CHƯƠNG 1. TỔNG QUAN VỀ NGUỒN NĂNG LƯỢNG MẶT TRỜI 1. NGUỒN NĂNG LƯỢNG MẶT TRỜI 1. Mặt trời Mặt trời là một khối khí hình cầu cực nóng, có đường kính 1,39.106km (lớn hơn nhiều so với đường kính trái đất 1,27.
Nhiệt độ bề mặt mặt trời khoảng 5778K. Nhiệt độ tại tâm mặt trời khoảng 15.106K , với thành phần hoá học, chủ yếu là nguyên tố Hidrô và Hêli (tương ứng với 73,46% và 24,85% tổng khối lượng mặt trời). (nguồn NASA) Ngoài ra, do trái đất ở cách xa mặt trời, và mặt trời lớn hơn rất nhiều trái đất, nên có thể coi rằng, các tia sáng từ mặt trời đến trái đất là song song nhau, và chúng ta nhìn mặt trời dưới một góc 32’. Mối liên hệ giữa trái đất và mặt trời Với những điều kiện phù hợp như vậy, phản ứng nhiệt hạch luôn luôn xảy ra tại tâm mặt trời: 4 1H 4He + e + γ Chúng ta lấy một ví dụ đơn giản, nếu có 1g (H) thì năng lượng giải phóng ra trong phản ứng trên cỡ 1012J.
Với khối lượng của mặt trời khoảng 2.1030kg, thì lượng năng lượng mà mặt trời sinh ra trong quá trình đốt nóng là 15 vô cùng lớn, theo các nhà khoa học thì phải 4 đến 5 tỷ năm nữa mới hết được. Như vậy, có thể nói rằng, nguồn NLMT là một nguồn năng lượng lớn nhất (gần như vô tận) và sạch nhất hiện nay mà con người có thể biết. Bản chất nguồn năng lượng mặt trời NLMT truyền tới trái đất dưới dạng sóng điện từ có phổ rất rộng. Phân bố năng lượng trong phổ của bức xạ mặt trời ở giới hạn trên của khí quyển [22] Trên hình 1.2 là phân bố năng lượng trong phổ của bức xạ mặt trời (BXMT) ở giới hạn trên của khí quyển.
Phần phổ với bước sóng từ 0,1 đến 4μm bao gồm 99% toàn bộ năng lượng BXMT. Bức xạ với bước sóng nhỏ hơn hay lớn hơn kể cả những tia rơnghen và sóng vô tuyến điện chỉ chiếm 1% năng lượng còn lại. Phần ánh sáng thấy được chiếm khoảng phổ hẹp có bước sóng từ 0,4 đến 0,75μm. Song ở đây bao gồm gần một nửa toàn bộ năng lượng của BXMT (44%).
Các tia hồng ngoại chiếm năng lượng trên 48%, còn lại 7% năng lượng là tia cực tím, các tia khác chỉ chiếm dưới 1%.NLMT ngoài vũ trụ- Hằng số mặt trời Mật độ dòng năng lượng BXMT tới bề mặt đặt vuông góc với tia bức xạ ở ngay ngoài lớp khí quyển, tính trên 1m2, được tính theo công thức : 16 Isc = Is (R/b)2 (1.106 là bán kính mặt trời, b = 1,496.108km là khoảng cách trung bình giữa trái đất và mặt trời IS là cường độ bức xạ ở bề mặt mặt trời, được tính theo định luật Stefan – Bolzman : IS = εσTS4 (1.2) ε hệ số phát xạ của vật, do mặt trời có thể coi là vật đen tuyệt đối nên coi ε =1 σ = 5,67.10-8W/m2K4 là hằng số Stefan – Bolzman TS = 5778K , nhiệt độ tại bề mặt mặt trời Thay số ta tính được Isc = 1364 W/m2 Giá trị này không chịu ảnh hưởng của khí quyển, mà chỉ phụ thuộc vào khoảng cách giữa trái đất và mặt trời nên được gọi là hằng số mặt trời. Hằng số mặt trời là năng lượng bức xạ đo được trong không gian nằm ngoài lớp khí quyển bao quanh trái đất, trong một đơn vị thời gian, trên một đơn vị diện tích bề mặt vuông góc với tia BXMT. ĐẶC ĐIỂM NGUỒN NĂNG LƯỢNG MẶT TRỜI 1. Sự chuyển động của hệ mặt trời- trái đất Trái đất quay quanh mặt trời theo một quỹ đạo elip và mặt trời nằm trên một trong những tiêu điểm của quỹ đạo này (Hình 1.3 biểu diễn vị trí của trái đất trên quỹ đạo chuyển động xung quanh mặt trời trong một năm.
Vào đầu tháng 1, trái đất gần mặt trời nhất (với khoảng cách là 147,1 triệu km), vào đầu tháng 7 trái đất xa mặt trời nhất (với khoảng cách là 152,1 triệu km). Ngoài ra, khi chuyển động quay xung quanh mặt trời, thì trái đất cũng tự quay xung quanh trục của nó. Trục quay của trái đất không thẳng góc với mặt 17 phẳng quỹ đạo mà nghiêng một góc 23,450. Khi trái đất quay quanh mặt trời được một vòng thì nó cũng tự quay xung quanh mình 365,25 vòng.
Vị trí của trái đất trên quỹ đạo chuyển động xung quanh mặt trời trong một năm[22] Vì có sự chuyển động giữa mặt trời và trái đất, và sự tự quay của trái đất nên cường độ bức xạ (CĐBX) năng lượng mặt trời (NLMT) bên ngoài khí quyển thay đổi chút ít, và có thể xác định theo công thức : 360 IE = Isc(1+0,033cos n) (1.3) 365 n : ngày trong năm, n=1 vào ngày 1/1 IE : CĐBX mặt trời ngay bên ngoài khí quyển, được đo trên mặt phẳng vuông góc với tia bức xạ vào ngày thứ n trong năm. Tính không ổn định của nguồn NLMT BXMT tới trên Mặt Đất phụ thuộc vào hai yếu tố : góc nghiêng của các tia sáng đối với mặt phẳng bề mặt tại điểm quan sát và độ dài đường đi của các tia sáng trong khí quyển, hay nói cách khác là phụ thuộc vào vị trí của mặt trời so với mặt quan sát. Một số khái niệm - Hệ số khối khí AM : là tỉ số giữa độ dài của tia mặt trời khi đi qua lớp khí quyển tái Đất và độ dày của lớp khí quyển theo phương thẳng đứng (khi mặt trời ở thiên đỉnh – lúc giữa trưa). - Trực xạ : là BXMT chiếu đến bề mặt trái đất khi không bị các thành phần của khí quyển gây tán xạ.
Đây là dòng bức xạ có định hướng. - Tán xạ : Là thành phần BXMT chiếu đến bề mặt trái đất sau khi hướng của nó đã bị thay đổi do sự tán xạ bởi lớp khí quyển. - Tổng xạ : Là tổng của trực xạ vá tán xạ trên một bề mặt. - Cường độ bức xạ (W/m2) : Là cường độ năng lượng BXMT đến một bề mặt tương ứng với một đơn vị diện tích của bề mặt.
Cường độ BXMT cũng bao gồm CĐBX trực xạ, CĐBX tán xạ. - Giờ mặt trời : Là thời gian dựa trên chuyển động biểu kiến của mặt trời trên bầu trời, với qui ước giờ mặt trời chính ngọ là thời điểm mặt trời đi qua thiên đỉnh của người quan sát. Vị trí của mặt trời trên bầu trời Vị trí của mặt trời trên bầu trời luôn thay đổi, phụ thuộc vào không gian (vị trí quan sát), và thời gian. Vì vậy, để thuận tiện cho quá trình nghiên cứu và tính toán, thì một số góc hình học đã được định nghĩa nhằm xác định vị trí của mặt trời trên bầu trời.
Như trong hình 1.4 thể hiện quan hệ hình học giữa một mặt phẳng định hướng bất kỳ trên mặt đất và tia BXMT truyền tới, hay nói cách khác, nó thể hiện vị trí của mặt trời so với mặt phẳng đó. - Góc giờ ω : là góc xác định vị trí mặt trời trên bầu trời ở thời điểm quan sát. Nó là số đo góc của thời gian và có tỉ lệ tương đương 150 trong 1h. Góc giờ ω cũng biến đổi từ -1800 đến +1800, và được quy ước tại 12 giờ trưa, góc ω = 00.
Góc giờ sẽ có giá trị (+) vào bưổi sáng và (-) vào buổi chiều.15, với t là giờ (h) trong ngày, ω đo bằng độ. 19 - Góc vĩ tuyến φ hay còn gọi là vĩ độ của một địa phương nào đó là góc tạo bởi bán kính của trái đất đi qua địa phương đó và hình chiếu của nó trên mặt phẳng xích đạo của trái đất. Góc φ có giá trị từ -900 (điểm cực Nam) đến +900 (điểm cực Bắc). - Góc lệch δ là góc nối giữa đường nối tâm của mặt trời với tâm trái đất và hình chiếu của nó trên mặt phẳng xích đạo.
Do trái đất tự quay xung quanh trung nghiêng (trục Bắc Nam) của nó một góc 23,450 nên góc lệch δ sẽ có giá trị từ +23,450 vào ngày Hạ Chí 21/06 đến -23,450 vào ngày Đông Chí 21/12. Vào một ngày bất kì, góc lệch được tính theo công thức Cooper : 360 δ(đo bằng độ) = 23,45 sin [ (284 +n) ] (1.4) 365 Trong đó n là số ngày của năm, n = 1 vào ngày 01/01 - Góc Azumith γ hay còn gọi là góc phương vị của mặt phẳng nghiêng : Là góc nằm trong mặt phẳng nằm ngang giữa hướng Nam và hình chiếu của pháp tuyến của mặt quan sát trên mặt ngang. Góc γ có thể biến đổi từ -1800 đến +1800. Góc γ nhận dấu (+) nếu hình chiếu pháp tuyến của mặt quan sát nằm ở bên phải hướng Nam, và sẽ nhận dấu (-) nếu hình chiếu pháp tuyến nằm ở bên trái hướng Nam - Góc nghiêng β là góc giữa mặt quan sát và mặt nằm ngang, và biến đổi từ 00 đến 1800.
- Góc tới θ : là góc giữa tia bức xạ truyền tới bề mặt và pháp tuyến của bề mặt đó. - Góc đỉnh θZ : Là góc giữa pháp tuyến của mặt phẳng nằm ngang và tia bức xạ tới. - Góc độ cao của mặt trời α : Góc giữa phương nằm ngang và tia bức xạ tới, nó chính là góc phụ của góc đỉnh. Các góc tương quan giữa tia sáng tới trên mặt phẳng quan sát - Góc phương vị mặt trời γS Là góc hợp bởi hình chiếu của tia tới trên mặt phẳng nằm ngang và phương chính Nam, nó nhận dấu (+) khi mặt trời ở phía Đông và nhận dấu (-) khi mặt trời ở phía Tây.
Quan hệ giữa các góc trên có thể biểu diễn bằng phương trình : cosα sinγ =-cosδ.sinφ cosθ = cosθZ .6) Đối với bề mặt nằm ngang, góc tới θ cũng chính là góc đỉnh của mặt trời θz. Như vậy, ta cũng có : cosθz = cosφ.7) Từ phương trình này, ta thấy, khi mặt trời lặn, θz = +900 sin . sin cos s tg. cos Cường độ BXMT IOE tới bề mặt nằm ngang ngay bên ngoài khí quyển sẽ được xác định theo công thức : 21 IOE = IE.10) với IE được tính theo phương trình (1.11) Hay IOE = Isc(1+0,033cos 360.12) Gọi IO là cường độ BXMT tới bề mặt trái đất, thì ta sẽ có : IO = f* .13) với f*có thể là một hệ số, hoặc có thể là một biểu thức phức tạp mà ta sẽ giải thích sau.
Như vậy, có thể nói rằng, năng lượng BXMT tới trên bề mặt trái đất phụ thuộc vào các góc, tức là phụ thuộc vào vị trí của mặt trời và thời gian quan sát, hay nói cách khác là phụ thuộc vào không gian và thời gian.