CHƯƠNG 1. TỔNG QUAN VỀ HỆ THỐNG ĐỊNH VỊ TOÀN CẦU GNSS 1. Giới thiệu GNSS được cấu thành như một chòm sao (một nhóm hay một hệ thống) của quỹ đạo vệ tinh kết hợp với thiết bị ở mặt đất. Trong cùng một thời điểm, ở một vị trí trên mặt đất nếu xác định được khoảng cách đến ba vệ tinh (tối thiểu) thì sẽ tính được tọa độ của vị trí đó.
GNSS hoạt động trong mọi điều kiện thời tiết, mọi nơi trên trái đất và 24 giờ một ngày. Mỹ là nước đầu tiên phóng lên và đưa vào sử dụng hệ vệ tinh dẫn đường này. Mỹ đặt tên cho hệ thống này là hệ thống vệ tinh định vị toàn cầu GPS (Global Positioning System), ban đầu là để dùng riêng cho quân sự, về sau mở rộng ra sử dụng cho dân sự trên phạm vi toàn cầu, bất kể quốc tịch và miễn phí. Hiện nay, GNSS là tên gọi chung cho 3 hệ thống định vị dẫn dường sử dụng vệ tinh là GPS (Global Positioning System), GLONASS (GLobal Orbiting Navigation Satellite System), và hệ thống GALILEO.
Nguyên lý hoạt động chung của ba hệ thống GPS, GLONASS và GALILEO cơ bản là giống nhau. Trung Quốc cho biết cũng đang thực hiện để có hệ GNSS của Trung Quốc. Ấn Độ cũng đang xây dựng hệ GNSS của mình có tên là IRNS. GPS bao gồm 28 vệ tinh chuyển động trong 6 mặt phẳng quỹ đạo.
GLONASS (Global Orbiting Navigation Satellite System): là hệ thống vệ tinh dẫn đường toàn cầu, do Liên bang Xô Viết (cũ) thiết kế và điều hành hoạt động từ năm 1995. Ngày nay hệ thống GLONASS vẫn được Cộng hòa liên bang Nga tiếp tục duy trì hoạt động. Hệ thống GLONASS bao gồm 30 vệ tinh chuyển động trong 3 mặt 14 phẳng quỹ đạo tại độ cao 23222 km so với mực nước biển, với góc ngẩng 56o.Do đó, trên mỗi mặt phẳng quỹ đạo sẽ bao gồm 9 vệ tinh hoạt động, và 1 vệ tinh dự phòng cho trường hợp có 1 vệ tinh bị hỏng. Hệ thống GALILEO mang tên nhà thiên văn học GALILEO do Liên minh châu Âu (EU) chế tạo.
Hệ thống Galileo bao gồm 30 vệ tinh ( 27 hoạt động và 3 cho dự phòng) quay trên 3 mặt phẳng quỹ đạo tại độ cao 23222 km so với mực nước biển, với góc ngẩng 56o. Do đó, trên mỗi mặt phẳng quỹ đạo sẽ bao gồm 9 vệ tinh hoạt động, và 1 vệ tinh dự phòng cho trường hợp có 1 vệ tinh bị hỏng. Hệ thống Galileo sẽ cung cấp các dịch vụ về định vị ổn định, kể cả với vĩ độ lớn hơn 75 độ bắc, tương ứng với mũi bắc hoặc xa hơn. Ý tưởng cơ bản là tại bất kỳ thời điểm nào thì cũng sẽ có 4 vệ tinh tại vị trí phía trên đường chân trời tại tất cả các điểm trên trái đất.
Hệ thống Galileo cung cấp 5 dịch vụ độc lập nhau phụ thuộc vào nhu cầu của người sử dụng: • Dịch vụ mở (Open Service - OS): hình thành từ việc kết hợp các tín hiệu với nhau, đây là dịch vụ miễn phí cho người sử dụng, cung cấp chức năng định vị và định thời cạnh tranh với các hệ thống định vị toàn cầu khác. • Dịch vụ an toàn (Safety-of-Life-Service - SLS): thiết kế để sử dụng trong các ứng dụng vận chuyển phụ thuộc vào thông tin định vị. • Dịch vụ thương mại (Commercial Service - CS): khi người sử dụng yêu cầu độ chính xác cao hơn so với dịch vụ mở. Tín hiệu vệ tinh lúc này có thêm hai tín hiệu thêm vào.
• Dịch vụ cho quản lý công cộng (Public Regulated Service - PRS): dùng chocác đối tượng như cảnh sát hay khách hàng đặc biệt. Tín hiệu vệ tinh sẽ được bảo mật và hoạt động trong mọi hoàn cảnh. 15 • Dịch vụ tìm kiếm và cứu nạn (Search And Rescue Service - SAS): dùng trong tìm kiếm và cứu nạn trên toàn thế giới. Hệ thống Galileo được kỳ vọng sẽ cung cấp các dịch vụ định vị toàn cầu với độ chính xác cao và ổn định.
Galileo là hệ thống định vị có thể hoạt động theo kiểu độc lập hay có thể kết hợp với GPS để cung cấp các dịch vụ về định vị. Người dùng sử dụng một máy thu có thể thu được cả tín hiệu GPS lẫn Galileo để xác định vị trí của mình nếu thu được tín hiệu của bốn vệ tinh, của GPS hoặc của Galileo hoặc cả hai hệ thống. Ngoài ra, hệ thống Galileo sẽ cung cấp các dịch vụ định vị thời gian thực với độ chính xác tới từng mét. Hệ thống Galileo dựa trên cùng công nghệ với GPS, ví dụ cả hai hệ thống đều sử dụng công nghệ đa truy nhập phân chia theo chuỗi mã trải phổ trực tiếp (DS-CDMA).
Mục tiêu của hệ thống Galileo là cung cấp các kết quả tính toán chính xác hơn so với GPS và GLONASS về độ cao so với mực nước biển và các dịch vụ định vị với độ chính xác hơn tại các vị trí nằm ở vĩ độ xa. Ngoài ra còn có hệ thống định vị vệ tinh của Nhật Quasi- Zenith (QZSS) và hệ thống vệ tinh cuar Ấn Độ- IRNSS. Kết cấu hệ thống GNSS Hệ thống GNSS được cấu tạo thành ba phần: phần không gian, phần điều khiển và phần người sử dụng. Cụ thể, mô tả hệ thống GPS của Mỹ như sau: Phần không gian: gồm các vệ tinh hoạt động bằng năng lượng mặt trời, bay trên quỹ đạo.
Quãng thời gian tồn tại của chúng vào khoảng 10 năm và chi phí cho mỗi lần thay thế lên đến hàng tỷ USD. Phân hệ không gian sử dụng thời gian nguyên tử và phát ra tín hiệu cao tần chứa mã giả ngẫu nhiên, và phát lại bản tin định vị từ các tín hiệu thu được (từ phân hệ điều khiển).Phân hệ không gian bao gồm các chùm sao vệ tinh GPS gồm 24 vệ tinh chủ đạo và một vài vệ tinh dự trữ, được phân bố trên 6 quỹ đạo gần 16 tròn, kí hiệu từ A đến F, với đường kính khoảng 20.138km và nghiêng 55° so với mặt phẳng Xích đạo. Mỗi quỹ đạo có 4 vệ tinh chính được kí hiệu từ 1 đến 4 và được phân bố đều. Chu kỳ của các vệ tinh là 12 giờ.
Cấu trúc quỹ đạo vệ tinh này cho phép người sử dụng hệ thống GPS trên mặt đất có thể “nhìn thấy” tối thiểu là 4 vệ tinh và trung bình từ 6 đến 8 vệ tinh nếu không bị cản trở bởi các cấu trúc hạ tầng dưới mặt đất. Chùm sao vệ tinh. Các vệ tinh có cấu trúc và cơ cấu giữ cho chúng ở trên quỹ đạo, liên lạc với phân hệ điều khiển, và phát tín hiệu tới máy thu. Vệ tinh NAVSTAR.
Các vệ tinh GPS được nhận biết theo nhiều cách: Chúng có thể được nhận biết bởi vị trí của chúng trên quỹ đạo (mỗi vệ tinh có một vị trí (1, 2, 3, …) trên 6 quỹ đạo: A, B, C, D, E, F) hay bởi số chứng nhận NASA, hoặc có thể được xác định bởi ID quốc tế, hoặc có thể bởi mã giả ngẫu nhiên PRN hay bởi số hiệu SVN.Mỗi vệ tinh trong hệ thống GPS có một đồng hồ với độ chính xác rất cao. Các đồng hồ đó hoạt động ở một tần số cơ bản 10.23 MHz, chúng được dùng để phát tín hiệu xung, các tín hiệu đó được phát quảng bá từ các vệ tinh. • Phần điều khiển: để duy trì hoạt động của toàn bộ hệ thống GPS cũng như hiệu chỉnh tín hiệu thông tin của vệ tinh. Có các trạm quan sát trên mặt đất, chia thành trạm trung tâm và trạm con.
Các trạm con, vận hành tự động, nhận thông tin từ vệ tinh, gửi tới cho trạm chủ. Sau đó các trạm con gửi thông tin đã được hiệu chỉnh trở lại, để các vệ tinh biết được vị trí của chúng trên quỹ đạo và thời gian truyền tín hiệu. Nhờ vậy, các vệ tinh mới có thể đảm bảo cung cấp thông tin chính xác tuyệt đối vào bất kỳ thời điểm nào. Các trạm điều khiển mặt đất là đầu não của toàn bộ hệ thống, bao gồm một trạm điều khiển trung tâm (Master Control Station – MCS) đặt tại căn cứ không quân Schriever, Colorado Spring ở bang Colorado - Mỹ; năm trạm thu số liệu được đặt quanh trái đất dọc theo đường Xích đạo, cụ thể là ở Nam Đại Tây Dương (Ascension), Ấn Độ Dương (Diego Garcia), Nam Thái Bình Dương (Kwajalein), Hawaii và Colorado Spring; và ba trạm truyền số liệu đặt tại Nam Đại Tây Dương, Ấn Độ Dương, Nam Thái Bình Dương.
Phân hệ điều khiển. MCS làm nhiệm vụ theo dõi trạng thái của các vệ tinh, quản lý quỹ đạo vệ tinh và duy trì thời gian GPS. Từ đó dự đoán các thông số quỹ đạo và đưa ra giá trị thời gian GPS đồng bộ giữa các vệ tinh, nhằm cập nhật dữ liệu định vị của các vệ tinh. Năm trạm thu số liệu có nhiệm vụ theo dõi các tín hiệu vệ tinh để kiểm soát và dự đoán quỹ đạo của chúng.
Mỗi trạm được trang bị những máy thu P-code để thu các tín hiệu của vệ tinh, sau đó truyền về trạm điều khiển chính. Ba trạm truyền số liệu có khả năng chuyển số liệu lên vệ tinh, gồm lịch thiên văn mới, dữ liệu hiệu chỉnh đồng hồ, các bản tin, và các lệnh điều khiển từ xa. • Phần người sử dụng và thiết bị thu vệ tinh: là khu vực có phủ sóng mà người sử dụng cần có ăng ten và máy thu thu tín hiệu từ vệ tinh và có được thông tin vị trí, thời gian và vận tốc di chuyển. Để có thể thu được vị trí, ở phần người sử dụng cần có ăng ten và máy thu GNSS.
Đối với máy thu, hệ thống GPS cung cấp hai loại dịch vụ cơ bản, đó là: dịch vụ định vị tiêu chuẩn (SPS) và dịch vụ định vị chính xác (PPS). Chính phủ Mỹ, quân đồng minh và những người sử dụng đặc biệt được cấp phép sử dụng PPS. Họ sử dụng các thiết bị bảo mật và các máy thu được trang bị đặc biệt. Độ chính xác của PPS được dự kiến là 22 m theo chiều ngang, 27.7 m theo chiều dọc và 19 thời gian là 200 ns (UTC).
Trong khi đó, những người sử dụng bình dân trên khắp thế giới được sử dụng SPS miễn phí hoặc bị hạn chế sử dụng. Hầu hết các máy thu đều có khả năng thu và sử dụng tín hiệu SPS. Độ chính xác của SPS bị cố ý làm giảm bằng việc dùng Selective Availability bởi DOD. Độ chính xác của SPS được dự kiến là 100 m theo chiều ngang, 156 m theo chiều dọc và thời gian là 340 ns.
[2] Phân hệ sử dụng bao gồm các bộ thu GPS và cộng đồng người sử dụng.