Chương 1 TỔNG QUAN NGHIÊN CỨU 1. TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐẾN ĐỀ TÀI ĐTCT là một đề tài hấp dẫn, thu hút sự quan tâm của nhiều nhà nghiên cứu cả trong và ngoài nước khi tìm hiểu, nghiên cứu về cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân Việt Nam. Liên quan đến nội dung luận án đã có khá nhiều công trình đề cập. Có thể nêu lên một số nhóm sau: 1.
Nhóm các công trình nghiên cứu về đấu tranh chính trị trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước Về ĐTCT và vai trò của ĐTCT trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, nhiều công trình đã đề cập, phản ánh, trong đó tiêu biểu như: Tổng kết cuộc kháng chiến chống Mỹ - Thắng lợi và bài học (Nxb CTQG, 1995), Chiến tranh cách mạng Việt Nam (1945-1975) - Thắng lợi và bài học (Nxb CTQG, 2000) của Ban Chỉ đạo tổng kết chiến tranh trực thuộc Bộ Chính trị; Lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam, tập 2 (1954-1975) của Viện Nghiên cứu chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh (Nxb CTQG, 1995). Các công trình này đã trình bày khái quát những sự kiện và tiến trình lịch sử chủ yếu; nội dung cơ bản của đường lối và phương pháp, chiến lược và sách lược cách mạng mà Đảng đã đề ra và vận dụng; đúc kết những bài học cơ bản trong quá trình lãnh đạo của Đảng đối với 30 năm chiến tranh cách mạng. Ở các công trình trên, ĐTCT được kiến giải, phân tích, đánh giá với tư cách là mũi tiến công sắc bén, một trong hai hình thức đấu tranh cơ bản đóng vai trò quyết định thắng lợi của cuộc kháng chiến; xây dựng lực lượng chính trị và phát động quần chúng đấu tranh là công tác quan trọng. Trong các công trình này, công trình Tổng kết cuộc kháng chiến chống Mỹ - Thắng lợi và bài học phản ánh về ĐTCT chi tiết và cụ thể hơn cả; điều này được thể hiện trên các mặt sau: 10 Về hình thức: ĐTCT có hình thức cao nhất là nổi dậy của quần chúng giành quyền làm chủ.
Hình thức này giữ vai trò cơ bản quyết định và trên thực tế nó đã phát huy sức mạnh to lớn trong suốt cuộc chiến tranh giải phóng miền Nam. Về vai trò: Vai trò của ĐTCT và của lực lượng chính trị được luận giải qua các giai đoạn phát triển của cách mạng miền Nam. Trong giai đoạn đầu, lực lượng chính trị là lực lượng chủ yếu dấy lên cao trào Đồng khởi. Trong các giai đoạn tiếp theo, lực lượng chính trị là “đội xung kích” đảm nhận một mũi tiến công lợi hại ngay trong vùng bị kiểm soát, trực diện chống lại mọi chính sách, mọi thủ đoạn phản dân hại nước của CQSG, nhất là chống phá chương trình bình định giành dân lập ACL của Mỹ - CQSG.
ĐTCT thường xuyên gây rối loạn hậu phương của địch ở nông thôn cũng như thành thị. Về mối quan hệ giữa ĐTQS và ĐTCT: Các công trình nêu trên cũng chỉ rõ ĐTQS, ĐTCT đi đôi là hình thức cơ bản của bạo lực cách mạng ở miền Nam; kết hợp hai mặt ĐTQS và ĐTCT là vấn đề cơ bản có tính quy luật trong phương pháp cách mạng miền Nam. Đây là điểm nổi bật tạo nên sức mạnh của chiến tranh nhân dân Việt Nam chống chiến tranh xâm lược thực dân mới của đế quốc Mỹ. Về nghệ thuật tiến hành ĐTCT của quần chúng nhân dân, các công trình nêu trên chủ yếu tập trung vào các nội dung như: tổ chức và sử dụng lực lượng chính trị, bao gồm “đội quân tóc dài”, công nhân, nông dân, SV - HS, chị em tiểu thương, đồng bào các tôn giáo, trí thức.; lập nên thế trận ĐTCT sâu rộng trên cả ba vùng chiến lược, nhất là ở các thành phố, nơi tập trung cơ quan đầu não chính trị và quân sự của CQSG; vận dụng linh hoạt các hình thức đấu tranh: hợp pháp, nửa hợp pháp và bất hợp pháp, đấu tranh có lý lẽ, vừa tiến công vừa có khả năng tự vệ.
Ngày 23 và 24-4-1985, nhân kỷ niệm 10 năm thắng lợi cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, Viện Mác - Lênin tổ chức cuộc Hội thảo khoa học với chủ đề “Nghiên cứu một số văn kiện của Đảng về chống Mỹ, cứu nước”. Tại Hội thảo này, với tham luận “Đấu tranh chính trị - Một hình thức đấu tranh cơ bản, một mũi tiến công sắc bén của cách mạng và chiến tranh cách mạng miền Nam”, tác giả Nguyễn Thị Định đã khẳng định: Một trong những vấn đề lớn của phương pháp cách mạng 11 đã được phát triển lên một trình độ mới mang màu sắc hết sức độc đáo của cách mạng, của chiến tranh cách mạng và chiến tranh cách mạng miền Nam trong suốt các thời kỳ của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước là các cuộc ĐTCT của quần chúng, trong đó có cuộc đấu tranh của “đội quân tóc dài”. Về vai trò của ĐTCT, tác giả cho rằng: “ĐTCT của quần chúng không chỉ là cơ sở của đấu tranh vũ trang, hỗ trợ cho đấu tranh vũ trang, mà còn là một hình thức đấu tranh cơ bản, sắc bén trong suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước” [80, tr. Tham luận này cũng phân tích, góp phần làm rõ vai trò, ý nghĩa của mũi ĐTCT đối với việc đánh bại các chiến lược chiến tranh của Mỹ; đồng thời chỉ ra phương pháp, kinh nghiệm để xây dựng, tổ chức lực lượng chính trị của quần chúng.
Nhìn chung, các công trình nghiên cứu về chỉ đạo và tổng kết cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước đã luận giải và đưa ra những đánh giá khách quan, khoa học về đường lối cách mạng miền Nam của Đảng, trong đó làm rõ nhiều vấn đề lý luận và thực tiễn của hình thức ĐTCT trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước; đúc rút bài học kinh nghiệm về xây dựng lực lượng chính trị và chỉ đạo phong trào ĐTCT. Do đối tượng nghiên cứu, mục đích và nhiệm vụ của các công trình nêu trên là đề cập những vấn đề chung nhất của đường lối kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, nên những nghiên cứu này chưa có điều kiện đi sâu tìm hiểu về các phong trào ĐTCT với nhiều sắc thái riêng biệt của nó và càng chưa thể đề cập sâu về ĐTCT ở một địa bàn cụ thể như Tây Nguyên. Đầu những năm 90 của thế kỷ XX đến nay, Bộ Quốc phòng - Viện Lịch sử quân sự Việt Nam đã xuất bản bộ Lịch sử cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước (1954-1975) gồm 9 tập (Nxb CTQG, Hà Nội); bộ Lịch sử quân sự Việt Nam, gồm 14 tập, trong đó có Tập 11: “Cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước (1954-1975)”, (Nxb CTQG, Hà Nội, 2005). Nội dung các công trình này đã trình bày âm mưu và biện pháp thống trị của Mỹ và CQSG đối với miền Nam, đồng thời tái hiện cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân Việt Nam.
Một số chương trong các công trình này đã đề cập hoạt động ĐTCT và tác động của ĐTCT ở Tây Nguyên (phong trào phá ACL, phong trào đô thị Đà Lạt năm 1966, cuộc nổi dậy Tết Mậu Thân 1968. 12 Chuyên đề “Phong trào cách mạng ở đô thị Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định và các thành thị miền Nam (1945-1975 “ in trong cuốn Những vấn đề chính yếu trong lịch sử Nam Bộ kháng chiến 1945-1975 của Hội đồng chỉ đạo biên soạn lịch sử Nam Bộ kháng chiến (Nxb CTQG, Hà Nội, 2011) cũng đã có đề cập đến các phong trào ĐTCT ở Nam Bộ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước như: “Phong trào đô thị sau Hiệp định Genève 1954”, “Phong trào bảo vệ Hòa bình Sài Gòn - Chợ Lớn (1954)”, “Phong trào đô thị sau Đồng khởi năm 1960”, “Sinh viên, học sinh chống Hiến chương Vũng Tàu, đám tang Lê Văn Ngọc (1964)”, “Phong trào tự quyết và Ủy ban vận động hòa bình”, “Phong trào bảo vệ văn hóa dân tộc, chống văn hóa ngoại lai đồi trụy (4- 1966)”, “Phong trào bảo vệ nhân phẩm và quyền lợi phụ nữ (6-1966)”. Các phong trào này đều có sự tham gia đông đảo của các tầng lớp nhân dân: Công nhân - lao động, phụ nữ, thanh niên, SV - HS, giáo chức, trí thức, văn nghệ sĩ, tiểu thương. Các tác giả của chuyên đề trên còn chỉ ra một số đặc điểm của phong trào cách mạng, trong đó có ĐTCT ở đô thị Sài Gòn - Gia Định.
Mặc dù chuyên đề này chỉ phản ánh giới hạn trong phạm vi Sài Gòn - Gia Định, nhưng rất có ý nghĩa cho tác giả luận án trong việc so sánh đặc điểm, thành phần tham gia, mục tiêu phong trào cách mạng ở các đô thị lớn miền Nam với phong trào ĐTCT của đồng bào Tây Nguyên. Quỳnh Cư với bài viết “Tìm hiểu về “đội quân chính trị” của quần chúng trong cách mạng miền Nam (1954-1975)”, đăng trên Tạp chí Nghiên cứu lịch sử số 3-1980 đã phản ánh quá trình phát triển lực lượng ĐTCT, đặc điểm và vai trò của lực lượng này trong cách mạng miền Nam. Tác giả khẳng định: ĐTCT không chỉ hạn chế ở chỗ đòi quyền lợi dân sinh, dân chủ thông thường mà còn tấn công, uy hiếp quân VNCH bằng chính trị. ĐTCT, một hình thức đấu tranh cơ bản của bạo lực cách mạng, xuyên suốt các thời kỳ của cách mạng miền Nam.
Về lực lượng chính trị, tác giả cho rằng: Để có thể đưa cách mạng miền Nam đến thắng lợi, điều kiện cơ bản là phải xây dựng được “đội quân chính trị” hùng hậu làm nòng cốt cho ĐTCT, làm cơ sở cho việc xây dựng lực lượng vũ trang, đấu tranh vũ trang. Về tính chất của ĐTCT, tác giả cho rằng, ĐTCT của nhân dân ở miền Nam là đấu tranh trực diện với Mỹ - CQSG, kẻ thù cực kỳ thâm độc và tàn bạo. Do vậy, cuộc đấu tranh đó diễn ra gay go, quyết liệt, phức tạp, đòi hỏi sự dũng cảm, mưu trí 13 như những trận đánh của lực lượng vũ trang. Cho nên để làm nòng cốt trong những cuộc ĐTCT, “đội quân chính trị” phải bao gồm những người có trình độ giác ngộ cách mạng cao, dũng cảm, mưu trí, sẵn sàng hi sinh cho sự nghiệp của cách mạng và được tổ chức chặt chẽ, có kỷ luật đấu tranh nghiêm mật như kỷ luật của quân đội cách mạng.
Trong phạm vi một bài nghiên cứu, tác giả đã khái quát được những đặc điểm và vai trò của lực lượng ĐTCT trong cách mạng miền Nam. Mặc dù, “Đội quân chính trị” mà tác giả đề cập ở đây là lực lượng ĐTCT miền Nam nói chung, nhưng những phân tích, luận giải về lực lượng này đã giúp ích cho tác giả luận án trong quá trình khảo cứu về ĐTCT ở Tây Nguyên.