điện từ.
Hệ thống được sử dụng các tín hiệu sóng điện từ tử để định vị dẫn đường này còn được gọi là hệ thống định vị dẫn đường vô tuyến (Radionavigation aids). Các hệ thống định vị dẫn đường vô tuyến sử dụng các thiết bị phát sóng vô tuyến được đặt tại các vị trí biết trước trên mặt đất, trong không gian hoặc trên chính các phương tiện. Máy thu đặt trên phương tiện sẽ nhận tín hiệu sóng vô tuyến tại các máy phát từ đó tính toán đưa ra các tham số định vị. Ưu điểm của phương pháp này là cho kết quả với độ chính xác cao, cự ly hoạt động lớn và ít phụ thuộc và điều kiện thời tiết bên ngoài.
Các hệ thống định vị vô tuyến được phân làm 2 loại - mặt đất và không gian. Các hệ thống định vị dẫn đường vô tuyến thế hệ cũ thuộc cả hai loại này đều có những hạn chế về độ chính xác và khả năng đáp ứng. Chính vì vậy, Mỹ đã nghiên cứu và đưa vào sử dụng hệ thống định vị vệ tinh toàn cầu mang tên Global Positioning System hay còn gọi là GPS nhằm khắc phục những hạn chế trên.2 Các hệ thống định vị vệ tinh tiêu biểu 1.1 Hệ thống GPS – Mỹ Hệ thống GPS hiện nay được coi là hệ thống định vị toàn cầu được sử dụng rộng rãi nhất, với các tiêu chí hoạt động được hình thành từ những năm 1960. Hệ thống cho phép người sử dụng trên toàn thế giới xác định được vị trí và vận tốc của mình thông qua việc thu tín hiệu và giải mã các thông tin về vệ tinh được điều chế trong tín hiệu đó.
Hệ thống gồm một chùm 24 vệ tinh được sắp xếp trên 6 mặt 12 Nghiên cứu các phương pháp định vị chính xác và một số giải pháp thử nghiệm phẳng quỹ đạo với 4 vệ tinh thuộc mỗi mặt phẳng. Để điều khiển hoạt động của chùm vệ tinh này, người ta sử dụng một mạng lưới các trạm giám sát và điều khiển đặt trên mặt đất gồm 1 trạm trung tâm (Master Control Station) và 4 trạm theo dõi (Monitor Station). Các trạm này có nhiệm vụ giám sát và điều chỉnh quỹ đạo hoạt động của các vệ tinh cũng như hiệu chỉnh các thông số của đồng hồ trên vệ tinh. Hệ thống sử dụng khái niệm đo khoảng cách bằng thời gian lan truyền tín hiệu để xác định khoảng cách từ vệ tinh tới bộ thu (TOA ranging – time of arrival ranging)[1].
Trong vệ tinh có một đồng hồ nguyên tử chính xác, được đồng bộ hóa với đồng hồ của hệ thống GPS. Mã giả nhiễu ngẫu nhiên ( PseudoRandom Noise) được sinh dựa trên nhịp của đồng hồ này sẽ được lan truyền tới bộ thu để làm nhiệm vụ xác định khoảng cách giữa vệ tinh và bộ thu. Các vệ tinh phát tín hiệu có mã PRN riêng biệt, nhờ đó ta phân biệt được tín hiệu của từ vệ tinh. Mã giả ngẫu nhiên và dữ liệu dẫn đường (Navigation Data) được điều chế vào các tín hiệu thuộc hai tần số L1 (1575,42 MHz) và L2(1227,6 MHz) bằng kỹ thuật đa truy cập phân theo mã (CDMA – Code Division Multiple Access).Dữ liệu dẫn đường bao gồm [1]: − Thời gian phát của vệ tinh − Vị trí của vệ tinh − Trạng thái hoạt động của vệ tinh.
− Thông tin để hiệu chỉnh đồng hồ vệ tinh. − Ảnh hưởng của trị số trễ do truyền sóng. − Chuyển đổi thời gian GPS, UTC − Trạng thái chòm vệ tinh. Hệ thống GPS cung cấp 2 loại dịch vụ, dành cho cả dân sự và quân sự.
2 dịch vụ này còn được gọi là Standard Positioning Service (SPS) và Precise Positioning Service (PPS) trong đó SPS. Điểm khác nhau cơ bản giữa 2 dịch vụ này là chúng cung cấp độ chính xác khác nhau trong việc định vị một đối tượng. Dịch vụ SPS được thiết kế cho mục đích dân dụng và có độ chính xác thấp hơn so với dịch vụ 13 Nghiên cứu các phương pháp định vị chính xác và một số giải pháp thử nghiệm PPS vốn được thiết kế cho các hoạt động quân sự. Trong khi PPS bị mã hóa thì người dùng bình thường chỉ có thể truy cập tới dịch vụ SPS.2 Hệ thống GALILEO – EU Hệ thống định vị GALILEO là hệ thống vệ tinh định vị toàn cầu được xây dựng bởi Liên minh châu Âu EU.
GALILEO khác với GPS ở chỗ nó là hệ thống được xây dựng và quản lý bởi các tổ chức dân dụng, phi quân sự. Về mặt cấu trúc, hệ thống bao gồm 30 vệ tinh hoạt động ở tầm trung (MEO – Medium Earth Orbit) với 27 vệ tinh hoạt động thường trực và 3 vệ tinh dự phòng nhằm tăng độ tin cậy. Bên cạnh đó là một mạng lưới các trạm điều khiển trên mặt đất. Về mặt chức năng, hệ thống GALILEO cung cấp các dịch vụ cơ bản, đó là : − Dịch vụ mở (open service) : là dịch vụ miễn phí với mọi đối tượng, với độ chính xác tương đương với hệ thống GPS.
− Dịch vụ trả phí (commercial service) : là dịch vụ dành cho đối tượng yêu cầu độ chính xác cao. Dịch vụ này được cung cấp trên tần số riêng và yêu cầu cước phí sử dụng. − Dịch vụ cứu hộ (safety of life) : là dịch vụ dành riêng cho công tác cứu hộ cứu nạn, với độ chính xác và chống nhiễu cao. − Dịch vụ công cộng (public regulated service) : là dịch vụ đặc biệt dành cho chính phủ các nước thuộc Liên minh châu Âu với đặc điểm là độ chính xác cao và độ bảo mật lớn.3 Hệ thống GLONASS – Nga GLONASS là hệ thống vệ tinh định vị toàn cầu của Liên Xô cũ và Nga hiện tại.
Hệ thống bao gồm 24 vệ tinh với mục tiêu chủ yếu là cung cấp dịch vụ định vị và dẫn đường trên lãnh thổ Nga. Hệ thống GLONASS từ khi được đưa vào sử dụng đến nay đã trải qua ba thế thệ là GLONASS, GLONASS-M và GLONASS-K. Mỗi thế hệ mới lại cải tiến 14 Nghiên cứu các phương pháp định vị chính xác và một số giải pháp thử nghiệm thêm nhiều đặc điểm như tăng thời gian sử dụng (từ 7-10 năm), cải tiến về mặt tần số.3 Các thành phần cơ bản của một hệ thống định vị sử dụng vệ tinh Các hệ thống định vị sử dụng vệ tinh tuy có cấu trúc khác nhau nhưng đều bao gồm 3 thành phần cơ bản chính, đó là : − Phần không gian: các vệ tinh trong không gian − Phần điều khiển: điều khiển và hiệu chỉnh hệ thống − Phần người sử dụng: bộ thu và xử lý tín hiệu vệ tinh 1.1 Phần không gian Phần không gian chính là các vệ tinh định vị. Các vệ tinh được thiết kế tùy thuộc vào từng hệ thống cụ thể, nhưng nhìn chung đều chứa các thành phần nhằm đảm bảo hoạt động của vệ tinh trên quỹ đạo như các tấm pin năng lượng mặt trời, các bộ phận cảm biến.
Đồng thời, chúng cũng chứa các trang thiết bị thu nhận tín hiệu điều khiển và truyền phát tín hiệu định vị. Phần không gian của hệ thống GPS bao gồm một chùm 24 vệ tinh, trong đó có 21 vệ tinh ở trạng thái hoạt động, 3 vệ tinh còn lại được sử dụng để dự phòng cho hệ thống. Các vệ tinh được sắp xếp trên 6 mặt phẳng quỹ đạo tròn và nghiêng so với mặt phẳng xích đạo một góc bằng 550. Trên mỗi mặt phẳng quỹ đạo có từ 3 đến 4 vệ P P tinh cùng hoạt động và các vệ tinh này lệch pha nhau 900.
Các quỹ đạo này nằm ở P P độ cao 26. Các vệ tinh được sắp xếp trong không gian sao cho hầu hết các vùng trên mặt đất luôn nhìn thấy được ít nhất 4 vệ tinh trong suốt 24 giờ một ngày[1].2 Phần điều khiển Phần điều khiển bao gồm : trạm điều khiển trung tâm (Master Control Station) và các trạm theo dỗi vệ tinh (Monitor Station). Các trạm này được đặt rải rác trên mặt đất, liên tục giám sát đường đi của các vệ tinh trong không gian. Số liệu thu nhận 15 Nghiên cứu các phương pháp định vị chính xác và một số giải pháp thử nghiệm được từ các trạm giám sát được gửi đến trạm trung tâm và tại đây dữ liệu được chỉnh sửa cho phù hợp rồi phát lên vệ tinh.
Các trạm trong phần điều khiển có nhiệm vụ : − Giám sát và hiệu chỉnh quỹ đạo cũng như đồng hồ vệ tinh − Tính toán và gửi các bản tin hiệu chỉnh đến cho các vệ tinh. − Tại trạm điều khiển trung tâm có các đồng hồ nguyên tử có độ chính xác cao, cung cấp thời gian chuẩn để hiệu chỉnh đồng hồ nguyên tử của các vệ tinh 1.3 Phần người sử dụng Bao gồm các thiết bị thu tín hiệu GPS sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau. Kiểu loại thiết bị thu nhận hết sức đa dạng, từ các thiết bị xách tay như trên điện thoại di động đến các hệ thống phức tạp phục vụ các công tác yêu cầu độ chính xác cao như các trung tâm điều hành bay. Thiết bị máy thu tín hiệu GPS chủ yếu gồm anten thu, bộ phận giải mã, bộ phận tính toán vị trí.
Các thiết bị này đóng vai trò quan trọng trong việc xác định vị trí người sử dụng. Các bộ thu phổ biến trên thị trường hiện nay đều chỉ hoạt động trên một tần số và sử dụng mã giả khoảng cách làm độ đo khoảng cách. Đối với những ứng dụng đòi hỏi độ chính xác cao, thiết bị có thể phải thu được hai tần số tín hiệu và cho phép sử dụng pha sóng mang để định vị.4 Phương pháp định vị sử dụng hệ thống GPS 1.1 Nguyên tắc định vị Giả sử rằng khoảng cách từ bộ thu đến vệ tinh thứ nhất là p1 , khi đó vị trí bộ thu R R nằm trên mặt cầu S1 có tâm là vệ tinh đó và bán kính là p 1 .